Trên xe ngựa, Ôn Kim Chi ngồi vắt chân, kiêu ngạo nhìn ta rửa chân cho nàng ta.
Đến khi không còn ai xung quanh, nàng ta lập tức gỡ bỏ lớp giả tạo.
“Đồ tiện nhân quê mùa, loại như ngươi chỉ xứng làm việc rửa chân hầu hạ người khác mà thôi.”
Thấy ta vẫn im lặng, nàng ta bỗng nâng chân, hất nước thẳng vào mặt ta, cười lớn:
“Ngươi hèn mọn đến mức chỉ đáng uống nước rửa chân của bản tiểu thư!”
Ta bình thản lau mặt, rồi cầm cả chậu nước, hấtt thẳng vào mặt nàng ta.
“A!”
Ôn Kim Chi hoảng hốt bật dậy, tóc mai rối tung, mái tóc ướt sũng, cả người nhếch nhác.
“Thấy nước rửa chân của chính mình có mùi thế nào?”
Ta khẽ nhếch môi, cười lạnh nhìn nàng ta giận đến run người.
“Chát!”
Một cái tát giáng mạnh lên má, cơn đau nhói lan khắp nửa mặt.
Ta loạng choạng ngã về phía sau, cổ tay va trúng góc tủ, đau thấu tận tim.
Tạ Huyền Thừa vội bước đến, cởi áo choàng khoác lên người Ôn Kim Chi, rồi nhìn ta bằng ánh mắt băng lạnh:
“Lục Cẩn Duyệt, ngươi thật nghĩ ta không dám động đến ngươi sao? Chuyện cũ ta có thể bỏ qua, nhưng nay, ta tuyệt không để Kim Chi chịu tổn thương nửa phần.”
Ta đứng lặng, lòng trống rỗng.
Hắn vẫn chưa buông được oán hận của kiếp trước.
Ta siết chặt ổ tay rớm máu, cố nở một nụ cười nhợt nhạt:
“Tạ Huyền Thừa, dù ngươi không còn chút tình nghĩa nào với ta, nhưng dù sao ta cũng là người từng cứu mạng ngươi. Đây là cách Tạ gia đối đãi ân nhân sao?”
Hắn hạ mắt, giọng nhạt như tro lạnh:
“Ân tình của ngươi, ta sẽ tìm cách báo đáp. Nhưng Kim Chi là người ta yêu, cũng là thê tử tương lai của ta, ta không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương nàng.”
Ôn Kim Chi yếu ớt nép vào lòng hắn, nước mắt lưng tròng:
“Tuyên Thần, Lục tiểu thư nổi giận cũng là chuyện dễ hiểu. Nếu không có ta, có lẽ nay hai người đã là phu thê.”
“Ta chỉ hỏi nàng đôi câu về ba năm chàng mất tích, nàng liền nổi nóng. Chắc là lỗi của ta, tự tay phá vỡ mối nhân duyên tốt đẹp ấy.”
Tạ Huyền Thừa nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng, giọng tràn đầy dịu dàng:
“Kim Chi, nếu sớm biết có ngày hôm nay, ba năm trước ta thà c.h.ế.t đi, chứ quyết không để nàng phải chịu uất ức như vậy.”
Lời hắn như sấm sét nổ bên tai, đ.á.n.h tan chút lý trí cuối cùng trong ta.
Hóa ra, trong mắt hắn, ba năm ta chăm sóc, cứu giúp, yêu thương, chỉ là vết nhơ không đáng nhắc tới sao?
Ta bật cười, giọng khản đặc:
“Nếu sớm biết có ngày hôm nay, ta thà để mặc ngươi c.h.ế.t giữa tuyết lạnh, chứ chẳng bao giờ cứu một kẻ vô tình bạc nghĩa như ngươi.”
Mắt phượng của hắn khẽ nheo lại, vẻ tuấn tú lạnh lẽo phủ một tầng u ám.
“Lục Cẩn Duyệt, ngươi thật sự nghĩ như vậy sao?”
Chương 3:
Hắn buông ta ra, giọng thản nhiên đến tàn nhẫn:
“Còn năm mươi dặm nữa mới đến Kinh thành. Lục tiểu thư tâm hỏa quá vượng, nay để nàng ta xuống ngựa đi bộ, cho nguôi giận đi.”
Đám gia phó lập tức tuân lệnh, kéo ta ra khỏi xe, đẩy về cuối đoàn.
Từ khung cửa sổ xe ngựa, Ôn Kim Chi khẽ nghiêng người, ánh mắt chứa đầy vẻ đắc thắng...
“Trời đã tối, tuyết lại dày, ta sợ Lục tiểu thư theo không kịp, nên buộc một sợi dây vào tay nàng ta đi.”
Trong cơn gió tuyết mịt mù, ta chỉ mặc một y phục mỏng, bước thấp bước cao trên con đường tuyết phủ trắng xóa.
