Ấn đường đang nhíu chặt của chàng hơi giãn ra, lật tay một cái, kéo sợi xích lôi ta đến bên bờ.
“Ma tức của ngươi bị lộ, Vạn Kiếm chân nhân và các môn phái khác đều đang hổ rình mồi ở ngoài chùa. Chỉ có ta mới bảo vệ được ngươi.”
Hai tay ta bám vào gạch lát thành hồ, ngẩng đầu nhìn chàng:
“Ta chỉ cầu được ở lại bên cạnh Tôn giả, không cầu danh phận.”
Đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của Minh Kính khẽ chấn động, hồi lâu sau khẽ thở dài một tiếng.
Đầu ngón tay lau đi vệt máu bên khóe môi ta, phật quang màu vàng kim bao phủ lấy ta.
Nơi hơi ấm đi qua, vết thương lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
“Là thật?”
Ta gật đầu, thuận thế nép sát vào thành hồ, vạt áo ướt đẫm dính chặt vào da thịt, cổ áo trễ xuống một nửa.
Phật quang và ma tức giao hòa trong cơ thể ta, bốc lên màn sương ấm áp nhàn nhạt, phả qua đầu ngón tay trắng lạnh của chàng.
Chàng vô thức vuốt ve vết thương của ta, đáy mắt lướt qua một tia lửa ngầm, hồi lâu sau mới mở miệng:
“Đã chịu nghe lời thì hãy sống cho tốt. Đợi ta thành thân xong, sẽ tìm cho ngươi một nơi an ổn khác. Có ta che chở, không ai động được vào ngươi.”
Ta ngước mắt lên, tuy tình ý đã bị Tình Tơ Trảm mài mòn, nhưng ánh nước long lanh cũng đủ để thay thế.
Bóng hình chàng dần phóng đại trong mắt ta.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này chính là súc vật
Vẫn chưa đủ.
Gần thêm chút nữa.
Gần thêm chút nữa…
Ngay khoảnh khắc đôi môi sắp chạm nhau.
“Minh Kính?”
Giọng nói của Bạch Nhiễm truyền đến từ cuối hành lang gấp khúc, trong sự dịu dàng mang theo chút bất an.
“Chàng đang ở bên hồ sen sao?”
Minh Kính đột ngột thẳng người dậy, gió đêm mát lạnh nhưng không thổi tắt được màu đỏ diễm lệ trên dái tai chàng.
“Vô liêm sỉ!”
Giọng chàng nén xuống cực thấp, không biết là mắng ta, hay đang mắng chính mình.
“Ngày mai đại hôn, ngươi lại còn dám dùng mị thuật!”
Minh Kính phất tay áo bỏ đi.
Cấm chế phật diễm trong bụng trừng phạt bùng lên dữ dội, thiêu đốt khiến ta đau đớn kêu thành tiếng.
Thật đáng tiếc.
Chỉ thiếu chút nữa là lừa được rồi.
Bạch Nhiễm xách một chiếc đèn lưu ly nhỏ, soi rõ dáng vẻ nhếch nhác đang cuộn tròn bên bờ hồ của ta, cũng soi rõ bóng lưng cứng đờ của Minh Kính.
“Chàng mời cô ta đi xem lễ, ta liền đến chữa thương cho cô ta. Cũng không thể để bộ dạng dở sống dở chết làm mất hứng thú của chàng.”
Bạch Nhiễm đỏ mặt, ánh mắt lướt xuống cổ ta.
Ở đó có đeo một hạt phật châu cũ kỹ đã phai màu, là một trong chuỗi hạt Minh Kính dùng để trói ta khi chàng phá giới, ta vẫn luôn trân trọng đeo sát bên người.
Nàng ta khoác tay Minh Kính, bỗng nhiên mở miệng:
“Kiểu dáng hạt châu này thật đặc biệt, ta thích.”
Minh Kính hẳn là đã nhận ra, nhíu mày nói:
“Chỉ là một hạt phật châu thôi, có lẽ nàng ta nhặt được ở đâu đó trong chùa.”
“Nhưng ta muốn có nó.”
