“Tô Tình, để đảm bảo quá trình điều tra được ‘khách quan công bằng’, cũng để cả hai bên có thời gian bình tĩnh lại, từ hôm nay cô sẽ tạm thời bị đình chỉ công tác.”
“Trong thời gian này, vui lòng giữ liên lạc qua điện thoại.”
Tôi cầm tờ giấy thông báo đình chỉ, bước ra khỏi phòng họp.
Tờ giấy mỏng nhẹ, nhưng lại nặng nề đến mức khiến tôi gần như không thở nổi.
Từ khe cửa chưa kịp khép lại phía sau, tôi vẫn nhìn thấy Lâm Vi và mấy kẻ cùng phe đang che miệng cười đắc ý đến mức không cần giấu nữa.
Thế giới lúc này giống hệt một sân khấu kịch rộng lớn và trơ trẽn.
Đen thành trắng. Hươu biến thành ngựa.
Cảm giác bất công, uất nghẹn như lửa bốc cháy trong lồng ngực.
Tôi đi ngang qua khu làm việc, tất cả đồng nghiệp đều giả vờ cắm đầu vào công việc.
Nhưng tôi biết rõ ánh mắt mà họ ném tới đầy thương hại, mỉa mai và... tò mò.
Tôi không đáp lại bất kỳ cái nhìn nào. Cứ thế bước đến bàn làm việc của mình, lặng lẽ bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tay tôi rất vững.
Tôi cẩn thận đặt chậu trầu bà vào hộp giấy.
Rút tấm ảnh gia đình, bỏ lại vào ngăn kéo.
Tắt máy tính.
Khi tôi ôm hộp đồ bước ra khỏi cánh cổng công ty, tôi ngoái đầu nhìn lại tòa nhà nơi mình đã làm việc suốt bốn năm qua.
Ánh nắng chói chang, khiến tôi phải nheo mắt lại.
Cảm giác nhục nhã, giận dữ, thất vọng như hàng ngàn cây kim nhỏ đồng loạt đâm vào tim tôi không sót một góc nào.
Nhưng tôi không khóc.
Tôi biết, nước mắt là thứ vô dụng nhất trên đời.
Tôi hít sâu một hơi. Không khí lạnh buốt luồn vào ngực, khiến cơn giận trong tôi nguội dần, rồi đông lại.
Thành băng.
Một khối băng cứng rắn và sắc nhọn.
Lâm Vi. Công ty.
Các người nghĩ… như vậy là xong sao?
Các người tưởng đẩy tôi vào đường cùng là tôi sẽ ngoan ngoãn giơ tay chịu trói?
Sai rồi.
Thứ các người đánh thức… chính là con thú đã ngủ yên trong tôi suốt bao năm qua.
Tôi rút điện thoại, bấm gọi một dãy số quen thuộc.
“Alô, anh Trương à, em đây.”
“Bắt đầu đi. Kế hoạch, có thể triển khai rồi.”
Quyết tâm… lần này là không đường lui.
Là chặt đứt đường lui.
Và tôi sẽ không quay đầu.
6.
Tối hôm đó, sau khi bị đình chỉ, tôi không về nhà “tự kiểm điểm” như công ty nghĩ.
Tôi xuống hầm xe của tòa nhà.
Ở đó, tôi gặp Tiểu Trương cậu bảo vệ quen thuộc.
Hầm xe ban đêm vắng lặng, chỉ có tiếng rì rì của hệ thống thông gió vọng lại.
Tôi đưa cho cậu ấy chìa khóa xe cùng một phong bì dày cộp, bên trong nhét đầy tiền mặt.
“Anh Trương, mọi việc sắp xếp xong cả chưa?”
Tiểu Trương nhận lấy, vỗ ngực cái bộp, gương mặt đầy nghĩa khí:
“Chị Tình yên tâm! Tất cả ổn thỏa rồi! Xe của anh Lý bên phòng Marketing – cái ông nóng tính ấy – đậu ngay cạnh chỗ cũ của chị. Xe y hệt xe chị, từ màu sơn đến kiểu dáng! Em đã báo trước với ảnh, cứ bảo hôm nay ban quản lý kiểm tra hệ thống cứu hỏa, đừng dời xe.”
Tôi khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về chiếc SUV màu trắng của mình đang đậu lặng lẽ trong bóng tối ở góc khuất trông như một con thú săn đang rình mồi.
“Phần còn lại… phải xem ‘tiểu thư Lâm’ có cắn câu không thôi.”
Tiểu Trương bật cười: “Với cái đầu của cô ta, đảm bảo dính! Mấy hôm nay ngày nào cũng quanh quẩn ở đây, con mắt dán chặt vào xe chị luôn ấy chứ.”
Tôi nhìn cậu ta, nói bằng giọng chân thành:
“Cảm ơn anh, Trương. Phong bì này anh nhất định phải nhận, không thì tôi thấy áy náy lắm.”
