25
Phó Dịch Minh tưởng rằng anh ta đã dồn tôi vào đường cùng.
Nhưng anh ta quên mất.
Anh ta cũng có điểm yếu.
Tôi liên lạc với Từ Ái, nói hết những gì anh ta ép buộc tôi.
Với tôi, đó là phiền não.
Với Từ Ái… đó là ác mộng.
“Không thể nào!”
“Chú không thể nào quan tâm chị đến mức đó!”
“Chị lừa tôi đúng không?”
“Ít nói nhảm thôi.”
“Cô có bản lĩnh thì kéo anh ta về nước đi.”
Chỉ cần Phó Dịch Minh về nước…
Tôi và Từ Ái, đều có thể yên tâm.
Cho nên…
Tối hôm đó, tin Từ Ái tự sát lan ra.
Nghe nói còn phải vào ICU.
Tôi dám cá, Phó Dịch Minh nhất định đã về nước.
Đó là Từ Ái mà.
So với cô ta, tôi và Lạc Lạc chẳng là gì cả.
Nhưng…
Ngày hôm sau.
Tôi tới đón Lạc Lạc tan học.
Phó Dịch Minh đứng trước cổng, trò chuyện rất vui vẻ với cô giáo của Lạc Lạc.
“Thấy anh thì bất ngờ lắm sao?”
“Rất ghê tởm.”
Tôi trả lời thẳng.
Nụ cười trên mặt anh ta lập tức biến mất.
Có Lạc Lạc ở đây, tôi không muốn làm lớn chuyện.
“Tôi đưa Lạc Lạc về nhà.”
“Về nước à?”
“Trong nước mới là nhà của con bé.”
Phó Dịch Minh nhẹ nhàng gõ vào tôi từng chữ.
Rồi anh ta bế Lạc Lạc lên.
“Bảo bối.”
“Con có muốn về nhà với ba không?”
“Ba đã chuẩn bị cho con rất nhiều đồ chơi.”
“Đợi con nghỉ học, ba đưa con đi xem sa mạc.”
“Con không phải muốn xem lạc đà sao?”
“Ba hứa.”
“Sau này ba sẽ thường xuyên ở bên hai mẹ con.”
Anh ta nhìn tôi rất sâu.
Tôi không hề dao động.
Còn Lạc Lạc…
Tôi nghĩ con bé không phải đối thủ của Phó Dịch Minh.
Tôi vừa định đưa tay định ôm con lại…
Thì Lạc Lạc đã vùng vẫy đòi xuống.
“Ba ơi.”
“Con không muốn xem lạc đà nữa.”
“Ở đâu có mẹ, ở đó là nhà của con.”
“…Vậy còn ba?”
“Nhà mình nhiều phòng.”
“Ba có thể tới ở.”
“Nhưng phải được mẹ đồng ý mới được.”
Lần đầu tiên, Phó Dịch Minh không nói nên lời.
Anh ta mặc cho Lạc Lạc trượt khỏi vòng tay, trở về bên tôi.
Tôi như vừa thắng một trận.
“Thấy chưa, Phó Dịch Minh?”
“Những thứ không thuộc về anh, anh không thể cưỡng cầu.”
Ánh mắt anh ta u ám hẳn đi.
26
Tôi và Lạc Lạc về tới nhà.
“Mẹ ơi, ngoài cửa có một chú.”
“Là bạn của mẹ à?”
Tôi nhìn sang.
Lại là Lý Chí Tín.
“Là bạn trai của mẹ hả?”
Lạc Lạc kích động hỏi.
Tôi: “……”
Không cho con bé buôn chuyện, tôi vội đưa con vào nhà trước.
Vì vậy, tôi không kịp mời Lý Chí Tín vào uống trà.
“Xin lỗi.”
“Con bé hơi ồn.”
“Không sao.”
“Con bé là con gái của cô.”
“Rất giống cô.”
“Rất đáng yêu.”
