Lão phu nhân chọn cho thiếu gia ba người thông phòng.
Một kẻ đã c.h.ế.t, một kẻ phát điên, chỉ còn lại một mình ta run rẩy co rúm.
Trước ngày xuất giá, ta leo lên giường của đại công tử bị tàn tật.
Chúng nhân cười nhạo ta mắt mù không thấy, bỏ qua một Tạ Tu Viễn trẻ tuổi tuấn tú, lại đi chọn một phế nhân âm trầm như đã c.h.ế.t.
Ta tự có toan tính.
Đại công tử chưa từng cưới vợ, ta khỏi phải chịu đựng sự giày vò của chính thê.
Hắn đôi chân tàn tật, vừa hay miễn được chuyện rắc rối trên giường.
Về sau, eo mỏi chân mềm, ta mới biết mình đã sai đến mức nào.
Lại về sau, hắn như có kỳ tích, thân thể bỗng nhiên khôi phục.
1
Tuyết lớn nuốt âm thanh, trời đất tĩnh mịch như tờ.
Màn trướng trên giường lại xuân sắc dạt dào.
Ta trong đêm trèo lên giường đại công tử Tạ Dật, một thân xiêm y thấm đẫm mùi hương hợp hoan suốt cả đêm.
Lấy hết can đảm, ta ghé sát cắn lấy đôi môi hắn.
Người như khối ngọc lạnh, dẫu có tưới nước sôi lên cũng chẳng thể ấm, vậy mà môi hắn lại nóng hổi dị thường.
Tạ Dật vẫn không chút d.a.o động.
Đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn ta, môi đỏ khẽ nhúc nhích: "Xuống."
"Ngươi có biết mình đang làm gì không?"
Ta hoảng loạn, chẳng kịp suy nghĩ, liều mình đè hắn xuống.
Dọc theo yết hầu sắc như lưỡi dao, xương quai xanh, lồng n.g.ự.c rộng lớn mà lần xuống dưới.
Nhớ đến cảnh m.á.u m.e rùng rợn đêm qua, lưng ta chỉ thấy như có rắn độc trườn lên, sợ hãi đến rợn người.
Ta dốc hết sức khơi dậy d.ụ.c v.ọ.n.g của hắn, đến khi kiệt sức, hương hợp hoan rốt cuộc cũng phát huy tác dụng.
Tạ Dật thở hắt một tiếng, kéo lấy cổ ta, xoay người đổi vị trí.
Than hồng tí tách cháy, m.á.u t.h.ị.t hòa quyện.
Ngoài viện, mèo mướp kêu suốt một đêm.
Tỉnh dậy lúc trời sáng, vừa mở mắt đã chạm phải ánh nhìn đen thẳm như đầm sâu của Tạ Dật.
Bên ngoài cửa sổ ánh bạc loang loáng, khiến dung nhan hắn như ngọc, phong tư tuyệt thế.
Sự nồng nhiệt đêm qua nay hóa thành trầm tĩnh giá lạnh.
Ngón tay thon dài của hắn quấn lấy mái tóc ta, hết vòng này đến vòng khác, như đang cân nhắc nên xử trí thế nào:
"Có gan bò lên giường ta, lại không dám nhìn ta?"
Đôi mắt phượng nhướn lên của Tạ Dật nhuốm chút giận, như sương sớm mùa xuân, lẫn chút se lạnh.
Nghe ra lời hắn có trách móc, sống mũi ta cay xè, cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống từng hạt.
"Thông phòng của Nhị công tử kẻ c.h.ế.t, kẻ đ.i.ê.n, lần lượt xảy chuyện."
"Ta sợ người tiếp theo sẽ là chính mình, ta không muốn c.h.ế.t…"
Tạ Dật không đáp, hồi lâu mới chậm rãi nói:
"Ngươi đã theo ta, ngày sau khó tránh khỏi uất ức."
"Nếu hối hận, ta có thể coi như chưa từng xảy ra gì."
"Ta sẽ phái tâm phúc đưa ngươi rời khỏi Thượng Kinh, cam đoan Tạ Tu Viễn vĩnh viễn không tìm được ngươi."
