7.
“Sao rồi đó!”
“Cái gì thế?”
“Hửm? Gì cơ?”
Tôi đang sắp phá đảo, hai tay cầm điện thoại chăm chú tap liên tục, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt như muốn thiêu cháy áo tôi của Mạnh Xán.
Bỗng nhiên, cậu ấy túm lấy cổ áo tôi, kéo mạnh.
Tôi giật mình cúi xuống nhìn — sững người.
Cậu ấy đang nhìn — vết son môi.
Vầng trán nhíu chặt, ánh mắt nhìn tôi dưới ánh đèn lập lòe vừa lạnh, vừa dữ dội đến mức tôi cũng phải giật mình.
Tôi mất hai giây lag não, sau đó quyết định nói thật luôn:
“Lúc mới vào, bị một chị chặn lại…
Cổ không buông, rồi… thế là có cái đó.”
…Về giặt chắc là sẽ sạch.
Mạnh Xán không nói gì, chỉ rút hai tờ khăn giấy, chấm nước lên rồi cúi người bắt đầu chùi giúp tôi.
Tôi cúi đầu, tầm mắt rơi đúng vào đỉnh đầu cậu ấy.
…Không biết tóc ngắn thế kia có gai tay không nhỉ.
Không nghĩ ngợi, tôi… đặt tay lên.
Sờ thử.
Mái tóc ngắn mềm hơn tôi nghĩ.
Cậu ấy khựng lại, ngẩng đầu nhìn tôi, mặt đầy ngạc nhiên.
Tôi buột miệng:
“Không châm tay tí nào…
Thật ra… cũng khá thích…”
Trời đất quỷ thần ơi.
Tôi nói cái quái gì vậy?!
Miệng tôi đúng là không có rào chắn!
“Vậy cậu… sờ thêm lần nữa đi.”
Mạnh Xán kéo ngược tay tôi lại, đặt lên đầu mình lần nữa.
Khoảnh khắc đó — cậu ấy giống hệt một chú cún vàng khổng lồ, đang vẫy đuôi đòi được xoa đầu.
Ngay lúc ấy, điện thoại trong túi tôi rung liên hồi.
Tôi nhét lại điện thoại của Mạnh Xán vào tay cậu ấy, lôi máy mình ra xem.
Là tin nhắn của Giang Khê Văn.
Từng dòng nối nhau gửi đến, còn kèm theo ảnh chụp màn hình làm bằng chứng.
“Anh, anh vẫn chưa quên được Lâm Nhiên đúng không?
Anh ấy nói với em rồi, anh ấy không thích con trai, hai người chỉ là bạn thân – thật sự chỉ là bạn thôi.”
“Anh, em có bao giờ lừa anh không?
Em nói thật đó.
Em là em họ anh, hai đứa mình cùng họ, từ nhỏ đến giờ anh luôn bảo vệ em…
Em sao có thể phá hoại tình cảm của anh được?
Với lại… hai người đâu từng yêu nhau thật mà.”
“Anh Lâm nói… anh không nghe điện thoại của ảnh.
Em nghĩ chắc giữa hai người vẫn còn hiểu lầm gì đó.
Có hiểu lầm thì nên giải thích rõ ràng.
Trước đây không phải chính anh luôn dạy em như vậy sao?”
“Anh à, em tin anh Lâm thật lòng với em.
Hôm nay bọn em… đã hôn nhau rồi.
Ảnh nói sẽ đối xử tốt với em.
Hay là hôm nào mình cùng nhau ăn một bữa, nói chuyện hết mọi hiểu lầm, được không?”
Tôi với cô ấy không chỉ đơn giản là cùng họ.
Là họ hàng thật sự – huyết thống đàng hoàng, quan hệ rõ ràng.
Thôi thì… con bé thích thì kệ nó.
Tôi việc gì phải để tâm?
Mà thật ra, tôi đã sớm không còn để tâm nữa rồi.
Từ những phản ứng của Lâm Nhiên trong khoảng thời gian quen nhau, tôi đã dần nhận ra:
Dù anh ta nói thích tôi, nhưng trong từng chi tiết nhỏ, từng ánh mắt, từng lần né tránh…
Tôi thấy rõ – anh ta không hề thật lòng.
Anh ta có thể lừa tôi, nhưng anh ta không lừa Giang Khê Văn.
Anh ta không thích con trai.
Lời nói có thể giả,
nhưng ánh mắt, khoảng cách, sự lạnh nhạt, đều là minh chứng không thể giấu.
Dù bao lần anh ta nói ở bên tôi rất vui, nhưng tôi chưa từng thấy được niềm vui đó.
Chạm nhẹ một chút cũng khiến anh ta căng người.