Xe ngựa lúc chậm lúc nhanh, ta ngã lên ngã xuống trong tuyết, bị kéo lê phía sau, cả người tím bầm, m.á.u loang ra hòa vào băng giá.
Đến khi ta kiệt sức, ngã gục, họ mới cho Ma ma của ta lại gần, dìu ta lên chiếc xe cuối cùng.
Ma ma run run vuốt gò má ta, nghẹn giọng nói:
“A Mãn kia sao có thể đối xử với tiểu thư như vậy chứ…”
Ta c.ắ.n răng chịu đựng, vùi mặt nóng rát vào lòng bà, khẽ thì thầm:
“A Mãn đã c.h.ế.t rồi.”
Sau khi tiễn Ôn Kim Chi về phủ Ôn, xe ngựa nhanh chóng đưa ta về phủ Tạ Quốc công.
Cơn sốt đã lui, nhưng toàn thân vẫn rã rời.
Vừa đặt chân lên hành lang, Tạ Huyền Thừa đã cau mày:
“Mẫu thân ta đâu?”
Một nha hoàn cung kính đáp:
“Phu nhân đang ở viện của Đại công tử ạ.”
Ta theo quy củ đến thỉnh an Tạ phu nhân, vị phu nhân xuất thân tướng môn, tướng công mất khi tuổi còn trẻ, một mình nuôi ba đứa con, tính tình nghiêm nghị, chẳng giống những quý phụ thông thường.
Kiếp trước, khi Tạ Huyền Thừa mê tín chuyện luân hồi, cũng chính ta và Tạ phu nhân cùng nhau gánh vác cơ nghiệp Tạ gia.
Nhờ Tạ phu nhân chủ trì, ta được ghi danh là biểu tiểu thư của phủ Quốc công.
Còn Tạ Huyền Thừa, hắn cố ý dặn ta từ nay gọi hắn là biểu ca, để Ôn Kim Chi yên lòng.
Có danh nghĩa của phủ Quốc công, ta mới thuận tiện ra vào yến tiệc, dò hỏi tin tức các nhà quyền quý trong Kinh.
Mẫu thân ta thuở trước đã đoạn tuyệt với người nhà, đổi tên rồi theo phụ thân ta xuống phương Nam.
Người chưa từng nhắc tới nguồn gốc của mình, ngay cả Ma ma cũng không biết.
Ta chỉ biết ngoại tổ gia là người ở Kinh thành, thân phận tôn quý.
Mẫu thân từng nói, khi rời đi, bà đã khiến người nhà mất hết mặt mũi, thề cả đời không quay lại.
Nhưng trước lúc lâm chung, bà nắm tay ta, lúc thì bảo phải về Kinh tìm về nguồn gốc, lúc lại khóc nói mình chẳng còn mặt mũi gặp lại song thân.
Ta hiểu, sâu trong lòng bà, bà vẫn muốn về nhà.
Ta dự yến khắp nơi, dò hỏi tung tích.
Cũng không biết mình đụng chạm điều gì khiến Tạ Huyền Thừa phật ý.
Đêm ấy, khi ta trở về từ thuyền hoa, hắn lạnh mặt đứng chờ ở cổng phủ.
“Lục Cẩn Duyệt, ngươi mới đến Kinh thành không lâu mà đã suốt ngày xuất đầu lộ diện,
mười ngày thì chín ngày ra dự yến. Hôm nay công tử nhà Hộ bộ Thị lang còn hỏi ta ngươi đã có hôn ước hay chưa!”
Ta ung dung châm trà, đẩy chén về phía hắn, giọng điềm nhiên:
“Phiền biểu ca nói giúp, ta vẫn chưa có hôn ước.”
“Ngươi!” – hắn nghiến răng, ánh mắt như bốc lửa:
“Ngươi sao có thể nói chưa hôn phối được? Chúng ta đã từng bái đường! Ngươi định làm kẻ lẳng lơ sao?”
Ta khẽ nhướn mày, nửa cười nửa mỉa:
“Biểu ca nói gì lạ vậy? Chúng ta còn chưa phu thê đối bái, đâu tính là thành thân. Cẩn thận lời này mà để Ôn tiểu thư nghe được, nàng lại làm ầm lên mất.”
Hắn nghẹn lời, sa sầm mặt, vung tay áo bỏ đi.
Nhờ những buổi yến tiệc ấy, ta rốt cuộc cũng tìm được ngoại tộc của mình, là nhà họ Thôi ở Thanh Hà cũng chính là dòng họ mà Tạ Huyền Thừa từng nhắc đến: “Một nhà ba đời làm Tể tướng”.
Mẫu thân ta chính là Thôi tiểu thư năm xưa, còn người mà thiên hạ gọi là “Diêm Vương sống” Thôi Văn Dã lại là biểu ca của ta.
Ta vốn định sang thỉnh an Tạ phu nhân để chính thức cáo từ, nhưng vừa bước ra, đã thấy hắn sai người trói Ma ma của ta lại.