Ta như trống lắc đầu không ngừng, nắm lấy tay hắn, đáng thương nhìn hắn chằm chằm:
"Ta sớm đã đem lòng mến mộ đại công tử, chỉ cần có thể ở bên người, làm tỳ nữ cũng cam tâm tình nguyện."
Màu hồng đột nhiên nhuộm lên vành tai hắn, rốt cuộc cũng dời mắt đi, giọng nhàn nhạt:
"Đã vậy, ta sẽ bẩm báo mẫu thân, cho ngươi một danh phận."
Ta nhẹ nhõm hẳn, thứ ta cần chính là danh phận ấy.
Chỉ cần có danh phận, ta mới có thể sống yên ổn trong phủ Quận vương.
Hôm ấy, Tạ Dật liền đến gặp phu nhân bẩm rõ chuyện này.
Điều ta không ngờ tới chính là—
Hắn dứt khoát yêu cầu cưới ta làm chính thê.
2
Dù hiện nay đôi chân của Tạ Dật không thể đi lại, nhưng dù sao thân phận hắn vẫn cao quý, là trưởng tử phủ Quận vương.
Lão phu nhân nghe xong chỉ cảm thấy sấm sét giữa trời quang, tức đến mức ngã bệnh trên giường, quyết không chịu đáp ứng.
Ta vốn không có tham vọng gì lớn, chỉ cần người trong phủ trên dưới đều biết ta là người của Tạ Dật, vậy đã đủ rồi.
Tạ Dật từ sau khi bị thương, quyết không chịu cưới vợ thêm lần nữa.
Lão phu nhân chẳng biết đã rơi bao nhiêu lệ, giới thiệu bao nhiêu mối hôn sự tốt, hắn đều nhất mực từ chối.
Chỉ nói không muốn lỡ dở đời người tốt.
Hắn từng là vị tướng quân trẻ tuổi nhất Đại Tề, xông pha chiến trận, mang về vô số vinh quang.
Thánh thượng từng đích thân ban tặng thư pháp cho nhà họ Tạ, ngợi khen Tạ Dật là “trụ cột của quốc gia”.
Tấm biển ấy lấy vàng làm khung, ngọc quý làm viền, là vinh sủng độc nhất vô nhị.
Theo lẽ thường, sau khi lão vương gia qua đời, tước vị Quận vương lẽ ra phải do Tạ Dật kế thừa.
Nào ngờ trời đố kỵ anh tài, Tạ Dật bị trúng độc tiễn nơi sa trường, từ đó hai chân không thể bước xuống đất.
Theo lời đại phu, cả đời hắn chỉ có thể luân chuyển giữa giường và xe lăn gỗ.
Thánh thượng đau xót vô cùng, đặc biệt miễn cho hắn chuyện lên triều, nhưng vẫn ban cho hắn bổng lộc của hoàng gia.
Nhị công tử Tạ Tu Viễn lại là người may mắn, chưa từng ra chiến trường ngày nào, vậy mà có thể kế thừa tước vị Quận vương, hưởng thụ tất cả những vinh hoa mà đại ca hắn giành được.
Ngay cả ta, vốn cũng là thông phòng của Tạ Tu Viễn.
Nguyên nhân lão phu nhân nhất định không chịu đồng ý cũng bởi vì vậy.
Ta vốn là nha hoàn của Tạ phủ, thiếu phu nhân ba năm vẫn chưa có tin vui, lão phu nhân sốt ruột không thôi.
Suy cho cùng, trong nhà thực sự có tước vị cần kế thừa.
Muốn nạp thiếp, thiếu phu nhân lại không cho, đành chọn lấy ba thông phòng từ trong viện.
Ta giả bệnh mãi chưa từng hầu hạ Tạ Tu Viễn, nhưng rốt cuộc thanh danh cũng chẳng được tốt, thân phận lại quá thấp hèn.
Sau này lão phu nhân cũng nhượng bộ, nói chỉ cần không làm chính thê, còn lại để Tạ Dật tự quyết.
