Trong suốt một tháng, ông bà ngày nào cũng đến thăm, còn ép nhà họ Tô ký giấy cắt đứt quan hệ với bạn thân tôi.
Cùng lúc đó, Lục Cảnh Dạ bắt đầu điều tra Tô Niệm Niệm và nhà họ Tô.
Bản giám định kia, vốn dĩ là tôi dùng kỹ năng sửa đổi, tráo đổi thông tin.
Vốn dĩ tôi chỉ định hù dọa, phản kích lại một chút, làm cho bọn họ mất mặt mà thôi.
Không ngờ lại khiến Lục Cảnh Dạ lần theo manh mối, thật sự tra ra một bí mật kinh thiên động địa!
9
Lục Cảnh Dạ lôi Tô Niệm Niệm cùng đứa con đến bệnh viện làm giám định cha con.
Kết quả cho thấy đứa bé quả nhiên không phải con hắn!
Trong nháy mắt, hắn cảm thấy mình chẳng khác nào trò hề, bị nhà họ Tô xoay như chong chóng.
Phẫn nộ, hắn dốc hết thủ đoạn để điều tra thân thế đứa nghiệt chủng kia, kết quả khiến hắn chết lặng — hóa ra Tô Niệm Niệm đã ngoại tình với một tiểu bạch kiểm trong quán bar trước khi Lục Cảnh Minh qua đời!
Đứa con trong bụng cô ta chính là của gã trai bao kia!
Khi đó, Tô Niệm Niệm định lặng lẽ phá thai, nào ngờ Lục Cảnh Minh lại đột ngột gặp chuyện.
Cô ta vốn tính toán chờ khi chồng hỏa táng xong sẽ công khai chuyện mang thai.
Đến lúc đó, không còn chứng cứ, đứa bé tất nhiên sẽ được nhà họ Lục coi như bảo bối.
Nào ngờ, Tô Nguyệt Minh cũng công bố mình mang thai.
Vừa ghen tỵ vừa hoảng hốt, Tô Niệm Niệm lo lắng: nếu Tô Nguyệt Minh sinh con trai, thì đứa bé trong bụng mình, dù trai hay gái, đều mất hết sức cạnh tranh!
Vì vậy, cô ta bày ra thủ đoạn độc ác, chuốc say Lục Cảnh Dạ vốn luôn si tình với mình.
Thuận nước đẩy thuyền khiến hắn tin chắc đứa bé là con mình.
Từ đó, tên chó săn này sẽ ngoan ngoãn nghe lời, tìm cách ép Tô Nguyệt Minh ly hôn, rồi cưới cô ta.
Kế hoạch hoàn hảo: kéo dài đến ngày sinh nở, để cả hai sinh cùng ngày, sau đó thuê người tráo con.
Đợi đến tiệc đầy tháng, để nhà họ Tô đứng ra vạch trần “sự thật”.
Cho dù Tô Nguyệt Minh có kêu oan, kết quả giám định vẫn chỉ ra đứa trẻ chẳng có quan hệ máu mủ với Lục Cảnh Dạ.
Còn đứa con bị tráo của Tô Niệm Niệm sẽ trở thành huyết thống chính thống duy nhất của nhà họ Lục!
Đến khi đó, Tô Nguyệt Minh chắc chắn sẽ bị đuổi thẳng cổ cùng “con hoang”, không ai còn quan tâm mẹ con cô sống chết ra sao.
Toan tính của Tô Niệm Niệm quá tinh vi, chỉ tiếc cô ta quên mất rằng tôi đầu thai trở lại mang theo đầy mình kỹ năng.
Không chỉ khiến kế hoạch tráo con thất bại, mà còn tráo ngược chứng cứ giả mà bọn họ bịa đặt để hãm hại bạn thân tôi.
Kết quả là tự mình vác đá đập chân.
Tên Lục Cảnh Dạ vốn luôn mù quáng nghe lời, chưa từng nghi ngờ, giờ mới bừng tỉnh.
Biết mình nuông chiều một con tiện nhân, suýt nữa còn bị lừa bằng một đứa con hoang.
Hắn hoàn toàn phát điên.