Giọng Bạch Nhiễm dịu dàng, mang theo sự thăm dò khó lòng nhận ra.
Đầu ngón tay ta chạm vào hạt phật châu, sau khi dính đầy máu bẩn, xúc cảm trở nên thô ráp.
Đây là thứ duy nhất ta sở hữu có liên quan đến Minh Kính.
Minh Kính xòe lòng bàn tay về phía ta: “Đưa đây.”
Một nữ ma bị hạ cấm chế, không có tư cách từ chối.
Ta cười cười, giật đứt sợi dây mảnh, đưa hạt châu cho Bạch Nhiễm.
“Chúc hai người, vĩnh kết đồng tâm.”
Bạch Nhiễm siết chặt hạt phật châu, cả người rúc vào trong lòng Minh Kính.
“Ngày mai bận rộn, có thể để tỷ tỷ ở bên cạnh giúp ta không? Thêm một người, ta cũng yên tâm hơn chút.”
Ta cũng cười, ung dung nhìn về phía Minh Kính.
Chàng tránh ánh mắt của ta.
“Tùy nàng.”
Ta chìm lại vào trong nước hồ.
Tỉ mỉ cảm nhận nỗi đau đớn đang tạm thời lắng xuống trong cơ thể.
Chất độc mà Bạch Nhiễm trộn trong Tình Tơ Trảm, chắc chắn có thể cầm cự đến khi ta xem lễ xong mới phát tác.
Tôn giả đại hôn, là cơ hội cuối cùng để ta giải khai cấm chế.
4.
Lụa đỏ của chùa Trường Thu trải dài từ cổng tam quan xuống tận chân núi.
Ta được sắp xếp đứng sau lưng Bạch Nhiễm, bưng những thiên tài địa bảo mà Minh Kính tìm về cho nàng ta.
Đi được hai bước, nàng ta dịu dàng quay đầu lại:
“Có nặng không? Mệt thì nghỉ một lát.”
Ánh mắt Bạch Nhiễm dừng lại trên cổ tay đang khẽ run rẩy của ta, lóe lên một tia khoái trá.
“Phu quân cũng thật là, sao lại sắp xếp cho tỷ tỷ việc nặng nhọc như vậy.”
Minh Kính chỉ an ủi:
“Có thể hầu hạ nàng, là phúc phận của nàng ta.”
Ta rũ mắt, thấp giọng vâng dạ.
Khi lễ thành, trước mặt đông đảo các vị đại năng, Minh Kính đeo một chuỗi phật châu mới luyện vào cổ tay Bạch Nhiễm, giọng nói như tiếng chuông sớm ngân vang hoa lệ:
“Đời đời kiếp kiếp này, ta nguyện bỏ Phật nhập trần, không phụ Bạch Nhiễm.”
Dưới đài tiếng vỗ tay vang dội như sấm.
Ta đứng trong bóng tối, lặng lẽ lắng nghe.
Dù nói là Tình Tơ Trảm đã bị pha độc, nhưng hiệu lực vẫn vô cùng bá đạo.
Trước cảnh tượng này, trong lòng ta vậy mà không gợn chút sóng lòng.
Giống như sau khi hạt phật châu cũ kia được trao đi, chút vướng bận cuối cùng cũng đã đứt đoạn.
Giờ nhìn lại hai người bọn họ, thật giống như đang xem kịch.
Chỉ là hai "đào kép" này đều không chuyên tâm, ánh mắt cứ lơ đãng như có như không liếc xuống dưới đài.
Nhìn ta sao?
Có lẽ vậy.
Lúc mời rượu, ta lách qua đám đông, bưng bình ngọc đi đến trước mặt đôi tân nhân.
Minh Kính đang được chưởng môn các phái vây quanh chúc mừng, ánh mắt lại vượt qua mọi người, dừng trên mặt ta.
Ta nâng chén, giọng bình thản:
“Chúc Tôn giả và phu nhân, trăm năm hảo hợp.”
Chàng sững người, chén rượu hơi run lên, suýt chút nữa làm sánh rượu ra ngoài.
