“Hôm nay nhiệm vụ của cô là bưng bê.”
Trần Hạo ném một chiếc áo gile đen lên bàn tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Sao? Cô còn muốn lên sân khấu nhận giải?”
Anh ta cười lạnh, “Dự án này là do tôi dẫn.”
Tôi đã làm dự án đó ba tháng.
Tăng ca suốt tám mươi bảy ngày.
“Được thôi.”
Tôi đứng dậy, cầm lấy áo gile.
“Lâm Niệm.” Anh ta lại gọi tôi, “Tối nay có khách VIP, phục vụ cho đàng hoàng vào.”
Tôi quay đầu, đối mặt với ánh mắt đắc ý của anh ta.
Tôi bật cười khẽ.
“Không vấn đề gì đâu, Giám đốc Trần.”
Tôi sẽ phục vụ thật tốt.
Rất tốt là đằng khác.
1.
Tiệc cuối năm tổ chức ở sảnh tiệc dưới tầng trệt công ty.
Tôi thay áo gile đen, đứng ở cửa sau bếp.
Đồng phục phục vụ bàn.
Ba tháng trước, tôi vẫn còn là người phụ trách chính của dự án này.
“Lâm Niệm?”
Có người gọi tôi.
Tôi quay lại, là Tiểu Lưu của phòng Hành chính.
Cô ấy nhìn chiếc áo gile trên người tôi, hơi sững lại.
“Cậu sao lại…”
“Do Giám đốc Trần phân công.” Tôi đáp, “Tối nay thiếu người.”
Tiểu Lưu mấp máy môi, không nói gì thêm.
Tôi hiểu rõ vẻ mặt ấy của cô ta —
Thương hại.
Và cả một chút hả hê.
Cả công ty đều biết tin đồn tôi với Trần Hạo không ưa gì nhau.
Nhưng không ai rõ nguyên nhân.
“Lâm Niệm.”
Cánh cửa sau bếp bật mở, trưởng ca ló đầu ra.
“Cô phụ trách bàn số 3, bàn chính giữa đấy.”
“Vâng.”
Tôi bước vào sảnh tiệc.
Ánh đèn rực rỡ, tiếng nói cười huyên náo.
Tiệc cuối năm của công ty năm nào cũng hoành tráng.
Chủ đề năm nay là: “Tích Lũy Chờ Thời”
Một dải băng rôn khổng lồ treo trên sân khấu.
Bàn số 3 nằm ngay chính giữa —
Là bàn chính dành cho các lãnh đạo.
CEO, Phó tổng, các trưởng phòng.
Và cả —
Trần Hạo.
Anh ta ngồi đó, vest thẳng thớm, chỉnh tề.
Bên cạnh là một cô gái trẻ.
Tóc dài buông xõa, trang điểm kỹ lưỡng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền Cartier.
Tô Uyển.
Cô ta là nhân viên mới vào ba tháng trước.
Là “bạn gái” hiện tại của Trần Hạo.
Cũng là người từng…
Thôi bỏ đi.
Tôi bưng khay bước tới, nở nụ cười tiêu chuẩn.
“Chào các lãnh đạo, xin hỏi mọi người có muốn dùng thêm trà không ạ?”
CEO gật đầu: “Thêm một chút.”
Tôi rót trà cho ông ấy.
Tay không hề run.
“Đây là nhân viên mới à?” – Phó tổng nghiêng đầu hỏi.
“Không,” Trần Hạo lên tiếng, “Là người bên bộ phận tôi, Lâm Niệm.”
Anh ta ngừng một nhịp, rồi nói tiếp:
“Tối nay thiếu người, tôi sắp xếp cho cô ấy qua hỗ trợ.”
“À.” Phó tổng liếc nhìn tôi, không hỏi thêm gì nữa.
Tôi tiếp tục rót trà.
Đi đến trước mặt Tô Uyển.
“Xin hỏi chị có muốn dùng thêm trà không ạ?”
Tô Uyển nhìn tôi, khoé môi cong lên.
“Có chứ, cảm ơn chị Niệm.”
