“Tôi khá thích cách em gọi như vậy.”
Tên đàn ông chết tiệt!
“Vi Dương, tôi thích em.” Anh ta ghé sát tai tôi, thấp giọng nói.
Thích thì nói thích cho đàng hoàng, sao lại cứ làm thật thế này?
Sáng hôm sau, tôi còn đang mơ màng ngủ thì đã bị anh ta nhấc bổng lên — chính xác hơn là vác thẳng lên vai — rồi ném luôn vào xe.
“Ngủ tiếp đi. Đến Cục Dân chính tôi gọi.”
“Được.”
Hoàn tất thủ tục chưa đầy bao lâu, anh ta lập tức đăng bài lên trang cá nhân:
“Quãng đời còn lại, là cô ấy. Bà Lục.”
Tôi nhìn tấm ảnh cưới mà đầu óc quay cuồng, càng nhìn càng thấy có gì đó không ổn.
Bộ vest anh ta mặc hôm nay… sao quen thế?
Mất vài giây phản ứng, một ý nghĩ kinh hoàng bật ra trong đầu tôi.
“Bộ vest này… sao giống hệt bộ trong cái ảnh em đăng trên mạng hôm đó vậy?”
Anh ta liếc tôi một cái: “Ừ.”
“Đừng nói là… anh chính là người trong ảnh đó nhé?”
“Cuối cùng em cũng thông minh ra rồi à?”
Tôi muốn phát điên.
Nghĩ lại chuyện hôm đó tôi ngang nhiên tuyên bố trên mạng xã hội rằng mình đang hẹn hò với anh ta, rồi còn mỗi ngày diễn kịch ngay trước mặt chính chủ, tôi chỉ muốn đào cái hố rồi chui xuống cho xong.
“Sao anh không nói sớm?”
“Vì em có hỏi đâu.”
…
Đây đúng là một cú hiểu lầm cấp địa chấn!
“Hơn nữa,” anh ta nhướng mày, “cấp dưới thích thầm tôi, chẳng lẽ tôi lại đi hỏi thẳng?”
“Em thích anh hồi nào chứ! Khi đó em ghét anh muốn chết, chỉ muốn—”
Tôi chưa kịp nói hết đã thấy sắc mặt anh ta tối sầm, liền im bặt.
“Ghét tôi?” Anh ta siết chặt eo tôi, nghiến răng, “vậy thì tối nay em đừng mong tôi nương tay.”
“Trừ khi,” anh ta cúi sát, “em gọi tôi là chú.”
16
Sau khi tôi chính thức ở bên Lục Đình Nghiệp, Lục Khôn không chịu nổi, kéo cả bố mẹ đến gây sự.
“Lục Đình Nghiệp, chú đúng là hồ đồ!”Mẹ Lục Khôn liếc tôi từ trên xuống dưới, giọng đầy mỉa mai:“Cô ta đúng là hồ ly tinh! Hôm nay lại ngủ dậy muộn, lười biếng thế này mà cũng dám bước vào cửa nhà họ Lục?”
“Ngủ muộn thì sao?” Lục Đình Nghiệp ôm tôi vào lòng, thản nhiên đáp, “Bà có ý kiến à?”
“Chú hai!” Lục Khôn phát điên, “Cô ấy là người cháu để ý trước!”
“Người nào?” Lục Đình Nghiệp nắm tay tôi, lạnh nhạt nói, “Gọi là thím đi. Với lại, ai để ý trước chưa chắc đã quan trọng.”
Tôi: ???
Một tuần sau vụ đó, anh mới cho tôi quay lại công ty.
Lý do: sợ tôi ở nhà buồn.
Tôi vẫn làm thư ký cho anh.
Nhờ có anh chống lưng, trong công ty không ai dám xì xào sau lưng tôi nữa.
Trong một cuộc họp, trưởng nhóm đang thuyết trình hăng say, tôi tiện tay định uống nước.
“Nóng đấy.”Lục Đình Nghiệp ngồi ở vị trí cao nhất, vẻ mặt nghiêm túc nhưng lại nhíu mày nhắc,“Đợi nguội hãy uống.”
Cả phòng họp lập tức quay đầu nhìn tôi.Không ai dám nói gì, nhưng ánh mắt thì đủ hiểu.
Sau họp, tôi nhắn tin cho anh:
【Anh có thể đừng nhìn em chằm chằm thế không? Không hay chút nào.】
Anh trả lời rất nhanh:
【Xin lỗi, lần sau anh chú ý hơn, bảo bối.】
Tôi: …
Chưa được bao lâu, anh từ văn phòng bước ra, đặt một hộp trái cây trước mặt tôi.
“Đến giờ ăn hoa quả rồi, bảo bối.”
Một lát sau lại đặt thêm cốc nước.
“Sao cả sáng không uống nước? Bảo bối.”
