Ngày thứ hai sau khi được thả, nàng ta đã cố ý đứng sau tường viện, lớn tiếng hát bài dân ca “Mèo rừng tráo thái tử”, giọng the thé, đầy khiêu khích.
Thẩm Minh Nguyệt đi ngang qua nghe được, sợ đến trắng bệch cả mặt, tay nắm lấy tay ta cũng run rẩy.
“Thanh di, nàng… nàng lại muốn hại chúng ta sao?”
Ta vỗ vỗ mu bàn tay nàng, ánh mắt lạnh như băng: “Chỉ là hề nhãi nhép. Cứ để nàng ta hát, càng hát vui, ngã càng đau.”
Nửa tháng sau, yến tiệc Bách Hoa hằng năm ở kinh thành được tổ chức, do Trưởng công chúa có uy tín nhất trong cung – công chúa Vinh Dương – đích thân chủ trì, mời khắp phu nhân quyền quý trong thành.
Đây là dịp để tiểu thư công tử chưa kết hôn gặp mặt, để quý phụ giao lưu, cũng là dịp thể hiện thể diện gia tộc.
Theo lệ thường, Hầu phủ cũng nhận được thiếp mời.
Ta và Thẩm Minh Nguyệt đều có tên trong danh sách.
Thẩm Minh Nguyệt vô cùng căng thẳng, dù nàng được nuôi nấng chu đáo trong Hầu phủ, nhưng từ sau khi chuyện “giả thiên kim” lan ra, vẫn luôn bị bàn tán sau lưng.
Ta đích thân chọn y phục và trang sức cho nàng, còn nhiều lần dặn dò lễ nghi.
“Minh Nguyệt, đừng sợ, có Thanh di ở đây. Con chỉ cần đoan trang, ít nói, cười nhiều là được.”
Thẩm Minh Nguyệt gật đầu mạnh, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.
Ngày diễn ra Bách Hoa Yến, xe ngựa Hầu phủ dừng lại tại biệt viện của Trưởng công chúa.
Vừa bước xuống xe, ta và Thẩm Minh Nguyệt đã thu hút vô số ánh nhìn.
Thẩm Minh Nguyệt căng thẳng đến mức vò chặt khăn tay, còn ta thì ung dung tự tại, vừa đi vừa bắt chuyện với mấy vị phu nhân quen biết.
Tiệc diễn ra được nửa chừng, đến phần tự do ngắm hoa và uống trà.
Thẩm Minh Nguyệt bị vài vị tiểu thư tò mò kéo đi xem một gốc mẫu đơn xanh quý hiếm.
Ta đang trò chuyện với Trưởng công chúa, khóe mắt liếc thấy có một nha hoàn lạ mặt vội vã đến bên Minh Nguyệt, nói mấy câu gì đó thật nhỏ.
Sắc mặt Minh Nguyệt thay đổi khẽ, theo phản xạ nhìn về phía ta, thấy ta đang bận, bèn xin lỗi mấy vị tiểu thư rồi đi theo nha hoàn kia về hướng hoa đạo vắng vẻ.
Tim ta chợt lặng đi một nhịp.
Nha hoàn đó… lạ mặt. Không phải người trong phủ ta.
7.
Ta lập tức cáo từ Trưởng công chúa, mang theo nha hoàn thân cận, lặng lẽ đuổi theo.
Đường hoa quanh co, càng đi càng hẻo lánh.
Vượt qua một rừng trúc, trước mặt xuất hiện một toà noãn các tinh xảo để nghỉ chân.
Cửa noãn các khép hờ.
Ta ra hiệu cho nha hoàn đứng chờ phía xa, còn mình thì nhẹ nhàng đẩy cửa.
Chỉ thấy bên trong noãn các, Thẩm Minh Nguyệt quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời, đang bị một tên công tử đầu bóng mỡ mặt kéo giằng giật.
Tên kia miệng toàn lời bẩn thỉu:
“…Tiểu thư Minh Nguyệt sao phải xấu hổ? Dù không phải con ruột Hầu gia, nhưng khí chất thế này, so với thiên kim thật còn giống thiên kim hơn. Theo bản công tử, đảm bảo ăn sung mặc sướng…”
Minh Nguyệt vừa sợ vừa giận, cố sức vùng vẫy, mắt ngấn lệ:
“Buông ta ra!”
“Hừ, một con hàng giả mà thôi, tưởng mình là vàng ngọc gì chắc?”
Hắn cười đểu, tay càng lúc càng quá đáng, định kéo đai lưng của nàng.
“Dừng tay!”
Ta quát lạnh một tiếng, xông thẳng vào trong.
Tên kia giật mình, theo phản xạ buông tay.
Minh Nguyệt nhân cơ hội nhào vào lòng ta, người run bần bật: “Thanh di…”
Ta ôm chặt lấy nàng, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào tên kia:
“Ngươi là ai? Dám làm loại chuyện bỉ ổi này ngay tại biệt viện Trưởng công chúa?”
