2.
Giọng nàng ta mang theo tiếng nức nở, ánh mắt vội vàng đảo quanh thư phòng, cuối cùng khóa chặt vào Thẩm Minh Nguyệt đang bưng khay điểm tâm, đứng ngay cửa ra vào, tiến không được mà lui cũng chẳng xong.
“Cô ta là giả!”
“Cô ta căn bản không phải là nữ nhi của người, chính cô ta hại ta phải chịu khổ nhiều năm như vậy!”
“Là thật hay giả—!”
Hầu gia đột nhiên ngắt lời nàng ta, lông mày nhíu chặt như có thể kẹp chết ruồi.
Cũng chẳng phải vì Thẩm Minh Nguyệt, mà là vì tiểu ngũ Thẩm Nhu nhân lúc hỗn loạn đã chớp thời cơ, vươn tay chộp lấy cái chặn giấy trên thư án, chuẩn bị nhét vào miệng gặm.
“Tiểu tử thối, cái đó mà cũng ăn được à?” Hầu gia mắt nhanh tay lẹ, túm ngay cổ áo sau của Thẩm Nhu, giật lại cái chặn giấy, sắc mặt xanh mét, “Thứ này mà cắn xuống, phụ thân phải chuẩn bị hậu sự sớm cho con mất thôi!”
Tô Uyển Nhi: “…”
Tâm trạng bi phẫn nàng ta vừa gồng lên lập tức bị cắt ngang, biểu cảm cứng đờ trên mặt, không biết nên tiếp tục khóc hay nên hoảng hốt trước cảnh tượng rối như nồi canh trong phòng.
Ta trong lòng cười muốn lăn lộn.
Tô Uyển Nhi nhìn đám người trong phòng vì một đứa trẻ nghịch ngợm mà gà bay chó sủa, chẳng ai buồn để tâm đến lời tố cáo của nàng ta, khăn tay trong tay bị siết đến gần rách. Nàng ta hít sâu một hơi, quyết định phớt lờ cảnh tượng buồn cười trước mắt, cố chấp kéo kịch bản về lại tuyến chính:
“Hầu gia, lời ta nói đều là thật! Những năm qua sống ở bên ngoài, ta ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, chỉ mong một ngày được nhận tổ quy tông!”
Bị gọi tên, Thẩm Minh Nguyệt đứng ở cửa, tay bưng khay bánh hoa quế, viền mắt lập tức đỏ hoe.
Bộ dạng nhu nhược khiến người thương của nàng, càng khiến Tô Uyển Nhi thêm chói mắt.
Giọng nàng ta trở nên sắc bén: “Cha, người nhìn kìa, cô ta cái bộ dạng giả vờ đáng thương đó, chỗ nào giống người với mẫu thân chứ!”
Hầu gia nhìn dáng vẻ kích động của nàng, lông mày càng nhíu chặt.
Tô Uyển Nhi thấy hắn chỉ cau mày chứ không nói gì, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên đỉnh đầu.Đọc full tại page Nguyệt hoa các
Theo lẽ thường, hắn phải lập tức nhận nàng ta về, rồi đuổi Thẩm Minh Nguyệt ra ngoài mới đúng!
Còn cả người đàn bà không hiểu từ đâu chui ra kia nữa.
Nàng ta quay phắt sang nhìn ta, ánh mắt đầy căm ghét không chút che giấu.
Rõ ràng kiếp trước ta chỉ là một tiểu nha hoàn!
“Còn dám giả vờ!” Tô Uyển Nhi hét toáng lên, đột ngột lao về phía Thẩm Minh Nguyệt đang đứng ngoài cửa, đưa tay đẩy mạnh một cái!
“Choang!”
Khay điểm tâm rơi xuống đất, những miếng bánh hoa quế tinh xảo lăn khắp nơi.
Thẩm Minh Nguyệt ngã ngồi bịch xuống đất, cùi chỏ đập mạnh vào bậu cửa, bật khóc “oa” một tiếng.
