Không thiếu người đến cầu thân, tranh nhau làm vợ kế tiếp theo của hắn.
Hắn cực kỳ xảo quyệt, mọi chuyện đều để Từ Hữu Dung ra mặt.
Chuyện độc tiễn năm xưa chỉ còn lại tờ bản vẽ, không đủ chứng cứ xác thực.
Ta cùng Tạ Dật suy tính mãi cũng chưa tìm ra manh mối quyết định.
Thấy ta mấy ngày liền trằn trọc, Tạ Dật dỗ dành:
"Hiện giờ vết thương cũ của ta đã lành, hai ngày nữa sẽ vào cung diện thánh, tước Quận vương này, Tạ Tu Viễn đời này đừng mộng tưởng nữa."
"Nàng không cần lo lắng cho ta."
Ta ôm lấy cánh tay hắn, lắc đầu:
"Phu quân, hôm ấy Từ Hữu Dung rõ ràng muốn cắn xé Tạ Tu Viễn, chi bằng phái người vào ngục hỏi thử, biết đâu tìm được đầu mối."
Tạ Dật xoa đầu ta, dịu dàng cười:
"Tuệ Tuệ thật thông minh, hôm nay ta cũng đã cho người hỏi, nhưng Từ Hữu Dung... chẳng có chứng cứ gì, cũng không nói ra điều gì."
Ta bật dậy: "Không thể nào, ta phải tự mình đến hỏi!"
Tạ Dật liền véo mặt ta: "Không được đi, nghe lời ta."
"Ngục giam là chỗ nữ nhân nên đến sao? Ở đó u ám âm u, coi chừng về lại hay gặp ác mộng."
Hắn nói mấy câu qua loa, ta cứ thấy hắn đang che giấu ta điều gì đó.
Ta quyết tâm phải tra rõ.
Tạ Dật không cho, ta viện cớ mua phấn son mà ra ngoài.
Quản ngục quanh co giấu giếm, ta phải bỏ ra rất nhiều bạc mới vào được.
Trên đống rơm, một thân hình bê bết máu, hai bàn tay cụt lủn tận gốc, m.á.u đỏ thẫm loang khắp nền đất.
Ta hoảng hồn, đó còn là Từ Hữu Dung nữa chăng? Ai đã ra tay tàn độc với nàng ta như vậy?
Chẳng trách Tạ Dật không muốn cho ta đến, chắc hắn sợ ta thấy cảnh tượng này sẽ sợ hãi.
Ta lấy hết can đảm bước tới trước mặt Từ Hữu Dung, thử dò hỏi, chỉ nghe nàng ta phát ra tiếng "hú hú" trong miệng, hàm dưới hở toang một lỗ máu, hóa ra lưỡi cũng bị cắt mất rồi.
Không còn tay, không còn lưỡi, ả vĩnh viễn không thể tiết lộ bí mật năm xưa nữa.
Một ý nghĩ vụt qua, khiến ta lạnh toát cả sống lưng, chính là Tạ Tu Viễn.
Vợ chồng bọn họ, đúng là trời sinh một đôi, tàn độc như nhau.
Ta run rẩy muốn bỏ đi, lại bị Từ Hữu Dung chặn lại.
Ánh mắt ả đầy hận ý, vừa ai oán vừa cầu xin, đưa cánh tay cụt về phía miệng ra hiệu.
Ta hiểu ý, liền tìm giấy bút.
Từ Hữu Dung ngậm bút trong miệng, cố sức viết mấy chữ xiêu vẹo.
"Độc tiễn là Tạ Tu Viễn làm, chứng cứ ở lò rèn phía Tây thành."
Nét chữ xiêu vẹo, từng nét toát lên nỗi căm hận không cam lòng.
Ta thở dài, bảo nàng ta:
"Ngày ấy ngươi g.i.ế.c Thanh Cúc, c.h.ặ.t t.a.y Cốc Vũ, có từng nghĩ sẽ rơi vào kết cục này chăng?"
Trong mắt nàng ta chẳng có chút ăn năn, chỉ toàn là nỗi hận muốn kéo Tạ Tu Viễn cùng rơi xuống vực sâu.