Nhưng Tạ Dật vẫn không chịu, không ăn không uống, cố chấp đối đầu với bà.
Ta lại ngập ngừng, lén giấu bánh hành trong tay áo đem đến cho hắn.
Trên khuôn mặt tuấn tú tái nhợt của hắn hiện lên ý cười:
"Sao, chưa thành thân đã biết đau lòng cho phu quân rồi à?"
Ta đỏ mặt như quả đào, lén nhìn hắn một cái.
Bắt gặp đôi mắt phượng đẹp đẽ ấy đang tĩnh lặng nhìn ta, ta vội cúi đầu đáp:
"Đại công tử, ta chỉ muốn tự bảo vệ mình, chẳng cầu gì khác, thật ra ngài không cần vì ta mà…"
Không biết câu nào đã chọc giận hắn, chỉ thấy trong đôi mắt kia chợt băng giá.
"Vốn đã để ngươi chịu ấm ức, chỉ cần ta làm được, nhất định sẽ cho ngươi điều tốt nhất."
Ta vội vàng xua tay, "Không ấm ức, không ấm ức, là chính ta tự nguyện mà!"
Hắn khẽ cười, ánh mắt nhu hòa, đẹp như dòng suối vừa tan băng đầu xuân.
Từ ngày vào phủ tới nay, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười nhẹ nhõm như vậy.
3
Trong viện của đại công tử có một nha hoàn tên là Đỗ Quyên, trước đây từng cùng ta làm việc ở hậu trù.
Lúc nghỉ trưa, nàng cẩn thận hỏi ta:
"Khương Tuệ, ngươi ngốc thật sao? Nhị công tử sau này sẽ kế thừa tước vị, làm thông phòng của Quận vương tôn quý biết bao, còn đại công tử thì đôi chân ra nông nỗi ấy, dẫu có nhân từ cưới ngươi làm chính thê, thì cũng chỉ là thủ tiết như quả phụ mà thôi."
Ta chỉ mỉm cười lắc đầu.
Ai nấy trong chốn phồn hoa đều ham mê vinh hoa phú quý, nhưng đâu biết sự lợi hại bên trong.
Trong phòng của Tạ Tu Viễn, kể cả ta, vốn có ba thông phòng.
Thanh Cúc tính tình sôi nổi, xinh đẹp yêu kiều, được sủng ái nhất.
Cốc Vũ điềm đạm đoan trang, nghe nói có khả năng được nâng lên làm quý thiếp.
Ta thì bất đắc dĩ, vốn chỉ được đưa vào cho đủ số mà thôi.
Vậy mà trong ba người, đã mất đi hai.
Thanh Cúc mất mạng, Cốc Vũ sinh được một đứa trẻ nhưng bị thiếu phu nhân ôm đi, thần trí trở nên hoảng loạn, nửa đêm lao vào phòng ma ma cướp lại hài nhi, bóp c.h.ế.t đứa trẻ ấy.
Trước khi chết, nàng ta kêu gào thảm thiết:
"Từ Hữu Dung, dẫu ta phải g.i.ế.c đứa trẻ này, cũng quyết không để mình trở thành bàn đạp cho ngươi!"
"Chính ngươi sai ta đối phó với Thanh Cúc! Chính ngươi cướp mất hài nhi của ta!"
Sắc mặt Từ Hữu Dung trắng bệch, người xưa nay vốn ôn hòa hiền hậu kia lại ra lệnh chặt đứt đôi tay của Cốc Vũ.
Máu tươi đỏ thắm như sông cuộn trào, nhấn chìm khuôn mặt tím ngắt của đứa trẻ nhỏ ấy.
Từ đó về sau, ta thường xuyên gặp ác mộng, khuôn mặt của bao người lần lượt lướt qua như đèn kéo quân.
Thanh Cúc c.h.ế.t không nhắm mắt, Cốc Vũ bị nhốt trong chuồng ngựa hóa điên hóa dại, còn có cả đứa trẻ ấy.
Ánh mắt Tạ Tu Viễn nhìn ta ngày một lộ liễu.