Đến tối, thư ký Lý thông báo mọi người phải tăng ca.
Lục Đình Nghiệp đợi mãi trong văn phòng, cuối cùng không nhịn được:
“Lần sau làm việc hiệu quả hơn, đừng để dồn đến buổi tối.”
“Dạ… Lục tổng, ngài chưa về sao?”
“Đợi người.”
…
Mọi ánh mắt lại đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tối đó, tôi kéo anh ta lại:
“Anh có thể đừng đem chuyện riêng vào công việc không? Thật sự không ổn đâu.”
Anh ôm tôi, giọng dịu lại:
“Xin lỗi, anh sẽ chú ý. Nhưng cái gì cũng được, tăng ca thì không.”
“Tăng ca ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống vợ chồng.”
“Bảo bối, hôn một cái.”
Tôi bất lực đẩy anh ra.Không phải anh ta vốn là tổng tài mặt lạnh sao?Sao cưới xong lại biến thành cuồng yêu thế này?
“Em còn một bảng biểu chưa làm xong.”
“Lát nữa làm.”Anh ôm tôi chặt hơn, “Để anh làm giúp.”
Đêm đó tôi tỉnh dậy giữa chừng, thấy anh mặc đồ ngủ, vừa lẩm bẩm chửi vừa cặm cụi làm bảng biểu cho tôi.
Phiên ngoại
Sân golf
“Dạo này Lục tổng có vẻ tâm trạng không tốt nhỉ?”
“Lại vì cô yêu tinh nào à?”
Đám bạn cười cợt, tôi hờ hững đáp:
“Một đứa nhóc thôi.”
“Nhóc nào?”
“Nhân viên công ty. Tôi mắng vài câu, cô ấy liền chán chẳng buồn làm.”
“Mắng thêm thì cô ấy… đăng hẳn bài tỏ tình với tôi trên mạng xã hội.”
“Tỏ tình với cậu?”Đám bạn cười ngặt nghẽo.
“Không ngờ Lục tổng cũng có ngày bị áp đảo.”
“Muốn trị sếp đúng là phải nhờ thế hệ 2000 trở đi.”
“Là ai vậy?”
“Chính là cô gái từng gây ồn ào chia tay với thằng cháu tôi.”
“Trời, chơi xong cháu lại quay sang chú? Thế hệ 2000 đúng là dữ thật!”
Tôi chỉ biết thở dài.
Quả thật… tôi không hiểu nổi bọn trẻ bây giờ.
2
Tôi và Vi Dương vốn chẳng quen biết gì sâu.
Chỉ là mỗi lần về nhà lớn, tôi thường nghe anh trai và chị dâu nhắc đến bạn gái của Lục Khôn.
Nghe nói cô ta chẳng có năng lực gì, nhưng tính toán thì rất giỏi, nắm chặt Lục Khôn đến mức khiến cậu ta xoay như chong chóng.
Vì cô ta mà ngày nào Lục Khôn cũng cãi nhau với gia đình.
Một cô gái tham lam, đầy tâm cơ như vậy, lại trở thành nhân viên dưới quyền tôi.
Anh chị nhiều lần yêu cầu tôi sa thải cô ta.
Tôi không làm, định quan sát thêm.
Theo báo cáo, cô ta không hòa nhập được với đồng nghiệp, một năm đổi tám nhóm, năng lực bình thường, quanh quẩn mấy việc vặt.
Đến khi tôi thực sự muốn cho nghỉ việc, cô ta lại xin thêm cơ hội.
Tôi đồng ý.
Kết quả, cô ta quay ngoắt đăng bài tỏ tình với tôi trên mạng xã hội.
Thậm chí màn hình điện thoại và máy tính đều là ảnh tôi.
Tôi thấy phiền.
Không chịu nâng cao năng lực, chỉ muốn đi đường tắt.
3
Hôm đó, sau một buổi tiếp khách, tôi thấy cô ấy vẫn đang tăng ca, trông khá chăm chỉ.
Tôi định tránh mặt, nhưng không ngờ cô ấy chờ tôi tận bãi đỗ xe.
Tôi uống hơi nhiều, để cô ấy lái.
Một cú phanh gấp suýt đưa tôi về với tổ tiên.
Thấy cô ấy đỏ mặt xin lỗi, tôi mềm lòng, chuyển sang ghế trước, trò chuyện suốt quãng đường.
Lúc đó tôi mới nhận ra —
Cô ấy không phải kiểu người mưu mô.
Nói đúng hơn, đầu óc cô ấy… không đủ dùng để tính toán sâu xa như vậy.
Nhưng ấn tượng vừa khá hơn một chút, cô ấy đã tranh thủ nhờ tôi giải quyết vấn đề cốt lõi của dự án.
Rõ ràng… cũng rất biết tận dụng cơ hội.