3
Hắn vậy mà tức đến mức tự làm bị thương lòng bàn tay.
Những gì thiên thư nói là thật ư?
Ta nhanh chóng sắp xếp lại mấy thông tin quan trọng.
Thứ nhất, hắn thích ta.
Thứ hai, hắn sẽ dung túng ta.
Thứ ba, điều quan trọng nhất, tương lai hắn sẽ quyền cao chức trọng, vinh hoa phú quý.
Còn Trịnh Việt mới là nam chính, trên đường lưu đày sẽ gặp nữ chính, hai người tâm đầu ý hợp, chẳng mấy chốc sẽ lật án quay lại triều đình.
Ta khổ sở toan tính từng bước rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Ta vốn từ nhỏ đã ham ăn lười làm, chỉ muốn sống sung sướng an nhàn.
Trước đây thấy Trịnh Việt là một nhân tài sáng sủa, ta mới nhọc công tìm cách gả cho hắn.
Giờ thiên thư nói hắn có nữ chính trời định rồi.
Còn ta với Tiêu Huy Ứng kia, không chỉ có chỗ dựa mà còn có thịt ăn.
Vậy ta còn lăn tăn gì nữa?
Ta hoàn toàn có thể nha!
Đáng tiếc, còn chưa nghĩ ra được cách nào để quyến rũ Tiêu Huy Ứng thì đã bị áp giải lên đường lưu đày.
Mới đi một ngày, chân ta mềm yếu mỏng manh đã rộp hết cả máu.
Vừa định mặt dày ngồi bệt xuống nghỉ một chút, thì bất ngờ một đám sơn tặc từ bốn phương tám hướng xông ra, đánh úp làm loạn cả đoàn.
Người áp giải la to: "Đây là trọng phạm triều đình, các ngươi dám cướp ngục sao?"
Trong lúc hỗn loạn, ta bị người ta đánh ngất.
Lúc tỉnh lại, ta đang ở trong một căn mật thất tối mờ.
Mật thất trang bị đầy đủ, giường lớn treo màn hồng phấn, bàn viết, ghế ngồi, giống y hệt như phòng riêng của ta khi còn ở nhà.
Nếu không phải vì tay ta đang bị khóa vào đầu giường, ta còn tưởng mình đang mơ.
"Tỉnh rồi?"
Tiêu Huy Ứng bưng một bát thuốc bước vào, đứng cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống dò xét vẻ mặt ta.
Ta tỉnh táo lại, là hắn bắt cóc ta sao?
Vậy thì…
Tốt quá rồi còn gì!
"Hãy nghe cho rõ, tốt nhất là ngoan ngoãn uống thuốc, nếu không thì ta…"
Hắn còn chưa dứt lời, ta đã nghiêng đầu ngậm lấy miệng bát trong tay hắn mà húp.
"Gần chút nữa, ta không với tới."
"…"
Đến cuối, ta cố tình sặc một cái, để nước thuốc nâu sẫm trào ra từ khóe môi.
Tay bị khóa, không thể động đậy, ta ngước đôi mắt long lanh hơi nước do bị sặc, nhìn chằm chằm vào Tiêu Huy Ứng:
"Huynh trưởng, có thể giúp ta lau một chút không?"
Ngón tay hắn siết lấy bát thuốc, ánh mắt tối lại, dừng lại bên khóe miệng ta.
Cổ họng hắn rõ ràng chuyển động một cái.
【Dựng cờ rồi!】
【Thuyền căng buồm xuất phát!】
【Nữ phụ giỏi quá đi!】
…
Tiêu Huy Ứng dùng khăn tay lau sạch thuốc bên môi ta. Sau đó thu khăn vào tay áo, đứng dậy kéo giãn khoảng cách.
"Muội xảo trá lắm, vừa rồi làm vậy chẳng phải định nhân cơ hội ta tới gần để trộm chìa khóa còng tay sao?"
Hả?
Ta rất thuần khiết mà, chỉ muốn quyến rũ huynh thôi mà!