Lý Chí Tín nói rất dịu dàng, nhưng cũng có chút ngại ngùng.
Bầu không khí giữa hai người vô cùng gượng gạo.
Cuối cùng vẫn là tôi phá vỡ sự im lặng.
“Anh tìm tôi có việc gì sao?”
“Không.”
“?”
“Tôi chỉ muốn nói…”
“Ngày mai tôi phải sang châu Âu công tác.”
“Một tháng sau mới về.”
Một tháng.
Lâu thật.
“Anh nói với tôi chuyện này làm gì?”
Tôi mím môi, tim đập nhanh hơn một chút.
Rồi sao nữa?
Anh lúng túng một lúc lâu, cuối cùng cũng mở miệng:
“Đợi tôi về…”
“Có thể tỏ tình với cô không?”
“…Cái gì?”
“Thật ra tôi có một bí mật.”
“Hôm đó ở đài truyền hình của cô…”
“Tôi đã yêu một cô gái tên là Vân Sơ Sơ ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
27
Tôi đồng ý với Lý Chí Tín.
Từ đó về sau, tôi không gặp lại Phó Dịch Minh nữa.
Một tháng chờ đợi, hình như dài hơn tưởng tượng.
Tôi và Lý Chí Tín ngày nào cũng liên lạc.
Tim đập loạn nhịp, giống như cảm giác mối tình đầu.
Mối tình đầu.
Tôi chưa từng có mối tình đầu.
Mối tình đầu mà tôi từng tưởng là của mình, là năm cấp ba, trường xảy ra hỏa hoạn, tôi bị trẹo chân, suýt chết trong biển lửa.
Chính Phó Dịch Minh đã cõng tôi ra ngoài.
Khi đó, nằm trên lưng anh, trong lòng tôi tràn đầy sự phụ thuộc.
Nhưng thời gian trôi qua quá nhanh.
Cậu thiếu niên cứu tôi khỏi biển lửa năm ấy, tôi không còn tìm thấy dù chỉ một chút bóng dáng nào trên người Phó Dịch Minh nữa.
Những năm này, Phó Dịch Minh dùng đủ mọi cách để ngăn tôi ly hôn.
Anh ta tìm anh trai tôi — bị đánh.
Tìm ba mẹ tôi — đến cửa cũng không vào được.
Thậm chí còn muốn thông qua công việc của tôi, tạo cơ hội tiếp xúc.
Tôi tò mò, tại sao anh ta lại cố chấp đến vậy.
Ngay cả khi Từ Ái náo loạn như thế, anh ta cũng không chịu về nước.
Câu trả lời của anh ta buồn cười đến mức.
“Tôi biết.”
“Một khi tôi quay về…”
“Là sẽ không bao giờ theo đuổi lại được em nữa.”
Cuối cùng anh ta cũng hiểu.
Tôi không còn là người vợ đứng chờ anh ta về nhà nữa.
“Cho dù anh ở Los Angeles cả đời.”
“Tôi cũng sẽ không để ý tới anh.”
“Em chắc chứ?”
“Rõ ràng em rất yêu anh mà…”
Đó là chuyện của trước đây.
Trong quán cà phê, tôi bình tĩnh đến lạ.
“Phó Dịch Minh, anh nghĩ tôi là người như thế nào?”
“Điềm tĩnh.”
“Dịu dàng.”
“Biết đại cục.”
Đầu óc Phó Dịch Minh phản ứng rất nhanh.
Tiếc là — sai rồi.
Tôi đã thay đổi từ lâu.
“Tôi nói anh nghe nhé.”
“Năm năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy Từ Ái.”
“Tôi đã rất muốn giật tóc cô ta, tát cô ta.”
“Bởi vì tôi cảm thấy cô ta cướp mất chồng mình.”
Khi đó, tôi chỉ là một người đàn bà chanh chua bị cướp mất chồng.
