Ta lại… trọng sinh lần nữa!
Tin xấu là: dẫu đã chết đi sống lại ba phen, ta vẫn chỉ là nha hoàn hầu cận bên giả thiên kim, số mệnh đã định — mười năm sau, khi chân thiên kim hồi phủ nhận thân, ta sẽ cùng giả thiên kim chết chung, không một ai thoát.
Tin tốt là: ta chợt nhớ ra, tổ tông ba đời nhà ta đều là thể chất dễ mang thai, chỉ cần một lần trúng đích, ắt có kết quả.
Thế nên, ta bưng bát canh ngọt đã chuẩn bị chu toàn, bước vào thư phòng của Hầu gia — một đêm triền miên không nghỉ.
Một năm sau, ta sinh hạ trưởng tử Hầu phủ.
Năm kế tiếp, lại sinh một đôi long phượng.
Về sau nữa, ta khiến Hầu gia ba năm ôm trọn năm hài tử.
Mười năm sau, ngày chân thiên kim hồi phủ nhận thân, khi nàng nhìn thấy mấy đứa trẻ ríu rít đuổi theo Hầu gia, miệng gọi một tiếng “phụ thân”, cả người nàng như trời long đất lở, triệt để sụp đổ…
1
“Hầu gia, ngoài cửa có một cô nương, nói là… con ruột của ngài.”
Lời này vừa truyền tới, ta đang bưng bát canh nhung hươu vừa hầm xong.
Tới rồi, khởi đầu cơn ác mộng kiếp trước, rốt cuộc vẫn chẳng tránh khỏi.
Kiếp trước, ta là nha hoàn hầu cận của giả thiên kim Thẩm Minh Nguyệt trong Hầu phủ.
Ta theo Thẩm Minh Nguyệt sống yên ổn trong Hầu phủ suốt mười năm, cho đến khi chân thiên kim Tô Uyển Nhi trở về.
Nàng dựa vào huyết thống Hầu phủ và sự áy náy của Hầu gia, đã thiêu sống ta và giả thiên kim, chết không toàn thây.
Nghe đến bốn chữ “hài tử ruột thịt”, ta không hề ngập ngừng dù chỉ một khắc.
Theo lẽ thường, giờ phút này ta nên hoảng hốt bất an, cùng giả thiên kim lo lắng thấp thỏm.
Nhưng mà…
Trưởng tử Thẩm Hành ra đời, Hầu gia vui mừng khôn xiết, mở tiệc ba ngày, địa vị của ta đã được củng cố.
Sinh đôi long phượng, Hầu gia bế hai cục thịt nhỏ, cười đến tận mang tai, lập tức xin chỉ ban hôn, nâng ta làm chính thất.
Lão tứ chào đời, Hầu gia nhìn đám nhỏ chạy loạn trong sân, cười nói ta vất vả rồi, sau đó âm thầm mở rộng sân viện.
Lão ngũ ra đời, phản ứng đầu tiên của Hầu gia là: “Viện cạnh thư phòng sửa lại thành học đường mau! Phu tử phải mời thêm hai người nữa!”
Thêm một đứa con gái ruột?
Với Hầu gia giờ đã con đàn cháu đống, e rằng còn không bằng việc nghiên cứu làm sao để lão ngũ ngừng gặm mũ quan của ông ấy.
“Ngọc bội?”
Hầu gia ngồi thẳng dậy, đón lấy bát canh bổ ta đưa, nhấp một ngụm, vị ấm nóng xua tan vài phần mỏi mệt.
“Đúng vậy, kiểu dáng ngọc bội đó, đúng là miếng phu nhân đánh rơi khi sinh con năm xưa.” Quản gia bổ sung thêm.
Ta đặt bát xuống: “Hầu gia, ngoài trời gió lớn, đừng để cô nương đó đợi lâu, để người ngoài nhìn thấy còn tưởng Hầu phủ keo kiệt.”
Kiếp trước, khi Hầu gia biết chân thiên kim còn sống, lập tức cưỡi ngựa ra ngoại thành đón người.
Về sau hết mực bù đắp cho Tô Uyển Nhi, coi Thẩm Minh Nguyệt như cỏ rác, ta cũng bị vạ lây, chết thê thảm.
Nhưng giờ đây, hắn chỉ đặt bát xuống, thản nhiên căn dặn: “Cho người vào đi, đừng để thiên hạ chê cười Hầu phủ.”
Giọng hắn nhàn nhạt, tựa như đang nói tới một con mèo con chó.
Ta chợt nhớ đến các hài tử của ta, liền bật cười.
Phải rồi, trong phủ đã có sáu đứa con.Page Nguyệt hoa các
Thêm một nữ nhi, bớt một nữ nhi, thì đã sao chứ?
Kiếp trước, chỗ dựa lớn nhất của Tô Uyển Nhi chẳng phải chính là danh phận “huyết mạch duy nhất của Hầu phủ” sao?
