5.
Giờ cấm chế đột nhiên được giải khai, đan điền như bị xé toạc thành một vòng xoáy sâu không thấy đáy, điên cuồng hấp thu linh khí màu vàng kim của Minh Kính.
Minh Kính nhận ra sự thay đổi dị thường, mở bừng mắt.
Muốn vùng thoát, lại phát hiện bản thân bị một lực hút quỷ dị đóng đinh chặt trên người ta.
Linh lực khổ tu của chàng đang bị cướp đoạt một cách thô bạo, còn ma tức của ta lại đang tăng lên với tốc độ kinh hoàng.
“Đủ rồi! Ngươi sẽ bạo thể mà chết đấy!”
Minh Kính quát khẽ, muốn vận chuyển công pháp cắt đứt dòng chảy linh lực, ngược lại bị chấn động đến khí huyết đảo lộn.
Ta lại sảng khoái đến mức cả thần hồn đều đang run rẩy.
Nhưng chàng nói đúng, tham nhiều quá lại hỏng việc.
Dù sao thì, ma đan của ta đã tiến cấp rồi.
Máu tươi tràn ra nơi khóe môi Minh Kính, đỏ thẫm chói mắt, càng làm tôn lên khuôn mặt đẹp đến mức yêu dị kia.
“... Nghiệt chướng!”
Ta nhếch môi, ghé sát vào tai chàng:
“Là Tôn giả dạy ta mà, các bên lấy cái mình cần thôi.”
Dứt lời, lòng bàn tay ta ngưng tụ ma khí dồi dào, vỗ mạnh vào đan điền chàng.
Chàng hoàn toàn không phòng bị, Nguyên Anh màu vàng kim bị ma khí va chạm, vang lên một tiếng nứt vỡ thanh thúy.
Minh Kính rên lên một tiếng đau đớn, há miệng dường như muốn nói gì đó, lại bị mùi máu tanh cuộn lên trong lồng ngực làm sặc, ho sù sụ dữ dội.
Ho đến đuôi mắt ửng đỏ, ho đến mức dáng vẻ cao không thể với tới ngày thường vỡ tan tành đầy đất.
Ta đứng dậy, nhìn về phía màn trướng trong kết giới.
Bạch Nhiễm.
Đến lượt ngươi rồi.
Vung tay đánh nát kết giới, Bạch Nhiễm lăn từ trên giường hỉ xuống đất.
Nàng ta mở mắt liền nhìn thấy Minh Kính khóe môi nhuốm máu dựa vào mép giường, hét lên kinh hãi rồi nhào tới ôm lấy chàng.
“Phu quân! Phu quân chàng sao vậy?!”
Minh Kính ho ra một ngụm máu, nhưng vẫn theo bản năng che chở Bạch Nhiễm ra sau lưng.
Chàng ngước mắt nhìn ta, trong đôi mắt vàng kim đan xen giữa lửa giận và nỗi đau:
“Ngươi muốn làm gì?”
Ta rạch đầu ngón tay, bóp cằm Bạch Nhiễm, ép nàng ta nuốt ma huyết của ta vào.
“Muốn xem kịch.”
“Ngươi điên rồi!”
Sắc mặt Minh Kính thay đổi kịch liệt, muốn vận chuyển linh lực, nhưng Nguyên Anh lại truyền đến cơn đau nhức nhối, lại một ngụm máu tươi phun ra.
Ta đứng tại chỗ, ma khí chưa thu lại, lạnh lùng đứng nhìn.
“Tôn phu nhân ở bên hồ sen chính miệng nói, nàng ta là ma, Tôn giả từng tiêu hao trăm năm tu vi thay nàng ta độ ma khí.”
“Ta tò mò, muốn tận mắt xem thử.”
Lời vừa dứt, Bạch Nhiễm đang móc họng muốn nôn ra, rõ ràng cứng đờ người lại.
Minh Kính cũng ngẩn ra, từ từ quay đầu nhìn nàng ta, trong đôi mắt vàng kim lần đầu tiên hiện lên sự mờ mịt thực sự:
“... Tại sao nàng lại nói với cô ta, nàng là ma?”
"Phu quân..." Trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo của Bạch Nhiễm thoáng qua một tia hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng đè xuống, ngẩng phắt đầu trừng mắt nhìn ta, trong mắt đầy vẻ oán độc:
“Đừng có ăn nói hàm hồ! Ả ma nữ vô liêm sỉ nhà ngươi, vì muốn phá hoại đêm tân hôn của chúng ta, quả thực là thủ đoạn gì cũng dám dùng!”
Ta nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cô dâu mới đang vừa ăn cướp vừa la làng kia, cười khẩy hỏi lại:
“Không phải ngươi mời ta đến xem lễ sao? Không phải ngươi bắt ta làm 'mỹ nhân chúc' cho các ngươi sao? Không phải phu quân yêu quý của ngươi nhất quyết bắt ta nghe cảnh xuân sống động của hai người sao?”
