Mười tám tuổi, tôi nạp 520 tệ vào thẻ cơm của nam thần học đường Kỳ Hằng, để anh ấy cầm cự tới cuối tháng.
Anh tựa người vào tường, lười biếng nghịch một lọn tóc của tôi: “Giang Dao, đợi anh nổi tiếng rồi, trả em 5 triệu 2 làm sính lễ cưới vợ.”
Sáu năm sau, anh trở thành ảnh đế nổi tiếng bậc nhất, lại gọi điện cho tôi vào một đêm khuya, giọng nói khàn khàn mê hoặc: “Giang hồ nguy cấp, cho anh vay ít tiền?”
Tôi không nói hai lời, chuyển hết 20.000 tệ vốn định dùng để đưa “chồng” tôi đi triệt sản cho anh.
Anh cười khẽ, đầy vẻ trêu chọc: “Yo, tiêu tiền cho chồng như vậy, người nhà em không ghen à?”
Điện thoại vừa ngắt, ngân hàng đã gửi tin nhắn báo tôi nhận được 5 triệu 2.
Tôi còn chưa kịp vui mừng, cửa đã vang lên tiếng gõ. Kỳ Hằng với gương mặt đẹp nghiêng nước nghiêng thành, vội vã đứng trước cửa nhà tôi: “Em gái, cho anh tá túc chút. Chắc chồng em không phiền nếu có thêm một người như anh chứ?”
01
“Kỳ Hằng, anh điên rồi à?!”
Ba giờ sáng, khi nhận được cuộc gọi này, tôi đang mơ thấy mình đang cắn một chiếc đùi gà siêu to, nước miếng chảy đầy miệng.
Đầu dây bên kia, giọng nam trầm khàn có chút lười biếng quen thuộc, như một đĩa nhạc vinyl cao cấp đang từ từ quay: “Giang Dao, là anh đây.”
Tôi giật bắn người, lập tức tỉnh táo, cơn buồn ngủ tan biến sạch.
Cái tên Kỳ Hằng như một quả bom nước sâu nổ tung trong trái tim đã yên lặng sáu năm của tôi. Anh là ảnh đế nổi tiếng hiện nay, là giấc mơ của vô số thiếu nữ, cũng là… bạn cùng bàn thời cấp ba của tôi.
“Có chuyện gì?” Tôi siết chặt điện thoại, cố gắng để giọng mình bình tĩnh. Dù gì thì chúng tôi cũng đã sáu năm không liên lạc, nửa đêm anh gọi tới, chẳng lẽ là bị hack tài khoản hoặc uống nhầm rượu giả?
Hình như anh bật cười khẽ ở đầu dây bên kia, rồi dùng giọng điệu như chuyện đương nhiên mà nói: “Cho anh vay chút tiền.”
Tôi nghi ngờ tai mình có vấn đề. “Anh nói gì cơ?”
Một ngôi sao nổi đình nổi đám với tài sản có thể tính bằng hàng trăm triệu, lại đi vay tiền của tôi — một họa sĩ minh họa với lương tháng 8000 tệ, tiết kiệm 20.000? Hôm nay đâu phải Cá tháng Tư?
“Hết tiền rồi, giang hồ nguy cấp.” Giọng anh nghe có chút mệt mỏi, nhưng vẫn khiến người ta muốn đánh, “Năm xưa em hào phóng lắm mà? Sao giờ keo kiệt thế?”
Anh đang nói đến chuyện năm tôi mười tám tuổi.
Khi đó, gia đình Kỳ Hằng gặp biến cố, bị cắt tiền sinh hoạt. Soái ca học đường ăn bánh bao trắng một tuần liền, đến nỗi bị đau dạ dày ngất ngay trên sân trường. Tôi đưa anh đến phòng y tế, không nói gì mà chuyển toàn bộ 520 tệ tiền tiêu vặt tích góp nửa năm vào thẻ cơm của anh.
Sau khi tỉnh lại, anh tựa vào bức tường trắng trong phòng y tế, đôi mắt đào hoa híp lại, nghịch một lọn tóc tôi, cười hời hợt: “Bạn học Giang Dao, em tốt bụng thật đấy. Sau này anh nổi tiếng rồi, trả em 5 triệu 2 làm sính lễ cưới vợ.”
Khi đó tôi đỏ mặt, tim đập thình thịch, tưởng là lời tỏ tình kín đáo của tuổi học trò. Sau này mới biết, chỉ là một câu nói đùa vô tâm.
Tôi thoát khỏi hồi ức, hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc đang trào dâng, phản bác: “Ảnh đế Kỳ à, tôi nhớ tháng trước anh mới ký một hợp đồng quảng cáo trị giá trên trời mà? Giờ còn đi lừa tiền đến lượt tôi sao?”