"Yên tâm, Tạ Tu Viễn hưởng vinh quang chẳng được bao lâu, kết cục của hắn sẽ chẳng tốt đẹp gì hơn ngươi đâu."
Ta trở về viện, kể lại chuyện ấy cho Tạ Dật.
Hắn trầm mặc hồi lâu, u buồn nói:
"Ta vốn không muốn để nàng cùng ta sa vào vũng bùn này."
"Tạ Tu Viễn độc ác đến vậy, không thể giữ lại nữa rồi."
26
Tạ Dật đích thân đến lò rèn phía Tây thành, mang theo hai mũi tên độc năm xưa.
Sau khi xác nhận kẻ thuê rèn ám khí, hắn áp giải tên thợ rèn đến bữa tiệc gia đình để đối chất.
"Chính vị công tử này hai năm trước đã thuê tiểu nhân rèn hai cây Vân Tiễn đặc biệt. Mỗi mũi tên ấy bên trong đều có ba tiểu tiễn nhỏ, đầu tên có móc câu, tẩm độc rồi thì b.ắ.n trúng là mất mạng.”
"Vết thương trên đầu gối công tử đây, đúng là bị mũi tên của tiểu nhân gây ra, nhưng mọi chuyện đều không liên quan gì tới tiểu nhân!"
Trên ghế xe lăn, ánh mắt Tạ Dật lạnh lẽo ép người, thẳng thắn nhìn về phía Tạ Tu Viễn.
"Đại ca chẳng lẽ nghi ngờ ta? Chuyện đã qua lâu như thế rồi, chỉ dựa vào lời của một thợ rèn mà định tội ta ư?”
“Ta thấy từ sau khi cưới vợ, huynh đã hồ đồ rồi! Thân thể huynh tàn tật, chẳng phải sớm muộn cũng phải dựa vào ta mà sống à?"
Lão phu nhân cũng lên tiếng tán đồng:
"Dật nhi, đừng nghe lời kẻ ngoài. Huynh đệ trong nhà mà tranh giành thì chỉ làm hại chính mình thôi."
Bỗng Tạ Dật quăng mạnh chén rượu xuống đất.
"Độc tiễn, hương xông Nhuyễn Cốt Tán, còn cả lũ lang băm mà ngươi sắp đặt, tất cả cũng chỉ là lời một phía của ta thôi sao?"
Ánh mắt hắn như lưỡi dao, nhìn thẳng Tạ Tu Viễn, giọng nói vang dội khắp sảnh đường:
"Từng thứ một, tất cả đều có chứng cứ! Ngươi còn lời nào để nói? Độc kia, là ngươi xúi họ, bao năm qua vẫn muốn ta chết! Từ Hữu Dung là thê tử của ngươi, nếu không có ngươi xúi giục, nàng ta nào dám lớn mật đến thế!"
Khắp sảnh lặng ngắt như tờ.
Lão phu nhân mặt mày xám xịt, trong khi bằng chứng chồng chất, ánh mắt sắc lạnh của Tạ Dật ép tới, rốt cuộc Tạ Tu Viễn cũng xé bỏ bộ mặt giả nhân giả nghĩa, phá lên cười lớn:
"Đúng, đều là ta làm đó thì sao!”
"Đại ca, đều cùng là người nhà họ Tạ, vì sao từ nhỏ ngươi đã luôn đè đầu cưỡi cổ ta? Sau này ngươi lên chiến trường, ai ai cũng khen ngợi tán thưởng ngươi, chỉ nhìn thấy ngươi thôi! Đến cả, đến cả nữ nhân ta thích, cũng một lòng một dạ muốn gả cho ngươi!”
"Ta từng quỳ gối cầu hôn nàng, con tiện nhân ấy lại bảo, ta không bằng một góc của ngươi!”
"Ngươi không biết sao, ngươi chỉ là con trai một thị thiếp hèn mọn! Mẹ ngươi c.h.ế.t sớm, nhà họ Tạ này khi nào đến lượt ngươi làm chủ! Ta cứ phải kéo ngươi xuống, khiến ngươi tàn phế, đời này không ngóc đầu dậy nổi!”