Gần gũi là điều anh ta không thể chấp nhận.
Tôi không cần mở ảnh chụp màn hình cũng đoán được:
Lại là những lời tự thanh minh quen thuộc, đổ lỗi rằng tôi hiểu nhầm.
Tôi lạnh nhạt cầm điện thoại, soạn nhanh vài dòng trả lời.
Xoay người lại thì đã thấy Mạnh Xán ngồi bên cạnh,
mắt vẫn dán chặt vào vệt son nhòe trên ngực chiếc áo thun trắng của tôi – nơi mà dù đã lau qua vẫn còn vết.
Cậu ấy cau mày, mặt đầy vẻ khó chịu.
“Sao vậy?” – tôi hỏi.
“Không đẹp nữa.”
“Cái gì không đẹp?”
8.
Trước mặt bao nhiêu người, Mạnh Xán đi mượn son môi từ bạn gái của một người trong nhóm.
Cô gái ấy cực kỳ thoải mái, thậm chí còn vui vẻ nói tặng luôn, liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý, rồi móc thỏi son từ trong túi ra đưa cho cậu ấy.
Mạnh Xán mở nắp, bẻ phần đầu đi một đoạn, tiện tay vứt sang bên, sau đó thẳng tay tô lên môi mình.
Trong tiếng reo hò của mọi người xung quanh, hai cánh tay cậu ấy như gọng kìm siết lấy eo tôi, mạnh mẽ kéo sát vào lòng.
Tôi bị ép chặt vào ghế, không thể đứng dậy.
Trước mắt tôi là một chàng trai cao lớn, áp lực đầy người, đang quỳ gối trước mặt, từng chút từng chút in môi đỏ thẫm lên vết nhòe mờ mờ trên ngực áo tôi.
Từng dấu.
Từng dấu.
Cứ như đóng dấu lãnh thổ.
Cuối cùng, những vết hôn chồng lên nhau thành hình trái tim to bằng lòng bàn tay.
Đây... có được xem là một kiểu “hôn xuyên vải” không?
Lớp vải cọ qua da thịt, cảm giác ấy như thể thật sự được hôn lên da.
Tôi lập tức tưởng tượng ra đủ loại hình ảnh không nên xuất hiện trong bar đông người, kiểu như…
Một thân hình không áo, dấu son in lên da trần – là tôi.
…Không thể không tính là “có gì đó”.
Chỉ trong vài giây, đầu óc tôi tua nhanh cả một bộ phim 19+, với tôi và cậu ấy là hai nhân vật chính, mập mờ dây dưa, không thể phân vai.
Mặt tôi nóng bừng, gần như bốc khói.
Tôi thật sự chỉ muốn chạy ngay khỏi đây.
Ngay lúc ấy, ngón tay Mạnh Xán vẫn đặt trên eo tôi, xuyên qua lớp vải, nhẹ nhàng siết lấy.
Cậu ấy nghiêng người sát vào tai tôi, hơi thở nóng rực:
“Cậu gầy quá đấy.”
Tôi giật mình, đẩy cậu ấy ra, lùi lại:
“Cậu không say… Tôi về trước đây.”
Tôi vớ lấy áo khoác, đứng dậy, không ngoảnh đầu.
Người này… không giống lời đồn.
Nhưng mà cũng… quá biết cách chơi.
Cậu ấy thả thính như thể luyện qua mấy chục màn, một lần thả là người ta không còn đường lui.
Nếu tôi còn ở lại, sớm muộn cũng bị dắt mũi, rồi tự mình rơi vào cái bẫy “thẳng nam đùa dai” của cậu ấy – không thoát nổi.
Tôi không thích kiểu chơi mập mờ này.
Cứ coi như cậu ấy giúp tôi hả giận thay đi.
Về rồi sẽ xóa story, dẹp hết mộng mơ.
Nhưng tôi vừa mới quay người bước đi, cổ tay liền bị một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt.
“Tôi đi với cậu.”
Lại bị giữ lại rồi.
Gần cửa quán bar, đậu sẵn một chiếc mô-tô màu đen bóng loáng.
Mạnh Xán đưa cho tôi một chiếc mũ bảo hiểm.
“Lên xe.”
Tôi liếc nhìn điện thoại, gần mười hai giờ đêm.
“Giờ này về ký túc cũng không vào được rồi…
Chở tôi tới khách sạn đi.”
Coi như ở tạm một đêm bên ngoài, sáng mai quay về trường thay đồ.
Vừa mới ngồi lên sau lưng cậu ấy, chưa kịp thắt dây, cú giật ga đầu tiên khiến tôi hoảng quá ôm chặt lấy eo cậu ta.