Bây giờ, chỗ dựa ấy… không còn nữa.
Quản gia lĩnh mệnh lui ra, ta vừa thu dọn xong tấu chương trên bàn, thì nghe ngoài sân vang lên một tràng tiếng cười đùa ríu rít.
Là lũ trẻ tan học từ thư viện trở về.
“Mẫu thân! Hôm nay tiên sinh khen con văn chương tốt!”
“Mẫu thân! Muội muội cướp hồ lô đường của con!”
“Nương ơi, con muốn ôm một cái!”
Năm đứa nhỏ như mấy quả pháo nhỏ lao vào, chớp mắt đã chen chúc kín thư phòng.
Lão đại Thẩm Hành níu tay áo ta khoe thành tích;
Lão nhị Thẩm Dao giơ que hồ lô trống trơn lên cáo trạng;
Lão tam Thẩm Vực lao thẳng vào lòng ta;
Lão tứ Thẩm Cẩn nâng bức tranh vừa vẽ;
Lão ngũ Thẩm Nhu còn nhỏ nhất, bám vạt váy ta, giọng ngọng nghịu đòi kẹo.
Hầu gia suýt phun cả ngụm canh vừa uống, vội vã che đống tấu chương trên bàn:
“Quy củ để đâu cả rồi hả?”
Thẩm Hành lè lưỡi, lập tức kéo đám em xếp hàng đứng ngay ngắn, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt lên người ta.
Đúng lúc này, Tô Uyển Nhi theo quản gia bước vào.
Nàng mặc bộ y phục vải thô đã bạc màu, dáng người gầy gò, tay siết chặt miếng ngọc bội.
Vừa vào thư phòng, ánh mắt nàng lướt qua Hầu gia, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Khi thấy ta được năm đứa trẻ vây quanh, ngay cả Hầu gia cũng bất đắc dĩ giúp ta gỡ tay Thẩm Nhu ra, nét mong đợi và tủi thân trên mặt nàng lập tức cứng đờ.
Đặc biệt là khi nghe Thẩm Hành gọi Hầu gia một tiếng “phụ thân” đầy thân thiết, rồi ngọt ngào gọi ta “mẫu thân”, Thẩm Dao và Thẩm Vực cũng bu lại, như muốn bảo vệ ta ở giữa — tay Tô Uyển Nhi run lên, ngọc bội rơi “cạch” xuống đất.
“Các… các người…”
Nàng há miệng, giọng run rẩy, hiển nhiên không ngờ Hầu phủ lại có cảnh tượng này.
Trong tưởng tượng của nàng, Hầu phủ đáng lẽ là nơi giả thiên kim Thẩm Minh Nguyệt độc chiếm sủng ái, Hầu gia vì hối hận mà hết lòng bù đắp cho con gái ruột, bản thân nàng vừa trở về là có thể đoạt lại tất cả.
Hơn nữa… hơn nữa ta chẳng phải chỉ là một nha hoàn bên cạnh giả thiên kim thôi sao, sao lại thành Hầu phủ phu nhân?
Hầu gia liếc nhìn nàng một cái, không đứng dậy, chỉ thản nhiên mở miệng:
“Ngươi chính là Tô Uyển Nhi?”
Đôi mắt Tô Uyển Nhi lập tức sáng rực, đầu gối mềm nhũn, chuẩn bị quỳ xuống diễn màn cha con đoàn tụ cảm động.
“Cha! Con mới là cốt nhục ruột thịt của người mà!”
2.
Giọng nàng ta mang theo tiếng nức nở, ánh mắt vội vàng đảo quanh thư phòng, cuối cùng khóa chặt vào Thẩm Minh Nguyệt đang bưng khay điểm tâm, đứng ngay cửa ra vào, tiến không được mà lui cũng chẳng xong.
“Cô ta là giả!”
“Cô ta căn bản không phải là nữ nhi của người, chính cô ta hại ta phải chịu khổ nhiều năm như vậy!”
“Là thật hay giả—!”
Hầu gia đột nhiên ngắt lời nàng ta, lông mày nhíu chặt như có thể kẹp chết ruồi.
Cũng chẳng phải vì Thẩm Minh Nguyệt, mà là vì tiểu ngũ Thẩm Nhu nhân lúc hỗn loạn đã chớp thời cơ, vươn tay chộp lấy cái chặn giấy trên thư án, chuẩn bị nhét vào miệng gặm.
“Tiểu tử thối, cái đó mà cũng ăn được à?” Hầu gia mắt nhanh tay lẹ, túm ngay cổ áo sau của Thẩm Nhu, giật lại cái chặn giấy, sắc mặt xanh mét, “Thứ này mà cắn xuống, phụ thân phải chuẩn bị hậu sự sớm cho con mất thôi!”
