[Ngoại truyện 1: Nỗi phiền muộn của Nguyên Bảo]
Tôi tên là Nguyên Bảo, một chú husky thông minh vô đối.
Ba mẹ loài người của tôi dạo này càng lúc càng dính nhau không chịu nổi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của tôi!
Ví dụ như bây giờ, mẹ người lại đang lén nhìn ba người nấu ăn.
Cô ấy bám vào khung cửa bếp, ngoe nguẩy như thể sắp mọc… đuôi – à quên, loài người không có đuôi.
“Chồng ơiii~” – Cô ấy lại dùng cái giọng ngọt muốn sâu răng, – “Em livestream anh nấu ăn nha~”
“Không.” – Ba người không quay đầu lại.
“Chỉ 5 phút thuii~”
“Không.”
“Thế cho hun một cái!”
Ba người quay lại, bế cô ấy lên bàn bếp.
Cảnh tượng sau đó thật sự tổn thương đôi mắt chó của tôi, tôi đành lấy chân che mặt.
Đợi hai người họ hôn xong, tôi vẫn chưa được ăn.
Tôi giận dữ ngậm bát gõ “cạch cạch” xuống sàn.
Cuối cùng mẹ người cũng nhớ ra tôi:
“Ối Nguyên Bảo đói rồi à!”
Ba người thở dài, đi lấy thức ăn cho tôi.
Trong lúc tôi đang ngấu nghiến, tôi nghe thấy mẹ người nói:
“Chồng ơi, hay là mình tìm bạn cho Nguyên Bảo nha?”
Tôi vểnh tai.
Bạn? Nghĩa là sẽ có bạn chó mới để chơi?
“Em muốn nuôi thêm chó?” – Ba người hỏi.
“Không phải…” – Mẹ người đỏ mặt, – “Ý em là… em bé…”
Choang! Bát của tôi rớt xuống đất.
Gì cơ?! Họ muốn nuôi con người?! Không được! Không thể nào!
Tôi lao quanh chân hai người phản đối kịch liệt, nhưng ba người lại cười:
“Được.”
Được cái đầu anh!
Trẻ con sẽ giật tai tôi! Giành đồ chơi của tôi! Thậm chí còn ọe vào bát cơm của tôi nữa!
Tối đó tôi cuộn mình đầy lo lắng trong ổ, nghe họ thì thầm trong phòng ngủ.
“Hình như Nguyên Bảo không vui?” – Mẹ người nói.
“Nó chỉ chưa quen thôi.” – Ba người cười, – “Đợi em bé chào đời, nó sẽ là anh trai tốt.”
Anh… trai?
Nghe có vẻ… oai oai?
Hôm sau, mẹ người dắt tôi đi khám tổng quát.
Bác sĩ nói tôi hoàn toàn khỏe mạnh, rất thích hợp sống với trẻ con.
Trên đường về, mẹ người xoa đầu tôi:
“Nguyên Bảo, sắp làm anh rồi đấy!”
Tôi liếm tay cô ấy.
Thôi thì… nếu là em của tôi, tôi đành miễn cưỡng chăm sóc vậy.
Vài tháng sau, nhà tôi xuất hiện thêm một “bé con” – biết khóc, biết bò, biết túm lông tôi mà cười khanh khách.
Xét thấy mẹ người mỗi ngày đều cho tôi thêm một miếng thịt khô, tôi quyết định — sẽ làm ông anh chó tốt!
[Ngoại truyện 2: Livestream đầu tiên của tổng tài Phó]
"Chỉ một phút thôi mà!" – Kỷ Vãn Vãn cầm điện thoại chạy vòng quanh bên cạnh Phó Lâm Xuyên, nài nỉ, – "Fan em ai cũng muốn thấy mặt anh!"
Phó Lâm Xuyên không ngẩng đầu, tiếp tục ký giấy tờ:
"Không."
"Anh biết em mất bao nhiêu follow không?!" – Kỷ Vãn Vãn bĩu môi, – "Họ đang chửi em là giấu trai đẹp đấy!"
Tay Phó Lâm Xuyên khựng lại:
"Giấu trai đẹp?"
"Ý là anh đẹp quá đó mà~" – Cô nàng lập tức nhân cơ hội áp sát, – "Chỉ cần lộ mặt chào một câu thôi cũng được!"
Phó Lâm Xuyên đặt bút xuống:
"Anh được gì?"
Kỷ Vãn Vãn chớp mắt tinh quái:
"Tối nay em mặc bộ tất đen anh mua?"
"...Năm phút."
Năm phút sau, phòng livestream của Kỷ Vãn Vãn bùng nổ.
【What the hell! Đây là tổng tài Phó?!】
【Aaaaa chồng đẹp trai quá đáng!!!】
【Vãn Vãn né ra coi! Chắn hết anh Phó rồi!!】
Phó Lâm Xuyên đối mặt với camera, mặt không cảm xúc:
"Chào mọi người, tôi là chồng của Vãn Vãn."
Bình luận nổ tung:
【Trời đất, giọng cũng quyến rũ quá đi mất!】
【Anh ấy nhìn vào máy quay! Tôi chết rồi đây!】
【Vãn Vãn kiếp trước chắc cứu cả dải Ngân Hà!】
Kỷ Vãn Vãn đắc ý:
"Chồng em đẹp trai ghê chưa?"
Phó Lâm Xuyên bất ngờ vòng tay ôm eo cô, nói trước ống kính:
"Cảm ơn mọi người đã yêu quý Vãn Vãn, nhưng xin đừng gọi cô ấy là ‘vợ yêu’ nữa – đó là danh xưng riêng của tôi."
