8
Tiêu Huy Ứng muốn cưới ta.
Tin này vừa truyền ra, cả Tiêu phủ liền nổ tung.
Phản ứng dữ dội nhất, dĩ nhiên là Thu Nguyệt.
Tối đó ta ngồi trên mái nhà ngắm trăng, vẫn nghe thấy tiếng nàng ta gào lên như phát điên dưới sân:
"Huy Ứng ca ca sao có thể cưới nàng ta? Nàng ta từng gả chồng rồi! Hơn nữa còn là muội muội trên danh nghĩa của huynh ấy! Huynh ấy không sợ miệng lưỡi thế gian à?"
Trần thúc đứng bên thản nhiên đáp:
"Đại nhân nhà ta, xưa nay chưa từng sợ miệng lưỡi thế gian"
Nhưng Thu Nguyệt vẫn không cam tâm.
Mọi người trong phủ đang tất bật chuẩn bị hôn lễ, riêng nàng ta lại mượn cớ ngắm hoa, lén mời ta ra tiểu đình gặp mặt riêng.
"Ta nghe nói muội và Huy Ứng ca ca từ nhỏ không hợp nhau, thậm chí còn có chút hiềm khích."
Ta ra vẻ ngượng ngùng:
"Thật ra khi còn nhỏ không hiểu chuyện, đem rung động lầm thành ghét bỏ. Nghĩ lại những chuyện buồn cười khi xưa, chẳng qua đều là vì muốn Huy Ứng ca ca chú ý tới ta mà thôi."
Thu Nguyệt trừng lớn mắt: "Muội… muội đang nói cái gì vậy?"
Nói xong, nàng ta không kìm được liếc nhanh về phía giả sơn sau lưng ta.
Ta suýt bật cười, phải véo đùi tím cả một mảng mới nhịn được.
Nữ nhân này quả thật không giấu được gì.
Từ lúc ngồi xuống tới giờ, nàng ta đã liếc giả sơn kia không dưới năm lần.
Ai mà chẳng hiểu, Tiêu Huy Ứng đang núp ở đó.
Nàng ta định dùng chiêu của ta, dẫn Tiêu Huy Ứng tới đây, rồi dụ dỗ ta lỡ lời nói thật lòng, kiểu như: ta ghét hắn, tất cả chỉ vì phú quý, căn bản không yêu hắn chút nào…
Haizz, nhưng ngươi đã bị ta nhìn thấu rồi, vậy ta chẳng phải nên nắm bắt cơ hội mà biểu diễn một màn?
"Những lời ta vừa nói, đều là thật lòng. Tình yêu, từ lúc nào không rõ, nhưng đã lún quá sâu. Khi còn nhỏ lần đầu thấy huynh ấy, huynh ấy đứng dưới hiên nhìn mưa, ta trốn sau cửa sổ nhìn huynh ấy, chỉ một lần nhìn đã nhớ cả đời.”
"Về sau gia cảnh sa sút, phụ thân lâm chung, đem muội ủy thác cho môn sinh, chính là Trạng nguyên năm nay, Trịnh Việt. Ta với hắn vốn không có tình cảm nam nữ.”
"Trong tim ta, chỉ có một mình huynh ấy."
Thu Nguyệt bất chợt đứng dậy, hất đổ toàn bộ chén trà trên bàn.
"Ngươi nói dối!"
Ly chén thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan, ta theo phản xạ nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, một thân hình cao lớn liền chắn trước mặt ta.
Tiêu Huy Ứng lạnh lùng nhìn Thu Nguyệt: "Ngươi làm đủ chưa?"
"Huy Ứng ca ca, những lời nàng ta nói đều là bịa đặt cả!"
"Quan trọng sao?"
Tiêu Huy Ứng chẳng thèm nhìn nàng ta nữa:
"Ngươi đâu phải nô tỳ có ký khế ước trong phủ, đến chỗ Trần thúc lĩnh trăm lượng bạc rồi đi đi."
Thu Nguyệt không thể tin nổi:
"Huynh đuổi ta? Huy Ứng ca ca, hồi nhỏ huynh đói đến mức không có cơm ăn, là nhà ta cho huynh lương thực…"
Tiêu Huy Ứng cười nhạt:
"Bánh bao thiu, cơm thừa canh cặn đựng trong bát của chó, đó là ngươi gọi là 'lương thực'?
"Không phủ nhận lúc đó nếu không có chúng, ta chưa chắc đã sống.”
"Nhưng phụ mẫu ngươi xem ta như chó để đùa giỡn nên mới cho mấy thứ ấy. “
"Ta đã nhẫn nhịn đến mức này, cũng xem như là tận tình tận nghĩa rồi."
Ta ngẩn ra.
Thì ra, trước khi được nhận vào nhà ta, hắn đã sống khổ sở đến vậy. Điều này, ta chưa từng biết.
Sắc mặt Thu Nguyệt trắng bệch, há miệng mà chẳng nói nên lời.
Nàng ta oán hận nhìn ta một cái.