“Minh Nguyệt tỷ tỷ!”
“Tỷ tỷ!”
Mấy đứa trẻ đồng thanh kêu lên, lão đại Thẩm Hành và lão nhị Thẩm Dao lập tức chạy tới đỡ nàng dậy.
Sắc mặt Hầu gia lập tức trầm xuống.
Ban đầu, hắn còn giữ lại chút quan sát, cũng có vài phần thương cảm vì “huyết mạch duy nhất của chính thất thất lạc bên ngoài”.
Nhưng giờ phút này, nhìn thấy Tô Uyển Nhi ra tay độc ác, không nể nang chút nào, thì chút thương cảm kia ngay lập tức bị sự chán ghét mạnh mẽ thay thế.
“Quá đáng!” Hầu gia vỗ mạnh xuống bàn, giọng lạnh lùng đầy giận dữ không thể nghi ngờ.
“Ai cho phép ngươi động tay động chân trong Hầu phủ của bản hầu!”
Tô Uyển Nhi bị quát đến ngẩn ra, rồi càng thêm tủi thân và bất bình:
“Cha, cô ta là giả! Cô ta cướp đi tất cả của con! Con chỉ đẩy cô ta một cái thì sao chứ? Cô ta hưởng phúc mười sáu năm, con chịu khổ mười sáu năm, chuyện này công bằng chắc?”
Công bằng? Hầu gia suýt cười vì tức, còn chưa kịp mở miệng trừng phạt nàng ta thì ta đã ngăn lại.
“Hầu gia, Uyển Nhi lưu lạc bên ngoài nhiều năm, có khi bị người xấu dạy hư, đừng dọa đến đám trẻ.”
Ta học theo kiểu cách “lùi một bước tiến hai bước” mà kiếp trước nàng hay dùng.
Ánh mắt Hầu gia bớt giận vài phần: “Nàng đúng là mềm lòng quá.”
Nhưng Tô Uyển Nhi thì không nghĩ vậy.
Nàng ta nhìn ta, ánh mắt căm hận tột độ.
“Ta mới là đích nữ duy nhất! Ngươi chỉ là một nha hoàn thì có tư cách gì mà đứng trước mặt ta nói chuyện!”
3.
Tiếng hét này của Tô Uyển Nhi có thể nói là chấn động trời đất.
Ngay cả lão ngũ Thẩm Nhu đang nằm bò ra đất định xem có nhặt lại bánh hoa quế để ăn được không, cũng bị dọa đến nấc một cái.
Lửa giận của Hầu gia vừa được ta dập bớt một phần, “phừng” một tiếng lại bốc lên còn cao hơn trước.
“Quá hỗn!”
Lần này hắn thật sự nổi giận, giọng nói lạnh lẽo đến mức có thể đông đá, “Ai dạy ngươi quy củ vậy! Thanh Hòa là tam phẩm cáo mệnh phu nhân được Hoàng Thượng đích thân ban chỉ, là chính thất ta cưới hỏi đàng hoàng! Ngươi là cái thứ gì, cũng dám ở đây chỉ trỏ, bôi nhọ chủ mẫu?”
Tô Uyển Nhi bị hắn quát đến run rẩy cả người, nhưng nàng ta vẫn vững tin rằng mình là huyết mạch duy nhất của Hầu phủ:
“Bà ta chẳng qua là nhờ cái bụng mà leo lên vị trí đó! Nếu không có bà ta—”
“Bốp!”
Một cái tát vang dội ngắt ngang lời nói càng lúc càng khó nghe của nàng.
Không phải Hầu gia, cũng không phải ta.
Là Thẩm Minh Nguyệt – người vừa còn đang ôm cùi chỏ khóc thút thít.
Chẳng biết nàng lấy đâu ra sức, lao thẳng đến trước mặt Tô Uyển Nhi, dùng tay chưa bị thương tát nàng ta một cái thật mạnh.
Tuy không nặng, nhưng xúc phạm cực lớn.