Tên kia nhìn rõ là ta, đầu tiên hoảng loạn, sau đó miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, sửa sang áo mũ, cợt nhả hành lễ:
“Thì ra là Hầu phu nhân. Tại hạ là Triệu Bàn, con trai Thượng thư bộ Lại. Ta và Minh Nguyệt tiểu thư là tình đầu ý hợp, hẹn nhau gặp gỡ, phu nhân cần gì phải ngạc nhiên?”
“Ngươi nói bậy,” Thẩm Minh Nguyệt tức đến phát run, “Ta căn bản không quen ngươi!”
“Không quen sao?”
Triệu Bàn cười khẩy, rút ra từ tay áo một chiếc khăn tay thêu chữ “Minh”, “Đây không phải tín vật nàng tự tay tặng sao?”
Đúng lúc đó, ngoài noãn các vang lên tiếng bước chân và tiếng nói cười.
Rõ ràng là có người bị động tĩnh ở đây thu hút.
Trên mặt Triệu Bàn hiện lên một tia đắc ý.
Ta lập tức hiểu ra.
Là Tô Uyển Nhi — chẳng trách dạo gần đây nàng ta lại yên tĩnh như thế.
Nhìn thấy người ngoài sắp kéo đến, Thẩm Minh Nguyệt mặt không còn chút máu, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Ta thì lại bật cười.
Ta đẩy nhẹ Minh Nguyệt ra, bước lên một bước, nhìn thẳng Triệu Bàn:
“Triệu công tử, ngươi nói chiếc khăn này là Minh Nguyệt tặng?”
“Dĩ nhiên!”
“Vậy sao?”
Ta từ tay áo lấy ra một chiếc khăn gần như y hệt, chỉ khác là góc khăn có thêu chữ “Hòa” cực nhỏ.
“Trùng hợp thay, ta cũng có một chiếc giống hệt. Mấy ngày trước Minh Nguyệt nói thêu sai, định bỏ đi thêu lại, thấy chất liệu đẹp, ta giữ lại.”
“Triệu công tử, ngươi xác định chiếc khăn trong tay ngươi là ‘Minh Nguyệt đích thân tặng’?”
Triệu Bàn nghệt mặt, nhìn hai chiếc khăn giống hệt nhau, á khẩu.
Ta không để hắn phản ứng, giọng rõ ràng, cố ý để người ngoài nghe thấy:
“Minh Nguyệt lớn lên trong khuê phòng, hiền thục đoan trang. Khăn tay nàng thêu đều có dấu hiệu đặc biệt. Triệu công tử, không bằng cho mọi người xem thử, đường kim mũi chỉ chiếc khăn trong tay ngươi, có giống với chiếc ta đang giữ — cái mà Minh Nguyệt nói thêu lỗi không?”
Bên ngoài, mấy vị phu nhân và tiểu thư đã tụ lại, râm ran bàn tán.
Triệu Bàn đổ mồ hôi, tay cầm khăn cũng run lên.
Ta liền bồi thêm cú chốt:
“Nói! Ai sai ngươi đến đây hãm hại danh tiết tiểu thư Hầu phủ? Nếu ngươi khai thật, còn có thể xử nhẹ. Nếu còn cãi cố, trước mặt Hầu gia và Trưởng công chúa, ngươi đừng hòng thoát!”
“Là… là…”
Triệu Bàn tâm lý sụp đổ, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất:
“Là tiểu thư Uyển Nhi quý phủ sai bảo. Cô ấy đưa ta một trăm lượng bạc, bảo ta đến đây chờ sẵn, còn đưa chiếc khăn tay này, nói chỉ cần hủy thanh danh Minh Nguyệt, ta sẽ được toại nguyện…”
“Ồ——”
Bên ngoài lập tức xôn xao!
“Trời ơi, lại là Tô Uyển Nhi!”
“Tỷ muội ruột mà lại ra tay thế này sao…”
Ta lạnh lùng nhìn Triệu Bàn mặt xám như tro, quay sang thị vệ Trưởng công chúa vừa chạy đến:
“Bắt người! Giao cho Trưởng công chúa và Hầu gia xử lý!”
Rồi, ta quay lại đỡ Thẩm Minh Nguyệt vẫn còn chưa hết hoảng hốt, giúp nàng chỉnh lại y phục, búi tóc.
“Minh Nguyệt, không sao rồi, có Thanh di ở đây, ai cũng đừng hòng bắt nạt con.”
8.
Ta dìu Thẩm Minh Nguyệt, dưới ánh mắt của mọi người, ngẩng đầu bước ra khỏi noãn các.
Phía sau, tiếng Triệu Bàn gào khóc cầu xin như heo bị chọc tiết, xen lẫn tiếng quát tháo của thị vệ dần dần xa dần.
Yến tiệc Bách Hoa kết thúc trong vội vã.
Trưởng công chúa đích thân trấn an ta và Minh Nguyệt, đồng thời tuyên bố sẽ nghiêm trị Triệu Bàn, cho Hầu phủ một lời công đạo.
Trên xe ngựa hồi phủ, Thẩm Minh Nguyệt vẫn dựa vào vai ta, thân thể run rẩy nhè nhẹ, nhưng ánh mắt lại kiên định hơn bao giờ hết.