Giọng cô ta ngọt như mật, nghe đến buồn nôn.
Tôi rót trà cho cô ta.
Một giọt không dư, một giọt không thiếu.
“Chị Niệm này,” cô ta bỗng cất giọng,
“Chị mặc áo gile này trông hợp ghê luôn á.”
Tôi mỉm cười, không đáp.
“Anh Hạo thấy đúng không?” – Cô ta quay sang hỏi Trần Hạo.
Trần Hạo ho khẽ một tiếng: “Đừng đùa nữa.”
Nhưng khóe môi anh ta lại chẳng giấu nổi nụ cười.
Tôi nâng khay lên, xoay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng cười giòn như chuông bạc của Tô Uyển.
Tôi đi đến góc khuất, đặt khay xuống.
Điện thoại khẽ rung.
Là tin nhắn WeChat.
Chị Hà: 【Thiết bị đã cài xong, USB cắm vào máy chủ rồi.】
Tôi đáp: 【Đã rõ.】
Chị Hà là trưởng phòng Nhân sự.
Cũng là người phụ trách điều phối chính cho tiệc năm nay.
Và — là người duy nhất biết chuyện giữa tôi và Trần Hạo.
Tôi liếc nhìn sân khấu.
Ánh xanh từ máy chiếu nhấp nháy liên tục.
Còn khoảng hai tiếng nữa.
Tiết mục cuối cùng của đêm tiệc — chính là phần báo cáo của bộ phận Trần Hạo.
Anh ta sẽ lên sân khấu.
Thuyết trình về dự án anh ta “dẫn dắt” thành công rực rỡ.
Dự án mà tôi đã tăng ca suốt 87 ngày để hoàn thành.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Trần Hạo.
Anh muốn tôi bưng bê đúng không?
Vậy thì… tôi sẽ "phục vụ" cho anh một cú thật lớn.
2.
Tiệc tất niên chính thức bắt đầu.
Mở màn là bài phát biểu của CEO.
Tôi đứng ở góc khuất, tay cầm khay phục vụ.
“Trong năm vừa rồi, công ty chúng ta đã đạt được những thành tựu đáng tự hào…”
Giọng CEO vang lên từ dàn loa.
Tôi chẳng buồn nghe.
Tôi đang nhìn Trần Hạo.
Anh ta ngồi ở bàn chính, gương mặt rạng rỡ, thần thái đầy tự tin.
Tô Uyển ngồi sát bên, thỉnh thoảng lại ghé tai thì thầm vài câu.
Cả hai trông vô cùng đẹp đôi.
Đúng kiểu trai tài gái sắc.
“Lâm Niệm.”
Trưởng ca đến gần, nói khẽ bên tai tôi:
“Bàn số 3 hết rượu vang rồi, cô đi lấy thêm một chai.”
“Vâng.”
Tôi quay người đi về phía bếp sau.
Lúc đi ngang nhà vệ sinh, nghe loáng thoáng có tiếng người trò chuyện.
“…Biết tin chưa, Tô Uyển sắp được cất nhắc làm trưởng nhóm đấy.”
“Gì cơ? Cô ta mới vào có ba tháng mà?”
“Người ta có bản lĩnh thì biết sao được.”
“Bản lĩnh gì chứ? Là thủ đoạn thì có.”
Là giọng của hai đồng nghiệp nữ.
Tôi không dừng lại, tiếp tục bước đi.
“Này, cậu nghĩ có phải Trần Hạo đang nhắm vào Lâm Niệm không?”
“Chắc chắn rồi. Hôm nay nhìn cô ấy ăn mặc như vậy còn gì…”
“Cũng đáng đời. Ai bảo dám đắc tội với sếp.”
“Ơ nhưng tôi thấy Lâm Niệm giỏi mà, cái dự án kia đâu phải cô ấy làm hết à?”
“Làm thì sao? Công lao vẫn là của Giám đốc Trần.”
Tiếng cười khúc khích vang lên từ trong nhà vệ sinh.
Tôi siết chặt chiếc khay trong tay.