Ngay lập tức hắn tung sấm sét trừng phạt, rút hết vốn đầu tư khỏi nhà họ Tô, còn tố cáo cha Tô trốn thuế, tham ô.
Nhà họ Tô lập tức sụp đổ, cha Tô bị kết án ngồi tù.
Mẹ Tô, vì trong tiệc đầy tháng nghĩ ra trò “chuyển họa sang người khác”, làm hại Lục Cảnh Dạ bị giới thượng lưu cười chê là tên ngu si ham thèm chị dâu, bị hắn ôm hận, thuê người cắt lưỡi.
Kết cục thảm hại nhất chính là Tô Niệm Niệm — kẻ phản bội, dối trá.
Hắn trực tiếp nói cho ông cụ nhà họ Lục biết đứa bé kia là nghiệt chủng.
Ông cụ chỉ phất tay:
“Ngươi tự xử đi. Từ trước đến nay đều là ngươi bao che cho nó, ta sẽ không nhúng tay nữa.”
Ngay hôm đó, Lục Cảnh Dạ công khai tin tức, vạch trần chuyện Tô Niệm Niệm ngoại tình phản bội chồng.
Hắn còn cho người đuổi cô ta và đứa con hoang ra khỏi nhà.
Tô Niệm Niệm tay trắng, nhà họ Tô lại sụp đổ.
Không chốn dung thân, cô ta ôm con, vừa đói vừa rét, lang thang đầu đường xó chợ.
Chẳng bao lâu sau, bị bầy chó hoang bất ngờ xuất hiện cắn chết.
Lục Cảnh Dạ vì giữ thể diện nên tổ chức tang lễ long trọng, nhờ vậy gỡ gạc lại chút tiếng tăm.
Người ngoài đều khen hắn với anh trai tình sâu nghĩa nặng:
Vừa biết chăm sóc chị dâu góa bụa, vừa khi phát hiện anh trai bị cắm sừng đã thẳng tay xử lý, cuối cùng còn vì tình thanh mai trúc mã mà chôn cất đàng hoàng cho kẻ đàn bà lăng loàn.
Thưởng phạt phân minh, xứng đáng là người thừa kế tương lai của Lục thị!
Khi “lãng tử quay đầu” ấy đích thân mang tội, đến biệt thự ngoại ô tìm mẹ con tôi, cũng vừa lúc tôi tròn một tuổi.
Một năm qua, hắn điều tra rõ chân tướng, xử lý nhà họ Tô, lại lén làm giám định cha con giữa tôi và hắn.
Kết quả khẳng định tôi đúng là con ruột của hắn, càng khiến hắn day dứt với bạn thân tôi.
Ôm tâm lý bù đắp, hắn tới mời mẹ con tôi quay về Lục gia.
Nhưng hắn đâu biết — chúng tôi đã chuẩn bị sẵn, chờ ngày tiễn hắn xuống địa ngục!
10
Hắn rõ ràng biết năm xưa Tô Niệm Niệm từng tìm kẻ bắt cóc, muốn diệt trừ bạn thân tôi từ trong trứng.
Thế mà hắn lại che giấu, còn ở sau lưng buông lời cay nghiệt.
Chỉ vì ả đàn bà kia, hắn suýt chút nữa hủy hoại cả cuộc đời tôi và bạn thân.
Làm sao có thể tha thứ?
Tiệc đầy năm hôm đó, chúng tôi trở lại biệt thự cũ của Lục gia.
Nghi thức bốc đồ, yến tiệc long trọng, tôi và bạn thân phối hợp vô cùng ăn ý, giúp hắn nở mày nở mặt.
Tôi cùng lúc nắm lấy mô hình đàn cổ, sách cổ, bút lông và bàn tính vàng.
Thậm chí còn gảy vài khúc “Cao Sơn Lưu Thủy”, đọc hai câu thơ, rồi sắp bàn tính thành con số 666.
Tiếng khen ngợi vang dội khắp sảnh:
“Trời ơi, đây chính là thiên tài đa lĩnh vực, nghệ thuật, học vấn, kinh thương đều đủ cả!”
“Mới tròn một tuổi đã có khí phách như thế, quả không hổ danh thần đồng!”