“Lắm lời thật, rốt cuộc có cho vay không?” Anh mất kiên nhẫn giục.
“Vay bao nhiêu?” Tôi cam chịu hỏi.
“Có bao nhiêu, vay bấy nhiêu.”
Tôi nhìn dãy số cô đơn trong tài khoản ngân hàng — 20.000. Đây là tiền tôi tiết kiệm cực khổ, định tháng sau dẫn “chồng” đi triệt sản.
Thôi kệ, đàn ông không thể mất tự trọng, trứng của mèo thì có thể để sau hãy cắt.
Tôi cắn răng, chuyển toàn bộ 20.000. “Hết rồi, chỉ có vậy. Nhớ trả đấy.”
Chuyển khoản xong, tôi mới chợt cảm thấy đau lòng. Đó là “hạnh phúc” của chồng tôi cơ mà!
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên tiếng cười khẽ của Kỳ Hằng, mang theo vẻ châm chọc và trêu đùa: “Yo, tiêu tiền cho chồng vậy, người nhà em không ghen sao?”
Tôi não bị ngắt mạch, buột miệng đáp: “Không đâu, anh ấy hiền lắm.”
“Được rồi, cảm ơn.”
Điện thoại bị dứt khoát ngắt máy.
Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Gì gọi là “tiêu tiền cho chồng”? Nghe cứ như tôi là loại phụ nữ bắt cá hai tay, lén lút trợ giúp bạn trai cũ sau lưng chồng.
Đúng lúc tôi còn đang thầm rủa, điện thoại “ting” một tiếng, hiện lên tin nhắn từ ngân hàng.
【Kính gửi quý khách, tài khoản tiết kiệm của quý khách đã nhận 5.200.000,00 tệ vào lúc 03:15. Số dư hiện tại: 5.200.000,38 tệ.】
Tôi: “……”
Tôi dụi mắt rồi lại dụi lần nữa, đếm dãy số không đó tới ba lượt.
Năm triệu hai trăm ngàn tệ?
Ba hào tám là toàn bộ gia sản của tôi.
Vậy nên, giữa đêm khuya, Kỳ Hằng phát rồ, chỉ để thực hiện lời hứa chết tiệt sáu năm trước?
Còn chưa kịp hoàn hồn khỏi món “tài lộc từ trên trời rơi xuống” này, thì “cốc cốc cốc”, một tràng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Tôi sống trong một khu chung cư cũ, cách âm rất kém, tiếng gõ cửa giữa đêm yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai. Tôi lập tức căng thẳng, giờ này còn ai tới gõ cửa?
Tôi rón rén bước tới cửa, nhìn ra qua mắt mèo.
Chỉ thấy một người đàn ông cao ráo, đội mũ lưỡi trai đen và đeo khẩu trang, đang sốt ruột đứng ngoài cửa. Mặc dù che kín mít, nhưng đôi mắt đào hoa sáng rực trong bóng tối ấy, tôi có hóa thành tro cũng nhận ra.
Là Kỳ Hằng.
Anh ta sao lại ở đây?!
02
Tôi đơ người hoàn toàn, bộ não như sập nguồn.
Tôi mở cửa ra, Kỳ Hằng như một cơn gió lướt thẳng vào nhà, rồi lập tức khóa cửa lại, hành động liền mạch như thể đã diễn tập cả trăm lần trong phim hành động.
Anh tháo khẩu trang và mũ xuống, lộ ra gương mặt đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Có lẽ vì vội vã chạy đến đây, mấy lọn tóc trước trán anh rối bời, vài giọt mồ hôi lăn dọc theo đường viền hàm sắc nét, lướt qua yết hầu rồi biến mất trong cổ áo.
“Nhìn đủ chưa?” Anh tựa người vào cánh cửa, thở nhẹ, ánh mắt vẫn sắc như dao quét khắp căn hộ tồi tàn của tôi.
Căn hộ một phòng ngủ một phòng khách của tôi, đầy rẫy bản vẽ, màu nước, bao bì đồ ăn nhanh vứt lung tung — không khác gì bãi chiến trường. Ánh mắt của Kỳ Hằng cuối cùng dừng lại ở chiếc ghế sofa — nơi một con mèo mướp mập ú đang nằm ngửa bụng ngủ ngon lành, bụng phập phồng theo từng hơi thở.
“Đây là… chồng em?” Kỳ Hằng nhướng mày, trong giọng nói tràn đầy sự khó tin.
Tôi đỏ mặt, cố gắng giữ giọng mạnh mẽ: “Sao, không được à? Chồng tôi tên là ‘Bệ Hạ’, huyết thống cao quý, giá trị không nhỏ.”