Có một lần ta nấu xong thức ăn, không dám mở miệng, chỉ lặng lẽ dọn món cho hắn.
"Món ngươi nấu rất hợp khẩu vị ta."
"Con người thì... cũng tầm thường thôi… Đại ca ta nằm liệt bao năm, sao tự dưng lại sinh hứng thú với một tiểu nha đầu?"
"Thứ huynh ấy để ý, ta đều muốn thử một lần."
Lúc ấy ta mới biết, sở dĩ ta trở thành thông phòng của Tạ Tu Viễn, là bởi Tạ Dật từng tăng tháng lương cho ta, ban cho ta mấy món thưởng.
Khiến hắn hiểu lầm rằng Tạ Dật có vài phần lưu tâm đến ta.
Trước khi làm thông phòng, ta từng gặp Tạ Dật vài lần.
Có lần hắn ngã, ta đỡ lấy hắn, lại tình cờ chứng kiến hắn sa sút, định dùng d.a.o găm cứa cổ tay.
Ta liền dịu dàng khuyên giải, khéo léo mượn đi con d.a.o ấy.
Tạ Dật lấy ơn báo ơn, chỉ một lời nói đã cho ta từ ngoại viện được thăng lên nội viện.
Công tiền của ta tăng lên hai lượng bạc, ta vui mừng, tự tay làm một đôi gậy gỗ hoàng lê tặng hắn.
Bên mép gậy ta bọc vải mềm, cầm lên rất êm ái.
Về sau thỉnh thoảng gặp lại Tạ Dật, thấy hắn thật sự dùng đôi gậy ấy, lòng ta không khỏi vui mừng.
Người trong phủ đều nói đại thiếu gia tính tình âm trầm cổ quái, nhưng ta biết hắn là người có tâm địa dịu dàng.
Thế nên, lúc đường cùng, ta biết mình không thể ngồi chờ chết, liền leo lên giường Tạ Dật.
Ba ngày sau, lão phu nhân cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, tìm đến ta.
Bà mặt mày trầm mặc hỏi ta vì sao lại muốn lấy Tạ Dật.
"Tu Viễn quấn lấy ta, chỉ đòi cưới mỗi mình ngươi, vừa mới mất hai thông phòng, lại liên tiếp không giữ được con, lúc này đang đau lòng nhất, về sau sản nghiệp nhà họ Tạ cũng đều thuộc về nó, đi theo nó chẳng phải tốt hơn sao?"
"Không, ta không cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong được ở bên đại công tử, thật ra… ta đã yêu mến chàng ấy từ lâu."
Lão phu nhân khẽ thở dài, nhìn ra ngoài cửa nói:
"Thôi đi, ngươi là hạ nhân thì hiểu gì, cũng chỉ tầm mắt thiển cận, rồi sau này sẽ có lúc phải hối hận thôi."
4
Quay đầu lại, ta bắt gặp ánh mắt của Tạ Dật.
Trong đôi mắt đen thẳm tĩnh mịch ấy, dường như có một tia sáng nhỏ vụt qua.
Đôi mắt ấy đẹp đến lạ kỳ, đẹp đến mức khiến ta chỉ muốn lau sạch lớp sương mù trong mắt hắn.
Ta gả cho Tạ Dật, rạng rỡ vinh quang.
Vốn tưởng lễ thành hôn chỉ qua loa lấy lệ, nào ngờ lại cử hành hết sức long trọng.
Tạ Dật tuy vẫn giam mình trong Trúc viện, nhưng lại giao tên tiểu đồng thân cận là Duệ Đức cho ta sai bảo.
"Phu nhân, đại công tử thân thể không tiện, nhiều chuyện không thể đích thân làm, có việc gì phu nhân cứ sai bảo tiểu nhân là được."
Duệ Đức lấy ra một chiếc hộp gỗ, mở ra thì ra là từng thỏi vàng lấp lánh, tròn trịa, xếp thành hàng ngay ngắn trên nền vải đỏ.
Ta chưa từng nhìn thấy nhiều vàng như vậy.
