Ông khẽ thở dài:“Những thứ nàng ta khiến nương nương ‘nhìn thấy’, ‘nghe thấy’ thông qua thôi miên, e rằng sẽ lưu lại trong tầng sâu ký ức. Giống như… giống như một giấc mộng kéo dài quá lâu. Dù đã tỉnh rồi, nhưng chuyện trong mộng vẫn không thể quên ngay được.”
Ta siết chặt tay áo.
Những lời “tiếng nói trong đầu” từng nói, những mảnh hình ảnh vụn vỡ về “tương lai” ——đê sông đổ xi măng, pháo lớn gầm vang, thậm chí còn có cả những con chim sắt bay trên trời ——chẳng lẽ chúng sẽ mãi theo ta sao?
“Nhưng nương nương cũng không cần quá lo lắng.”Vương viện chính ôn tồn nói.“Ký ức sẽ phai nhạt theo thời gian. Chỉ cần không bị kích thích nữa, không tiếp xúc lại với người hay sự việc liên quan, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành một giấc mộng cũ, như đã cách một đời.”
Ông lấy ra một bộ kim bạc, cẩn thận hơ trên ánh nến:“Hôm nay trước hết lão thần sẽ châm cứu cho nương nương, khai thông kinh lạc, thanh trừ dư độc.”
Khoảnh khắc mũi kim chạm vào huyệt đạo, cơn đau nhè nhẹ khiến ta hoàn toàn tỉnh táo.
Ta nhớ lại ánh mắt cuối cùng của Quý phi —một thứ ánh nhìn pha trộn giữa không cam lòng, ghen tị, và còn có một tia tuyệt vọng mà ta không sao đọc hiểu.
“Viện chính đại nhân.” Ta khẽ hỏi.“Ngài nói xem… một người nếu đến từ ngàn năm sau, từng thấy qua phồn hoa mà chúng ta không cách nào tưởng tượng, rồi lại bị nhốt trong bốn bức tường cung cấm này… liệu có phát điên không?”
Bàn tay đang vê kim của Vương viện chính khựng lại.
Rất lâu sau, ông mới chậm rãi nói:“Lão thần không hiểu chuyện ngàn năm sau. Nhưng lão thần biết một điều — bất kể đến từ nơi nào, nếu tâm thuật bất chính, thì cho dù bản lĩnh lớn đến đâu, cũng chỉ là tai họa.”
Từng cây kim bạc lần lượt hạ xuống.Cảm giác tê nhẹ theo kinh mạch lan ra, như có dòng nước ấm đang chảy khắp cơ thể.
“Nương nương.” Vương viện chính bỗng lên tiếng, giọng hạ rất thấp.“Có một việc, lão thần không biết có nên nói hay không.”
“Ngài cứ nói.”
“Đêm qua, khi dọn dẹp tẩm cung của Quý phi, trong mật thất ngăn kín phát hiện một rương bản thảo.”Ông dừng lại một chút.“Trên đó ghi chép rất nhiều thứ… khó mà tin nổi. Chẳng hạn như cách tinh chế một loại thuốc gọi là ‘penicillin’, cách chế tạo ‘máy điện báo’, còn có…”
Ông liếc nhìn xung quanh, giọng càng hạ thấp hơn:“Còn có cách chế tạo một thứ vũ khí diệt thế, gọi là ‘bom nguyên tử’.”
Sau lưng ta lạnh toát.
“Những bản thảo ấy đâu rồi?”
“Hoàng thượng đã đích thân thu giữ.”Vương viện chính rút cây kim cuối cùng ra.“Lão thần chỉ kịp liếc qua vài trang. Nhưng chỉ cần mấy trang đó thôi… cũng đủ khiến người ta kinh hãi.”
Thảo nào.
Thảo nào Quý phi có thể nhanh chóng lấy ra xi măng, hỏa dược —nàng ta vốn chẳng phải “phát minh”, mà chỉ là chép lại những tri thức đã tồn tại trong tương lai.
