10.
Diệt cỏ phải nhổ tận gốc.
David đã sụp đổ, nhưng tên Giám đốc tài chính từng thông đồng với anh ta – kẻ giúp anh ta làm giả sổ sách, che giấu dòng tiền – vẫn ung dung ngồi trên chiếc ghế của mình, chưa hề bị động đến.
Tôi biết chắc giờ hắn đang như ngồi trên đống lửa.
Tôi nhắc chú Dubois: “Con rắn đó, tuyệt đối không thể bỏ qua.”
Chú ấy khẽ gật đầu, chúng tôi hiểu nhau không cần nói nhiều.
Chúng tôi cố tình tung tin nội bộ rằng: “Đoàn kiểm toán từ trụ sở Pháp sẽ đến vào tuần sau, tiến hành rà soát toàn bộ sổ sách của năm năm gần nhất.”
Cũng như một đòn đánh phủ đầu, rung cây dọa khỉ.
Quả nhiên, con rắn mắc câu.
Tối hôm đó, Tiểu Trần nhắn tin cho tôi: Giám đốc tài chính vừa gọi điện yêu cầu cô ấy xin nghỉ bệnh ngày mai, đồng thời bảo cô tạm thời tắt hệ thống kiểm soát ra vào của phòng tài chính với lý do “nâng cấp hệ thống”.
Hắn muốn tiêu hủy chứng cứ.
Tôi lập tức liên hệ với bộ phận giám sát và phòng IT – tất cả đều đã được tôi sắp xếp sẵn từ trước.
Một chiếc lưới mới, lại được giăng ra.
Nửa đêm, Giám đốc tài chính lén lút đột nhập vào công ty.
Hắn nghĩ không ai hay biết.
Ban đầu hắn cố gắng vào phòng máy chủ, định phá hủy ổ cứng chứa dữ liệu sổ sách bằng biện pháp vật lý.
Nhưng hắn không biết, phòng IT từ lâu đã sao lưu toàn bộ dữ liệu lên cloud, đồng thời thay đổi mật khẩu cửa vào phòng máy.
Thử mấy lần không được, hắn bắt đầu hoảng loạn, chuyển sang lục lọi phòng lưu trữ hồ sơ, điên cuồng tìm kiếm những sổ sách giấy, định đốt sạch để phi tang.
Ngay khi hắn bật chiếc bật lửa lên, toàn bộ đèn trong phòng lưu trữ bỗng chói sáng.
Tôi cùng mấy người bên bộ phận giám sát và hai bảo vệ đã đứng sẵn ngay cửa.
“Giám đốc Lý, muộn thế này rồi, anh đang tìm gì ở đây vậy?” Tôi khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn hắn.
Chiếc bật lửa trong tay hắn cùng chồng sổ sách “bộp” một tiếng rơi xuống đất. Khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy.
Bằng chứng rành rành, người và tang vật đều bị bắt quả tang.
Đối mặt với chứng cứ không thể chối cãi, kết cục của hắn cũng giống như David, bị bảo vệ dẫn đi và bàn giao cho cơ quan pháp luật xử lý.
Công ty chính thức thanh lọc được một nhóm sâu mọt, bầu không khí làm việc nhờ vậy cũng trở nên trong sạch và tích cực hơn.
Qua sự việc lần này, hình ảnh của tôi trong mắt đồng nghiệp hoàn toàn thay đổi – là kiểu người không dễ bị bắt nạt, nhưng luôn công bằng và chính trực.
Còn Tiểu Trần – cô gái dũng cảm đã góp phần lớn trong vụ việc này – cũng được đặc cách thăng chức làm trưởng phòng hành chính.
Tôi đã dùng hành động để chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng: trong chốn công sở này, chính nghĩa có thể đến muộn, nhưng nếu bạn đủ dũng cảm để đứng lên vì nó, chính nghĩa nhất định sẽ không vắng mặt.
11.
Chỉ sau vài tháng làm việc ở bộ phận marketing, tôi đã thu hút sự chú ý của trụ sở chính tại Pháp.
Chiến dịch quảng bá trực tuyến do tôi chủ trì, nhắm đến thế hệ Z tại Trung Quốc, đã đạt được hiệu ứng lan truyền vượt mong đợi với chi phí tối thiểu, trực tiếp thúc đẩy doanh số sản phẩm mới tăng trưởng 300% chỉ trong một mùa.
Ba tháng sau, Sophie – giám đốc phụ trách chiến lược thị trường toàn cầu của trụ sở Pháp – đích thân bay sang Trung Quốc.
Cô ấy đích danh yêu cầu gặp tôi.
Tại văn phòng CEO, người phụ nữ Pháp đầy khí chất ấy dùng ánh mắt sắc bén nhưng sau cùng lại hài lòng để quan sát tôi hồi lâu.
“Cô Lâm,” cô ấy nói bằng chất giọng tiếng Anh thanh lịch, “tôi đã xem toàn bộ kế hoạch và báo cáo của cô. Sự quyết đoán và khôn ngoan của cô trong vụ David, cộng với khả năng sáng tạo vượt trội thể hiện sau đó ở bộ phận marketing, khiến tôi vô cùng ấn tượng.”