"Mẫu thân cũng từng khuyên ngươi tòng quân, thực ra là vì tiền đồ của ta, muốn ngươi lấy mạng mà đổi lấy công danh, tốt nhất là c.h.ế.t ngoài sa trường, thì mọi vinh dự, phần thưởng cuối cùng đều thuộc về ta! Ai ngờ mạng ngươi lại dai thế, sống dai đến giờ.”
"Độc tiễn năm ấy cũng là mẹ con ta cùng nghĩ cách chế ra, ngươi quên rồi sao, mẹ ta từng là con gái lò rèn. Bản thiết kế đó chính là mẹ ta tự tay vẽ! Ngươi đời đời kiếp kiếp chỉ xứng làm tảng đá lót đường cho ta!”
"Người đâu, bắt lấy bọn chúng cho ta!"
Một đám tiểu đồng, hạ nhân ùn ùn xông vào, thì ra cả phủ này đã sớm nằm trong tay Tạ Tu Viễn.
27
Lão phu nhân chậm rãi nói:
"Dật nhi, nhà họ Tạ chỉ có một vị Quận vương, đó là Tu Viễn, con nên nhận mệnh đi.”
"Suy cho cùng, đệ đệ con sẽ không làm gì quá đáng với con đâu, con cứ ở trong nội viện như trước, an ổn sống những tháng ngày tĩnh lặng."
"Chỉ là chuyện này tuyệt đối không thể để thánh thượng biết được, vì vậy ta sẽ sai người canh chừng con, vĩnh viễn không cho phép con bước ra khỏi Trúc viện nửa bước."
Mãi đến giờ khắc này, ta mới thấy được nơi đáy mắt bình thản của Tạ Dật, xuất hiện nét vỡ vụn.
Bọn họ muốn giam lỏng hắn suốt đời!
"Mẫu thân, lời hắn nói, là thật sao?"
Sắc mặt Tạ mẫu lộ vẻ né tránh, khẽ nói:
"Tu Viễn thì bướng bỉnh thật, nhưng năm xưa con rong ruổi sa trường, đều là nó ở lại bên ta phụng dưỡng."
"Ta mệt rồi, Tu Viễn, con tự giải quyết đi, chỉ có một việc, giữ lại mạng cho đại ca con, ta không muốn sau này dưới suối vàng, mẹ nó với lão gia lại tìm ta tính sổ."
Lão phu nhân nói xong, được gia nhân dìu đỡ rời đi.
Tạ Tu Viễn nhìn ta, nở nụ cười:
"Khương Tuệ, ngươi giỏi lắm, vì sao ngươi cũng thích đại ca ta? Hắn chỉ là kẻ tàn phế, có gì tốt đâu?"
"Từ nhỏ đến lớn, thứ gì đại ca thích, ta nhất định phải đoạt cho bằng được, kể cả ngươi cũng vậy."
Hắn vươn tay vuốt ve má ta, chợt Tạ Dật vùng khỏi đám gia nhân, tung chân đá mạnh vào n.g.ự.c Tạ Tu Viễn.
"Ngươi… ngươi thật sự có thể đi lại! Hôm đó ta đã nghi ngờ, quả nhiên…"
Tạ Tu Viễn bị bất ngờ ngã nhào xuống đất, nhìn Tạ Dật đang đứng sừng sững trước mặt, trong mắt tràn đầy hận ý và vẻ bất cam.
Hắn lảo đảo đứng dậy, rút từ trong n.g.ự.c ra một con d.a.o găm sáng loáng.
"Hôm nay ta sẽ phế ngươi hoàn toàn! Ha ha ha, đại ca, ngươi nghĩ ngươi vẫn còn là chiến tướng năm xưa sao? Bị giam hai năm, sống dở c.h.ế.t dở, mùi vị ấy dễ chịu không?"
"Tuệ Tuệ, quay mặt đi."
Tạ Dật đưa tay sờ hông, lưỡi d.a.o khảm hồng ngọc ánh lên sắc đỏ chói lọi dưới ánh nắng.