Vẫn không dừng bước.
Ánh đèn trong bếp có phần chói mắt.
Tôi lấy một chai rượu vang rồi quay lại.
Đến đoạn rẽ ngay góc hành lang —
Tôi đụng phải một người.
Là Trần Hạo.
Anh ta vừa từ nhà vệ sinh đi ra.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không khí lặng đi vài giây.
“Có chuyện gì à?” Anh ta nhíu mày.
“Không có.” Tôi đáp, giọng đều, “Giám đốc Trần cần gì thêm không?”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm mấy giây.
“Lâm Niệm.”
Giọng anh ta hạ xuống thấp.
“Tôi cảnh cáo cô, đêm nay đừng gây chuyện.”
Tôi im lặng.
“Cô hiểu ý tôi mà,” anh ta nói tiếp, “Chuyện đã qua thì để nó qua đi.”
Cho qua rồi?
Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.
“Giám đốc Trần,” tôi đáp, “Anh yên tâm.”
Tôi giữ khay ngay ngắn, bước ngang qua anh ta.
“Tối nay tôi chỉ có một nhiệm vụ thôi — phục vụ.”
Anh ta hơi khựng lại.
Tôi không ngoảnh đầu.
Cho qua rồi?
Trần Hạo, anh nghĩ cho qua là xong à? Tôi thì chưa đâu.
Tôi quay lại sảnh tiệc.
Chương trình đang đến phần biểu diễn.
Trên sân khấu, có người đang hát.
Tôi mang chai rượu đến bàn số 3.
“Cảm ơn.” – CEO đón lấy ly rượu từ tôi.
“Không có gì ạ.”
Tôi vừa định quay đi —
“Khoan đã.”
Là giọng của Tô Uyển.
Tôi dừng bước.
“Chị Niệm~” – cô ta cười ngọt xớt – “Phiền chị rót giúp em một ly rượu nhé?”
Tôi nhìn cô ta.
“Em tự rót không khéo tay lắm…” – cô ta giơ cổ tay lên, giọng nũng nịu – “Hôm nay đeo vòng hơi nặng.”
Trên tay cô ta là một chiếc vòng ngọc phỉ thúy.
Màu sắc cực đẹp.
Tôi từng thấy nó trong sao kê thẻ tín dụng của Trần Hạo tháng trước.
68.000 tệ.
“Được thôi.”
Tôi cầm chai rượu lên, rót vào ly cô ta.
“Đủ rồi đủ rồi~” – cô ta phẩy tay – “Chị Niệm làm cái này quen tay ghê đó.”
Tôi đặt chai xuống.
“Thành thói quen rồi.”
“Vậy sao?” – cô ta nghiêng đầu, giọng đầy ẩn ý – “Em nghe nói chị trước kia làm quản lý dự án?”
“Đúng vậy.”
“Thế sao giờ lại…” – cô ta cố tình bỏ lửng câu nói.
Tôi biết cô ta muốn nói gì.
Giờ lại thành người bưng bê rồi à?
“Công ty cần thì tôi làm thôi.” Tôi mỉm cười. “Nếu Phó phòng Tô không cần gì thêm, tôi xin phép làm tiếp công việc.”
“Phó phòng Tô.”
Mắt cô ta sáng rực lên.
“Chị biết rồi à?”
“Tin đồn lan nhanh mà.” Tôi mỉm cười. “Chúc mừng nhé.”
“Cảm ơn chị Niệm~” – cô ta híp mắt cười, điệu cười như muốn nhét kẹo bông vào tai người ta – “Vậy từ giờ chúng ta là đồng nghiệp rồi, mong chị giúp đỡ nhiều nha.”
Đồng nghiệp.
Cô ta – một nhân viên mới vào làm chưa đầy ba tháng – leo thẳng lên chức phó phòng.
Còn tôi – làm bốn năm trời – vẫn chỉ là chuyên viên quèn.
“Nhất định rồi.”
Tôi cầm lại khay, xoay người rời đi.
Tiếng thì thầm giữa Tô Uyển và Trần Hạo vang lên sau lưng.