Bình luận:
【Ối trời ơi, anh ghen kìa!】
【Cái sự chiếm hữu chết tiệt này tôi chịu không nổi nữa!】
【Chua gắt quá! Tôi ghen với chính chủ luôn rồi!】
Kỷ Vãn Vãn đỏ mặt tới tận mang tai:
"Anh nói gì kỳ vậy!"
Phó Lâm Xuyên cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô:
"Tuyên bố chủ quyền."
Tối hôm đó, #PhóLâmXuyênGhen tuông thẳng tiến top 1 hot search.
Ngoại truyện 3: Kế hoạch có em bé thứ hai
"Chồng ơi, anh xem Nguyên Bảo với em bé chơi thân chưa này~" – Kỷ Vãn Vãn chỉ vào thảm nơi một chó một bé con đang đùa vui.
Phó Lâm Xuyên ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, mỉm cười:
"Ừm."
"Thế nên…" – Kỷ Vãn Vãn chui đến bên cạnh anh, – "Hay là mình… sinh thêm một đứa nữa nhé?"
Phó Lâm Xuyên nhướng mày:
"Thêm chó hay thêm người?"
"Dĩ nhiên là người rồi!" – Cô đỏ mặt đấm nhẹ lên ngực anh, – "Em muốn có một bé trai cơ..."
Phó Lâm Xuyên gập hồ sơ lại, bế cô lên đặt lên đùi:
"Vậy thì phải cố gắng thôi."
"Trời ơi, đang ban ngày đó!" – Kỷ Vãn Vãn la lên.
"Ai nói ban ngày không được?" – Tay anh đã bắt đầu cởi cúc áo cô.
Đinh dong~
Tiếng chuông cửa vang lên.
Kỷ Vãn Vãn luống cuống nhảy xuống chỉnh lại quần áo:
"Ai… ai vậy?"
Ngoài cửa là bố mẹ Phó xách theo túi lớn túi nhỏ.
"Ba? Mẹ?" – Kỷ Vãn Vãn kinh ngạc, – "Hai người đến làm gì ạ?"
mẹ Phó tươi như hoa:
"Nghe nói hai đứa đang tính có bé thứ hai, tụi mẹ đến thăm một chút~"
Cha Phó ho nhẹ:
"Ba mang theo ít thuốc bổ…"
Kỷ Vãn Vãn hóa đá tại chỗ:
"Ơ… sao hai người biết?!"
Phó Lâm Xuyên đi tới, thản nhiên đáp:
"Anh lên kế hoạch từ lâu rồi."
Kỷ Vãn Vãn: "..."
Tối hôm đó, Phó mẹ nấu cả mâm toàn món bổ dương, cha Phó kéo con trai vào phòng riêng dạy "bí kíp truyền đời".
Còn Kỷ Vãn Vãn? Chỉ muốn độn thổ.
Nguyên Bảo ngồi một bên nhìn mâm canh xương đầy ú ụ, nước dãi ròng ròng.
Sao loài người lại rắc rối thế không biết…
Ngoại truyện 4: Kỷ niệm 5 năm ngày cưới
Gần đây, Phó Lâm Xuyên cảm thấy Kỷ Vãn Vãn có gì đó… đáng ngờ.
Cô hay trốn đi gọi điện, nhận tin nhắn thì chui vào toilet, thi thoảng còn cười khúc khích với cái điện thoại.
Đến tối trước ngày kỷ niệm 5 năm cưới, Phó Lâm Xuyên cuối cùng không nhịn được nữa:
"Em đang âm mưu gì vậy?"
Kỷ Vãn Vãn chớp mắt vô tội:
"Gì đâu~"
Sáng hôm sau, Phó Lâm Xuyên bị tiếng sủa của Nguyên Bảo gọi dậy.
Bên giường trống trơn, chỉ có một tờ giấy nhỏ:
【Chồng ơi, tới tìm em đi~ Manh mối ở dưới gối nha~】
Phó Lâm Xuyên nhướng mày, lật gối lên – là một tấm ảnh chụp ở nhà hàng lần đầu hai người hẹn hò.
Tới nơi, nhân viên nhà hàng đưa cho anh một hộp quà cùng manh mối tiếp theo.
Thế là cả buổi sáng hôm đó, Phó Lâm Xuyên đi qua hết tất cả những nơi từng có kỷ niệm:
Công viên anh cầu hôn, phòng đăng ký kết hôn, khách sạn tổ chức lễ cưới…
Cuối cùng, manh mối dẫn anh trở về nhà.
Cánh cửa vừa mở ra, ánh nến lung linh khắp phòng, hoa hồng trải dài.
Giữa không gian lãng mạn đó, Kỷ Vãn Vãn mặc váy cưới đứng giữa phòng khách, nở nụ cười rạng rỡ.
"Chồng à, chúc mừng kỷ niệm 5 năm!"
Cô dang tay:
"Em tặng anh món quà lớn nhất: chính là em!"
Tim Phó Lâm Xuyên đập lệch một nhịp. Anh bước nhanh tới ôm cô vào lòng:
"Thì ra mấy hôm nay em chuẩn bị chuyện này?"
"Ừm!" – Cô gật đầu, mắt lấp lánh, – "Anh có thích không?"
Phó Lâm Xuyên cúi đầu hôn cô:
"Thích."
Nguyên Bảo ngậm dây dắt chạy lại, lủng lẳng cái bảng nhỏ:
【Còn có tui nữa nha!】
Phó Lâm Xuyên xoa đầu nó, khẽ nói:
"Vợ yêu, chúc mừng kỷ niệm năm năm."
Kỷ Vãn Vãn nép trong lòng anh, nghĩ thầm:
Chắc đây chính là định nghĩa trọn vẹn nhất của hạnh phúc.
[ Hết ]