Chiếc mô-tô lao vút đi, gào rú trên con đường không một bóng người, như đang phóng xuyên qua màn đêm.
Tới khi tôi mở mắt ra, hai chân vẫn còn run, tháo mũ bảo hiểm xuống mới phát hiện:
Chúng tôi đang dừng trước một khu chung cư cao cấp.
Cậu ấy dắt xe, kéo tôi đi thẳng tới thang máy.
“Đây là đâu?”
Tôi hoàn toàn không đề phòng gì, cũng không nghĩ cậu ấy sẽ đưa tôi tới nơi lạ hoắc.
Chỉ là — không hiểu sao, tôi lại tin cậu ấy một cách vô thức.
Nghĩ kỹ thì thấy… rất nguy hiểm.
Nhỡ đâu bị cậu ta bán đứng, chắc tôi còn vui vẻ giúp đếm tiền hộ nữa ấy chứ.
Tôi bắt đầu tưởng tượng đến mấy cái tin tức giật gân trên mạng, cảm thấy hơi ớn lạnh, nhíu mày nhìn cậu ấy:
“Tôi thuê chỗ này gần trường.
Đồ đạc, sách vở, quần áo… phần lớn tôi để ở đây.”
Quen nhau chưa tới hai ngày, mà cậu ta dám đưa tôi tới nhà riêng?
Rõ ràng biết tôi không thẳng, vậy mà không sợ bị tôi… làm gì à?
Khóa cửa “tít tít” vài tiếng, rồi cạch một phát mở ra.
“Tiểu Xán à, muộn vậy mới về?”
Một giọng nữ dịu dàng, uể oải, vang lên từ trong nhà.
Đầu tôi nổ cái đoàng.
Ngay lập tức giận, rồi ngay lập tức buồn.
Trong đầu bật ra 4 chữ: Kim ốc tàng kiều.
Cậu ta có người ở cùng?!
Chưa kịp nhìn rõ, Mạnh Xán đã quay ngoắt người, vung tay bịt mắt tôi lại, che luôn tầm nhìn.
Vừa kéo cửa lại, vừa gầm nhẹ đầy oán thán:
“Mẹ ơi!
Vào phòng con đi!!!”
9.
Ba phút sau, tôi rốt cuộc cũng ngồi đối diện với mẹ của Mạnh Xán, người đang mặc đồ ngủ lụa dài tay, tóc xoăn dài buông thả, dáng vẻ vừa dịu dàng lại vừa sắc sảo.
“Cháu… chào cô ạ…”
Tôi cúi gằm mặt, không dám ngẩng đầu.
Tuy không uống giọt rượu nào, nhưng trên người vẫn dính mùi rượu, cái mùi bar đêm vừa ồn vừa “thị phi”.
Đêm hôm thế này mà lại chạm mặt phụ huynh, cảm giác đúng là xấu hổ muốn độn thổ.
Mạnh Xán ngồi bên cạnh, cũng không dám thở mạnh, thỉnh thoảng còn liếc trộm tôi một cái.
Cả hai trông như hai đứa trẻ đi chơi trốn nhà bị bắt quả tang, đang chờ ăn đòn.
“Cháu là bạn của Tiểu Xán đúng không?
Đẹp trai thật đấy.
Sau này nếu nó bắt nạt cháu, cứ nói với cô, cô trị nó liền.”
“À đúng rồi, chúng ta add wechat nhé?”
Tôi: “...!!!”
Cô ấy đưa điện thoại ra trước mặt tôi, tôi cũng ngoan ngoãn rút điện thoại ra, cúi đầu scan mã QR như học sinh mẫu mực.
“Mẹ, muộn rồi, tụi con...”
“Mẹ biết mà, biết mà~
Mau nghỉ ngơi đi.
Mai mẹ phải họp, tối sẽ về luôn.
Hai đứa nhớ học hành đàng hoàng, hôm nào về muộn thì cứ về đây ngủ nhé!”
Nói rồi cô ấy vỗ nhẹ vai Mạnh Xán, cười tủm tỉm quay về phòng.
...
Giờ mà tôi đòi ra ngoài ngủ ghế sofa, thì có vẻ cũng không tiện cho lắm.
Vì thế, tôi lặng lẽ đi theo Mạnh Xán vào phòng.
Bước vào phòng của “bạn trai giả”, tim tôi đập như trống trận.
Phòng rộng, có một mảng tường là cửa sổ kính, bên cạnh là kệ sách đầy ắp, và nổi bật nhất là…
một cái giường to vật vã.
Mắt tôi trợn tròn.
Đây... đúng là một thử thách cấp độ boss cuối.