Tôi ngẩng mắt lên.
Ánh mắt Phó Dịch Minh như rơi xuống vực sâu.
Tôi cười.
“Anh cũng thấy tôi đáng thương, đúng không?”
“Cho nên…”
“Anh buông tha cho tôi đi.”
“Tôi không muốn yêu anh nữa.”
“Tôi chỉ muốn yêu chính mình.”
28
Phó Dịch Minh không tới tìm tôi nữa.
Nhưng tôi cũng không nhận được giấy ly hôn.
Cứ thế giằng co.
Tôi đưa Lạc Lạc đi công viên giải trí, anh ta đứng ở xa xa.
Tôi và Lạc Lạc đi dạo, anh ta lặng lẽ theo phía sau.
Cho tới tối hôm qua, anh ta gọi điện cho tôi, nói rõ chuyện của Từ Ái.
Thật ra cũng không hẳn là giải thích.
“Trước mười tuổi, tôi lớn lên trong trại trẻ mồ côi.”
“Cha ruột tôi là một gã lãng tử vô trách nhiệm.”
“Ông ta làm tổn thương mẹ tôi rất sâu.”
“Nếu không phải mẹ tôi không còn đứa con nào khác, bà ấy sẽ không bồi dưỡng tôi.”
“Lần đầu gặp Từ Ái.”
“Con bé gọi tôi là ‘ba’.”
“Rất nực cười.”
“Tôi mới hai mươi tuổi, làm sao đã là ba của nó rồi?”
“Nhưng khi nó gọi như vậy…”
“Tôi lại nghĩ tới cha mình.”
“Tôi quyết định nuôi dưỡng Từ Ái.”
“Chịu trách nhiệm với con bé đến cùng.”
“Để cho cặp cha mẹ kia của tôi thấy…”
Phó Dịch Minh mang tâm lý trả thù mà nhận nuôi Từ Ái.
Nhưng rốt cuộc anh ta trả thù được ai?
Tôi vẫn không hề lay động.
“Phó Dịch Minh.”
“Nỗi đau từ gia đình gốc không phải là cái cớ để anh làm tổn thương người khác.”
“Cha mẹ anh có lỗi với anh.”
“Nhưng tôi và Lạc Lạc thì không.”
Tôi cúp máy.
Từ đó, Phó Dịch Minh không liên lạc với tôi nữa.
Anh ta chỉ lặng lẽ theo sau hai mẹ con tôi, trông chẳng khác gì một kẻ lang thang.
“Mẹ ơi, ở kia có con thỏ kìa!”
Lạc Lạc đột nhiên phấn khích, giật tay tôi chạy đi.
Tôi chưa kịp giữ con lại.
“Bíp!”
Một chiếc xe lao tới.
“Lạc Lạc!”
Tôi chạy vụt tới.
Một bóng đen lao lên trước tôi.
Phó Dịch Minh ôm chặt Lạc Lạc, đỡ trọn cú va chạm.
Anh ta bất tỉnh.
29
Mẹ của Phó Dịch Minh bay sang Los Angeles.
Bà nhìn con trai đang hôn mê, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Nhưng bà ta chỉ đưa ra một yêu cầu.
“Đưa đứa trẻ theo.”
“Cùng Dịch Minh về nước.”
Nếu không…
Bà ta sẽ cắt nguồn cung nguyên vật liệu cho nhà họ Vân.
Tôi cười.
Mẹ con nhà này, đúng là giống nhau thật.
Tôi không biết ơn Phó Dịch Minh.
Lạc Lạc là con gái anh ta, cứu con là điều anh ta nên làm.
Huống chi, anh ta không cứu, tôi cũng sẽ cứu.
Nhưng tôi không muốn liên lụy gia đình.
“Được.”
“Tôi đồng ý.”
Tôi gật đầu.
Bà mẹ chồng cũ lắc đầu, cười lạnh.
“Đồ vô dụng.”