Ông cụ nhà họ Lục xúc động đến râu run bần bật, bà cụ ôm hôn tôi không ngớt:
“Ôi chao! Cháu ngoan của bà, có tầm nhìn, có chí lớn!”
Tên cha tiện nghi Lục Cảnh Dạ thì hớn hở, liên tục nâng cốc uống hết rượu chúc tụng.
Bỗng dưng, trước mặt mọi người, hắn phun ra một ngụm máu đen kịt.
“Có độc! Trong rượu có độc!”
“Báo cảnh sát mau!”
Cảnh sát nhanh chóng ập tới, mẹ Tô giả trang thành nhân viên phục vụ bị bắt ngay tại chỗ.
Ánh mắt bà ta độc địa, nhìn thi thể Lục Cảnh Dạ mà lẩm bẩm nguyền rủa.
Sau đó, cảnh sát còn tra ra — không chỉ rượu của hắn bị hạ độc, mà cả sữa bột của tôi, nước trái cây của Tô Nguyệt Minh cũng vậy.
Ông cụ bà cụ nhà họ Lục sợ đến mặt trắng bệch, ôm chặt lấy tôi, không thốt nổi một lời.
Lục Cảnh Dạ trúng độc quá nặng, không cứu được.
Ban đầu, ông bà còn đau lòng vì mất con.
Nhưng khi lời khai của mẹ Tô được phơi bày, họ mới biết tên súc sinh ấy sau lưng đã gây bao nhiêu tội lỗi, suýt hại chết cả mẹ con tôi.
“Nguyệt Minh, đứa con bất hiếu ấy dám làm bao nhiêu chuyện ác, còn suýt giết con và cháu. Con đừng quá đau lòng, chúng ta già rồi, sẽ thay nó chuộc tội!”
Hai ông bà khóc đến bạc trắng cả đầu chỉ sau một đêm.
Mất liền hai đứa con trai, làm sao không đau đớn?
Tôi và bạn thân cũng thương họ, âm thầm quyết định sẽ phụng dưỡng hai người đến cuối đời.
Đến đây, thù hận giữa tôi và Tô Nguyệt Minh cũng coi như chấm dứt.
【Minh Minh, cặn bã và tiểu tam đều đi đời rồi, tao không nuốt lời chứ?】
“Ừm! Yêu chết mày rồi, Minh Minh của tao!”
Bạn thân ôm chặt lấy tôi, hôn không ngớt:
“Đã hứa cho mày hưởng vinh hoa phú quý, rốt cuộc cũng thực hiện. Minh Minh, từ nay mày chính là người thừa kế duy nhất của Lục thị, phú quý không hết đời!”
Tôi cũng cười:
【Đương nhiên rồi, yên tâm. Với những kỹ năng tao đổi được ở địa phủ, làm bá tổng để mày yên ổn hưởng thụ chẳng có gì khó!】
【Bạn thân tốt, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu!】
Về sau, khi lớn lên, tôi dần bộc lộ thiên phú kinh người.
Ba tuổi đã nhìn bằng mắt thường mà giám định chuẩn cổ vật, giúp ông cụ Lục tìm ra bảo bối vô giá.
Năm tuổi dùng tiền mừng tuổi chơi chứng khoán, khiến một công ty gian lận sổ sách sụp đổ, ông chủ phải vội vã ôm tiền bỏ trốn.
Mười ba tuổi, tôi đã trở thành tỷ phú trẻ nhất trong top 10 Forbes.
Bạn thân dưới sự nâng đỡ của tôi, tuổi còn trẻ đã được hưởng an nhàn.
Mỗi ngày hoặc nằm ghế massage khảm kim cương, hoặc bay khắp nơi du ngoạn.
“Minh Minh, giờ điều khiến tao phiền não nhất chính là — tiền nhiều quá xài không hết, phải làm sao đây?”
Nghe cô ấy oán than kiểu “than thở nhà giàu”, tôi bật cười:
“Thế thì cả đời này mày cứ phiền não tiếp đi, ai bảo tao quá giỏi kiếm tiền chứ?”
“Ha ha ha ha, yêu chết mày rồi, Minh Minh của tao!”
-HẾT-