Sự phản bội này đã phá tan mọi niềm tin, cả danh tiếng mà ông luôn xem trọng cũng bị bôi nhọ.
Vì để tránh điều tiếng, ông sẵn sàng đẩy đứa con ruột ra xa.
Vậy mà đổi lại là kết cục thế này.
Người đáng thương chắc chắn cũng có chỗ đáng trách.
Bố mẹ tôi liên tục nhìn về phía tôi, như đang mong tôi nói lời an ủi.
Nhưng tôi không còn gì để trách nữa.
Bởi ông đã phải trả giá cho sự thiên vị và sai lầm của mình.
Tôi cũng không thốt ra nổi lời an ủi nào.
Điện thoại rung liên tục, tôi liếc qua, rồi tắt máy.
“Sao không nghe điện thoại?” – mẹ tôi nhẹ giọng hỏi.
“Người ta gọi đòi nợ.”
“Không phải mẹ đã đưa con tám vạn rồi à, cộng với mấy dự án con làm nữa…”
“Trả được một phần ba rồi, cuối năm chắc là trả xong.”
Tôi uống một ngụm nước, không nói gì thêm về việc tôi đã vất vả thế nào để trả nợ. Đó là chuyện của tôi, chẳng liên quan đến họ.
Nhưng sau câu trả lời đó, trong ánh mắt bố mẹ càng lộ rõ sự áy náy, bố tôi thì cứ thở dài, thỉnh thoảng còn nghe thấy ông lẩm bẩm: “Sớm biết vậy thì giữ lại ít tiền cho con rồi…”
Không ai còn biết nên nói gì, bầu không khí lại rơi vào sự im lặng nặng nề.
Không ai nói câu nào, đến giờ là lên giường đi ngủ như đúng lịch.
Nửa đêm tôi tỉnh dậy đi vệ sinh, bất ngờ thấy ngoài sân có ánh đỏ nhàn nhạt, kèm theo tiếng ho nhỏ cố đè nén.
Tôi đứng lặng nhìn một lúc, rồi khi người đó phát hiện và định bước về phía tôi, tôi liền quay người trở vào phòng.
Mấy ngày liền sau đó, tôi và bố mẹ chỉ giữ phép lịch sự tối thiểu.
Họ muốn gần gũi hơn nhưng không biết bắt đầu từ đâu, còn tôi thì cố tình tránh mặt.
Bầu không khí yên ắng ấy bị phá vỡ khi mẹ con Vương Thắng Nam đột ngột xuất hiện.
“Giáo sư Lâm ơi, sao tháng này chưa thấy chuyển sinh hoạt phí cho chúng tôi vậy?”
Cổng làng quê khi có người trong nhà thường không khóa.
Mẹ Vương cứ thế hùng hổ xông vào.
Bố tôi nhìn thấy bà ta thì mặt tối sầm lại, quát đuổi ra ngoài.
“Sinh hoạt phí của Vương Thắng Nam tôi sẽ lo. Còn những thứ khác, đừng mơ tưởng.”
Mẹ Vương đứng trơ trơ không nhúc nhích, lại còn đẩy đứa con gái gầy gò đứng phía sau về phía bố tôi.
9
“Giáo sư Lâm, ông nói đùa gì vậy? Nếu không phải tại ông cứ nhất quyết bắt Thắng Nam học đại học, thì con bé đã đi làm nuôi chúng tôi từ lâu rồi. Bây giờ nó học rồi, tiền này dĩ nhiên là ông phải trả!”
Đúng là được đằng chân lấn đằng đầu, trơ trẽn đến mức không còn biết xấu hổ là gì.
Bố mẹ tôi làm giáo dục cả đời, chưa từng cãi vã, cũng chưa từng đối mặt với loại người trơ tráo thế này.
“Hồi đó lúc nhận tài trợ đã nói rõ, tôi chỉ lo học phí và sinh hoạt phí. Ngoài ra, một xu tôi cũng không bỏ!”
Bố tôi nghiêm giọng quát.
Nhưng lời đó chẳng khiến mẹ Vương sợ hãi, vì bà ta đã quen với việc được cho.
Bà ta dùng sức đẩy Vương Thắng Nam về phía bố tôi, cố nhét vào lòng ông như món hàng.
“Tôi biết mấy người như ông rất thích chơi trò với sinh viên. Con gái tôi còn là gái tân đấy. Tôi cho nó làm bé cho ông, ông bỏ tiền mua nhà cho em nó thì có gì quá đáng?”
“Biết đâu còn sinh cho ông một thằng quý tử. Con gái tôi đầu óc tốt, đẻ con ra chắc chắn thông minh hơn, chứ đâu có như Triết An, đến Bắc Đại còn không thi đỗ.”
