Trên sân khấu, Trần Hạo và Tô Uyển cuối cùng cũng rời xuống.
Chương trình tiếp tục.
Tôi vẫn tiếp tục công việc của mình — bưng bê, đưa đón.
Khi đi ngang bàn số 3, tôi nghe thấy giọng Tô Uyển đang gọi điện.
“Mẹ ơi, để con kể… hôm nay ảnh tặng con quà trước mặt cả công ty luôn ấy…”
“Đúng rồi, chính cái người con từng kể là giám đốc đó…”
“Trời ơi mẹ đừng lo, ảnh ly hôn lâu rồi, không có vợ cũ đâu…”
Giọng cô ta không lớn.
Nhưng cũng chẳng nhỏ.
Vừa đủ để mấy bàn xung quanh nghe rõ rành rọt.
Tôi đặt khay xuống.
Không có vợ cũ?
Trần Hạo, cả cái loại lời nói dối trắng trợn như thế mà anh cũng dám nói ra à?
“Chị Niệm?”
Tô Uyển cúp máy, quay sang nhìn tôi.
“Sao chị cứ đứng đây mãi thế?”
“Tôi đứng xem có ai cần gì thêm.” – Tôi đáp.
“Ồ…” – Ánh mắt cô ta lướt qua tôi từ trên xuống dưới.
“Chị Niệm năm nay bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ?”
“29.”
“Trời ơi, sắp 30 rồi cơ à?” – Cô ta tặc lưỡi, “Có người yêu chưa?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Chưa.”
“Vậy phải tranh thủ đi thôi~” – Cô ta gật gù, giọng đầy thành tâm góp ý –
“Con gái mà, qua 30 là bắt đầu mất giá rồi đó. Chị xem em nè, tranh thủ còn trẻ, kiếm được người biết thương mình.”
Cô ta giơ cổ tay lên.
Chiếc vòng ngọc phỉ thúy lấp lánh dưới ánh đèn.
“Anh Hạo chiều em lắm, muốn gì cũng mua cho. Hay là, chị có ai phù hợp, để em giới thiệu cho nhé?”
Tôi nhoẻn miệng cười.
“Vậy thì cảm ơn Phó phòng Tô nhiều nha.”
Cô ta khựng lại, có vẻ không nghĩ tôi sẽ thoải mái đến thế.
“Không… không có gì…”
Tôi xoay người rời đi.
Tô Uyển.
Cô có biết không?
Chiếc vòng mà cô đang đeo trên tay, chính là tiền đặt cọc cho căn nhà cưới của tôi.
68.000 tệ.
Trọn vẹn sáu vạn tám.
Ngày trước, anh ta còn tiếc tiền mua cho tôi một sợi dây chuyền 500 tệ.
Miệng thì nói: “Quan trọng là tấm lòng, chứ không phải giá trị.”
Còn bây giờ?
Sáu vạn tám, chẳng thèm chớp mắt.
Đúng là mở mang tầm mắt thật.
Tôi đi đến góc khuất, lấy điện thoại ra.
Có một tin nhắn mới.
Chị Hà:
【Chuẩn bị xong chưa?】
Tôi trả lời:
【Xong rồi.】
Chị Hà:
【USB đang cắm sẵn ở máy chủ. Đợi lát nữa hắn lên sân khấu báo cáo dự án, tôi sẽ chuyển màn chiếu sang thư mục của em.】
Tôi:
【Cảm ơn chị Hà.】
Chị Hà:
【Cảm ơn gì. Chị ngứa mắt với hắn lâu rồi.】
Tôi bật cười khẽ.
Chị Hà vào công ty được ba năm rồi.
Là người duy nhất biết rõ chuyện giữa tôi và Trần Hạo.
Lúc tôi kết hôn, chính chị ấy là người xin nghỉ phép giúp tôi.
Lúc tôi ly hôn, cũng chính chị là người âm thầm chỉnh sửa lại thông tin trên hệ thống.
“Lâm Niệm,”
Hồi đó chị từng hỏi tôi,
“Em chắc chắn không làm lớn chuyện chứ?”
Tôi nói chắc chắn.
Tôi không muốn trở thành trò cười cho cả công ty.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Là hắn — người khơi mào trước.
Là hắn nghĩ rằng có thể giẫm lên tôi mà chẳng phải trả giá.
Là hắn cho rằng tôi sẽ mãi mãi nhịn, mãi mãi im lặng.