Đột nhiên ôm đầu:
"Ôi đầu ta… đau quá, tim cũng đau, giống như là bị cách xa mẫu cổ vậy…"
Ta nhanh hơn một bước, mềm nhũn đổ vào lòng Tiêu Huy Ứng.
Thu Nguyệt "á!" một tiếng, cũng ngã lăn ra đất.
Tiêu Huy Ứng chẳng thèm liếc nàng ta lấy một cái, cứ thế ôm ta quay về phòng.
Ta vòng tay ôm cổ hắn, khe khẽ nói: "Ta giả vờ đấy."
"Ta biết."
Hắn chẳng hề dừng bước.
Ta khó hiểu, biết ta giả vờ rồi, còn phối hợp với ta diễn trò làm gì? Chẳng lẽ chỉ vì quá nhiều sức, không biết trút vào đâu, muốn ôm ta một chút cho bớt thừa thãi?
【Chúc mừng, ngươi đoán đúng rồi đó!】
【Kế huynh của ngươi hiện giờ sướng sắp c.h.ế.t rồi, ai mà chịu nổi có người trong lòng vừa thơm vừa mềm tự động nhào vào lòng chứ!】
【Nữ phụ, ngươi đã tìm ra cách sử dụng đúng đắn của tên này rồi, cứ việc sai khiến, cứ việc đùa giỡn hắn, hắn sẽ sướng đến điên!】
...
Về đến phòng, ta mệt quá nên chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Lúc nửa mê nửa tỉnh, như cảm thấy có người áp mặt vào má ta, khe khẽ thì thầm bên tai:
"Nếu tất cả lời nàng nói đều là thật thì tốt biết mấy."
9
Tiêu Huy Ứng hành động rất nhanh.
Hắn chọn một ngày lành gần nhất, lập tức bắt tay chuẩn bị.
Ngày thành thân, cả Tiêu phủ ngập trong sắc đỏ, ngay cả hai con ch.ó giữ cửa cũng được đeo hoa đỏ trước cổ, rộn ràng náo nhiệt vô cùng.
Nha hoàn đến trang điểm cho ta cũng mặc mặc váy đỏ rực rỡ, cười tươi như hoa nói:
"Đại nhân nói rồi, hôm nay nhất định phải tổ chức thật linh đình, để cả kinh thành đều biết đại nhân thành thân rồi."
Mặc dù ta từng thành thân một lần rồi, từng mặc hỉ phục một lần. Nhưng lần này, tim ta lại đập nhanh đến lạ.
Ngày trước, cha ta bị giáng chức rời khỏi kinh thành, nơi này đã chẳng còn là nhà của ta nữa.
Vậy nên, ta xuất giá ngay từ viện mà mình đang ở.
Thế nhưng Tiêu Huy Ứng vẫn theo đúng lễ nghi, kiệu tám người khiêng, sính lễ trải dài mười dặm đỏ rực, rước ta đi một vòng khắp Trường An.
So với lúc trước Trịnh Việt cưới ta, còn xa hoa hơn nhiều.
Hắn quả thật hiểu ta. Biết ta ham hư vinh, nên không tiếc tiền bạc.
"Tiêu đại nhân thành thân sao? Là thiên kim nhà nào thế?"
"Trận thế này lớn thật đấy! Chắc là Tiêu đại nhân yêu nàng lắm!"
"Nghe đâu không phải người kinh thành, Tiêu đại nhân che chở quá kỹ, chẳng ai biết nàng từ đâu tới."
…
Đi một vòng lại quay về Tiêu phủ.
Kiệu hoa vừa hạ xuống, một bàn tay xương khớp rõ ràng vén rèm kiệu lên, ta đặt tay vào tay hắn.
Ngẩng đầu nhìn lên, hơi ngạc nhiên.
Một người tâm tư sâu xa, thủ đoạn cao minh như Tiêu Huy Ứng, vậy mà lúc này lại đang run tay.
Ta nắm ngược lại tay hắn. Cười khẽ nói:
"Huynh trưởng, đến tay của ta mà cũng không nắm nổi sao?"
Giây tiếp theo, hắn bế ngang ta lên.
Trong tiếng trêu ghẹo khắp sân, hắn sải bước đi vào trong sảnh đường.
"Ta chỉ là chờ không nổi nữa rồi."
Cả hai chúng ta đều không còn phụ mẫu, Tiêu Huy Ứng sợ lễ cưới quá lạnh lẽo nên đã mời một số đồng liêu thân thiết trong triều đến dự.
Tối đó hắn bận tiếp khách, còn ta thì rảnh rang trong phòng ăn điểm tâm.
Đột nhiên có mấy bóng người rơi nhẹ từ ngoài cửa sổ xuống. Một người đẩy cửa xông vào.
"Phù Dung!"
Ta giật mình: "Trịnh Việt?"
Thì ra, vụ sơn tặc mà Tiêu Huy Ứng sắp đặt lúc trước, chính là để thả Trịnh Việt ra.
"Không còn thời gian nữa, mau đi theo ta!"
"Ê…"
Miếng bánh trong miệng ta còn chưa kịp nuốt, liền bị nghẹn cứng lại.