Bố tôi như bị bỏng tay, vội vàng đẩy Vương Thắng Nam ngã xuống đất.
“Tôi với nó chỉ là quan hệ thầy trò! Tôi không có kiểu suy nghĩ đó!”
Mẹ Vương bĩu môi đầy khinh bỉ.
“Nếu không có ý đồ, thì ông bỏ tiền, bỏ công, đối xử với nó còn hơn cả con ruột là sao? Không phải có mưu đồ thì là gì?”
Bố tôi đứng chết lặng, cả người như hóa đá.
Ông nhìn cảnh trước mặt, như không thể tin nổi những lời mình đang nghe.
Vương Thắng Nam kéo lại vạt áo, bình thản nói:
“Thầy à, em sẵn sàng sinh con cho thầy. Chỉ cần thầy mua nhà cho em trai em. Nó lấy vợ cần có nhà. Sau này thầy muốn em sinh mấy đứa cũng được.”
“Em đang nói cái gì vậy, Vương Thắng Nam?! Em không còn biết xấu hổ là gì nữa sao? Rõ ràng em có thể có tương lai tốt đẹp, tại sao lại tự vứt bỏ mình như thế?!”
Lâm Kiến Thành chỉ cảm thấy bản thân giống như một trò cười.
Người học trò mà ông đặt trọn kỳ vọng, lại dễ dàng đem bản thân ra đổi lấy vật chất.
“Nhưng mà…”
Cô ta ngẩng đầu lên, nói với vẻ trong sáng đến đáng sợ:
“Thi cử giỏi cũng không bằng gả được người tốt. Thầy tuy đã có vợ, nhưng em có thể làm người thứ ba. Thầy tốt như vậy, chắc chắn sẽ không bạc đãi em đâu, đúng không?”
Bố tôi lảo đảo mấy bước, suýt ngã nếu không có mẹ tôi đỡ.
“Tôi đã làm cái gì vậy chứ… Vì một người như thế, lại làm tổn thương trái tim con trai mình.”
Ông ôm lấy ngực, mặt trắng bệch.
“Cút! Cút ngay cho tôi! Từ giờ tôi sẽ không đưa thêm một xu nào nữa!”
Nghe đến đó, sắc mặt Vương Thắng Nam không còn giấu được cơn tức.
“Chính thầy là người bắt em thi đại học! Em thi đỗ rồi, thầy lại phủi tay? Thầy bảo em học hành đàng hoàng, thì thầy phải giúp em giải quyết khó khăn gia đình chứ! Không thì em học kiểu gì?!”
Những lời vô liêm sỉ đến mức khiến bố tôi tức đến nỗi không nói thêm được nữa.
“Cút ra khỏi nhà tôi!”
Ông nội cầm chổi chạy ra quát lớn, đuổi hai mẹ con ra ngoài.
Mẹ Vương đảo mắt một cái, rồi ngồi bệt xuống sân, bắt đầu khóc lóc ăn vạ.
“Trời ơi là trời! Làm giáo sư thì được quyền làm người ta có bầu rồi phủi tay sao? Con gái tôi khổ quá, gặp phải thứ lang sói đội lốt người!”
Tiếng la khóc làm náo động cả xóm, dân làng bắt đầu kéo tới xem.
Ai nấy đều chỉ trỏ, bàn tán trước cổng nhà tôi.
“Không ngờ nhà họ Lâm lại sinh ra cái loại người như thế. Làm thầy giáo mà còn không bằng cầm thú.”
“Tôi thấy chắc ông ta làm chuyện kiểu này không ít, giờ mới bị người ta dám đứng ra vạch mặt.”
Nếu cứ tiếp diễn như vậy, câu chuyện bịa đặt này sẽ lan khắp làng trong nháy mắt.
Miệng người thì ba bốn câu là đủ, còn người bị vu khống thì cãi đến chết cũng không sạch.
Ông bà tôi e là sẽ phải sống trong những lời xì xào mỉa mai.
Ông nội — người từng được cả làng ngưỡng mộ vì có con làm giáo sư đại học — nghẹn đến mức không thở nổi, ngã quỵ tại chỗ.
“Ông ơi!”
Bố tôi định cõng ông ra xe, thì bị mẹ Vương nhào tới bám chặt lấy chân ông không buông.
10
“Đừng hòng chạy! Đền tiền đi! Con gái tôi bị ông ngủ rồi, sao có thể ngủ không công? Mau đưa tiền đây!”
Bố tôi gần như sụp đổ, hét lên:
“Bà buông ra! Bố tôi ngất xỉu rồi, bà còn đòi cái gì nữa?!”
Nhưng mẹ Vương cứ bám chặt lấy ông, nhất quyết không buông.
Tôi túm lấy cái liềm dưới đất, vung về phía bà ta.
