Ta đang lau miệng cho đứa nhỏ, đột nhiên cảm thấy một trận chóng mặt dữ dội, khăn tay trong tay rơi xuống đất.
Ta theo bản năng đưa tay ôm trán, cơ thể lảo đảo.
“Thanh di, người sao vậy?”
Ngồi ngay bên cạnh ta, Thẩm Minh Nguyệt là người đầu tiên phát hiện điều bất thường, vội đưa tay đỡ ta, nhưng tay nàng cũng bỗng nhiên mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt, rồi ngã ngửa ra phía sau.
“Phu nhân!”
“Minh Nguyệt!”
“Nương ơi!”
Cả bàn tiệc lập tức rối loạn.
Hầu gia lập tức đứng bật dậy, lũ nhỏ sợ đến khóc ré lên.
Ta cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng, nhìn về phía đối diện — nơi khóe miệng Tô Uyển Nhi có vệt máu đỏ mờ mờ, trong lòng liền rõ như gương.
Tầm mắt của ta ngày càng mờ dần, cuối cùng chìm hẳn vào bóng tối.
Không biết đã bao lâu trôi qua, ta mới mơ hồ tỉnh lại giữa âm thanh huyên náo.
Hầu gia vội cúi người tới: “Thanh Hòa, Minh Nguyệt, các nàng thấy sao rồi? Sao lại đột nhiên ngất đi thế này?”
Ta vừa hé miệng, còn chưa kịp nói, thì từ chiếc giường bên cạnh truyền đến tiếng khóc yếu ớt mà thảm thiết của Tô Uyển Nhi:
“Cha ơi, là Thanh Hòa và Thẩm Minh Nguyệt hạ độc trong trà, muốn độc chết nữ nhi đó!”
Chỉ thấy trên giường, Tô Uyển Nhi đang gắng gượng ngồi dậy, sắc mặt trắng bệch, nước mắt ròng ròng.
“Cha! Nàng và Thẩm Minh Nguyệt đều là gián tế! Năm đó con chính là bị họ tráo đổi!”
5.
Trong thư phòng lập tức yên lặng như tờ.
Phúc bá vừa bưng nước vào đến cửa cũng sững lại.
Mấy đứa trẻ bị vú nuôi bịt miệng, sợ đến mức không dám hó hé.
Sắc mặt Hầu gia lập tức trầm xuống, ánh mắt sắc như dao quét qua ta và Thẩm Minh Nguyệt vừa mới tỉnh lại.
“Gián điệp?”
Giọng của Hầu gia lạnh lẽo như băng: “Tô Uyển Nhi, ngươi biết mình đang nói gì không? Vu cáo chủ mẫu và tiểu thư Hầu phủ, là tội gì?”
“Nữ nhi biết! Nữ nhi có chứng cứ!”
Tô Uyển Nhi như bám được cọng rơm cứu mạng, lập tức lôi ra một mảnh vải ố vàng từ trong ngực, rồi nóng lòng nhìn ra cửa.
“Tôn ma ma! Tôn ma ma có thể làm chứng! Bà ấy là ma ma hồi môn của mẫu thân, bà ấy biết tất cả!”
Một bà lão tóc bạc phơ, mặc áo vải xám, được hai bà tử đỡ vào, bước chân run rẩy tiến vào thư phòng.Đọc full tại page Nguyệt hoa các
Bà cúi đầu thấp, không dám nhìn bất cứ ai.
Tô Uyển Nhi như có thêm dũng khí, giọng cũng cao hơn vài phần:
“Tôn ma ma, người nói cho cha ta biết, năm đó có phải là tiện tỳ Thanh Hòa kia tráo đổi ta không? Có phải các người là gián điệp nước địch?”
Ánh mắt Hầu gia dừng trên người Tôn ma ma, mang theo áp lực thẩm vấn:
“Tôn ma ma, bà là người thân cận của phu nhân, lời bà nói, bản hầu sẽ tin. Tiểu thư Uyển Nhi nói có đúng không?”
Tất cả ánh mắt đều dồn về phía Tôn ma ma.