Hắn đứng trên bậc thềm cao, giọng lạnh như băng:
“Kim Chi cứ khóc mãi, nói rằng Ma ma của ngươi dám vô lễ với nàng.”
Chỉ là sáng nay Ôn Kim Chi đến buông lời khích bác, Ma ma sợ ta chịu thiệt nên đuổi nàng ta ra ngoài, vậy mà giờ lại thành tội vô lễ?
Ta cố phân trần, nhưng lời chẳng lọt vào tai hắn.
Từng ngọn roi vun vút quất xuống thân già của Ma ma, mỗi nhát roi như quất thẳng vào tim ta, m.á.u thịt xé ra, tim ta cũng rớm m.á.u theo.
Ta xông đến chắn cho bà, chịu thay mấy roi.
Cả người vừa đau vừa rát, vết thương cũ chưa lành, vết mới lại chồng lên.
Tạ Huyền Thừa lạnh giọng:
“Đến Kinh thành rồi mà vẫn không hiểu quy củ, vậy lần này để người nhớ lâu hơn một chút. Người đâu, kéo biểu tiểu thư xuống thủy lao. Bao giờ biết nhận sai, thì thả ra.”
Thủy lao lạnh lẽo ẩm thấp, nước tanh âm ỉ chảy, nước ngập đến ngực, lạnh buốt đến tận tim.
Lúc nước dâng chúng tràn vào mũi, ngấm vào phổi, ta gần như sắp tắt thở, chỉ loáng thoáng thấy gương mặt mẫu thân mờ dần trong bóng tối.
Khi ta mở mắt lần nữa, hắn đang ngồi bên giường, giọng dịu hẳn:
“Ngươi sau khi chịu phạt rồi, chắc cũng hiểu quy củ. Ngày mai ta lấy Kim Chi, sẽ cho ngươi thân phận… làm thiếp. Chỉ cần ngươi không làm hại nàng, ta sẽ đối xử tử tế với ngươi.”
Ta bật cười, giọng khàn khàn lạnh buốt:
“Ta đã tìm lại được ngoại tổ mẫu, ngươi nghĩ ta còn muốn làm thiếp cho ngươi sao?”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt khinh thường có vẻ không tin.
Hắn luôn xem Ôn Kim Chi như trăng sáng trong tim.
Ta thật muốn xem, khi hắn biết Ôn Kim Chi từng tư tình với thư sinh kia, gương mặt hắn sẽ ra sao.
Sáng hôm sau, ta thỉnh an Tạ phu nhân, rồi lên xe về Thôi phủ.
Cũng đúng khi ấy, hôn lễ của hắn cũng bắt đầu.
Tạ Huyền Thừa khoác hỷ phục, cùng bằng hữu uống rượu chúc mừng.
Dù là ngày đại hỉ, nhưng trong lòng hắn lại trống rỗng lạ thường, như thể đã đ.á.n.h mất điều gì quan trọng.
Hắn quay người, thoáng thấy bóng dáng quen thuộc rời khỏi Tạ phủ, đang định sai người đuổi theo thì Ôn Kim Chi bước đến, giọng ngọt ngào:
“Tuyên Thần, thiếp đã đồng ý cho Lục tiểu thư làm thiếp rồi, nhưng sao nàng chưa đến dâng trà? Lẽ nào còn oán hận chúng ta sao?”
Chương 4:
Tạ Huyền Thừa nhíu mày:
“Lục Cẩn Duyệt đâu? Sao còn chưa tới ra mắt chủ mẫu?”
Ôn Kim Chi vẫn giữ vẻ cao ngạo của quý nữ:
“Thôi mặc kệ đi, chắc nàng ta coi thường thân phận thiếp thất, dẫu sao cũng từng suýt làm chính thê, nay lại phải làm thiếp, sao cam lòng được?”
Sắc mặt Tạ Huyền Thừa dần tối lại, giọng lạnh như băng:
“Gọi nàng ta đến. Chưa chính thức nhập phủ mà đã không biết quy củ, không biết cung kính chủ mẫu… xem ra ta quá dung túng nàng ta rồi.”
Bọn gia phó liếc nhìn nhau, do dự mở miệng:
“Nhị công tử… Biểu tiểu thư vừa rồi đã cáo từ phu nhân, lên xe đi rồi.”
Tạ Huyền Thừa khựng lại.
“Đi rồi sao? Nàng ta ở Thượng Kinh không người nương tựa, có thể đi đâu được chứ?”
Ôn Kim Chi mỉm cười dịu dàng, khẽ khuyên:
“Tuyên Thần, chàng cũng đừng trách Lục tiểu thư nữa. Nàng ta không muốn làm thiếp, e là đã tìm được chỗ dựa tốt hơn rồi. Có lẽ nàng đi như vậy, cũng là để khỏi làm phiền chàng và thiếp, chúng ta hà tất vì thế mà bận lòng.”
Hắn nhìn gương mặt thanh tú của nàng, cố gắng trấn tĩnh lại.