“Nếu sớm như vậy thì tốt rồi.”
“Còn giấu tôi.”
“Tôi đã cho nhà cô đủ ba năm nguồn cung rồi!”
Nghe câu đó…
Tim tôi trầm xuống.
Phó Dịch Minh… rốt cuộc anh đang nghĩ gì?
30
Tôi không nói cho gia đình biết chuyện bị mẹ chồng cũ uy hiếp, vẫn kiên quyết về nước.
Nhưng ba mẹ chắc cũng đoán ra.
Ba mẹ và anh trai đều phản đối.
“Thiếu nhà họ Phó một chuỗi cung ứng.”
“Nhà mình chưa đến mức phá sản.”
Nhưng tôi vẫn kiên trì.
Dù không phá sản, thì nguyên khí tổn thương nặng nề là điều chắc chắn.
Tôi mải theo đuổi điều mình thích, chưa từng đóng góp gì cho gia đình.
Lần này, coi như tôi hy sinh một chút đi.
Cuối cùng, tôi và nhà họ Phó đạt được thỏa thuận.
Tôi đưa con gái về nước, ở bên cạnh Phó Dịch Minh một năm.
Hết một năm.
Phó Dịch Minh phải ký đơn ly hôn, đồng thời cam kết quyền nuôi Lạc Lạc thuộc về tôi.
Nhưng tới sân bay, tôi lại nảy sinh luyến tiếc.
Ngày mai Lý Chí Tín sẽ quay lại Los Angeles.
Anh ấy trở về mà không tìm thấy tôi, có buồn không?
Tôi định để lại cho anh ấy chút gì đó.
Thôi vậy.
Vốn dĩ đã không có duyên, hà tất phải làm lỡ dở người ta?
31
Tháng thứ ba sau khi về nước, Phó Dịch Minh tỉnh lại.
Nhưng anh ta mất trí nhớ.
Không nhớ bất kỳ ai, chỉ nhớ gọi tôi là “Sơ Sơ”.
“Gọi tôi là Vân Sơ Sơ.”
“Không được.”
“Em là vợ anh.”
“Sao lại gọi vợ bằng cả họ tên.”
Sau khi hồi phục, anh ta như biến thành một người khác.
Chỉ cần có mặt tôi, anh ta nhất định xuất hiện.
Chu đáo.
Tỉ mỉ.
Quan tâm không sót một li.
Sống lâu mới thấy.
Thái tử gia giới tài phiệt Bắc Kinh không đổi vợ, nhưng lại trở thành hình mẫu “cưng chiều vợ”.
Từ Ái nhiều lần tìm tới anh ta, nhưng đều bị từ chối ngay cửa.
Bởi vì…Phó Dịch Minh không nhớ cô ta nữa.
Cô ta không tin.
Cô ta cho rằng Phó Dịch Minh giả vờ.
Để thử anh ta, trong cơn tức giận, cô ta gả cho đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của Phó Dịch Minh.
Cuối cùng trở thành vợ của một tay chơi khét tiếng.
Nhưng…Phó Dịch Minh vẫn dửng dưng như cũ, thậm chí còn tặng cho cô ta một “món quà lớn”.
Tôi càng lúc càng cảm thấy.
Trái tim của Phó Dịch Minh, lạnh lẽo đến đáng sợ.
32
Anh ta đang diễn.
Phó Dịch Minh sao có thể mất trí nhớ?
Nếu thật sự mất trí nhớ, sao lại chỉ nhớ tôi và Lạc Lạc?
Anh ta thậm chí còn không nhớ sinh nhật của Lạc Lạc là ngày nào.
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta đóng vai một người cha tốt, một người chồng tốt.
Mỗi tối, sau khi dỗ Lạc Lạc ngủ xong, anh ta đều đến phòng tôi.
Còn tôi thì đi thẳng vào thư phòng, nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng tối nay…
Anh ta chặn tôi lại.