Tô Uyển Nhi: “…”
Tâm trạng bi phẫn nàng ta vừa gồng lên lập tức bị cắt ngang, biểu cảm cứng đờ trên mặt, không biết nên tiếp tục khóc hay nên hoảng hốt trước cảnh tượng rối như nồi canh trong phòng.
Ta trong lòng cười muốn lăn lộn.
Tô Uyển Nhi nhìn đám người trong phòng vì một đứa trẻ nghịch ngợm mà gà bay chó sủa, chẳng ai buồn để tâm đến lời tố cáo của nàng ta, khăn tay trong tay bị siết đến gần rách. Nàng ta hít sâu một hơi, quyết định phớt lờ cảnh tượng buồn cười trước mắt, cố chấp kéo kịch bản về lại tuyến chính:
“Hầu gia, lời ta nói đều là thật! Những năm qua sống ở bên ngoài, ta ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, chỉ mong một ngày được nhận tổ quy tông!”
Bị gọi tên, Thẩm Minh Nguyệt đứng ở cửa, tay bưng khay bánh hoa quế, viền mắt lập tức đỏ hoe.
Bộ dạng nhu nhược khiến người thương của nàng, càng khiến Tô Uyển Nhi thêm chói mắt.
Giọng nàng ta trở nên sắc bén: “Cha, người nhìn kìa, cô ta cái bộ dạng giả vờ đáng thương đó, chỗ nào giống người với mẫu thân chứ!”
Hầu gia nhìn dáng vẻ kích động của nàng, lông mày càng nhíu chặt.
Tô Uyển Nhi thấy hắn chỉ cau mày chứ không nói gì, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên đỉnh đầu.Đọc full tại page Nguyệt hoa các
Theo lẽ thường, hắn phải lập tức nhận nàng ta về, rồi đuổi Thẩm Minh Nguyệt ra ngoài mới đúng!
Còn cả người đàn bà không hiểu từ đâu chui ra kia nữa.
Nàng ta quay phắt sang nhìn ta, ánh mắt đầy căm ghét không chút che giấu.
Rõ ràng kiếp trước ta chỉ là một tiểu nha hoàn!
“Còn dám giả vờ!” Tô Uyển Nhi hét toáng lên, đột ngột lao về phía Thẩm Minh Nguyệt đang đứng ngoài cửa, đưa tay đẩy mạnh một cái!
“Choang!”
Khay điểm tâm rơi xuống đất, những miếng bánh hoa quế tinh xảo lăn khắp nơi.
Thẩm Minh Nguyệt ngã ngồi bịch xuống đất, cùi chỏ đập mạnh vào bậu cửa, bật khóc “oa” một tiếng.
“Minh Nguyệt tỷ tỷ!”
“Tỷ tỷ!”
Mấy đứa trẻ đồng thanh kêu lên, lão đại Thẩm Hành và lão nhị Thẩm Dao lập tức chạy tới đỡ nàng dậy.
Sắc mặt Hầu gia lập tức trầm xuống.
Ban đầu, hắn còn giữ lại chút quan sát, cũng có vài phần thương cảm vì “huyết mạch duy nhất của chính thất thất lạc bên ngoài”.
Nhưng giờ phút này, nhìn thấy Tô Uyển Nhi ra tay độc ác, không nể nang chút nào, thì chút thương cảm kia ngay lập tức bị sự chán ghét mạnh mẽ thay thế.
“Quá đáng!” Hầu gia vỗ mạnh xuống bàn, giọng lạnh lùng đầy giận dữ không thể nghi ngờ.
“Ai cho phép ngươi động tay động chân trong Hầu phủ của bản hầu!”
Tô Uyển Nhi bị quát đến ngẩn ra, rồi càng thêm tủi thân và bất bình:
“Cha, cô ta là giả! Cô ta cướp đi tất cả của con! Con chỉ đẩy cô ta một cái thì sao chứ? Cô ta hưởng phúc mười sáu năm, con chịu khổ mười sáu năm, chuyện này công bằng chắc?”
Công bằng? Hầu gia suýt cười vì tức, còn chưa kịp mở miệng trừng phạt nàng ta thì ta đã ngăn lại.
“Hầu gia, Uyển Nhi lưu lạc bên ngoài nhiều năm, có khi bị người xấu dạy hư, đừng dọa đến đám trẻ.”
Ta học theo kiểu cách “lùi một bước tiến hai bước” mà kiếp trước nàng hay dùng.
Ánh mắt Hầu gia bớt giận vài phần: “Nàng đúng là mềm lòng quá.”
Nhưng Tô Uyển Nhi thì không nghĩ vậy.
Nàng ta nhìn ta, ánh mắt căm hận tột độ.
“Ta mới là đích nữ duy nhất! Ngươi chỉ là một nha hoàn thì có tư cách gì mà đứng trước mặt ta nói chuyện!”