“Bệ Hạ?” Kỳ Hằng nhắc lại cái tên, khóe miệng giật nhẹ, “Được đấy, gu của em cũng độc đáo thật.”
“Anh nửa đêm nửa hôm chạy tới nhà tôi làm gì? Còn ăn mặc thế kia, người ta nhìn vào tưởng anh tới cướp.” Tôi khoanh tay trước ngực, cố tỏ ra bình tĩnh, dù tim đang đập như trống dồn.
“Cướp à? Anh vừa chuyển cho em hơn năm triệu, giờ muốn lấy lại, còn kịp không?” Anh từng bước tiến sát lại gần, bóng dáng cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy tôi.
Tôi theo phản xạ lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.
“Kỳ Hằng, rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh không phải là đại minh tinh sao? Tự tiện xông vào nhà dân, bị chụp được là xong đời đấy!”
“Anh sụp đổ hình tượng rồi.” Anh đứng trước mặt tôi, giọng bình thản như thể đang nói: “Hôm nay trời đẹp thật.”
“Cái gì?” Tôi kinh ngạc suýt cắn trúng lưỡi.
Tôi vội lấy điện thoại, mở Weibo. Trong top 10 tìm kiếm hot, có 8 mục liên quan đến Kỳ Hằng, tiêu đề mục nào mục nấy đều rùng rợn.
#KỳHằng TrốnThuế##KỳHằng ĐờiTưRốiLoạn##KỳHằng ChảnhChọe##Sốc KỳHằngBịPhongSát#
Tay tôi run rẩy, suýt nữa làm rơi điện thoại. Chỉ trong chớp mắt, showbiz đã đảo lộn thế này sao?
“Tin giả.” Kỳ Hằng nói thản nhiên, như thể đang kể chuyện không liên quan đến mình, “Anh bị chơi xấu, bên công ty bảo anh tạm thời tránh mặt. Toàn bộ thẻ ngân hàng bị đóng băng, điện thoại cũng bị theo dõi, chỉ còn máy phụ để liên hệ với em.”
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao giữa đêm anh lại gọi vay tôi 20.000. Vào lúc thế này, người duy nhất anh còn tin tưởng, lại là tôi — một bạn học cũ đã sáu năm không liên lạc.
“Nhưng anh cũng không thể tới chỗ tôi được! Nếu bị paparazzi phát hiện thì…”
“Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.” Anh ngắt lời tôi, “Không ai ngờ ảnh đế đình đám lại trốn trong nhà của một họa sĩ nghèo nàn.”
Tôi bị nghẹn, không nói nên lời. Tuy là sự thật, nhưng sao nghe chua chát thế nhỉ?
“Được rồi,” tôi thở dài, coi như chấp nhận quả bom hẹn giờ này, “Anh ngủ sofa đi, tôi đi lấy chăn.”
Tôi quay người vào phòng lấy chăn, thì ngoài phòng khách bỗng vang lên tiếng mèo gào thảm thiết, ngay sau đó là tiếng rên khẽ của Kỳ Hằng.
Tôi vội chạy ra, chỉ thấy “Bệ Hạ” nhà tôi lông dựng đứng hết cả, cong lưng, gầm gừ trong họng đầy đe dọa, còn Kỳ Hằng thì đang ôm mu bàn tay bị cào, rõ ràng là có mấy vết xước rớm máu.
“Nó cào anh!” Kỳ Hằng kêu oan, vẻ mặt như đứa học sinh bị bắt nạt.
“Ai cho anh tùy tiện động vào chồng tôi hả?” Tôi vội vàng bế lấy “Bệ Hạ”, vuốt lông dỗ dành nó.
Sắc mặt Kỳ Hằng đen như đáy nồi: “Giang Dao, em có thể bình thường một chút được không? Nó chỉ là một con mèo!”
“Mèo thì sao? Mèo cũng có lòng tự trọng!” Tôi trừng mắt nhìn anh.
Anh tức đến bật cười, chỉ vào mu bàn tay mình: “Được rồi, chồng em đã báo thù giùm em. Giờ anh có nên đòi người nhà bồi thường viện phí và tổn thất tinh thần không?”
Nhìn những giọt máu rỉ ra trên tay anh, tôi cảm thấy hơi áy náy. Tôi mở ngăn kéo, lục ra băng dán cá nhân và thuốc sát trùng, rồi ném cho anh: “Tự xử lý đi. Còn nữa, anh ngủ ở sofa, cấm lại gần giường tôi, càng không được lại gần chồng tôi!”
Anh nhận lấy đồ, cúi đầu xử lý vết thương. Khi đó tôi chợt thấy trên cổ tay anh đeo một chiếc dây tay màu đen rất giản dị, đã cũ, trên đó còn xâu một ngôi sao bạc nhỏ xíu.
Trái tim tôi bỗng chùng xuống.