Đao kiếm va chạm, chỉ nghe một tiếng thét thảm.
Tạ Dật lạnh lùng nói: "Ta đã cắt gân chân ngươi, cho ngươi nếm thử mùi vị những năm qua của ta."
Vài tiếng kêu la rợn người vang lên, Tạ Dật dùng khăn lau máu, rồi quay sang gian trong cất tiếng:
"Công công, mời ra ngoài. Vừa rồi mọi việc, người đều thấy cả, xin hãy tâu lại với thánh thượng."
Ta hoàn hồn lại, vội vàng sai Duệ Đức dúi mấy thỏi vàng vào tay vị công công ấy.
Gia nhân trong phủ tan tác chạy trốn, ai cũng hoảng sợ nhìn thấy ngọc bài bên hông vị công công.
Nhà họ Tạ, đã đổi trời.
Kết cục đã rõ.
Chứng cứ rành rành, Tạ Tu Viễn bị trục xuất khỏi nhà họ Tạ, bãi miễn chức quan, giáng làm thứ dân, lưu đày ra đảo Quỳnh Đài, chịu gió biển, nắng cháy táp da thịt.
Cả đời vĩnh viễn không được quay về kinh thành.
28
Lão phu nhân cũng đi theo để chăm sóc.
Nghe nói, Tạ Tu Viễn đi đường thủy, giữa đường nhiễm ôn dịch, c.h.ế.t trên thuyền ở Tuyền Châu.
Lão phu nhân cũng nhảy sông tự vẫn theo con.
Qua biến cố này, Tạ Dật với bà đã chẳng còn vương vấn gì.
Nhưng dù sao, ân dưỡng dục nhiều năm, Tạ Dật cũng khó tránh khỏi cảm khái:
"Hồi còn nhỏ, ta từng băn khoăn vì sao mình chẳng được mẫu thân yêu thích."
"Ta dốc sức lập công danh, vì nhà họ Tạ tranh lấy vinh quang, ai ngờ, ta vốn chẳng phải con ruột của bà."
"Chàng được ta thương yêu là đủ rồi."
Ta nghiêm túc đặt một nụ hôn nơi mi tâm của chàng, hôn đi những giọt lệ nhẫn nhịn trong ánh mắt ấy.
Tạ Dật được khôi phục quan chức, qua nhiều ngày trị liệu, thân thể dần hồi phục như xưa.
Tuy không thể oai hùng như năm nào, nhưng cũng chẳng khác người thường là mấy, quan trọng hơn là nỗi uất hận trong lòng đã lắng xuống.
Chúng ta đổi một lứa hạ nhân mới, dọn ra khỏi phủ cũ.
Trước khi đi, Tạ Dật không quên sai người đào cả gốc cây khô trong sân mang đi, nay cành lá sum suê, khô mộc phùng xuân.
Phủ mới rộng rãi, đẹp đẽ hơn nhiều.
Ta thật sự đã mở một xưởng mộc nhỏ, các loại bàn ghế, giường tủ lớn thì giao cho thợ làm, còn mấy thứ hộp trang sức, kệ hoa, bình phong xinh xắn, ta tự tay tạc lấy.
Mùa xuân ấm áp, hoa hạnh nở khắp vườn, ta đang cắt tỉa cành hoa thì bỗng bị ai đó ôm lấy từ phía sau.
Hương vị quen thuộc bao trùm lấy ta.
Tạ Dật tựa cằm lên đỉnh đầu ta, giọng nói ấm áp kiên định:
"Phu nhân, mệt rồi thì nghỉ một lát đi? Mấy việc này giao cho hạ nhân làm là được."
Hắn vừa mới về, trên người vẫn còn mặc quan phục màu tím, đai ngọc thêu vân, cả người toát lên vẻ quý khí khó nói thành lời.
Ta né khỏi vòng tay hắn, "Thiếp không mệt, làm mộc lâu ngồi mãi, nên vận động một chút."
Hắn dần buông tay, "Mấy ngày nữa, ta đưa nàng ra ngoại ô cưỡi ngựa."