Hắn lại sai người khiêng lên bảy tám rương gỗ lim, tất cả đều giao cho ta.
Tùy ý mở một rương, bên trong ánh sáng lấp lánh, toàn là tráp ngọc, trang sức châu báu đủ loại.
Chỉ một chiếc lược ngọc trông đơn giản nhất cũng được làm từ ngọc Hòa Điền, trong suốt óng ánh, lưng lược còn khảm phỉ thúy và mã não.
Hoa điền, trâm tước lưu kim, song chi bội kim chi ngọc diệp...
Một lúc, mắt ta hoa lên, chỉ cảm thấy như lạc vào một giấc mộng đẹp.
Sững sờ một lát, ta lại hoảng hốt, chỉ cảm thấy ân sủng quá lớn.
Rõ ràng ta chỉ vì tìm một nơi nương thân mà leo lên giường hắn, cũng là bất đắc dĩ.
Vậy mà giờ nhìn căn phòng sáng choang, tôi tớ tấp nập ra vào, trong lòng lại dấy lên một niềm hạnh phúc khó tả.
Ta âm thầm tự nhủ, hắn đối đãi với ta như thế, đã gả cho hắn thì nhất định phải đáp lại thật tốt.
Làm hết sức mình để khiến hắn vui lòng.
Ngày đại hôn, Tạ Dật không ngồi xe lăn.
Hắn cẩn thận giấu gậy dưới lớp hỉ phục rộng, gương mặt trắng như tuyết lộ ra một ý cười nhẹ nhõm.
Chợt nhớ câu trong Kinh Thi:
"Ngẫm về quân tử, ấm áp như ngọc; nơi nhà tranh vách nứa, rối loạn lòng ta."
Nghe Duệ Đức nói, lễ cưới này còn long trọng hơn ngày nhị phu nhân nhập môn.
Từ Hữu Dung vốn là tiểu thư khuê các, vậy mà lễ cưới còn chẳng bằng một nha hoàn như ta.
Trong lễ thành hôn, nàng gượng cười, nhưng ánh nhìn về phía ta lại đầy gai nhọn.
Ta còn nhớ mấy hôm trước, nàng ta vẫn còn đe dọa ta, bắt ta ngoan ngoãn làm thông phòng cho Tạ Tu Viễn, sớm ngày mang thai, nàng ta nhất định sẽ không bạc đãi.
Không bạc đãi? Chẳng qua là muốn ta chung số phận với Thanh Cúc, Cốc Vũ mà thôi.
Tạ Dật nắm lấy tay ta, gương mặt tuấn tú đã lấm tấm mồ hôi.
Ta giật mình, vội dùng lực đỡ lấy tay hắn.
Bái đường xong, lễ nghi hoàn tất, trời cũng dần nhá nhem.
Nến hoa rực cháy, động phòng giao bái.
Trước màn trướng Bách Tử, Tạ Dật tự tay vén khăn hỉ của ta lên.
Gương mặt hắn đẹp đến mức không giống phàm nhân, mày giãn ra, mắt tựa sao xa, lông mi dài in bóng dưới ánh nến, mang theo nét mong manh khó nói thành lời.
Lòng ta bỗng chốc bối rối, rõ ràng mọi chuyện đáng làm đều đã làm, vậy mà giờ phút này tỉnh táo, lại chỉ thấy nhiệt huyết trào dâng trên đỉnh đầu.
Vội vàng bưng hai chén rượu, một chén đưa cho hắn: "Rượu hợp cẩn còn chưa uống đâu."
Tạ Dật đón lấy, cùng ta giao bôi.
Chén rượu bạc càng tôn lên những ngón tay thon dài của hắn, môi đỏ mềm mại dừng lại bên miệng chén, chỉ khẽ nhấp một ngụm rồi thôi.
Chén rượu ấy như tiếp thêm dũng khí cho ta, ta lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn hắn:
"Uống xong giao bôi rồi thì là phu thê. Phu quân, thiếp… hầu hạ chàng thay y phục."
Áo ngoài vừa cởi được một nửa, hơi thở của hắn chợt trở nên dồn dập.