Tiểu Trương đẩy tới đẩy lui một hồi, cuối cùng cũng chịu cầm lấy.
Cậu ấy nói:
“Chị ơi, em không làm vì tiền. Em chỉ thấy tức, thấy cái kiểu đàn bà như cô ta cứ tưởng ai cũng là con rối mặc cho cô ta giật dây.”
Tôi khẽ cười.
Trong cái chốn công sở lạnh lẽo và tàn nhẫn này, chính sự thẳng thắn của cậu bảo vệ trẻ ấy… lại là tia ấm áp duy nhất tôi còn cảm nhận được.
Sáng hôm sau, tôi ngủ một mạch đến khi trời sáng rõ.
Vừa mở điện thoại, nhóm chat nội bộ hơn ba trăm người của công ty đã hoàn toàn nổ tung.
Cái bong bóng đỏ "99+" nhấp nháy như còi báo động. Tôi ấn vào xem.
Ngay dòng đầu là tin nhắn từ anh Lý bên phòng Marketing gửi lúc sáu giờ sáng, kèm theo lửa giận bốc cao tận nóc:
“Đứa nào CMM dám rạch xe tao!!! Tầng hầm khu B – chỗ đậu 047!!! Để tao mà bắt được là gãy chân với tao!!”
Phía dưới là một loạt ảnh khiến ai nhìn cũng thấy rợn người.
Một chiếc SUV màu trắng, cùng kiểu dáng và màu sơn y hệt xe tôi, bị rạch một vệt dài từ đầu đến đuôi xe sâu đến tận lớp sơn lót, trông như bị dao cắt không thương tiếc.
Vết cào dài ngoằn ngoèo như vết sẹo xấu xí hằn lên lớp sơn mới bóng loáng nhìn mà gai cả người.
Group chat của công ty lập tức bùng nổ.
“Vãi thật! Ai mà chơi ác vậy?!”
“Cái xe này chắc tốn cả chục triệu mới sơn lại được quá! Nhìn mà xót!”
“Báo công an đi anh Lý! Bảo bên quản lý tòa nhà trích xuất camera!”
“Ủa khoan... nhìn xe quen quen? Giống xe của... Tô Tình thì phải?”
Không biết ai buột miệng nói ra câu đó.
Cả nhóm đột nhiên im lặng trong vài giây rồi bùm!
Anh Lý – người nóng tính nhất công ty – bắn liền một tràng phẫn nộ:
“Xàm!!! Xe của tôi!!! Vừa lấy chưa đầy một tháng!!! Xe của Tô Tình đậu cạnh tôi, hôm nay không thấy đâu cả!!!”
Chưa đầy vài phút sau, quản lý tòa nhà bị tag vào.
Ông ta thông báo sẽ lập tức kiểm tra hệ thống giám sát.
Khoảng nửa tiếng sau, một đoạn video mờ nhưng đủ “sát thương” được gửi thẳng lên nhóm.
Trong video, một người phụ nữ mặc áo khoác dài, đội mũ và đeo khẩu trang, đứng cạnh xe anh Lý cứ quanh quẩn một hồi, dáng vẻ cực kỳ khả nghi.
Dù không thấy rõ mặt, nhưng mái tóc uốn sóng dài, đôi giày cao gót 10 phân và vóc dáng quen thuộc đó…
Ai quen Lâm Vi cũng đều nhận ra trong tích tắc.
Trong video, cô ta rút ra một vật sáng loáng như chìa khóa và bắt đầu cào mạnh lên thân xe.
Không chỉ một lần.
Mà đi đi lại lại, nhiều lần, như thể đang xả giận.
Ngay lúc đó như một “người qua đường công lý”, Tiểu Trương lên tiếng trong nhóm chat đúng thời điểm như được hẹn trước.
Cậu ta gửi một đoạn voice:
“Ôi… tôi nhớ ra rồi! Mấy hôm trước trực đêm, tôi thấy cô này hay lảng vảng quanh mấy xe SUV trắng. Miệng cứ lẩm bẩm chửi gì đó. Tôi còn tưởng là cô ta tìm xe không ra!”
Giọng cậu ấy ngây thơ, như thể hoàn toàn vô tình…
Nhưng chính đoạn voice này, đã đâm nhát cuối cùng vào cột trụ danh dự của Lâm Vi.
Group chat lập tức vỡ trận:
“Ơ đệt! Không phải… đây là Lâm Vi à???”
“Gì vậy trời… cô ta với anh Lý có thù oán gì mà đi rạch xe người ta?”
“Điên rồi à?! Cô ta bị tâm thần chắc?!”
Anh Lý – máu nóng nổi danh toàn công ty – lập tức tag thẳng mặt ba người:
@Lâm Vi @Trưởng phòng Trương Vĩ @HR – Vương Lệ
“Lâm Vi! Hai giờ chiều, phòng bảo vệ! Mặt đối mặt nói cho rõ! Cô mà không đến, tôi báo công an ngay! Để cảnh sát tới tận công ty mời cô đi cho đỡ phiền!”