Cô dừng một nhịp, rồi tung ra một lời mời không thể chối từ.
“Tôi chính thức mời cô đến Paris, gia nhập một dự án ươm mầm thương hiệu toàn cầu mới của tập đoàn. Đây là chiến lược trọng điểm cho tương lai, và cô sẽ là một trong những thành viên nòng cốt.”
Đó là một cơ hội lớn.
Paris – trung tâm của thời trang và sáng tạo, một sân khấu rộng lớn hơn rất nhiều.
Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc phải rời xa nơi tôi vừa mới thích nghi, để đối mặt với những thử thách hoàn toàn mới mẻ, chưa hề được biết trước.
Giám đốc Dubois nhìn ra sự chần chừ trong ánh mắt tôi, ông mỉm cười động viên: “Cứ đi đi, Tiểu Nhã. Sân khấu của cháu không chỉ nằm ở đây. Nếu cha cháu còn sống, ông ấy nhất định sẽ tự hào lắm.”
Cha.
Tôi nhớ đến những dòng ông từng viết trong nhật ký, nói về niềm mơ ước được đặt chân đến Paris, đến những viện bảo tàng, phòng tranh, và các huyền thoại thời trang mà ông kính ngưỡng.
Nơi đó, là quê hương tinh thần của ông.
Tất cả do dự trong lòng tôi phút chốc tan biến.
“Tôi đồng ý.” Tôi nhìn thẳng vào Sophie, trả lời dứt khoát.
Tôi muốn được tận mắt nhìn thấy thế giới mà cha tôi từng mơ ước.
Câu chuyện của tôi, bắt đầu từ một buổi phỏng vấn đầy tủi nhục… vậy mà cuối cùng, lại dẫn tôi bước vào một thế giới rộng lớn hơn bao giờ hết.
12.
Một năm sau. Tại Paris.
Bên dòng Seine hiền hòa, tôi mặc bộ vest công sở gọn gàng, sải bước tự tin trên con đường quen thuộc sau giờ tan tầm.
Sau lưng là tháp Eiffel rực rỡ trong ánh hoàng hôn dát vàng, như một lời chúc mừng âm thầm dành cho tôi hôm nay.
Chỉ nửa tiếng trước, tôi vừa kết thúc một cuộc họp video cùng các đồng nghiệp đến từ khắp nơi trên thế giới.
Dự án do tôi dẫn dắt đã chính thức giúp thương hiệu non trẻ của tập đoàn thâm nhập thành công vào thị trường châu Á – một bước ngoặt mang tính chiến lược.
Tôi giờ đây có thể nói tiếng Pháp trôi chảy, thậm chí còn đủ tự tin để pha trò cùng người bản xứ.
Năng lực chuyên môn của tôi cũng khiến những đồng nghiệp Pháp vốn nổi tiếng khó tính không thể không gật đầu công nhận.
Điện thoại rung lên – là cuộc gọi video từ chú Dubois.
Trên màn hình, ông vẫn phong độ và tinh anh như xưa.
Ông cười tươi kể tôi nghe mọi chuyện ở quê nhà:
Chú Vương đã cầm số tiền thưởng và khoản bồi thường mà công ty truy tặng cho cha tôi, cộng với tiền hưu trí của bản thân, lên đường thực hiện chuyến du ngoạn xuyên Trung Hoa mà chú ấy mơ ước từ lâu.
Mấy hôm trước, chú vừa gửi về từ Tây Tạng một tấm ảnh – nụ cười giòn tan, hệt như một đứa trẻ.
Còn Tiểu Trần – cô gái dũng cảm năm nào – giờ đã trở thành trưởng phòng độc lập, phong thái quyết đoán, mạnh mẽ, khiến tôi như thấy lại chính mình thuở mới vào nghề.
Chúng tôi trò chuyện như những người bạn cũ, không còn khoảng cách.
Cuối cuộc gọi, chú nhìn tôi qua màn hình, cảm thán:
“Nếu cha cháu còn sống… thì hay biết mấy.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía mặt nước lấp lánh ánh chiều tà.
Mỉm cười, tôi khẽ đáp:
“Ông ấy thấy mà.”
Cúp máy, tôi hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, mang theo chút se lạnh đặc trưng của Paris cuối thu.
Tôi đã buông bỏ hết thảy oán hận từng trói buộc mình.
Quá khứ đau thương ấy không trở thành xiềng xích, mà hóa thành đòn bẩy để tôi bật lên mạnh mẽ.
Chính nó đã dạy tôi thế nào là kiên cường, là nhẫn nại, là biết dùng trí tuệ thay vì cảm xúc.
Cũng nhờ đó, tôi học được cách trân trọng từng cơ hội mà cuộc đời ban tặng.
Buổi phỏng vấn đầy nhục nhã năm nào giống như ngọn lửa, đốt sạch sự rụt rè và mơ hồ nơi tôi, để tôi tái sinh thành một phiên bản hoàn toàn khác.
Hành trình của tôi… mới chỉ bắt đầu.
Dưới bầu trời Paris, một chương mới – rực rỡ và xứng đáng – đang chậm rãi mở ra… cho cuộc đời mang tên Lâm Nhã.
-Hết-