Ta học mãi mà chẳng nên thân, lần trước suýt ngã khỏi lưng ngựa, liền cúi đầu phụng phịu từ chối:
"Không đâu, thiếp không biết cưỡi."
"Phu nhân xưa nay cưỡi ngựa rất giỏi mà, đổi nơi khác chẳng lẽ lại quên?"
Ý cười trong mắt hắn sáng rực rỡ, khiến ta ngây người mất một thoáng.
Khi hiểu ra trong lời hắn có hàm ý trêu ghẹo, ta liền cầm kéo rượt đuổi khắp sân.
Tiếng cười và cánh hoa cùng bay tán loạn trong gió.
Chạy mệt rồi, ta nằm nghỉ dưới tán cây, chẳng hiểu sao trong lòng bỗng dâng trào bao cảm xúc.
Tạ Dật vội vỗ lưng ta: "Sao thế, ham mát lạnh, lại ăn nhiều bánh viên đường lạnh rồi phải không?"
Ta lắc đầu, hắn đỡ ta về phòng.
Đi qua hành lang, trong phòng, tượng Kim Đồng Ngọc Nữ vẫn tươi cười hớn hở.
Ta ngẩng lên hỏi: "Chàng nói xem, lời ông chủ tiệm gốm hôm nọ nói có thật không?"
Tạ Dật nhìn theo ánh mắt ta, thấy pho tượng ấy, khóe mày hơi nhướng lên:
"Tuệ Tuệ, nàng muốn thật hay giả?"
"Hay tối nay ta cố gắng thêm lần nữa nhé?"
Chúng ta cười đùa bên nhau, ngón tay thon dài quấn lấy lọn tóc đen mềm, vòng này nối vòng khác, quấn mãi, dường như chẳng bao giờ hết.
Ánh dương chiếu xuống, ấm áp sáng ngời, mang theo dư vị hạnh phúc sau bể dâu nhân thế.
Ngoại truyện: Tàn Hoa Nở Muộn
1
Ban đầu, Tạ Dật để ý tới tiểu nha hoàn trong phủ, chỉ bởi nàng làm việc đâu ra đấy, chăm chỉ thật thà.
Những kẻ làm việc nặng nhọc trong phủ đều tranh phần lười biếng, chỉ cần không quá đáng, bọn quản sự cũng nhắm mắt cho qua.
Từ sau khi đôi chân bị bệnh, Tạ Dật luôn thức dậy rất sớm.
Mỗi sáng tinh mơ, hắn ngồi ngẩn ngơ trong Trúc viện, qua ánh sáng trong vắt, liền thấy bóng dáng nhỏ bé ấy bận rộn ngược xuôi.
Nàng bổ củi rất mạnh tay, củi bổ xong được chồng lại chỉnh tề như ngọn núi nhỏ.
Quét sân thì không để sót một chiếc lá, gánh nước thì dậy từ canh tư, đi đường vòng lấy bằng được nước suối ngọt trên núi về.
Nhà họ Tạ rộng lớn, nước pha trà phải dùng loại riêng, thường thì nha hoàn chỉ múc nước giếng gần phủ cho tiện.
Nếu không phải bị cấm túc trong nhà, có lẽ suốt đời Tạ Dật cũng chẳng để tâm đến sự tồn tại của người ấy, càng không thể thấy được một cuộc đời khác biệt đến thế.
Tạ Dật vốn cho rằng, đời người phải lập được công danh, phải có sự nghiệp vang danh hiển hách mới không uổng một kiếp người.
Bọn hạ nhân trong mắt hắn từ trước tới nay đều là những khuôn mặt nhạt nhòa không tên không họ.
Chẳng ngờ một tiểu nha đầu tầm thường nhất, lại sống vô cùng có sắc có vị, dường như rất hài lòng với kiếp sống hiện tại.
Tựa như một đóa hoa nhỏ vô danh bên tường, vươn mình nở rộ, ngẩng đầu đón ánh nắng, tươi cười rạng rỡ.