“Sơ Sơ, để anh ở cùng em được không?”
“Tôi không khỏe.”
“…Em vẫn chưa chịu tha thứ cho anh sao?”
Ha.
Phó Dịch Minh, diễn không nổi nữa rồi?
Nhưng…
Giây tiếp theo, anh ta bế tôi lên, đặt lên giường, thân thể đè xuống.
“Phó Dịch Minh!”
Tôi phát điên, theo phản xạ giãy giụa.
Anh ta hoàn toàn không bị ảnh hưởng, giọng trầm thấp kề sát bên tai tôi:
“Sơ Sơ, đừng làm ầm lên nữa.”
“Chúng ta sống cho tốt, được không?”
“…Anh buông tôi ra trước đã.”
“Anh không.”
“…Anh tránh ra!”
“Trước kia chúng ta cãi nhau…”
“Chẳng phải chỉ cần ngủ một giấc là sẽ làm hòa sao?”
Ngón tay anh ta đã mở chiếc cúc áo cuối cùng của tôi.
33
Ngay trước bước cuối cùng, anh ta dừng lại.
Bởi vì…
Khi tôi sắp sụp đổ, tôi đã gọi tên một người.
“Lý Chí Tín.”
Đây là lần đầu tiên, sau khi rời Los Angeles, tôi nghĩ tới anh.
Phó Dịch Minh chống người dậy, không biểu cảm nhìn tôi.
“Em vẫn còn nhớ anh ta sao?”
“Xem ra… anh vẫn chưa đủ tốt với em.”
Anh ta nói xong câu đó, không ép tôi nữa.
Sau đó, anh ta đối xử với tôi càng lúc càng tốt.
Anh ta hy vọng tôi có thể cười với anh.
Nhưng ngoài lúc đối diện với Lạc Lạc, tôi đã không còn cười nổi nữa.
Sau này, tôi vô tình nghe nói.
Từ Ái, người tôi từng căm ghét, giờ sống rất thê thảm.
Chồng ong bướm đầy người, còn bị mẹ chồng ghét bỏ.
Cô ta muốn nhờ Phó Dịch Minh chống lưng, nhưng ngay cả cửa cũng không vào được.
Sau đó, cô ta vì trêu ghẹo trai trẻ trong quán bar, bị nhà chồng đuổi ra ngoài.
Phó Dịch Minh cũng không hề quản.
Chỉ nói một câu:
“Cô ta có tay có chân.”
“Có thể tự sống.”
Ồ.
Hóa ra, Phó Dịch Minh sớm đã biết cô ta có tay có chân rồi.
Tôi lại càng không vui.
Từ Ái còn có được tự do.
Còn tôi thì không.
Một năm trôi qua rất nhanh.
Nhưng Phó Dịch Minh và nhà họ Phó dường như đã quên mất thỏa thuận ban đầu.
Họ từ chối để tôi và Lạc Lạc rời đi.
Hôm đó, tôi vừa suy nghĩ, vừa gọt trái cây.
Khi Phó Dịch Minh về nhà, anh ta nhìn thấy tôi đầy tay là máu.
Sắc mặt anh ta hoảng loạn.
“Vân Sơ Sơ!”
“Ai cho phép em làm tổn thương bản thân mình?!”
34
Tôi rạch cổ tay, nhưng không phải thật sự muốn chết.
Rất nhiều khi…
Muốn có được thứ gì đó, phải trả giá.
Vì vậy, tôi có được đơn ly hôn.
“Vân Sơ Sơ.”
“Anh thành toàn cho em.”
“Em đi đi.”
“Dẫn theo Lạc Lạc.”
Phó Dịch Minh quay lưng về phía tôi, giọng khàn đặc.
Hình như anh ta đang khóc.
Mặc kệ.
Tôi rất vui.
Cuối cùng tôi cũng tự do rồi.
Vân Sơ Sơ - Ly hôn vui vẻ.
Ngoại truyện
1
Phó Dịch Minh đứng trước cửa sổ, nhìn theo bóng dáng hai mẹ con rời đi.
Ngay cả bóng lưng vui vẻ của họ cũng giống nhau đến lạ.
Rời xa anh lại hạnh phúc đến vậy sao?
Phải.
Trước đây anh là một tên khốn.
Nhưng anh cảm thấy mình đã thay đổi rồi mà.
Vân Sơ Sơ của anh là cô bé anh từng cõng ra khỏi biển lửa.
Là cô bé trong mắt chỉ có mỗi mình anh.
Sau khi lớn lên, cô trở nên dịu dàng, đoan trang.
Cô biết sống, biết chăm lo cuộc sống, mọi thứ trong nhà đều do cô sắp xếp.
Không gian luôn thoang thoảng mùi tinh dầu do chính tay cô pha.
Đây là ngôi nhà duy nhất của Phó Dịch Minh.
Anh lớn lên trong trại trẻ mồ côi, sau đó trở về nhà, mới phát hiện cha mẹ đều là đồ tệ hại.
Người duy nhất cho anh một mái nhà…là Vân Sơ Sơ.
Nhưng…
Cô đã đi rồi.
Và sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Nghĩ tới đây, máu huyết trong người anh ta dâng lên, ho ra một ngụm máu.
2
Vân Sơ Sơ dẫn con gái đi qua rất nhiều quốc gia.
Cuối cùng, lại quay về Los Angeles.
Một buổi hoàng hôn nọ, cô dắt chó đi dạo, bất giác bước vào một khuôn viên đại học.
Thật ra…
Cô cố ý.
Ngày nào cô cũng quanh quẩn ở trường này, đội mũ, đeo khẩu trang, lén lút như làm chuyện xấu.
Cô muốn gặp một người, lại sợ gặp người đó.
Hôm nay.
Cuối cùng cũng gặp.
Trước thư viện..
Người đàn ông ôm sách đứng đó, tựa như cây ngọc lan, thanh nhã cao khiết.
Một chàng trai tóc đỏ đứng trước mặt anh, gãi đầu gãi tai xin nghỉ học:
“Thưa giáo sư, bạn con thất tình rồi.”
“Nó cần con ở bên, nên buổi học hôm nay…”
“Thất tình?”
Vị giáo sư trẻ tuổi, nghe hai chữ “thất tình”, ánh mắt lập tức tối sầm.
“Thất tình thế nào?”
“Là vì cô gái cậu ấy thích…”
“quay lại bên người yêu cũ sao?”
Lý Chí Tín à
Anh lúc nào cũng khiến tôi vừa muốn khóc, vừa muốn cười.
Trái tim tôi như bị bóp chặt.
Không do dự nữa.
Tôi bước tới, vỗ nhẹ lên vai anh.
“Chào.”
“Làm quen lại nhé.”
“Bây giờ tôi là một Chức Nữ tự do.”
Khoảnh khắc anh quay đầu.
Trong mắt anh, tôi nhìn thấy cả dải ngân hà.
Lấp lánh.
Rực rỡ.
Lý Chí Tín…
Lần này, để tôi theo đuổi anh.
HẾT —
Bánh mì dứa và mỹ thiếu nữ
Lời tác giả:
Thật ra còn một chi tiết nhỏ:
Ngày Vân Sơ Sơ về nước, Lý Chí Tín đã quay lại Los Angeles sớm hơn một ngày.
Khi biết cô xuất phát từ một sân bay khác, anh không do dự mượn xe của bạn, tự mình lái tới sân bay.
Trước đó, vì tai nạn xe hơi, anh đã ba năm không dám chạm vào vô lăng.
Ngay cả lần tới đài truyền hình tham gia chương trình của Sơ Sơ, anh cũng chỉ dám đi bằng xe đạp.
Tình yêu có thể vượt qua nỗi sợ.