“Thanh di,” nàng khẽ nói, “Trước kia con luôn sợ, sợ mình chiếm chỗ của người khác, sợ mình không xứng được hưởng những gì con đang có. Nhưng giờ con hiểu rồi — có những người, căn bản không xứng đáng.”
Ta vỗ vỗ tay nàng:
“Đứa ngốc, con vốn là tiểu thư do Hầu phủ nuôi lớn, là viên ngọc quý trong tay Hầu gia và phu nhân. Những gì thuộc về con, chẳng ai cướp được.”
Trước cửa Hầu phủ, đèn đuốc sáng rực.
Hiển nhiên Hầu gia đã sớm nhận được tin tức, đích thân đứng chờ ngoài cửa, sắc mặt u ám, khí thế quanh thân trầm như vực sâu.
Thấy xe ngựa dừng lại, hắn lập tức bước tới, vén rèm xe lên, nhìn thấy ta và Minh Nguyệt bình yên vô sự, mới hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lửa giận trong mắt lại càng bốc cao.
“Người đâu?”
Giọng hắn lạnh băng.
Ta chỉ tay về phía xe sau: “Thị vệ phủ Trưởng công chúa đang áp giải Triệu Bàn đến. Còn chủ mưu…”
Ta khựng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Hầu gia: “Vẫn đang ở trong viện của ả.”
Ánh mắt Hầu gia chợt lóe sát khí, lập tức quay người sải bước vào phủ:
“Phúc bá, trói con nghiệt súc kia lại, đưa đến từ đường cho ta!”
Trong từ đường, ánh nến chập chờn, bài vị tổ tiên uy nghiêm không nói một lời.
Tô Uyển Nhi bị hai bà tử lực lưỡng trói chặt tay sau lưng, bị ép quỳ xuống nền đá xanh lạnh lẽo.
Nàng ta giãy dụa, mặt đầy căm hận và không cam lòng:
“Thả ta ra! Lũ chó nô tài các ngươi! Cha! Người không thể đối xử với con như vậy! Con mới là nữ nhi ruột của người!”
Hầu gia đứng giữa từ đường, hai tay chắp sau lưng, bóng dáng dưới ánh nến kéo dài, tràn đầy uy nghi bức người.
“Con gái ruột?”
Hầu gia chậm rãi quay lại, giọng không mang chút cảm xúc: “Nữ nhi nhà họ Thẩm ta, có thể không thông minh, có thể không xuất chúng, nhưng tuyệt đối không thể tâm địa rắn rết, tàn hại tỷ muội. Hành vi hôm nay của ngươi, thật khiến người ta căm phẫn!”
Tô Uyển Nhi bị ánh mắt của Hầu gia dọa cho run lên, nhưng như chợt nắm được cọng cỏ cứu mạng, nước mắt lập tức tuôn trào, vừa khóc vừa khấu đầu “bộp bộp” vang vọng.
“Cha! Con biết sai rồi! Là con bị mỡ lợn che mắt mà thôi!”
“Nhưng con cũng chỉ là vì sợ… sợ cha có Minh Nguyệt rồi thì không cần con nữa… Con sợ mẫu thân dưới suối vàng sẽ thấy nữ nhi ruột thịt của mình bị một đứa mạo danh chèn ép mà không thể yên nghỉ…”
Nàng ta ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng, ánh mắt tràn đầy cảm tình:
“Cha, người nghĩ đến mẫu thân đi! Bà chỉ có một đứa con! Nếu bà biết… biết người vì một kẻ ngoài mà đối xử với con gái ruột thế này… bà sẽ đau lòng biết bao nhiêu!”
Chiêu này, nếu dùng lúc nàng ta vừa được nhận tổ quy tông, còn có thể có chút hiệu quả.
Nhưng giờ thì…
Ta khẽ bước lên, đứng cạnh Hầu gia, ánh mắt bình thản nhìn Tô Uyển Nhi đang diễn như thật trên mặt đất.
“Tô tiểu thư luôn miệng nhắc đến phu nhân nguyên phối,” ta mở miệng, giọng nói vang lên rõ ràng trong từ đường yên tĩnh, “Cô có biết, lúc lâm chung, phu nhân không yên lòng nhất là ai không?”
Tô Uyển Nhi khựng lại, ngơ ngác nhìn ta.
Ta tiếp lời, giọng mang theo chút nhớ thương và sự chắc chắn không thể nghi ngờ:
“Phu nhân nắm tay Hầu gia, hơi thở yếu ớt, liên tục căn dặn: ‘Phu quân, Minh Nguyệt còn nhỏ, thân thể lại yếu, sau này ta đi rồi, chàng nhất định phải chăm sóc tốt cho con bé, đừng để nó bị ủy khuất…’”
“Đến cuối cùng, trong lòng bà ấy, trong mắt bà ấy, chỉ có Minh Nguyệt – đứa bé bà tự tay nuôi lớn.”
Thẩm Minh Nguyệt đứng sau ta, nghe đến đây đã khóc không thành tiếng.