Ta trừng mắt nhìn hắn, không ngờ ánh mắt này lại bị hắn hiểu thành thừa nhận.
Hắn bật cười tự giễu:
"Ta biết từ nhỏ muội đã chán ghét ta. Nhưng Phù Dung à, hiện nay chỉ có ta mới có thể che chở cho muội thôi.”
"Nếu là ta, nhất định sẽ thức thời mà an phận, ngoan ngoãn ở yên một chỗ.”
"Từ hôm nay trở đi, đừng nghĩ tới nam nhân khác nữa.”
"Cũng đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn, muội không trốn thoát đâu…"
Hắn nói được nửa câu thì nghẹn lại. Vì ta đã hai tay đặt lên bụng, dáng vẻ an nhiên nhắm mắt, còn vung tay vẫy hắn một cái:
"Ra ngoài nhớ khép cửa giùm, tạ ơn."
Buồn cười c.h.ế.t mất.
Chỗ này cũng đâu tệ, có ăn, có uống, có giường nằm.
Ra ngoài rồi chẳng qua cũng chỉ là kẻ bị triều đình truy nã, trốn đông trốn tây, màn trời chiếu đất. Ta trốn làm gì cho mệt?
Tiêu Huy Ứng lại rõ ràng nghĩ quá nhiều.
Hắn tưởng ta thản nhiên như vậy là để hắn buông lỏng cảnh giác, nên còn cố ý tăng thêm người canh giữ mật thất.
Thế là ta cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.
Mập thêm tận mười cân.
Hắn mới yên tâm.
Còn ta thì trời như sụp xuống.
Từ xưa đến nay hồ ly tinh thì phải là mỹ nhân mới làm được.
Với cái thân hình tròn trịa hiện tại của ta, nếu Tiêu Huy Ứng chán ghét mà đuổi ta đi thì phải làm sao?
Ta muốn ra sân chạy bộ giảm cân, nhưng vừa mở miệng, hắn đã giơ tay bóp cằm ta:
"Ra ngoài hít thở là giả, muốn tìm cơ hội bỏ trốn mới là thật, đúng không?"
Ta nghẹn họng không đáp được lời.
Ngay lúc ấy, thiên thư lại hiện lên:
【Haizz, bắt đầu thấy thương Tiêu Huy Ứng rồi, hắn thật sự không có cảm giác an toàn. Lúc nào cũng sợ nữ phụ sẽ rời khỏi hắn.】
【Rõ ràng yêu rất nhiều, nhưng vì nữ phụ từ nhỏ đã ghét bỏ, nên không dám đến gần, sợ bị chán ghét.】
【Trời ơi ta mê quá! Nữ phụ à, ngươi đối tốt với hắn một chút thôi, hắn sẵn sàng dâng cả mạng sống cho ngươi đó!】
...
Ta sững người. Hắn thật sự sợ ta sẽ rời đi như vậy sao?
Không được rồi, cứ thế này thì mãi mãi hắn cũng không chịu tin ta.
Ta làm gì cũng sẽ bị hiểu lầm.
Thế là ta quay đầu lấy ra một chiếc hộp nhỏ, mở lời:
"Đây là ta ở Trịnh phủ trộm… à không, nhặt được một đôi tử mẫu cổ. Người uống tử cổ, nếu rời xa mẫu cổ quá ba ngày sẽ đau tim mà chết."
Nói xong không để hắn phản ứng.
Ta trực tiếp nuốt viên nhỏ vào miệng, rồi nhét viên lớn vào tay hắn:
"Giờ thì huynh không phải lo ta bỏ trốn nữa rồi chứ?"
Tiêu Huy Ứng khựng lại trong chốc lát, ngay sau đó liền giận tím mặt.
"Ai cho muội ăn hả! Nhổ ra mau!"
Ta lập tức lui ra sau:
"Không nhổ! Tử cổ một khi vào miệng là trúng độc ngay, chỉ có thần y Tây Vực mới giải nổi."
Hắn nhìn ta trừng trừng. Tay siết chặt viên mẫu cổ trong lòng bàn tay, như thể vừa hạ quyết tâm.