Đầu ngón tay ta khẽ động, ma khí móc mở vạt áo Minh Kính, lộ ra những vết đỏ loang lổ trên lồng ngực rắn chắc.
“Vậy thì ta cũng chỉ đành đáp lễ như thế này thôi.”
“Lúc ngươi ngủ say, chàng ở ngay sau lưng ta, cầu xin ta ngoan ngoãn ở lại bên cạnh chàng. Nói không chừng, con ma là ta đây, sắp phải làm tỷ muội với ngươi thật rồi.”
Minh Kính nhắm mắt lại, gân xanh trên trán giật giật, khóe môi mím chặt thành một đường.
Dáng vẻ không chịu nổi sự sỉ nhục ấy, lại mang một vẻ đẹp diễm lệ đầy sa sút.
Tim ta cũng thắt lại theo.
Dược hiệu của Tình Tơ Trảm đang tăng mạnh, ngũ quan của chàng bắt đầu trở nên trắng xóa trong ký ức ta, nhưng thân thể dường như vẫn còn chút phản ứng tàn dư.
"Nói dối!" Bạch Nhiễm hét lên
“Phu quân sao có thể chạm vào thứ lò đỉnh dơ bẩn như ngươi!”
Ta lười tranh cãi, búng tay một cái, ma huyết theo cổ họng Bạch Nhiễm trôi tuột xuống đan điền.
Nàng ta gập người xuống, hắc khí tức thì lan lên cổ.
“Giải dược! Đưa giải dược cho ta!”
Nàng ta hoảng sợ, vươn tay muốn túm lấy tay áo ta.
Ta nghiêng người tránh né, cười như không cười:
“Độc ngươi trộn trong Tình Tơ Trảm, có giải dược không?”
Đầu ngón tay nàng ta cứng đờ giữa không trung, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh, ấp úng không nói nên lời.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này chính là súc vật
“Không có thuốc giải cũng chẳng sao. Nhờ phước phu quân tốt của ngươi giúp ta đột phá, chút độc cỏn con đó của ngươi, trước ma đan đã thăng cấp, chẳng đáng để vào mắt.”
Môi Bạch Nhiễm run rẩy, đột ngột quay đầu ôm lấy cánh tay Minh Kính, nước mắt lã chã:
“Phu quân, cô ta điên rồi! Thiếp sợ quá... Chàng cứu thiếp với!”
Minh Kính lại không động đậy.
Chàng nhìn chằm chằm ta, đôi mắt vàng kim cuộn trào cảm xúc:
“Ngươi đã ăn Tình Tơ Trảm?”
Ta cười khẩy, không đáp.
“Không thể nào.”
Giọng chàng khàn đặc, gằn từng chữ.
“Nếu ngươi thực sự đã trảm tình, ban nãy sao có thể cùng ta...”
“Nhìn ngài nói kìa, chẳng lẽ trăm năm trước Tôn giả vì ta mà phá giới, là do vừa gặp đã yêu ta sao?”
Đôi mắt vàng kim của Minh Kính tối sầm lại, như bị ai đó rút cạn hồn phách.
Bạch Nhiễm thấy chàng không nói gì, khóc càng dữ dội hơn:
“Minh Kính, chàng nói gì đi chứ! Chàng nói cho cô ta biết, chàng chưa bao giờ động tình với cô ta!”
Minh Kính mấp máy môi, yết hầu chuyển động, lại ho ra một ngụm máu, không nói thành lời.
Bạch Nhiễm tuyệt vọng, quay đầu gào thét với ta:
“Chàng chỉ là nhất thời bị ngươi mê hoặc... Ta mới là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của chàng, chàng vì ta cam nguyện hoàn tục!”
Ta cười lạnh:
“Ngươi chẳng qua chỉ là vật chứa cho một phách tàn hồn của người trong lòng chàng, ngươi tưởng chàng thật sự coi trọng ngươi sao?”
Nỗi đau ma huyết cắn nuốt kinh mạch khiến Bạch Nhiễm không còn giữ được vẻ thể diện nữa.
Nàng ta run rẩy toàn thân, quỳ bò vài bước, túm lấy vạt váy ta:
“Đưa giải dược cho ta... Ta không muốn chết, ta không muốn biến thành ma...”
Ta mân mê đóa sen đen do ma khí hóa thành trên đầu ngón tay, không tỏ thái độ gì.
Bạch Nhiễm tuyệt vọng, oán độc gào lên với ta:
“Là do ta ghen tị! Mới lừa ngươi uống Tình Tơ Trảm! Ngươi chỉ là một con ma bò lên từ Địa Uyên, dựa vào đâu mà được chàng che chở! Ta nhặt được một phách kia, khảm vào thức hải của mình, lừa chàng ta là chuyển kiếp. Nhưng ta có lỗi gì chứ? Một người như chàng, đột nhiên giáng xuống trước mặt ta, ta dựa vào đâu mà không nắm lấy!”