Vậy thì xin lỗi nhé, Trần Hạo.
Anh muốn diễn kịch giữa sảnh tiệc à?
Tôi sẽ giúp anh... chiếu luôn đoạn cuối.
4.
Tiệc tất niên đã bước sang giờ thứ hai.
Sắp đến tiết mục báo cáo của các phòng ban.
Trần Hạo bắt đầu chỉnh lại file trình chiếu.
Tôi bước tới, rót thêm trà cho anh ta.
“Giám đốc Trần.” – Tôi cất giọng nhẹ nhàng – “Tài liệu báo cáo chuẩn bị đầy đủ rồi chứ?”
Anh ta liếc mắt nhìn tôi.
“Cô hỏi cái đó làm gì?”
“Không có gì.” – Tôi mỉm cười – “Chỉ muốn chắc chắn thôi. Dù gì tôi cũng góp một phần trong dự án này.”
Anh ta bật cười khẩy.
“Góp một phần?”
“Đúng vậy.” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta –
“Tôi nhớ là người viết đề án là tôi, người liên hệ với khách hàng cũng là tôi, người tăng ca xuyên đêm để chạy tiến độ… vẫn là tôi.”
Anh ta đặt tách trà xuống.
Nét mặt trầm lại.
“Lâm Niệm.”
Giọng anh ta hạ xuống, lạnh băng.
“Tôi cảnh cáo cô, đừng có gây chuyện.”
“Tôi đâu có.”
“Vậy thì tốt.” – Anh ta nói, mặt không đổi sắc –
“Biết điều một chút. Tối nay làm tốt việc bưng bê của cô đi.”
Anh ta ngừng một lúc, rồi nói tiếp:
“Dự án này có thành hay không là nhờ vào quyết định của tôi. Người thực thi, thiếu gì.”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh nói đúng lắm, Giám đốc Trần.”
Tôi nở một nụ cười nhẹ.
“Vậy thì tôi xin chúc anh báo cáo thành công.”
Tôi quay người bước đi.
Ánh mắt anh ta vẫn dán vào lưng tôi.
Tôi biết rõ anh ta đang nghĩ gì.
Anh ta tưởng tôi đang xuống nước.
Tưởng tôi chỉ giận dỗi vu vơ như mọi lần.
Tưởng tôi vẫn là người phụ nữ luôn im lặng chịu đựng suốt 5 năm qua.
Nhưng anh ta không biết —
tối nay, tôi không còn nhịn nữa.
“Lâm Niệm.”
Trước cửa bếp, chị Hà gọi tôi.
“Mọi thứ sẵn sàng chưa?” – Chị hạ giọng hỏi.
Tôi gật đầu.
“Trong USB là gì vậy?” – Chị nhìn tôi chăm chú.
Tôi nhìn lại chị.
“Giấy ly hôn.”
Chị Hà khựng lại một giây.
“Còn gì nữa?”
“Bằng chứng anh ta ngoại tình trong hôn nhân.” – Tôi đáp –
“Tin nhắn, chuyển khoản, cả lịch đặt phòng khách sạn.”
Chị Hà hít sâu một hơi.
“Em… lưu lại hết sao?”
“Ừ.” – Tôi gật đầu –
“Lúc ly hôn, anh ta nói bọn em chia tay trong hòa bình, không có người thứ ba.
Tôi tin.
Tôi còn nghĩ, sau này tụi tôi vẫn có thể làm bạn.”
“Rồi sau đó thì sao?”
“Tôi phát hiện…
Anh ta nói với người trong công ty rằng tụi tôi chưa từng kết hôn.”
Tôi cười nhạt.
“Anh ta nói tôi là người theo đuổi anh ta điên cuồng, bị từ chối nên mới hằn học trả thù.”
Chị Hà buột miệng chửi thề một tiếng.
“Cho nên tối nay…”
“Tối nay, tôi sẽ cho tất cả mọi người thấy.” – Tôi nói –
“Thấy ai là kẻ điên.
Ai là kẻ dối trá.”
Chị Hà nhìn tôi chằm chằm.
“Lâm Niệm.” – Chị nói chậm rãi –
“Em nghĩ kỹ chưa? Làm thế này… sau này ở công ty…”
“Tôi nghĩ kỹ rồi.” – Tôi cắt lời chị.