Hắn chậm rãi từng chữ:
"Từ hôm nay, muội đừng hòng bước ra khỏi Tiêu phủ nửa bước."
Hề hề hề. Thật ra đó mới là mục đích thật sự của ta.
Có tử mẫu cổ làm cớ, ta sẽ đường đường chính chính bám lấy hắn!
Nhưng…
Giây kế tiếp, Tiêu Huy Ứng lại gọi đến một nữ tử dung mạo thanh tú, mặt như hoa đào.
"Nàng ấy là Thu Nguyệt. Trong phủ, nếu có chuyện gì, muội đều có thể tìm nàng ấy."
Thu Nguyệt quan sát ta từ trên xuống dưới. Mỉm cười ngọt ngào:
"Muội muội của Huy Ứng ca ca cũng là muội muội của ta, huynh cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc thật tốt."
Mẹ nó! Tình địch xuất hiện rồi!!
4
Câu kia nghe thì có vẻ khéo léo hợp tình, nhưng từng chữ từng lời đều là đang tuyên bố chủ quyền.
Ta cũng đánh giá nàng ta từ trên xuống dưới.
Cái người này là ai vậy chứ?
May là sau khi ta nuốt tử cổ, Tiêu Huy Ứng đã tháo xiềng trên tay ta.
Chắc là hắn giấu mẫu cổ ở một nơi nào đó trong Tiêu phủ, miễn là ta không rời khỏi phạm vi phủ đệ thì sẽ không xảy ra chuyện gì.
Ta vốn từ nhỏ đã giỏi lấy lòng hạ nhân, chẳng bao lâu đã thân quen với đám người trong phủ.
Cũng biết được lai lịch của Thu Nguyệt.
Nguyên quán của Tiêu Huy Ứng ở huyện Lâm, trước khi cùng mẫu thân hắn tái giá vào nhà ta, gia cảnh bần hàn.
Khi ấy nhà Thu Nguyệt là hàng xóm, thỉnh thoảng còn giúp đỡ ít đồ ăn qua ngày.
Sau khi Tiêu Huy Ứng vào Ngự sử đài chưa được bao lâu, huyện Lâm bị lũ cuốn trôi, Thu Nguyệt rách rưới dắt díu đến xin nương nhờ.
Từ đó lưu lại Tiêu phủ.
Ta hỏi rất nghiêm túc: "Vậy Thu Nguyệt cô nương kia ở trong Tiêu phủ, rốt cuộc là thân phận gì?"
Đám nha hoàn tám chuyện rôm rả:
"Giống bọn ta thôi, cũng là người hầu mà."
"Không đúng đâu, tỷ ấy ăn mặc đẹp hơn chúng ta, chắc là giống Trần thúc, làm quản sự."
"Không hẳn đâu, lần trước ta còn thấy tỷ ấy mắng cả Trần thúc nữa là."
"Tỷ ấy còn thường nói, Tiêu phủ sớm muộn gì cũng do tỷ ấy quản."
...
Ta hiểu rồi.
Thu Nguyệt này chẳng cam lòng làm nô tỳ, đã nảy sinh tâm tư với Tiêu Huy Ứng.
Thấy trong phủ mãi chẳng có nữ chủ nhân, liền tự ảo tưởng mình là nữ chủ nhân rồi.
Thế là không được.
Cái đùi vàng này ta còn chưa ôm vững, làm sao cho phép kẻ khác nhòm ngó?
Ta là nữ phụ ích kỷ đó!
Ta nói mình đói, bảo Thu Nguyệt đi chuẩn bị cơm.
Nàng ta đu đưa trên xích đu dưới gốc cây, làm bộ không nghe thấy.
Ta lại gọi thêm tiếng nữa, nàng ta mới chậm rãi quay đầu, hờ hững nói:
"Phù Dung tiểu thư, hôm nay ta ra ngoài còn thấy cáo thị, nói nhà họ Trịnh lúc bị lưu đày đã gặp sơn tặc, có mấy người chạy trốn, trong đó có cô.”
