1
Bạn thân bị tiếng lòng của tôi chấn động, nghẹn ngào không nói nên lời.
Nó cúi đầu nhìn bụng mình, rồi bật cười tự giễu:
“Kỳ Kỳ, chắc là tao nhớ mày quá mới sinh ra ảo giác thế này.”
“Đợi chút, tao lập tức đến gặp mày.”
Nói rồi, nó lại định bước ra ngoài cửa sổ.
【Đồ ngốc Tô Nguyệt Minh! Tao là thật đây, tao đầu thai về để tìm mày!】
【Mày mà chết bây giờ thì tao thua to rồi! Không những phải về trả nợ, mà còn chẳng ai đốt biệt thự cao cấp với tiền giấy cho tao nữa!】
Tôi gấp gáp hét lớn trong lòng, còn vươn tay trong bụng nó làm một cái ký hiệu trái tim.
Bạn thân mở to đôi mắt sưng húp như quả óc chó.
“Thẩm Gia Kỳ? Thật sự là mày sao?”
Tôi nhanh chân đạp nhẹ một cái.
【Con nhóc, không phải ảo giác đâu, là tao! Tao thật sự về rồi!】
【Tao vất vả vay nợ âm phủ, kéo quan hệ mới quay lại cứu mày, mày lại định tìm chết à!】
【Mày muốn tao thua sạch, để tiện nghi cho cặn bã và tiểu tam kia sao?】
Bạn thân ôm mặt khóc nấc.
“Hu hu hu Kỳ Kỳ, tao cũng không muốn… Nhưng Tô Niệm Niệm nó đã mang thai con của Lục Cảnh Dạ rồi, nên mới dám ra tay với tao. Người thừa kế Lục gia nhất định phải là con trai, chẳng ai thèm quan tâm đến con gái mà tao đang mang cả…”
Tôi cười đắc ý, giọng vừa ngông vừa gian:
【Cho nên tao mới bỏ thêm tiền đổi giới tính đó, đừng sợ! Để tao xem bọn chúng chết thế nào!】
Nhìn gương mặt bạn thân tái nhợt không còn giọt máu, đôi mắt sưng đỏ, mái tóc rối tung, quần áo nhàu nhĩ, lòng tôi nhói đau dữ dội.
Rõ ràng nó từng là tiểu tiên nữ tươi sáng đáng yêu đến vậy, lại bị cặn bã và tiểu tam hành hạ thành thế này.
Đáng chết thật, đôi cẩu nam nữ này!
【Minh Minh, tin tao đi, sinh tao ra. Để tao thay mày hành hạ bọn chúng, báo thù cho mày!】
Nó bị tôi chọc cười, cuối cùng cũng không còn khóc nữa.
“Được, tao tin mày!”
【Ừ, bây giờ mày đi ăn gì bổ dưỡng đi. Tao ở trong bụng mày sắp đói chết rồi!】
Bạn thân lau khô nước mắt, nhảy xuống bệ cửa sổ đi ra ngoài.
“Ăn sườn xào chua ngọt, cá hấp và tôm tám món có được không? Tao nhớ mày thích nhất là mấy món đó…”
Lòng tôi chợt ấm áp, quả nhiên người nhớ sở thích của tôi, mãi mãi chỉ có nó.
Nó bắt taxi thẳng đến nhà hàng ngon nhất thành phố ăn một bữa thịnh soạn, sau đó còn đến trước mộ tôi đốt tiền giấy để trả nợ.
Khi nghe tôi nói mình nợ đến mười tỷ âm tệ, nó hít một hơi lạnh toát.
“Trời đất, đầu thai trọng sinh ở âm phủ lại đắt như vậy sao?”
Tôi cười bí mật:
“Không chỉ thế, tao còn đổi thêm mấy kỹ năng khác nữa. Sau này mày sẽ biết, hề hề…”
Một giờ sau, khi hai đứa vừa đốt xong cả núi tiền giấy.
Tên cặn bã Lục Cảnh Dạ đã tức giận tìm tới tận nơi.
2
“Tô Nguyệt Minh, cô phát điên gì thế?! Bác sĩ nói tìm khắp nơi không thấy cô, mau theo tôi về bệnh viện phá thai đi!”
Thấy tấm bia mộ của tôi, hắn khựng lại.
“Đây chẳng phải con nhỏ bạn mồ côi đoản mệnh của cô sao?”
Hắn cười nhạo rồi đá vào bia mộ của tôi: “Sao hả, lại muốn diễn trò lấy lòng thương hại à? Hay là cô muốn xuống đó tiếp tục làm chị em với nó?”
Ba năm trước, bạn thân từ cô nhi viện được nhà giàu họ Tô ở thủ đô đón về, trở thành chân chính thiên kim.
Đêm trước khi được đón về, suýt chút nữa nó bị bắt cóc.
Là tôi đã giả làm nó để bị bọn bắt cóc đưa đi, rồi bị giết ngay sau đó.
Sau khi tôi chết, Tô Nguyệt Minh khóc đến xé gan xé phổi, muốn cầu xin nhà họ Tô báo cảnh sát điều tra cho tôi.
Nhưng người nhà họ Tô thẳng thừng từ chối.
Trong mắt họ, chuyện này không tiện ầm ĩ, hơn nữa chết chỉ là một đứa trẻ mồ côi không có chỗ dựa như tôi thì có đáng gì.
Nếu ầm ĩ, chẳng may lại có người bắt cóc nó lần nữa thì mới thật phiền phức.
Tô Nguyệt Minh không thể cãi lại, chỉ có thể lo liệu cho tôi một đám tang tử tế, rồi kiên quyết điều tra sự thật.
Sau này tôi mới biết, bọn bắt cóc kia là do giả tiểu thư Tô Niệm Niệm thuê tới, mà Lục Cảnh Dạ cũng biết chuyện!
Sợ nhà họ Tô tra ra manh mối tới Tô Niệm Niệm, hắn mới tự mình khuyên nhà họ Tô bỏ cuộc.
Hôm nay hắn còn dám đứng trước mộ tôi buông lời dơ bẩn, thật đáng chết!
Không, giờ tôi không thể nói sự thật cho bạn thân biết được.
Nó đang là thai phụ yếu ớt, không chịu nổi bất kỳ kích thích nào.
【Minh Minh, cứ theo hắn về, để hắn thấy rõ có nên phá thai hay không!】
Tô Nguyệt Minh lạnh lùng cười, đáp trả hắn:
“Yên tâm, nếu không kéo đôi cẩu nam nữ các người xuống địa ngục, tôi sao cam lòng chết trước được?”
“Cô! Đến nước này còn cứng miệng hả? Để xem về bệnh viện cô ăn nói sao với ba mẹ tôi!”
Lục Cảnh Dạ giận dữ, lôi cô quay về bệnh viện.
Tô Niệm Niệm ôm bụng, mắt đỏ hoe chạy tới:
“Chị ơi, chị ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn, bác sĩ nói nếu không phá thai thì chị sẽ nguy hiểm tính mạng đó!”
“Tuy là lúc chị đẩy tôi, chính chị không may va vào bàn, nhưng chúng ta dù sao cũng là chị em, em sẽ không trách chị đâu mà!”
Nó khóc lóc như hoa lê dính mưa, trông như thật sự sợ mất đi người chị này.
【Con tiện nhân, còn bày trò gì nữa? Minh Minh, tát nó đi!】
Vừa dứt lời, bạn thân tôi giáng thẳng một cái tát vào mặt Tô Niệm Niệm.
“Tôi không cẩn thận? Rõ ràng là cô cố ý đẩy tôi!”
Tô Niệm Niệm ôm mặt ngã nhào vào lòng Lục Cảnh Dạ, vừa khóc vừa rên rỉ:
“Chị, em biết chị luôn oán hận chuyện em với A Dạ, nhưng hôm đó thật sự là ngoài ý muốn!
Chị không muốn em sinh con cho A Dạ, nên mới đẩy em…
Em biết chị mất con rất đau khổ, chị có thể đánh mắng em, nhưng ngàn vạn lần đừng tìm chết như vậy!”
Lục Cảnh Dạ đau lòng ôm chặt nó, rồi quay lại tát thẳng vào mặt bạn thân tôi.
“Tô Nguyệt Minh! Chính cô lòng dạ độc ác muốn hại người, mới bị báo ứng! Con không giữ được còn dám trách Niệm Niệm?”
“May mà ông trời có mắt để cô tự gánh hậu quả, cô đáng đời!”
【Khốn nạn, tên cặn bã rác rưởi còn dám đánh Minh Minh của tao, đi chết đi!】
Tôi trong bụng liền thúc mạnh vào dạ dày của bạn thân.
Phụt!
Cô nôn toàn bộ trong dạ dày, chính xác phun hết lên người cặn bã và tiểu tam.
“Á á á á!”
Vừa mới còn giả vờ yếu ớt, Tô Niệm Niệm đã hét lên thất thanh, cuống cuồng phủi váy.
Bộ vest cao cấp của Lục Cảnh Dạ cũng bị vấy bẩn.
“Ọe—!”
Tô Niệm Niệm bị mùi nôn làm cho buồn nôn theo.
“Ai bảo các người nói con tôi mất rồi? Tôi vẫn nghén nặng thế này cơ mà!”
“Bác sĩ, con tôi chưa chết, nó vừa mới đạp tôi đấy! Không tin ông thử kiểm tra lại đi!”
Bác sĩ nhìn cô với ánh mắt thương cảm, cuối cùng cũng không nỡ từ chối.
Sau khi bảo y tá dìu cô nằm lại giường, ông bắt đầu dùng máy kiểm tra.
Giây tiếp theo, sắc mặt ông bỗng thay đổi.
“Không thể nào! Thai nhi đã khôi phục nhịp tim, hơn nữa…”
“Hơn nữa giới tính còn thay đổi! Rõ ràng trước đây là bé gái, sao giờ lại thành bé trai?!”
Đúng lúc này, ông cụ Lục và phu nhân cũng vừa kịp tới, hai mắt sáng rực.
3
“Bác sĩ Hứa, ông nói gì? Đây là thật sao?!”
Hai ông bà kích động đến mức giọng run run.
Vốn dĩ họ nghe lời Tô Niệm Niệm nên tới để hỏi tội, không ngờ lại nhận được một tin mừng lớn như thế!
Bác sĩ chỉ vào hình ảnh siêu âm, hưng phấn gật đầu:
“Đúng vậy, lão gia, phu nhân xin xem. Tiểu thiếu gia đây là lần đầu tiên đối diện ống kính hoàn toàn đấy!”
“Trước kia là do góc nhìn nên mới phán đoán sai. Chúc mừng ông bà, chúc mừng hai vị, rốt cuộc cũng có được đứa cháu đích tôn rồi!”
Hai ông bà cười híp cả mắt vì vui sướng, còn Lục Cảnh Dạ và Tô Niệm Niệm thì sắc mặt tái mét.
“Sao lại như vậy? Không thể nào?!”
Nếu thật sự là con trai, thì đứa bé trong bụng Tô Niệm Niệm chẳng còn chút giá trị gì nữa!
Năm đó, giữa bữa tiệc, nhà họ Tô và nhà họ Lục từng vui vẻ bàn định chuyện liên hôn.
Sau khi Tô Nguyệt Minh thất lạc, nhà họ Tô nhận nuôi Tô Niệm Niệm, nuôi dạy nhiều năm, nhà họ Lục cũng công nhận thân phận của cô ta.
Cô ta từ nhỏ đã cùng anh em Lục Cảnh Minh và Lục Cảnh Dạ lớn lên, tình cảm khắng khít.
Đến khi Tô Nguyệt Minh được tìm về, để bù đắp, nhà họ Tô cho phép cô được chọn trước người mình muốn liên hôn.
Bạn thân tôi nhìn trúng người anh cả trầm ổn, nho nhã là Lục Cảnh Minh, nhưng Tô Niệm Niệm lại khóc lóc không chịu.
Lục Cảnh Dạ xót thương cô ta, liều mình giăng bẫy trong một bữa tiệc, khiến bạn thân tôi bị buộc phải lên giường cùng hắn.
Bạn thân tôi không còn lựa chọn nào khác, đành phải kết hôn với hắn.
Tô Niệm Niệm thì như ý gả cho Lục Cảnh Minh.
Nhưng chẳng bao lâu sau khi cưới, Lục Cảnh Minh gặp tai nạn máy bay qua đời.
Giấc mộng làm thiếu phu nhân hào môn của cô ta tan vỡ, liền đánh chủ ý lên người thừa kế duy nhất còn lại – Lục Cảnh Dạ.
Không lâu sau khi Lục Cảnh Minh được an táng, cô ta lấy lý do quá đau buồn cần người bầu bạn, liền bỏ thuốc tình vào rượu của Lục Cảnh Dạ.
Sau một đêm hoang đường, cô ta lại đi trước bạn thân tôi một bước, mang thai!
Lão gia nhà họ Lục tức giận đến mức bắt cô ta đi phá thai, nhưng Lục Cảnh Dạ lại dùng tính mạng bảo vệ.
“Niệm Niệm mang thai con của con, nếu ba dám động đến đứa bé thì con sẽ chết ngay trước mặt! Ba, ba nhẫn tâm nhìn nhà họ Lục tuyệt hậu sao?!”
Lão gia đành phải dập tắt cơn giận, để che giấu scandal này, bên ngoài tuyên bố rằng Tô Niệm Niệm mang thai đứa con di sản của Lục Cảnh Minh.
Nào ngờ, nửa tháng sau, bạn thân tôi cũng được chẩn đoán có thai.
Mang thai sáu tháng, Tô Niệm Niệm vẫn luôn ngấm ngầm hãm hại bạn thân tôi.
Cô ta còn dựa vào việc mình mang thai con trai, còn bạn thân tôi mang thai con gái, ngày ngày rót lời ong bướm vào tai cha mẹ chồng.
May mà vợ chồng lão gia nhà họ Lục luôn mang cảm giác tội lỗi với bạn thân tôi, nên vẫn chăm sóc cô nhiều phần.
Lúc này thấy cả hai đứa trẻ đều bình an, hai ông bà liên tục niệm A Di Đà Phật.
“Thật may mắn, thật may mắn.”
“Bác sĩ, có phải ông nhìn nhầm không? Trước đó rõ ràng nói chị tôi mang thai con gái, tim thai còn ngừng đập rồi mà!”
Tô Niệm Niệm gượng cười, cố gắng mở miệng.
Bác sĩ cười đáp: “Trước đó góc nhìn không rõ ràng nên mới phán nhầm. Tiểu thiếu gia này ý chí cầu sinh mạnh mẽ, phúc khí lớn nên mới chuyển nguy thành an đó!”
Tô Niệm Niệm tức đến mức suýt ngất, ôm bụng kêu đau, Lục Cảnh Dạ vội vàng dìu cô ta sang phòng khác.
Tôi trong bụng bạn thân lạnh lùng cười:
【Chịu không nổi rồi sao? Phúc phận của cô ta còn ở phía sau nữa cơ!】
Những tháng tiếp theo, bạn thân tôi và Tô Niệm Niệm đều bước vào giai đoạn chờ sinh.
Thai kỳ của Tô Niệm Niệm cực kỳ gian nan, suốt ngày nghén nặng, thai động nhiều, tiểu dắt, mất ngủ.
Còn tôi trong bụng bạn thân thì lại ngoan ngoãn khác thường, cố gắng không ép vào nội tạng của cô ấy.
Sắc mặt Tô Niệm Niệm ngày càng tiều tụy, tính khí cũng thất thường, cáu bẳn.