“Chị Hà.” – Tôi nói, giọng bình thản nhưng rắn rỏi –
“Tôi làm ở đây bốn năm.
Dự án là tôi làm, người tăng ca là tôi, nhưng công lao cuối cùng là của anh ta.”
“Tôi bỏ tiền đặt cọc mua nhà, cuối cùng căn nhà đứng tên anh ta.”
“Tôi giấu chuyện anh ta ngoại tình suốt 5 năm, để rồi cuối cùng, tôi biến thành ‘người theo đuổi điên cuồng bị từ chối’.”
“Giờ đây, anh ta bắt tôi mặc áo gile đi bưng bê.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị Hà.
“Chị nói xem, tôi còn gì để mất?”
Chị Hà im lặng vài giây.
Sau đó, chị bật cười.
“Được.” – Chị gật đầu –
“Vậy thì chơi luôn.”
“Đợi hắn lên sân khấu chiếu slide, tôi sẽ chuyển màn hình sang thư mục của em.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn chị, chị Hà.”
“Cảm ơn cái gì.” – Chị vỗ nhẹ lên vai tôi –
“Loại người như hắn, phải bị xử từ lâu rồi.”
5.
Tiệc cuối năm bước vào phần áp chót:
Báo cáo phòng ban.
MC bước lên sân khấu.
“Sau đây, xin mời Giám đốc Trần Hạo từ phòng Kinh doanh lên trình bày báo cáo dự án năm vừa qua!”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Trần Hạo đứng dậy, chỉnh lại áo vest.
Tô Uyển bên cạnh cổ vũ:
“Cố lên anh Hạo~”
Anh ta mỉm cười, gật đầu tự tin, sải bước lên sân khấu.
“Thưa các lãnh đạo, đồng nghiệp thân mến, chúc mọi người buổi tối vui vẻ.”
Giọng anh ta tràn đầy tự tin và khí thế.
“Trong năm vừa qua, nhờ sự chỉ đạo đúng đắn của công ty, phòng Kinh doanh của chúng tôi đã hoàn thành dự án XX, mang lại doanh thu 8 triệu…”
Màn chiếu bật sáng.
Trang đầu tiên của slide hiện lên:
“BÁO CÁO PHÒNG KINH DOANH – NGƯỜI TRÌNH BÀY: TRẦN HẠO”
Tôi đứng lặng ở góc hội trường, tay cầm khay, mắt không rời sân khấu.
Nhìn anh ta thao thao bất tuyệt, khí thế bừng bừng.
“Trọng điểm của dự án này là việc chúng tôi nắm bắt được xu hướng thị trường sớm…”
Nắm bắt xu hướng?
Là tôi thức ba đêm trắng mới phân tích ra xu hướng đó.
“Trong khâu kết nối khách hàng, chúng tôi áp dụng chiến lược linh hoạt…”
Chiến lược linh hoạt?
Là tôi bị khách mắng tới lần thứ năm mới đúc kết được từng lời từng câu.
“Cuối cùng, chúng tôi hoàn thành đơn hàng trong thời gian ngắn nhất…”
Thời gian ngắn nhất?
Ba tháng đó, tôi gầy đi tám cân.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta đứng trên sân khấu, ánh đèn rọi lên khuôn mặt đầy tự mãn.
Rồi —
Tôi nhìn sang chị Hà.
Chị đứng cạnh bàn điều khiển âm thanh.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Tôi khẽ gật đầu.
Ngón tay chị đặt lên nút chuyển cảnh.
Một cái nhấn.
Màn hình chớp nhẹ một cái.
Slide biến mất.
Thay vào đó — là một tấm ảnh.
Ảnh chụp giấy ly hôn.
Tên Trần Hạo và tên tôi, đứng cạnh nhau rõ ràng.
Ngày ly hôn: 15/03/2024.
Cả hội trường lặng đi một giây.
Sau đó —
“Cái gì thế kia?”
“Giấy… ly hôn?”
“Trần Hạo từng kết hôn?”
“Khoan đã… đối phương là… Lâm Niệm?!”
Âm thanh xì xào lan ra như sóng vỡ bờ.
Trần Hạo chết đứng trên sân khấu.
Gương mặt anh ta trong tích tắc chuyển sang xanh mét như gan lợn.
“Cái… cái này là sao?!”
Anh ta quay phắt về phía bàn điều khiển.
“Là ai giở trò? Ai đang giỡn mặt tôi?!”