Tôi không ngoái đầu.
Tô Uyển.
Cô có biết thứ mình cướp đi là gì không?
Có biết những lời tình tứ mà anh ta nói với cô — từng câu từng chữ — cũng đã nói với tôi?
Có biết sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ cô, chiếc vòng ngọc nặng trĩu trên tay cô, đều là do tôi lấy tiền đặt cọc khi cưới mà đổi về?
…Nhưng thôi.
Cô không cần phải biết.
Vì đêm nay —
sau đêm nay, tất cả mọi người… sẽ biết.
3.
Tiệc tất niên đã đi đến nửa chặng.
Bắt đầu bốc thăm trúng thưởng.
Tôi vẫn đứng ở góc sảnh, lặng lẽ nhìn lên sân khấu.
Giải nhất năm nay là một chiếc iPhone.
“Chúc mừng nhân viên may mắn của chúng ta — Giám đốc Trần Hạo!”
Giọng MC vang lên.
Trần Hạo đứng dậy, bước lên sân khấu giữa tràng pháo tay vang dội.
“Cảm ơn, cảm ơn mọi người.”
Anh ta nhận lấy chiếc điện thoại, gương mặt rạng rỡ, đắc ý như vừa bước ra từ gió xuân tháng ba.
“Chiếc điện thoại này, tôi muốn tặng cho một người.”
Anh ta hướng ánh mắt xuống phía dưới.
Nhìn về bàn số 3.
Tô Uyển đưa tay che miệng, ánh mắt rưng rưng, gương mặt ngập tràn bất ngờ.
“Uyển Uyển, cái này tặng cho em.”
Bên dưới có người bắt đầu reo hò.
“Thành đôi đi!”
“Cưới nhau luôn đi!”
Tô Uyển đỏ mặt chạy lên sân khấu.
Hai người ôm chầm lấy nhau.
“Trời ơi, ngọt xỉu!”
“Đúng là tình yêu công sở trong truyền thuyết!”
“Tô Uyển may mắn ghê đó trời…”
Tôi nghe những lời bàn tán xung quanh.
Vẫn giữ khay trên tay, gương mặt không chút gợn sóng.
Trên sân khấu, Trần Hạo siết lấy eo Tô Uyển.
Anh ta đang nói gì đó, tôi không nghe rõ.
Nhưng tôi thấy rất rõ đường cong nơi khóe môi anh ta.
Y hệt năm năm trước, khi anh ta quỳ xuống cầu hôn tôi.
Cũng là ánh mắt ấy, nụ cười ấy,
trước đám đông ồn ào, anh ta ôm lấy tôi và nói:
"Sẽ chăm sóc em cả đời."
Tôi đã tin.
Và sau đó thì sao?
Anh ta ngoại tình.
Người thứ ba... chính là cô gái đang nằm gọn trong vòng tay anh ta lúc này.
“Đẹp đôi thật đấy.” – Có ai đó thì thầm bên cạnh tôi.
Tôi quay đầu lại.
Là Tiểu Lưu.
Cô ấy nhìn tôi, muốn nói gì đó mà lại ngập ngừng.
“Sao thế?” Tôi hỏi.
“Không… không có gì đâu.” – Cô ấy ấp úng – “Chỉ là… chị không buồn à?”
“Buồn vì chuyện gì cơ?”
“Chuyện của anh Trần và chị Tô ấy.” – Cô ấy hạ giọng – “Em nghe nói… hình như chị với anh ấy từng…”
Tôi bật cười.
“Nói nghe xem, em nghe gì rồi?”
“Không… không có gì!” – Cô ấy vội vàng xua tay, rồi quay lưng chạy mất.
Tôi nhìn theo bóng lưng Tiểu Lưu.
Thì ra... công ty đã bắt đầu có tin đồn.
Chuyện giữa tôi và Trần Hạo,
mọi người trong công ty đều ngầm hiểu,
chỉ là… không ai biết rõ chi tiết mà thôi.
Không sao.
Sau đêm nay, ai rồi cũng sẽ biết.