Đúng lúc này, một kiếm tu trẻ tuổi đứng bên cạnh đỏ mặt ghé sát lại:
“Vị sư muội này, không biết sư thừa nơi nào?”
Ta còn chưa kịp đáp lại.
Lại một vị công tử thế gia nâng chén đi tới:
“Cô nương khí chất xuất trần, không biết có thể nể mặt...”
Tiếp đó là người thứ ba, người thứ tư…
Chỉ trong chốc lát, bốn năm vị tài năng trẻ tuổi đã vây quanh ta ở giữa, ánh mắt rực lửa, dán chặt lên dung nhan diễm lệ quá mức do được ma khí tôi luyện của ta.
Minh Kính bỗng nhiên đứng bật dậy.
Tay áo đỏ thẫm quét qua làm chiếc bàn nhỏ khẽ rung lên.
Nhưng trên mặt chàng chẳng có biểu cảm gì, giọng nói cũng bình lặng:
“Để chư vị chê cười rồi, đây là tỳ nữ trong nhà tân nương. Chỉ là một kẻ phàm nhân, không hiểu quy tắc.”
Tu chân giới có ai không phải là kẻ tinh ranh?
Thấy mặt chàng tuy nhạt nhưng đáy mắt lại ngưng tụ sương hàn, thì dù là tiên nữ cũng chẳng ai dám lại gần dây dưa nữa.
“Còn không mau đi hầu hạ phu nhân.”
Chàng ra lệnh, ánh mắt chạm với ta trong một khoảnh khắc.
Có cảm xúc gì đó lóe lên, nhanh đến mức không ai nắm bắt kịp.
Ta cúi đầu, ngoan ngoãn lui về phòng tân hôn.
Cửa phòng khép hờ, nến đỏ cháy cao, Bạch Nhiễm trùm khăn voan đỏ ngồi bên mép giường.
Thấy ta bước vào, nàng ta bật cười khẽ:
“Ngươi đến thật đúng lúc, thay ta bưng cây nến này đi.”
Ta theo lời bước tới, vừa định đưa tay ra, nàng ta lại ung dung bồi thêm một câu:
“Quỳ xuống bưng cao lên chút. Chủ nhân ngồi, tỳ nữ làm gì có lý lẽ đứng?”
Ma khí bị phong ấn, ta giờ đây còn yếu ớt hơn cả phàm nhân.
Chân nến bưng trong tay, đế đồng nóng bỏng.
Lệ nến từng giọt rơi xuống cổ tay ta, phỏng lên những vết rộp đỏ tươi.
Dưới khăn voan, giọng Bạch Nhiễm mang theo ý cười:
“Giữ cho vững, nếu lung lay, ta sẽ không nhìn rõ mặt phu quân đâu.”
“Bổn phu nhân tâm thiện, cho ngươi tư cách đứng trong phòng tân hôn. Ngươi có vui không?”
Ta không lên tiếng.
Trong sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim đèn nổ lách tách thi thoảng vang lên.
Không biết qua bao lâu, Minh Kính đẩy cửa bước vào.
Đuôi mắt ửng đỏ vì men rượu, liếc thấy ta quỳ trên mặt đất bưng chân nến, đôi mày lập tức nhíu chặt.
“Chuyện gì thế này?”
Bạch Nhiễm vén khăn voan lên, lộ ra vẻ mặt vô tội:
“Tỷ tỷ cứ nằng nặc đòi làm 'mỹ nhân chúc' , chúc mừng tân hôn của chúng ta. Thiếp thân khuyên thế nào tỷ ấy cũng không chịu đứng dậy.”
Minh Kính nhìn về phía ta.
Ta không tranh biện, chỉ rũ mắt, nâng chân nến vững vàng hơn một chút.
Trong đôi mắt vàng kim sâu thẳm như giếng cổ của Minh Kính, lần đầu tiên cuộn trào những cảm xúc phức tạp.
Cuối cùng, chàng chỉ lạnh lùng nói:
“Cút vào góc tường.”
Ta lê đầu gối lùi về sau.
Da thịt trong lòng bàn tay đã dính chặt vào đế đồng.