Còn thứ gọi là “bom nguyên tử” kia…
“Viện chính đại nhân.” Ta ngồi thẳng người.“Ngài cho rằng, những tri thức ấy có nên lưu lại không?”
Vương viện chính trầm mặc rất lâu.
“Thuốc có thể cứu người, cũng có thể g/i/ế/t người.” Cuối cùng ông nói.“Dao có thể cắt rau, cũng có thể đồ thành. Tri thức tự nó không có tội, quan trọng là nằm trong tay ai, dùng vào việc gì.”
Ông nhìn ta, ánh mắt sáng rõ:“Nhưng có những tri thức, giống như chiếc hộp Pandora. Một khi đã mở ra, thì không thể đóng lại được nữa.”
Ta hiểu rồi.
Khi rời khỏi Thái y viện, ánh nắng sớm đã phủ đầy lối đi trong cung. Cung nữ của Vĩnh Hòa cung xách hộp thức ăn đứng chờ ngoài cửa, thấy ta trở về liền vội vàng tiến lên:
“Nương nương, bữa sớm đã chuẩn bị xong. Hoàng thượng vừa sai người đưa tới một chén yến huyết, nói là để bồi bổ thân thể cho nương nương.”
Ta gật đầu, bước vào trong điện.
Hộp thức ăn được mở ra, yến huyết được hầm trong veo óng ánh. Bên cạnh là vài đĩa thức ăn thanh đạm, cùng một bát cháo gạo tẻ. Tất cả đều là món dưỡng vị.
Ta múc một thìa cháo, hơi nóng bốc lên làm mờ đi tầm mắt.
Bỗng nhiên nhớ tới kiếp thứ hai trong bạo thất —những bát cơm thiu còn thừa, những ngụm nước lạnh lẫn đầy bùn cát.
Khi đó ta luôn nghĩ, nếu có thể sống lại, nhất định phải ăn cho tử tế một bữa.
Giờ bữa ăn đã ở ngay trước mắt,thế mà ta lại chẳng nuốt nổi.
“Nương nương.” Lão ma ma khẽ khuyên.“Dù sao người cũng nên dùng chút ít. Thân thể là quan trọng nhất.”
Ta miễn cưỡng uống vài ngụm cháo, rồi đẩy bát ra:“Dọn đi.”
Ta đứng dậy, bước tới trước án thư, trải giấy tuyên, mài mực. Thỏi mực xoay tròn trong nghiên, mùi mực đậm đà dần lan tỏa.
Cầm bút lên, lại không biết nên viết gì.
Cuối cùng, nét bút hạ xuống bốn chữ:
Sống trong hiện tại.
Mực còn chưa khô, dưới ánh sớm mai ánh lên vẻ ẩm ướt.
Sống trong hiện tại.
Không bận tâm kiếp trước ch..t thảm ra sao,không lo lắng tương lai hiểm nguy thế nào,cũng không nghĩ đến những thứ như “xi măng”, “hỏa dược”, “bom nguyên tử” rốt cuộc phải xử trí ra sao.
Đó là chuyện Hoàng đế cần phải suy nghĩ.
Còn ta, chỉ muốn sống cho thật tốt trong kiếp này.
Ngoài cửa sổ, trên cây ngô đồng, có mấy chú chim sẻ dậy sớm đang hót.Tiếng hót trong trẻo, tràn đầy sinh khí.
Ta đẩy cửa sổ ra, để gió sớm tràn vào.
Gió thổi lay tờ giấy trên án thư, bốn chữ “Sống trong hiện tại” khẽ rung lên trong gió, như đang hô hấp.
Bỗng nhớ tới câu nói cuối cùng của Quý phi —
“Hãy cẩn thận… thời đại này, có lẽ không chỉ có một ‘kẻ ngoại lai’ như ta.”
Ta nhìn bầu trời rộng lớn ngoài tường cung, khẽ bật cười.
Đến thì cứ đến.
Người khác là xuyên không,còn ta là trùng sinh.
Ta có gì phải sợ chứ?
(HOÀN)