Ban đầu chỉ là một cái bóng thoáng qua, về sau, hắn đã nhớ được dáng vẻ của nàng.
Gương mặt thanh tú trắng trẻo, đôi mắt nâu hổ phách cười cong cong, trông giống hệt bánh mạch nha mới ra lò, vừa dẻo vừa ấm, ngọt ngào không thể cưỡng lại.
Không phải loại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, nhưng nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt một cách khó hiểu.
Đôi lúc được nhà bếp thưởng cho một củ khoai nướng, nàng trân trọng như bảo vật, nhẹ nhàng bóc vỏ, từng miếng từng miếng ăn thật chậm rãi.
Nhìn nàng ăn khoai, dường như đó là mỹ vị đệ nhất thiên hạ.
Bữa tối hôm ấy, Tạ Dật cũng muốn ăn khoai nướng, đến nỗi Duệ Đức lấy làm lạ, không hiểu sao khẩu vị công tử lại thay đổi.
Có khi nàng lén lút tới góc sân vắng, ngồi xổm đếm số bạc vụn tích cóp được.
Một viên, hai viên, rồi ba năm viên, nàng mãi mãi không thấy chán.
Về sau tình cờ nghe Duệ Đức nhắc tới, mới biết nàng tên Khương Tuệ.
Cái tên này chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, nhưng không hiểu sao lại rất giống nàng, tràn đầy sức sống mãnh liệt.
Ngày tháng chậm rãi trôi qua.
Sáng sớm hôm ấy, đồng liêu gửi cho hắn một phong thư.
Vốn là có ý tốt, biết hắn không tiện đi lại, liền dốc lòng kể hết những chuyện đã thấy ở Giang Nam, viết đầy bốn năm trang giấy.
Tạ Dật ngồi một mình trên bậc đá, trong lòng không khỏi trống trải.
Hắn vốn xuất sắc về cưỡi ngựa, những ngày trong quân, luôn cưỡi ngựa b.ắ.n cung khiến người người ngưỡng mộ.
Đêm trước trận đại chiến ấy, phó tướng của hắn bị c.h.é.m mấy nhát, hấp hối trên giường vẫn còn nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn:
"Đại nhân, chờ bình định xong chiến sự, ngài hãy mang tro cốt của ta, cưỡi ngựa tới Giang Nam, tới biên ải, ngắm nhìn khắp non sông tươi đẹp này."
Tạ Dật rưng rưng gật đầu.
Phó tướng ấy theo hắn đã nhiều năm, quân doanh gian khổ, huynh đệ nối tiếp nhau ngã xuống, dần dần hắn không dám nhớ tên từng người nữa.
Sợ rằng lần sau quay đầu lại, đã bớt đi vài khuôn mặt trẻ trung tinh quái.
Phó tướng lặng lẽ ở cạnh hắn, rồi c.h.ế.t ngay trước đêm vinh quang đến.
Hắn từng hứa sẽ mang tro cốt người ấy cưỡi ngựa đi ngắm cảnh đẹp bốn phương, ngắm thuyền hoa nhẹ lướt, sao trời tụ hội, cò trắng vút bay.
Nào ngờ, trận đại chiến cuối cùng lại khiến hắn tàn phế cả hai chân.
Tạ Dật chẳng còn được cưỡi ngựa.
Dòng Trường Giang ngàn dặm lấp lánh như dải lụa, núi non chập chùng như tranh vẽ.
Dẫu có cảnh đẹp đến mấy, hắn cũng không thể ngắm, ngày sau nhìn mãi chỉ là một khung cửa nhỏ, một góc trời vuông vức.
Tạ Dật cầm trong tay con d.a.o găm nhỏ sáng loáng.
Những ký ức cũ như thủy triều tràn về không thể ngăn lại.
Con d.a.o găm này là vật kỷ niệm của phó tướng, chỉ tiếc rằng hắn đã phụ mất lời hứa năm nào.
2
Ánh bạc lạnh lẽo lóe lên, có người lao tới giật lấy thanh đoản đao.
Là Khương Tuệ.
Nàng căng thẳng, giấu con d.a.o sắc vào sau lưng.