Mỗi lần cử động, đều là cơn đau như xé da xé thịt.
Màn trướng buông xuống, nến đỏ in bóng hai người đang quấn quýt lên màn.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này chính là súc vật
Tiếng cười kiều mị của Bạch Nhiễm, hòa lẫn với tiếng ma sát khe khẽ của y phục.
Không biết qua bao lâu, trong màn trướng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Minh Kính giơ tay, một luồng kim quang nhu hòa buông xuống, bao trùm giường nệm trong kết giới.
Chàng khoác áo lót mỏng manh đứng dậy.
Mùi son phấn của Bạch Nhiễm trộn lẫn với mùi rượu, khiến mùi đàn hương cũng nhạt đi.
Minh Kính dừng lại trước mặt ta.
Đáy mắt cuộn trào cơn giận, cùng một tia hoảng loạn mà có lẽ chính chàng cũng không nhận ra.
“Nghe có vui không?”
Ta vẫn giơ cao chân nến, giọng nói nhẹ như gió lướt qua sen tàn:
“... Vui.”
Chàng mạnh mẽ hất văng nến đỏ, cúi người bóp chặt cằm ta, lực đạo mạnh như muốn bóp nát ta:
“Ngươi đê tiện đến thế sao, nghe ta ân ái với người khác cũng vui?”
“Bổn tôn mới bao lâu không chạm vào ngươi, ngươi đã đói khát không chịu nổi, đi quyến rũ lả lơi trong tiệc hỷ?!”
Ta sững sờ.
Minh Kính tôn giả thanh phong lãng nguyệt, vậy mà lại nghĩ về ta như thế.
“Ta...”
“Đồ lẳng lơ trắc nết!”
Chàng lạnh lùng ngắt lời, đầu ngón tay ma sát mạnh lên cổ tay đỏ ửng vì bị nến nóng của ta, như muốn lau sạch thứ dơ bẩn gì đó.
“Biết sớm thế này, ta nên nhốt ngươi dưới hồ sen, vĩnh viễn không cho gặp người!”
Miệng chàng nói lời tàn nhẫn, nhưng lực tay vuốt ve lại ngày càng nhẹ đi.
Cuối cùng dừng lại bên cạnh vết phỏng rộp, không động nữa.
Ta ngước mắt, nước mắt lăn dài, nhưng không biện giải, chỉ khàn giọng nói:
“Nếu Tôn giả không thích, sau này ta không gặp người khác nữa là được... Ta chỉ ở lại bên cạnh ngài, đâu cũng không đi.”
Yết hầu Minh Kính cuộn lên dữ dội, màu mắt tối sầm dọa người.
“Nói lại lần nữa.”
“Ta chỉ ở lại bên cạnh ngài, cho dù đêm nào cũng phải làm 'mỹ nhân chúc'...”
Lời còn chưa dứt, chàng đã mạnh mẽ hôn xuống.
Cạy mở hàm răng ta, phật quang và ma tức của ta va chạm mãnh liệt giữa môi lưỡi.
Tình tơ đã đoạn, yêu hận hóa hư không.
Nhưng cơ thể vẫn còn nhớ chàng.
Chàng kéo mạnh ta vào lòng.
Lòng bàn tay áp lên lưng ta, phật quang rót vào, tức thì dập tắt ngọn phật diễm đang ngày đêm nung nấu ma đan của ta.
Phía sau chàng, lại một lần nữa nở rộ pháp tướng khổng lồ.
Tượng Minh Vương mặt xanh nanh vàng, cùng nữ ma trần trụi phóng túng dây dưa.
Nhưng lần này, nữ ma kia mang khuôn mặt của ta, không sai một ly.
Đầu ngón tay Minh Kính điểm lên đan điền ta, ấn ký phật diễm giam cầm ta bấy lâu, như cánh sen tan biến vào hư vô.
“A Chúc, ngoan ngoãn ở lại bên cạnh ta.”
Đáng tiếc chàng không nhìn thấy, đôi mắt ta trong veo tỉnh táo, không hề có chút mê đắm nào.
Ta vốn dĩ chỉ còn cách tấn cấp ma đan một bước.