“Nếu là ta, đã nương nhờ người khác, nhất định sẽ biết điều mà sống, học cách giặt giũ nấu cơm, đừng tự xem mình là chủ tử nữa."
Nghe xong, ta lập tức làm bộ như bị đ.â.m trúng chỗ đau, đôi mắt liền rưng rưng ngấn lệ.
"Thu Nguyệt tỷ tỷ nói phải.”
"Ta nay đã không còn nhà, huynh trưởng chịu cưu mang ta, đã là ân đức lớn lao, ta nào dám đòi hỏi gì hơn nữa."
Nói đoạn, ta cố tình ngẩng đầu lên, liếc thấy bóng người dưới mái hiên lại tiến thêm một bước, liền lau lệ nói:
"Có lẽ… ta không nên ở lại nơi này, miễn cho người ta phiền lòng."
"Ta xem ai dám!"
Tiêu Huy Ứng từ dưới hiên bước ra, sắc mặt âm trầm.
Hắn liếc Thu Nguyệt một cái, nàng ta lập tức nhảy xuống khỏi xích đu, mặt trắng bệch.
"Ta… ta không… không có ý đó."
"Huynh trưởng, đừng trách Thu Nguyệt tỷ tỷ, là ta không biết thân biết phận, không nên làm phiền tỷ ấy."
Ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Huy Ứng quét qua Thu Nguyệt.
"Ta từng nói: bất kỳ việc gì cũng có thể tìm nàng ta, ý là muội có thể sai bảo nàng ta.”
"Lĩnh bổng lộc thì phải làm việc, đó là lẽ đương nhiên."
Sướng quá đi mất!
Ta cố gắng lắm mới kìm nén không để khóe môi nhếch lên.
Thu Nguyệt nghe đến câu đó thì như trời sập.
Nàng ta còn định nói gì đó, nhưng ta đã bước ra chắn trước mặt, ngẩng đầu mỉm cười với Tiêu Huy Ứng:
"Huynh trưởng, dùng bữa cùng ta chứ?"
Lúc ăn cơm, ta cố ý gọi thêm rượu.
May mà hôm lục soát Trịnh phủ ta không kén chọn, gom cả đống đồ về, trong đó có cả xuân dược.
Tiêu Huy Ứng bây giờ phòng bị ta quá mức, chậm rãi câu dẫn e là không hiệu quả.
Chi bằng một bước đến luôn.
Dựa theo hiểu biết của ta về hắn, nếu hắn có thể dung thứ cho Thu Nguyệt từng giúp đỡ mình, vậy hắn nhất định là người có đạo đức cực cao.
Nếu ta ngủ với hắn rồi.
Hắn sẽ phải chịu trách nhiệm với ta cả đời!
Trong lúc ăn, Thu Nguyệt lại đến. Nàng ta ấp a ấp úng, nói có chuyện quan trọng, gọi Tiêu Huy Ứng ra ngoài.
Ta nhân cơ hội bỏ thuốc vào ly rượu của hắn.
Sau đó lén lút ra cửa nghe trộm.
"Huy Ứng ca ca, không phải Thu Nguyệt muốn nói xấu đâum nhưng Phù Dung tiểu thư lòng dạ quá sâu, giỏi diễn kịch, huynh không thể tùy tiện tin nàng ta được."
"Thế này mà không gọi là nói xấu?"
"… Thu Nguyệt cũng là lo cho huynh. Nàng ta mới vừa mất tân lang, đã vội lấy lòng huynh, rõ ràng là một nữ tử ích kỷ ham hư vinh."
"Ồ, nàng từ nhỏ đã như vậy rồi."
…
Ta nghe mà nổi đầy vạch đen trên đầu.
Vô duyên quá thể đáng.
Ta không thèm nghe nữa, quay vào bàn ăn tiếp tục ăn cơm.
Đương nhiên cũng không nghe thấy câu tiếp theo của Tiêu Huy Ứng:
"Nàng ấy mà không tham hư vinh, thì ta cũng chẳng cần quyền thế làm gì."