Còn chưa kịp nói câu nào thì đã bị Trịnh Việt kéo ra ngoài.
"Ta kết giao được vài bằng hữu giang hồ, tình cờ biết được nàng bị Tiêu Huy Ứng bắt về, ta thật không đành lòng để nàng chịu nhục ở đây. Nàng yên tâm, hôm nay ta nhất định đưa nàng đi.”
"Nàng đã từng gả cho ta, chính là thê tử của ta."
"Trịnh đại nhân, ngươi muốn đưa thê tử của ta đi đâu vậy?"
Tiêu Huy Ứng mặc hỉ phục đỏ thẫm, từ hành lang bước ra, sau lưng là một hàng thị vệ trong phủ.
Sắc mặt hắn âm trầm, đen như đáy nồi.
Ta chỉ vào cổ họng mình, còn đang nghẹn, không nói được lời nào.
"Tên tiểu nhân kia, cướp thê tử của người khác còn dám hỏi ngược lại ta?"
Chẳng cần nhiều lời, hai bên đã động thủ.
Ta giống như một khúc gỗ, lúc thì bị Trịnh Việt kéo, lúc thì bị Tiêu Huy Ứng giữ.
Giữa lúc hỗn loạn, đao kiếm vô tình, ta chợt lảo đảo một bước.
Một lưỡi đao vung lên không kịp thu lại, xông thẳng về phía ta.
Chỉ trong chớp mắt, một người nhào đến ôm chặt lấy ta.
Thanh đao găm thẳng vào eo hắn.
Ta hoảng hốt hét lên, cùng lúc miếng bánh nghẹn trong cổ họng cuối cùng cũng nuốt xuống được.
"Tiêu Huy Ứng!”
"Tất cả dừng tay lại!"
Không khí đột nhiên ngưng đọng. Mọi người đều dừng động tác, quay đầu nhìn ta.
Trịnh Việt vươn tay về phía ta: "Phù Dung! Nhân lúc này, mau đi thôi!"
Tiêu Huy Ứng nắm chặt lấy tay ta, chẳng màng vết thương vẫn đang rỉ máu, lẳng lặng nhìn ta không nói một lời.
Ta cắn răng, vươn tay ôm chặt lấy hắn.
"Ta không đi đâu hết. Trịnh Việt, ngươi đi đi.”
"Kiếp này ta đã phụ ngươi, nhưng rồi ngươi sẽ gặp một người xứng đáng với ngươi, hai bên tâm đầu ý hợp. Ngươi là nam chính, ngươi vẫn còn cả một đời huy hoàng.”
"Nhưng Tiêu Huy Ứng, chàng ấy chỉ còn lại một mình ta."
Trịnh Việt c.h.ế.t lặng nhìn ta.
Nhưng động tĩnh bên hậu viện đã kinh động đến tiền sảnh.
Hắn đành phải đưa theo nhóm người giang hồ rút lui.
Tiêu Huy Ứng dựa đầu lên vai ta, cuối cùng mới chịu thả lỏng.
Hắn đã hôn mê, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay ta, dù có dùng sức cũng không gỡ ra được.
10
Tiêu Huy Ứng bị một đao kia làm mất m.á.u quá nhiều, phải nằm tĩnh dưỡng trên giường nửa tháng.
Trong khoảng thời gian ấy, ta đột nhiên nhớ đến một chuyện.
Ban đầu thiên thư nói Tiêu Huy Ứng là đại phản diện, sẽ sống đến cuối truyện, sau đó cùng nam chính tranh đấu trên triều đình thất bại, cuối cùng bị tịch biên gia sản, đầu rơi m.á.u chảy.
Nói cách khác, hắn chỉ còn khoảng ba bốn năm nữa để sống.
Nhưng hiện tại, ta đã thay đổi cốt truyện.
Tiêu Huy Ứng sẽ không vì ta mà đi tìm Trịnh Việt gây chuyện nữa, chắc là sẽ không còn xung đột gì nữa chứ?
Ta lo lắng suốt mấy ngày nay, thiên thư lại xuất hiện.
【Tin vui đại hỉ! Nam chính và nữ chính cuối cùng cũng gặp nhau, bắt đầu có cảm tình rồi!】
【Tốt quá rồi, cuối cùng cũng quay về đúng mạch truyện chính.】
【Ta vừa liếc qua bản spoil, sao kết cục vẫn là Tiêu Huy Ứng làm đại phản diện, sống c.h.ế.t đối đầu với Trịnh Việt vậy?】
【Người bên trên, vì hiện tại Thôi Phù Dung đã trở thành chu sa chí (tình đầu không thể quên) trong lòng Trịnh Việt. Hắn vẫn nhớ mãi người từng làm thê tử của mình một ngày, cứ nghĩ nàng không đi cùng là vì không muốn liên lụy đến hắn, rằng nàng bị Tiêu Huy Ứng nhốt lại hành hạ, nên mới liều mạng muốn lật đổ Tiêu Huy Ứng để cứu nàng ra khỏi biển lửa, vậy cũng không khác gì kết cục ban đầu cả.】