Thẩm Minh Nguyệt vừa tỉnh lại, nghe đến hai chữ “gián điệp” thì mặt mày tái mét, theo bản năng nép vào bên người ta, tay run run bấu chặt lấy tay áo ta.
Ta nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay nàng, ra hiệu nàng đừng sợ.
Nhưng trong lòng ta lại cười lạnh liên tục.
Tới rồi.
Giống hệt như kiếp trước.
Chỉ khác ở chỗ, kiếp trước nàng ta giở trò bịa đặt chuyện Thẩm Minh Nguyệt tư thông, làm mất danh tiết.
Còn kiếp này, thủ đoạn nâng cấp rồi — trực tiếp gán tội gián điệp, là trọng tội diệt môn!
Quả là độc ác.
Tôn ma ma ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp lướt nhanh qua Tô Uyển Nhi, rồi lập tức cúi đầu thật thấp, giọng run rẩy:
“Hầu gia… nô tỳ… nô tỳ…”
Tô Uyển Nhi nóng nảy: “Tôn ma ma, người sợ cái gì, có cha ta làm chủ cho người, nói thật đi!”
Ta hít sâu một hơi, cố chống đỡ cơ thể vẫn còn choáng váng, từ từ ngồi dậy.
Giọng không lớn, nhưng từng chữ vang lên rõ ràng trong tai mọi người:
“Hầu gia,” ta nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh, “Nếu đã có người chỉ mặt gọi tên nói thiếp và Minh Nguyệt là gián điệp, còn đưa ra nhân chứng, thì chuyện liên quan đến an nguy Hầu phủ, sao có thể không tra cho rõ ràng?”
Ánh mắt ta chuyển sang Tôn ma ma, giọng ôn hòa nhưng không cho phép phản kháng:
“Tôn ma ma, bà là người lớn trong phủ, công tâm công chính.”
“Bà hãy nhìn kỹ tiểu thư Minh Nguyệt.”
“Bà đã nhìn nàng lớn lên từ bé. Lúc nàng vừa sinh ra thể chất yếu ớt, là bà từng ngày từng đêm bế nàng, dùng nước cơm từng giọt một nuôi sống.”
“Năm nàng ba tuổi, rơi xuống ao sen giữa mùa đông, chính bà nhảy xuống vớt lên không chút do dự, sau đó ốm nặng một trận, để lại bệnh mãn tính.”
“Năm nàng học nữ công lần đầu, đâm kim đến rách cả tay, bà đau lòng đến chảy nước mắt, cầm tay dạy nàng từng chút một.”
“Năm nàng mười tuổi, sinh nhật, bà đã âm thầm dành dụm nửa năm tiền tiêu vặt, làm cho nàng một đôi bông tai hình đinh hương nhỏ xíu, nàng quý như trân bảo, tới giờ vẫn còn cất trong hộp trang sức.”
Ta nói một câu, vai Tôn ma ma run lên một lần, đầu càng cúi thấp.
Thẩm Minh Nguyệt nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào gọi: “Ma ma…”
Ta tiếp tục, giọng nhấn mạnh hơn:
“Tôn ma ma, bà hãy đặt tay lên tim mà nói với Hầu gia, nói với mọi người ở đây.”
“Minh Nguyệt trước mắt bà đây.”
“Có thể nào là gián điệp nước địch tráo đổi?”
“Bà tin không?”
Ba chữ cuối cùng, ta nói từng chữ một, vang như chuông đồng.
Tôn ma ma bỗng dưng ngẩng đầu, nước mắt chảy dài, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thật mạnh về phía Hầu gia:
“Hầu gia, lão nô có tội! Lão nô hồ đồ!”
“Tiểu thư Minh Nguyệt là do lão nô nhìn thấy lớn lên. Tâm địa nàng lương thiện, đến con kiến còn không dám giẫm chết, sao có thể là gián điệp!”
“Dù nàng không phải là cốt nhục của nguyên phối phu nhân, nhưng thực sự là do chúng ta nuôi lớn!”
“Là tiểu thư Uyển Nhi, mấy hôm trước đến tìm lão nô, lấy tiền đồ của con trai lão nô ra uy hiếp, bắt lão nô hôm nay ra làm chứng giả, chỉ cần nói phu nhân và Minh Nguyệt là gián điệp, thì sẽ cho con trai lão nô một chức quan!”
“Cả chuyện hạ độc cũng là nàng ta làm, lão nô nhất thời ma xui quỷ khiến… lão nô có lỗi với phu nhân! Có lỗi với tiểu thư Minh Nguyệt!”
Mặt Tô Uyển Nhi trong nháy mắt trắng bệch như giấy.
Nàng ta thét lên:
“Ngươi nói bậy! Ngươi nói dối! Cha ơi, bà ta bị Thanh Hòa mua chuộc rồi, họ là cùng một phe!”
“Im miệng!”
Hầu gia quát lớn một tiếng, gân xanh nổi đầy trán.
Ánh mắt hắn dán chặt vào Tô Uyển Nhi, chút thương xót cuối cùng cũng hoàn toàn tiêu tan, chỉ còn giận dữ ngập trời và thất vọng khôn cùng.
“Đến nước này còn ngụy biện!”
Hắn chộp lấy mảnh vải gọi là ‘chứng cứ’ trên bàn, ném mạnh vào mặt Tô Uyển Nhi!
“Chữ trên này mực còn mới, giả mà không ra giả!”
“Lợi dụng ma ma của mẫu thân đã khuất, vu cáo phu nhân và tỷ muội, thậm chí không tiếc tự hạ độc bản thân, Tô Uyển Nhi! Tâm địa ngươi độc ác đến nhường nào!”
“Hầu phủ chúng ta, không chứa nổi loại người như ngươi!”
Tô Uyển Nhi hoàn toàn hoảng loạn, ngã nhào xuống đất, bò tới ôm chân Hầu gia: “Cha! Không phải mà! Người nghe con giải thích—”
“Đừng gọi ta là cha!”
Hầu gia ghét bỏ hất nàng ra, “Ta không có đứa con gái như ngươi!”
Hắn quay sang Phúc bá, giọng lạnh như băng tuyết giữa mùa đông:
“Lôi nàng ta xuống, nhốt vào nhà chứa củi! Sáng mai lập tức đưa ra từ đường ngoài thành, không có lệnh của ta, vĩnh viễn không được bước chân vào phủ!”
“Không—!”
Tiếng hét tuyệt vọng vang lên, Tô Uyển Nhi bị hai bà tử lực lưỡng lôi xềnh xệch ra ngoài.
Tiếng khóc, tiếng chửi rủa dần dần xa khỏi thư phòng.
Không gian trở nên tĩnh lặng.
Hầu gia mệt mỏi xoa trán, bước đến bên giường ta, nắm lấy tay ta, giọng đầy áy náy:
“Thanh Hòa, ta đã làm nàng và Minh Nguyệt phải chịu ủy khuất rồi.”
Ta lắc đầu, nhìn về phía Thẩm Minh Nguyệt vẫn đang khóc thút thít và Tôn ma ma quỳ gối run rẩy.
“Hầu gia, Tôn ma ma nhất thời hồ đồ, nhưng cũng từng có công nuôi nấng Minh Nguyệt, đối với phu nhân cũng một lòng trung thành. Xin người xử nhẹ.”
Hầu gia thở dài, phất tay:
“Tôn ma ma, phạt ngươi một năm tiền tiêu vặt, đưa đến trang trại nghỉ dưỡng tuổi già, sau này không cần quay lại phủ nữa.”
Tôn ma ma như được đại xá, vừa khóc vừa dập đầu: “Tạ ơn Hầu gia! Tạ ơn phu nhân!”
Thẩm Minh Nguyệt nhào vào lòng ta, bật khóc nức nở: “Thanh di, con sợ muốn chết…”
Lũ trẻ cũng ùa tới, tranh nhau an ủi:
“Nương đừng sợ, tỷ tỷ xấu đã bị đuổi đi rồi!”
“Minh Nguyệt tỷ đừng khóc, đừng khóc!”
Hầu gia nhìn chúng ta mẹ con ôm nhau, cuối cùng cũng thở phào một hơi thật dài.
Hắn vươn tay, ôm trọn cả bọn vào lòng.
“Được rồi được rồi, không sao nữa rồi.”
6.
Chúng ta cứ ngỡ, chuyện đến đây là kết thúc.
Nhưng tất cả chúng ta đều sai rồi.
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Chuyện “gián điệp” trong Hầu phủ chẳng biết vì sao, cứ như mọc cánh mà bay ra khỏi tường cao.
Hôm sau, lời đồn đã lan ra ngoài phố.
Người ta nói giả thiên kim trong Hầu phủ là tai tinh mang họa.
Thậm chí có kẻ còn bóng gió rằng Hầu gia không biết dạy vợ dạy con, khiến hậu viện rối ren.
Ban đầu chỉ là mấy lời ong tiếng ve ngoài chợ.
Nhưng vài ngày sau, Hầu gia đã cảm nhận được áp lực nơi triều đình.
Mấy vị ngự sử vốn chẳng ưa gì Hầu gia, vậy mà lại liên danh dâng một tấu chương.
Tấu chương không chỉ đích danh đến chuyện “gián điệp”, nhưng lại dài dòng luận bàn chuyện “gia phong bất chính, sao có thể chính quốc sự”, rõ ràng là ám chỉ hậu viện Hầu phủ hỗn loạn, mất thể diện triều đình.
Hầu gia về phủ sau buổi chầu, sắc mặt đen như đáy nồi, bước thẳng vào thư phòng, ngay cả cơm tối cũng không đụng đến.
Ta bưng bát canh thanh tâm tới, còn chưa bước vào đã nghe thấy hắn đang bàn chuyện với mưu sĩ.
“…Thật quá đáng, rõ ràng là mượn cớ để gây chuyện!”
“Hầu gia bớt giận, việc này có thể lớn cũng có thể nhỏ. Giờ lời đồn lan rộng, nếu cứ xử phạt tiểu thư Uyển Nhi cứng rắn, chỉ e sẽ ảnh hưởng thanh danh của Hầu gia.”
“Lẽ nào cứ để mặc nàng ta tiếp tục gây họa trong phủ?”
“Không bằng tạm thời giam lỏng tiểu thư Uyển Nhi trong viện riêng, cắt cử người canh chừng nghiêm ngặt, đợi mọi chuyện lắng xuống rồi tính. Dù sao nàng ấy cũng là cốt nhục của nguyên phối phu nhân.”
Ta đẩy cửa vào, nhẹ nhàng đặt bát canh lên thư án.
Hầu gia ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt toàn là mỏi mệt và áy náy: “Phu nhân, nàng đều nghe cả rồi?”
Ta khẽ gật đầu: “Hầu gia lấy đại cục làm trọng, thiếp thân hiểu. Dù sao đó cũng là huyết mạch duy nhất của phu nhân quá cố.”
Hầu gia lắc đầu: “Nếu nàng ấy trên trời có linh, nhìn thấy con mình trở thành thế này, e là không nhắm mắt nổi.”
Suy cho cùng, trong lòng hắn vẫn là có phần áy náy.
Điều này không nằm ngoài dự đoán của ta.
Từ đầu đến cuối, điều ta muốn, chỉ là bảo vệ bản thân và cô bé ngốc Minh Nguyệt kia.
Vì vậy, chưa đến mười ngày sau khi bị nhốt vào nhà củi, Tô Uyển Nhi đã được chuyển về viện cũ — một viện nhỏ, hẻo lánh nhưng gọn gàng sạch sẽ.
Tuy rằng chỉ được hoạt động trong viện, ăn mặc sinh hoạt đều hạ xuống ngang với nha hoàn, nhưng so với nơi tối tăm ẩm thấp như nhà củi, thì đúng là khác biệt một trời một vực.
Tin tức này như một mũi kim tiêm vào tim Tô Uyển Nhi.
Nàng ta không những không thu liễm, mà còn tin chắc rằng Hầu gia sợ dư luận, không dám thực sự làm gì nàng ta.
Tham vọng và oán hận từng bị dìm xuống, lại lần nữa bùng lên như cỏ dại sau mưa.