Toàn bộ group hơn ba trăm người im phăng phắc.
Ai nấy đều bị cú twist trời giáng này làm cho chết lặng.
Còn tôi?
Tôi nằm dài trên giường, nhìn màn hình điện thoại sáng rực, trong người máu nóng tuôn trào như có cả dòng suối đang cuộn chảy – mát lạnh và sảng khoái.
Tôi chờ lâu lắm rồi.
Chờ đúng một thời điểm hoàn hảo để ra đòn.
Tôi mở WeChat, nhập một dòng tin nhắn, gửi vào chính group làm việc ấy vẫn giữ nguyên giọng điệu vô tội và một chút... “sợ hãi” rất vừa vặn.
“Ủa? Có chuyện gì vậy mọi người? Xe của tôi đem đi bảo dưỡng ở gara chưa lấy về nữa. May ghê… chứ không là xe tôi dính đạn rồi…”
Tin nhắn ấy, như một gáo nước đá tạt thẳng vào chảo dầu đang sôi.
BÙM!!!
Cả group nổ tung lần nữa.
“Hiểu rồi!!! Lâm Vi tưởng xe anh Lý là xe của Tô Tình! Cô ta định trả thù mà… rạch nhầm xe rồi!!!”
“Trời ơi... tâm cơ cỡ này thì đúng là có bệnh!!!”
“Trước bày trò dựng chuyện đòi tiền không được, giờ quay sang rạch xe? Phim cũng không ngờ nổi!”
“Chưa nói đến chuyện độc ác… mà còn rạch sai xe nữa! Cười chết mất hahahahahaha!”
“Tô Tình đúng là xui xẻo… mà nghĩ lại, chắc nên cảm ơn vụ bị đình chỉ, chứ không hôm nay cái xe tan nát kia là của cô ấy rồi.”
Dư luận đến khoảnh khắc ấy chuyển hướng hoàn toàn.
Mũi dùi từng đổ lên tôi, giờ quay ngoắt chĩa thẳng vào Lâm Vi.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, khóe môi nhếch lên, nụ cười lạnh lùng và thỏa mãn.
Lâm Vi, cô tưởng cô có thể dìm chết tôi?
Cô sai rồi.
Người đào mộ… chính là cô.
Còn tôi – chỉ là người cuối cùng… xúc nốt xẻng đất lấp lại nắp quan tài.
Hai giờ chiều, phòng bảo vệ.
Màn kịch hay sắp bắt đầu.
7.
1 giờ 50 phút chiều, tôi có mặt đúng giờ dưới sảnh công ty.
Tôi không đi thẳng tới phòng bảo vệ, mà rẽ vào nhà vệ sinh trước.
Đứng trước gương, tôi chỉnh lại dáng vẻ của mình.
Mấy hôm bị đình chỉ, tôi ăn mặc khá đơn giản – áo thun trắng, quần jeans, mặt mộc không trang điểm.
Trong gương, trông tôi có hơi mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng rực, sắc bén.
Tôi hất nước lạnh lên mặt, để bản thân hoàn toàn tỉnh táo.
Hít sâu một hơi.
Tô Tình, đây là trận chiến cuối cùng, không được phép thua.
Đúng hai giờ, tôi đẩy cửa bước vào phòng bảo vệ.
Phòng không lớn, người thì đông nghịt, không khí nặng nề đến mức như có thể nhỏ từng giọt nước xuống sàn.
Trưởng phòng Trương Vĩ và quản lý nhân sự Vương Lệ, mặt cả hai đen như đáy nồi.
Anh Lý – máu nóng lừng danh – khoanh tay đứng một bên, sát khí đằng đằng như núi lửa chỉ chờ phun trào.
Còn nhân vật chính hôm nay – Lâm Vi – đang ngồi trên ghế, mặt trắng bệch, toàn thân run bần bật.
Thấy tôi bước vào, cô ta như nhìn thấy ma, đồng tử co rút lại.
“Tô Tình? Cô tới đây làm gì? Cô bị đình chỉ rồi mà” – Vương Lệ cau mày, giọng chẳng mấy thiện cảm.
Tôi không trả lời cô ta, chỉ bước tới trước mặt mọi người, đặt cái USB nhỏ mà tôi nắm chặt trong tay từ nãy giờ lên bàn.
“Trưởng phòng, quản lý nhân sự, xin lỗi đã làm phiền.”
Giọng tôi rất bình tĩnh, không mang theo chút cảm xúc nào.
“Tôi biết, mình bị đình chỉ. Nhưng chuyện hôm nay bắt nguồn từ tôi, tôi thấy bản thân có trách nhiệm phải đến đây để làm rõ.”
Lâm Vi lập tức hét lên.
“Không liên quan gì đến cô! Đừng giả vờ nữa! Là cô! Chính cô gài bẫy tôi!”