Đầu ngón tay mát lạnh đặt lên tay ta, ngăn lại động tác sắp cởi đai lưng.
Chương 2: Nỗi nhục khó quên
5
"Hôn sự này vốn chỉ là làm cho người ngoài xem, không cần quá coi là thật."
"Sau này chúng ta ở riêng, nàng ở đây, ta ở Trúc viện."
Ánh mắt không cho thương lượng của Tạ Dật khiến ta có cảm giác như hụt chân nơi thềm đá, rơi thẳng từ mây xanh xuống vực sâu.
"Nhưng vừa mới thành thân đã phải phòng không gối chiếc, người ta sẽ chê cười đó!"
Tạ Dật không đáp, chỉ lặng lẽ trầm ngâm bên ánh nến hoa đang nhỏ lệ sáp.
Ta kéo nhẹ tay áo hắn.
Thấy ta lo lắng đến mức sắp rơi lệ, hắn rốt cuộc cũng cúi mắt, nhượng bộ:
"Vậy thì phân giường mà ngủ."
Hôn lễ quá mức linh đình khiến ta từng mơ tưởng một đời một kiếp một đôi người.
Giờ phút này, mộng đẹp tan biến.
Ánh nến rực rỡ lại chẳng thể soi thấu được đôi mắt ngập sương mù của hắn.
"Ta chỉ là để cứu nàng, về sau nếu nàng muốn rời đi, bất cứ lúc nào cũng có thể cùng ta hòa ly. Ngày ấy, ta biết nàng cũng chỉ để giữ mạng mà thôi."
"Bình thường ta ở thư phòng, không có việc gì thì đừng tới quấy rầy ta."
Nói xong, hắn nghiêm túc nhìn ta, ta chẳng dám đối diện ánh mắt dò xét ấy.
Trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng, rốt cuộc hắn cũng chẳng để mắt tới một nha đầu nhỏ bé như ta.
Một người cao quý như vậy, dẫu có gãy cánh, cũng không phải hạng phàm tục.
Chỉ trách ta quá đê tiện, lợi dụng lòng thiện lương của hắn mà níu lấy.
Ta âm thầm tự nhủ bản thân: Khương Tuệ, đừng được đà lấn tới. Hắn đối đãi với ngươi như vậy, đã là rất tốt rồi.
Ta thấp thỏm không yên, cắn môi, không nói một lời.
Tạ Dật dịu giọng: "Đêm đã khuya, nghỉ ngơi đi."
May mà hắn không lập tức đuổi ta đi, ta lén lau nước mắt, dằn lòng dọn dẹp tâm tư.
Ta dọn giường, trải một chỗ dưới đất.
Tạ Dật chống tay lên mép giường.
"Nàng lên giường đi, ta ngủ dưới đất."
Ta vội vàng ngăn lại, giữ hắn nằm lại giường.
"Dưới đất lạnh, thân thể ta khỏe mạnh, không sao."
Tạ Dật định với lấy gậy, ta nhanh tay đoạt đi.
Hắn đành bất đắc dĩ, cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn nằm lại trên giường.
Vẫn giữ nếp sinh hoạt thời làm nha hoàn, ta tỉnh dậy từ rất sớm.
Trời vừa rạng sáng, Tia sáng ban mai rọi xuống hàng mi của Tạ Dật, mày hắn khẽ chau lại, hình như trong mộng cũng chẳng vui vẻ gì.
Ta khẽ vuốt lông mày hắn, âm thầm nghĩ: Ta chẳng thể làm gì lớn lao cho chàng, vậy hãy cố khiến chân mày chàng giãn ra một chút đi.
Ban ngày, sự hiện diện của Tạ Dật cực kỳ mờ nhạt.
Hắn kéo rèm, ở trong phòng tối đọc sách suốt cả ngày.
Như một tượng băng, tỏa ra khí lạnh ngăn người khác tới gần.
Ta muốn mở cửa sổ, liền bị hắn ngăn lại.
Duệ Đức bảo ta, từ khi Tạ Dật bị thương đôi chân, mỗi ngày của hắn đều trôi qua như vậy.