“Ngươi dựa vào đâu mà mắng Thanh di? Phụ thân, đuổi nàng ta ra ngoài đi!”
Tuyệt vời!
Ta suýt thì không nhịn được mà vỗ tay cho Thẩm Minh Nguyệt!
Cô giả thiên kim bánh bèo này, cuối cùng cũng biết bảo vệ người nhà, biết phản kháng rồi.
Tô Uyển Nhi bị đánh cho choáng váng, ôm mặt nhìn Thẩm Minh Nguyệt đầy không thể tin nổi: “Ngươi… ngươi dám đánh ta?!”
“Đánh thì sao!” Thẩm Minh Nguyệt chống nạnh, khí thế bừng bừng, “Ngươi còn dám mắng Thanh di, ta còn đánh tiếp!”
“Ngươi dám!” Tô Uyển Nhi tức đến run cả người, hoàn toàn mất lý trí, giơ tay định nhào vào đánh nhau với Thẩm Minh Nguyệt, “Ta liều mạng với ngươi!”
“Đủ rồi!”
Hầu gia gầm lên một tiếng, cuối cùng cũng hoàn toàn mất kiên nhẫn.
“Phúc bá, kéo nó xuống cho ta, nhốt vào tĩnh thất bên cạnh từ đường! Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được thả ra! Cho nó biết thế nào là quy củ, thế nào là gia phong!”
Mấy bà tử vạm vỡ lập tức tiến lên, mặc kệ nàng ta vùng vẫy la hét, khiêng người ra ngoài.
“Buông ta ra! Ta là đích nữ Hầu phủ! Các ngươi là nô tài cũng dám chạm vào ta?!”
“Cha! Người sẽ hối hận đó! Ta mới là con gái của người!”
Tiếng hét của nàng ta dần dần xa khỏi thư phòng, trả lại một chút yên tĩnh hiếm hoi.
Hầu gia mệt mỏi xoa trán, nhìn Thẩm Minh Nguyệt vẫn đang rơi nước mắt, giọng dịu hẳn lại:
“Minh Nguyệt, bị dọa rồi phải không? Để Thanh Hòa xem tay con, thoa thuốc một chút.”
Thẩm Minh Nguyệt mím môi, uất ức đi tới chỗ ta, đưa khuỷu tay đỏ bừng ra: “Thanh di, đau quá…”
Ta vừa kiểm tra vừa nhẹ nhàng an ủi: “Không sao, để Thanh di thổi thổi, lát nữa sẽ hết đau ngay.”
Nhưng trong lòng thì vui như trẩy hội.
Một màn này diễn ra, cái “bộ lọc con gái ruột chính thất lưu lạc bên ngoài” trong lòng Hầu gia, sợ là vỡ nát không còn một mảnh.
Hầu gia lại nhìn sang ta, thở dài:
“Phu nhân, làm nàng bị ủy khuất rồi. Không ngờ đứa nhỏ này ở ngoài lại học thành ra thế này.”
Ta lắc đầu, ra vẻ độ lượng:
“Hầu gia nói quá lời rồi, Uyển Nhi còn nhỏ, lại chịu khổ bên ngoài, tính cách có phần cực đoan cũng là dễ hiểu, chỉ là…”
Ta kịp thời lộ ra chút lo lắng: “Nàng ta cứ miệng năm miệng mười nói có người làm chứng, có bà đỡ… thiếp lo nếu không tra rõ, sau này nàng ta còn gây chuyện, cũng làm Minh Nguyệt đau lòng.”
Hầu gia gật đầu: “Tra, nhất định phải tra! Phúc bá, đích thân dẫn người đi điều tra!”
Sau khi việc này xử lý xong, Hầu gia cuối cùng cũng chú ý đến mấy đứa trẻ đang bị dọa cho không nhẹ.