Bà ta sợ đến mức vội vã bò lăn ra tránh.
Tôi bật video ghi hình.
“Từ lúc các người bước vào, tôi đã đề phòng mà quay lại rồi. Mau tránh ra! Nếu ông tôi có chuyện gì, các người ngồi tù còn là nhẹ.”
“Bà đoán xem tôi có biết nhà bà ở đâu không? Biết mặt mũi con trai bà trông như thế nào không?”
Tôi cầm liềm chỉ thẳng vào mặt bà ta, thật sự chỉ muốn một dao kết thúc mọi chuyện.
Bị khí thế của tôi dọa sợ, cuối cùng họ cũng chịu buông tay, nhờ vậy mà kịp đưa ông nội đi cấp cứu.
Bác sĩ nói ông có dấu hiệu đột quỵ, tuyệt đối không được kích động thêm nữa.
Lúc bị bố phân biệt đối xử, tôi không hận.
Lúc một mình trả nợ cũng không hận.
Nhưng khi ông nội vì chuyện của ông ta mà suýt đột quỵ, tôi mới thật sự thấy hận.
Tôi nhắm mắt lại, nén giận trong lòng.
Ông nội ngã bệnh, tôi phải giữ vững tinh thần.
Sau khi biết ông nội đã qua cơn nguy hiểm, bố tôi lặng lẽ rời đi, không ai biết ông đi đâu. Trước khi đi, ông chỉ xin tôi đoạn video quay lại sự việc.
Khi ông quay về, ông nội đã có thể đi lại được rồi.
Năm đó, chúng tôi đón Tết trong bệnh viện.
Tôi không hỏi ông đi đâu.
Về sau tôi mới biết, bố đã kiện mẹ con Vương Thắng Nam vì tội tống tiền và cố ý gây thương tích.
Các mối quan hệ của ông lại một lần nữa phát huy tác dụng.
Vương Thắng Nam bị đuổi học, mẹ cô ta bị chờ tuyên án.
Khi ông nội xuất viện, tôi đưa ông bà về thành phố ở cùng.
Bố mẹ lấy cớ “thăm ông bà” để đến nhà nấu cơm, quét dọn giúp tôi.
Họ đối xử với tôi dè dặt, biết tôi không nhận tiền mặt, nên mỗi lần nhận lương xong là nhét tiền cho ông bà tôi.
Ông bà tôi thì nhận rất vui vẻ, cầm được là lấy trả nợ giúp tôi ngay.
Như ông nội hay nói:
“Giữa con với họ, bảo hoàn toàn không qua lại nữa thì không được đâu. Sau này lỡ ông ta chết, cảnh sát cũng gọi con lo hậu sự. Không lấy thì phí, lại để rơi vào tay lũ sói mặt người ngoài kia.”
“Quan hệ máu mủ ấy mà, có muốn cũng chẳng cắt nổi.”
“Cứ coi như họ là họ hàng xa, lễ Tết hỏi thăm một tiếng là được.”
Tôi nghe hết những lời ông nội nói.
Tết đến, tôi gửi một hai tin nhắn chúc lễ, vậy là đủ.
Không còn áp lực nữa, tôi dốc toàn lực ôn thi cao học vào Bắc Đại.
Lần này, tôi đã thuận lợi thi đỗ ngôi trường mơ ước bao năm nay.
Chỉ là quan hệ giữa tôi và bố vẫn lạnh nhạt như cũ.
Ở trường có gặp, cũng chỉ gật đầu coi như người quen biết sơ sơ.
Nhưng ông lại không cam lòng.
Ông kéo tôi ra góc hành lang, nghiêm túc nói chuyện.
“Triết An, trước kia là bố sai. Bố không nên vì người ngoài mà làm con đau lòng. Bố cũng đã phải trả giá cho chuyện đó rồi. Con… có thể tha thứ cho bố không?”
Ông nhìn tôi đầy mong chờ.
Tôi lắc đầu.
Có những chuyện, một khi đã xảy ra thì sẽ để lại vết nứt.
Có những mối quan hệ, một khi đã rạn vỡ, thì không thể trở về như lúc đầu.
Giữ khoảng cách như hiện tại là tốt nhất rồi.
Bố tôi cố gượng cười.
“Được rồi… Bố tôn trọng quyết định của con.”
Tôi thấy ánh mắt ông đỏ hoe.
Tôi biết ông buồn, nhưng tôi đã không còn cảm xúc để đồng cảm nữa.
Mối quan hệ huyết thống này, cuối cùng chỉ có thể duy trì bằng một hình thức mập mờ và lúng túng như vậy.
Cho đến một ngày tôi thật sự nghĩ thông.
Hoặc là… mãi mãi cũng không.
Mọi thứ, cứ để thời gian trả lời.
-hết-