Hắn không muốn gặp bạn bè, vì chẳng chịu nổi những ánh nhìn thương hại hoặc khác lạ.
Hắn không muốn rời Trúc viện nửa bước, bởi ngồi nằm đều phải phiền đến người khác.
Dù việc lớn nhỏ đều có kẻ hầu người hạ, nhưng người từng tự mình làm chủ, sao có thể cam chịu trở thành kẻ vô dụng, mọi sự đều phải nhờ người khác.
Duệ Đức theo hắn từ quân doanh ra, vậy mà đến trước mặt cũng chưa từng nghe hắn than về đôi chân mình.
Chỉ một lần, Duệ Đức luyện kiếm trong viện, Tạ Dật ngắm nhìn hồi lâu.
Tưởng chủ nhân có hứng, bèn dốc sức múa kiếm, kể bao chuyện vui buồn ở quân doanh ngày trước.
Ngày ấy Tạ Dật không ăn uống gì.
Lúc ấy Duệ Đức mới biết, chủ nhân là đang buồn khổ vì đôi chân tàn tật.
Nghe Duệ Đức kể xong, lòng ta càng thêm chua xót.
Tạ Dật thường trầm mặc ngồi nhìn cành khô ngoài cửa, có khi một lần nhìn là cả canh giờ.
Nhìn bóng lưng cô độc ấy ngồi trên xe lăn, lòng ta như có con sâu nhỏ gặm nhấm, đau xót vô cùng.
Ta siêng năng quét dọn, đun nước, sắc thuốc, chỉ mong khiến tiểu viện u ám này có chút sinh khí.
Ta quyết tâm ở lại nơi này.
Từ Hữu Dung mấy hôm trước còn dọa nạt, bắt ta cầm chén trà nóng đứng hầu để dạy quy củ.
Giờ gặp mặt, dù miễn cưỡng cũng phải gọi ta một tiếng "tẩu tẩu", quả thực khiến ta hả lòng hả dạ.
Nhờ hắn, những kẻ từng chèn ép, coi ta là món đồ chơi kia, đều không dám lên tiếng nữa.
Ta tự nhủ với mình: Khương Tuệ, một giọt ân tình phải lấy suối nguồn báo đáp lại, nhất định phải sống cho thật tốt!
6
Thuốc đã sắc xong, ta bưng tới cho Tạ Dật, hắn bảo ta để xuống nhưng không hề động tay.
Duệ Đức ra hiệu cho ta, khẽ nói:
"Đại công tử lúc đầu còn chịu uống thuốc, nhưng hơn một năm rồi chẳng thấy khá lên, từ đầu năm nay, ngài ấy liền không chịu uống nữa."
Ta hiểu ý, liền bưng bát thuốc, dùng thìa đưa tới bên miệng hắn.
Tạ Dật có chút không tự nhiên, quay mặt đi.
"Phu quân, chàng muốn tự mình uống, hay để ta đút cho?"
Hắn đành bất đắc dĩ cầm lấy bát, ta vẫn không rời đi, chờ tận mắt thấy hắn từng ngụm từng ngụm uống cạn mới thu lại.
Duệ Đức liên tục khen ta có cách.
Thuốc đen đặc trông rất đắng, nhưng Tạ Dật chẳng hé răng than lấy một lời.
Có lẽ trước kia, hắn cũng đã âm thầm chịu đựng như thế.
Ta lại bưng đến một chén trà trong, để hắn súc miệng, rồi lấy từ trong lòng ra một viên kẹo hình trăng non đã chuẩn bị sẵn.
Tạ Dật thoáng bất ngờ.
Ta cần mẫn sắc thuốc suốt năm ngày, mỗi ngày đều tận tay ép hắn uống.
Đến ngày thứ sáu, Tạ Dật bỗng bảo ta:
"Nàng nhìn cây trong sân kìa, đó là năm ta đội mũ trưởng thành tự tay trồng. Từ khi ta bị thương, năm đầu tiên nó đã vàng lá, năm thứ hai chỉ