Lão đại Thẩm Hành cau mày nhỏ giọng hỏi: “Cha, tỷ tỷ hung dữ kia thật sự là đại tỷ của con sao? Tỷ ấy đáng sợ quá…”
Lão nhị Thẩm Dao ôm chặt lấy chân ta: “Nương, Dao Dao không thích tỷ ấy! Tỷ ấy đẩy Minh Nguyệt tỷ, còn mắng nương nữa!”
Lão tam Thẩm Vực tuy không nói gì, nhưng cũng lặng lẽ nép sát vào người ta.
Lão tứ Thẩm Cẩn chớp mắt hỏi một câu chí mạng: “Cha, nếu tỷ ấy thật sự là đại tỷ, sau này có phải sẽ tranh điểm tâm với tụi con không?”
Hầu gia bị tiểu tử này chọc cười, bớt đi phần nào phiền muộn, ôm lấy Thẩm Nhu vẫn đang nấc, dùng râu cọ cọ má bé:
“Tranh gì mà tranh! Cha mà để các con đói à? Yên tâm, có cha ở đây, không ai cướp được điểm tâm của các con hết!”
“Dù nàng ta có phải hay không, thì Hầu phủ có các con là đủ rồi. Có thêm một đứa không nhiều, thiếu một đứa cũng chẳng ít!”
4.
Sau khi bị nhốt suốt gần nửa tháng, cuối cùng Tô Uyển Nhi cũng được thả ra.
Bề ngoài nhìn vào, nàng ta quả thực đã ngoan ngoãn hơn không ít.
Mỗi ngày lặng lẽ ăn uống, không còn tranh cãi điều gì.
Nhưng ta biết, nàng ta tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
Trong bữa tiệc gia đình, cả nhà chúng ta đang quây quần bên bàn ăn.
Lũ trẻ ríu rít cười nói, Hầu gia thì đang kiểm tra bài vở của lão đại, ta thì đang đút canh trứng cho lão ngũ Thẩm Nhu, còn Thẩm Minh Nguyệt thì yên lặng ngồi bên cạnh ta.
Giữa bữa ăn, Tô Uyển Nhi đột ngột đứng dậy, nâng chén rượu, bước đến trước mặt ta, dáng vẻ vô cùng khiêm nhường, giọng nói nghẹn ngào:
“Phu nhân, mấy ngày trước là do Uyển Nhi hồ đồ, mạo phạm đến phu nhân và muội muội Minh Nguyệt. Ta lưu lạc bên ngoài quá nhiều năm, khổ cực khiến tâm tính méo mó. Mong phu nhân rộng lượng, tha thứ cho Uyển Nhi lần này.”
Vừa nói, nàng ta vừa ngửa đầu uống cạn chén rượu, khóe mắt thậm chí còn ép ra được vài giọt nước mắt.
Một màn kịch giống y như kiếp trước.
Trong lòng ta cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa, cũng nâng tách trà bên cạnh lên:
“Uyển Nhi nói nặng rồi. Đã là người một nhà, chuyện quá khứ thì để nó qua đi.”
Ta nhấp một ngụm trà nhạt, rồi nhẹ nhàng đặt tách xuống.
Tô Uyển Nhi thấy ta uống trà, nơi đáy mắt lướt qua một tia đắc ý khó nhận ra, sau đó lại quay sang nhìn Thẩm Minh Nguyệt:
“Muội Minh Nguyệt, tỷ tỷ cũng xin lỗi muội. Hôm đó là do tỷ bị mỡ lợn che mắt, không nên đẩy muội. Muội là người hiền lành, nhất định sẽ không chấp nhặt với tỷ tỷ, đúng không?”
Thẩm Minh Nguyệt nhìn về phía ta, thấy ta hơi gật đầu, lúc này mới cầm lấy tách trà trước mặt.
Tô Uyển Nhi nhìn nàng cũng uống xuống, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Nàng ta lại nói thêm vài câu khách sáo rồi quay về chỗ ngồi của mình.
Bữa tiệc gia đình tiếp tục, bầu không khí cũng hòa hoãn hơn phần nào.
Nhưng, biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt.