Chóp mũi suýt chạm.
Tôi thậm chí có thể thấy rõ hàng mi đen dài của anh ấy, rõ từng sợi.
Haiz.
Cái người anh trai vừa ngốc vừa đẹp trai của tôi.
“Sao không nói gì nữa?” Tôi thúc giục.
Đoạn Thư Gia ngập ngừng một chút, gãi mũi: “Bây giờ em còn nhỏ, lớn lên rồi sẽ hiểu.”
Tôi liếc nhìn anh.
Thật ra… là ai mới chưa lớn đây?
4
Thành tích học tập của Hoắc Xuyên luôn thuộc dạng xuất sắc.
May mắn là ba mẹ tôi đã tính toán trước, từ nhỏ tôi và anh trai đều được học với gia sư riêng tại nhà.
Vì để báo đáp ơn dưỡng dục, tôi học hành vô cùng chăm chỉ, học thuộc lòng đến mức thành tích gần như ngang bằng với Hoắc Xuyên. Cuối cùng cả hai chúng tôi đều đỗ vào Thanh Hoa.
Còn Đoạn Thư Gia thì kém một chút, nên trường của anh nằm ngay cạnh Thanh Hoa.
“Bạn học, chủ tịch bọn mình không có ở đây.”
Một giọng nam lạ vang lên bên tai, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Tôi lễ phép hỏi: “Anh ấy bao giờ quay lại ạ?”
“Không chắc.” Nam sinh kia kéo ghế ngồi xuống: “Nghe nói ra nước ngoài thăm em gái.”
À…
Vậy thì chắc chắn là chưa về sớm được.
Hoắc Xuyên có một cô em gái sống ở nước ngoài lâu năm. Hồi cấp ba, anh ta hay xin nghỉ, có khi chỉ trong một tuần đã bay ra nước ngoài một chuyến rồi.
Thật đáng ngưỡng mộ.
Cũng là anh trai, mà sao Đoạn Thư Gia và anh ta lại khác nhau một trời một vực?
Người ta thì xem em gái như báu vật trong lòng bàn tay.
Còn tôi phải mất bao nhiêu năm chạy đôn chạy đáo lấy lòng, chỉ để anh trai tôi chấp nhận mình.
Cho đến giờ, giữa tôi và anh ấy vẫn còn khoảng cách.
Tháng trước, mẹ nhờ tôi đem sữa nóng lên phòng anh.
Tôi gõ cửa nhiều lần không ai trả lời, đứng đợi ở cửa một lúc, sữa thì sắp nguội lạnh.
Tôi lên tiếng hỏi: “Anh ơi, em vào nhé?”
Vừa đẩy cửa, tôi đã nghe tiếng nước chảy đứt quãng bên trong.
Hiểu ra anh đang tắm, tôi bước nhanh vào, đặt ly sữa lên bàn.
Quay người lại, liền đối mặt với ánh mắt của Đoạn Thư Gia.
Tóc anh còn ướt, rũ xuống trước trán, từng giọt nước nhỏ xuống sống mũi cao thẳng.
Nước chảy qua cằm, qua cổ, tụ lại thành dòng trên lồng ngực…
Tôi vừa nhìn xuống thì bị áo tắm của anh chắn ngang tầm mắt.
Đoạn Thư Gia cuống quýt buộc lại dây lưng.
Tôi thật lòng khen: “Anh trai, anh tập luyện tốt thật đấy.”
Khóe miệng Đoạn Thư Gia co giật.
Ngay sau đó, một tiếng hét chói tai vang lên trong phòng.
“Đoạn Vân Kỳ! Ai cho em tự tiện vào phòng anh?!”
Tôi giật mình.
Vừa chạy ra ngoài vừa giải thích: “Em chỉ đến đưa sữa thôi mà.”
“Đưa sữa cũng không được!!”
Đoạn Thư Gia là một thiếu gia vừa hay tính, vừa nóng nảy, lại còn thù dai.
Mấy ngày sau vẫn không thèm nói chuyện với tôi, thấy tôi là quay mặt đi, tai còn lấp ló ánh đỏ.
Tôi mím môi.
Hóa ra, anh vẫn chưa hoàn toàn xem tôi là em gái mình. Chỉ vì tôi vào phòng một chút mà phản ứng lớn như vậy.
Nếu không phải hôm đó tôi nửa đêm chặn đường Hoắc Xuyên đang chơi ván trượt…
Có khi đến giờ anh vẫn còn lạnh nhạt với tôi.
Nghĩ đến đây, tôi mới ngộ ra.
Chắc chắn là anh lo cho sự an toàn của tôi nên mới đến tìm. Nghĩa là trong lòng anh vẫn có tôi.
…
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Đoạn Thư Gia đẩy cửa phòng sinh viên hội ra, dường như vừa vận động mạnh xong, thở hổn hển.
“Cuối cùng cũng tìm được em rồi, em tới hội sinh viên làm gì?”
Chưa kịp để tôi ngăn lại, cậu bạn lúc nãy đã nhanh miệng đáp: “Cô ấy đến tìm chủ tịch Hoắc.”
“…”
Xong phim.
Không ngoài dự đoán.
Đoạn Thư Gia bùng nổ: “Đoạn Vân Kỳ, sao em cứ quanh quẩn bên anh ta mãi thế hả?!”
Rống xong, anh đảo mắt tìm quanh: “Hoắc Xuyên! Ra đây!”
“Tên ấy không có ở đây.” Tôi cố tình nói lớn.
“Không có?” Đoạn Thư Gia đang nổi đóa bỗng như bị vuốt lông, cười tít mắt: “Vậy thì tốt, tốt lắm.”
Chưa gặp được Hoắc Xuyên mà đã vui như trúng số?
Thật đúng là anh trai ngốc.
“Anh tìm em có chuyện gì?”
“Đi ăn chứ còn gì.” Đoạn Thư Gia nhướng mày, “Anh gặp bạn cùng phòng em dưới ký túc xá, cô ấy nói em lên hội sinh viên nên anh đến tìm.”
Tôi đi thẳng về phía trước, chẳng thèm quay lại: “Trường chúng ta không giống nhau, đi ăn chung bất tiện lắm.”
Trên mặt anh lóe lên vẻ ngạc nhiên, rồi tức giận đến bật cười: “Bất tiện? Là anh phải chạy sang trường em đón em, mà em lại chê phiền?!”
Tôi bị anh làm cho bó tay, đành xuống nước: “Anh hiểu lầm rồi, em chỉ sợ anh mệt.”
“Anh không mệt.” Bị quan tâm, Đoạn Thư Gia nở nụ cười tự mãn, hàng mày như giãn ra: “Anh tới tìm em, em có vui không?”
Tôi chẳng buồn nghe anh nói.
Không biết đây là lần thứ mấy.
Nếu Hoắc Xuyên mà có mặt, anh lại sẽ phá hỏng hết mọi chuyện.
Vài hôm trước, mẹ gửi tôi một bức ảnh chụp bảng giá cổ phiếu, kèm theo một câu:
“Vân Kỳ, cổ phiếu công ty lại rớt rồi.”
Tôi bình tĩnh trả lời: “Con hiểu rồi.”
“Vân Kỳ, chúng ta thật sự cần hợp tác với nhà họ Hoắc. Nếu thành công, con muốn gì ba mẹ cũng đồng ý.”
“Đây là điều con nên làm, mẹ à.”
Chuyện hợp tác không thể trì hoãn thêm được nữa.
Tôi dừng bước, không nhịn nổi nữa, nói thẳng.
“Anh, em đang theo đuổi Hoắc Xuyên. Anh đừng đến tìm em nữa.”
5
Nụ cười của Đoạn Thư Gia cứng đờ.
Im lặng bao trùm trong chốc lát.
“Em nhìn thông minh thế mà chuyện tình cảm lại ngốc nghếch đến vậy?” Sắc mặt anh khó chịu: “Hoắc Xuyên không thích em đâu.”
“Em biết.” Tôi ngừng một chút, rồi nói: “Nên em mới gọi là đang theo đuổi.”
Đoạn Thư Gia đưa tay day trán, giọng lạnh hẳn: “Anh không đồng ý.”
Tôi hỏi ngược lại: “Tại sao?”
“Vì em căn bản không biết thân phận của mình ở cái nhà này là gì!”
Vẻ mặt anh đầy giằng xé, mày nhíu chặt, như quyết định xé rào mà hít sâu một hơi: “Thật ra em là…”
Tôi cắt lời: “Em hiểu rồi.”
Không cần nói cũng rõ.
Tấm lòng lương thiện, trí tuệ thì… không rõ.
Anh cứ nghĩ tôi đã quên chuyện hồi nhỏ.
Tôi thẳng thắn: “Em không phải con ruột của ba mẹ, em chưa từng quên.”
Đoạn Thư Gia khựng lại, ngẩn người ra.
Tôi chậm rãi nói tiếp:
“Em không phải thiên kim tiểu thư thật sự của nhà này, nhưng may mắn là ngoại hình của em đủ đẹp để bù đắp cho thiếu sót đó. Hoắc Xuyên chắc sẽ chấp nhận được.”
Giống như bị sét đánh ngang tai, sắc mặt Đoạn Thư Gia cứng ngắc, biểu cảm như đông cứng lại: “Hoắc Xuyên trong mắt em tốt đến vậy sao? Nhất định phải là cậu ta?”
Giọng nói của anh vỡ vụn.
Lần đầu tiên tôi thấy anh như thế.
Tự dưng tim tôi thắt lại.
“Ừ.” Tôi gật đầu.
Đoạn Thư Gia đứng bất động, ánh mắt tối sầm nhìn tôi chằm chằm.
Tôi không hiểu nổi những cảm xúc phức tạp cuộn trào trong mắt anh.
Chỉ vài giây ngắn ngủi mà như kéo dài cả thế kỷ.
Lúc gỡ bỏ vẻ lười nhác thường ngày, giữa hàng mày anh toát ra vẻ sắc bén rõ rệt, rõ ràng là đang giận.
Vì tình hình tài chính trong nhà, ba mẹ không nói với anh. Anh vẫn luôn sống như thiếu gia thật sự, ngây thơ và hồn nhiên.
Tôi chủ động phá tan sự im lặng: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
“Không cần.”
Anh buông một câu lạnh lùng, quay lưng bỏ đi, nhưng lại dừng bước.
Tiếng nghiến răng ken két vang lên.
“Em theo đuổi ai, lần này là lần đầu tiên anh nhượng bộ, cũng là lần cuối cùng.”
“Yêu đương thì còn được, nhưng nếu là hôn nhân, anh tuyệt đối không cho phép.”
Bóng lưng anh dần dần khuất xa, mờ nhạt.
Lúc này tôi mới hiểu được ý anh.
Ý là — Hoắc Xuyên không xứng làm chồng tôi, yêu thì yêu, nhưng cưới thì không được.
Anh sẽ thay tôi giữ cổng kiểm duyệt “anh rể”.
Có anh trai chống lưng vẫn là tuyệt nhất.
Cảm giác trong lòng như có một dòng ấm áp chảy qua.
Chỉ là, anh à… Dù Hoắc Xuyên có thế nào, thì ít nhất anh ta cũng có đủ “chống lưng” vững chắc đấy.
6
Câu lạc bộ bơi lội chuẩn bị tổ chức buổi team building sau một tháng nữa, hiện đang kêu gọi mọi người đăng ký tham gia.
Bạn cùng phòng hỏi: “Vân Kỳ, cậu đi chơi không?”
“Chưa nghĩ xong.”
“Ít người đăng ký quá, không chừng bị hủy mất.” Cô ấy tiếc rẻ, “Mình còn định đi chơi cho vui nữa.”
Lần này Hoắc Xuyên ra nước ngoài còn lâu hơn mọi khi.
Tôi còn đang do dự, thì bạn cùng phòng đột nhiên hét lên phấn khích: “Chết rồi! Mọi người mau đăng ký đi, Hoắc Xuyên cũng tham gia! Không nhanh là hết suất đấy!”
“Thật không đấy?!”
Mấy bạn khác cũng lập tức lao đi đăng ký.
“Liệu có được nhìn thấy cơ bụng của Hoắc Xuyên không ta?”
Tiếng bàn tán hào hứng vang lên khắp phòng.
Tôi lập tức mở form đăng ký với tốc độ ánh sáng, và ở dòng cuối cùng, hai chữ “Hoắc Xuyên” sáng rực rỡ đập vào mắt tôi.
Chưa kịp nghĩ ngợi, tôi đã gõ ngay tên mình vào.
“Vân Kỳ cũng đăng ký à?” Bạn cùng phòng hỏi.
“Ừ.” Tôi đặt điện thoại xuống, “Dù sao cũng rảnh rỗi.”
Bạn tôi mạnh dạn hỏi: “Vân Kỳ, Hoắc Xuyên vừa đăng ký là cậu cũng đăng ký liền, chẳng lẽ cậu thích anh ấy thật?”
Tôi chỉ mỉm cười, không trả lời.
“Ối giời ơi! Đúng thật rồi!”
Tôi không để tâm đến những tiếng trêu ghẹo, cho đến khi họ nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi:
“Vân Kỳ, hôm nay chắc trời sập.”
Tôi ngơ ngác: “Hả? Gì cơ?”
“Vì anh cậu là anh trai cuồng em gái mà!” Bạn tôi đùa, “Tớ chưa từng thấy anh em nào dính nhau như vậy, ăn cơm cũng phải đi cùng, quản nghiêm ghê luôn.”
“Mình cũng thế.” Một bạn khác hưởng ứng: “Mình với anh trai như người dưng, cả năm chả nói được mấy câu.”
Tôi càng mơ hồ: “Thật vậy à?”
Nhớ hồi nhỏ, Đoạn Thư Gia cực kỳ ghét tôi – đứa em gái từ trên trời rơi xuống, căn bản không thèm để ý đến tôi, toàn là tôi chủ động bám lấy anh ấy.
Sau này mới dần dần chịu chấp nhận tôi.
Nghĩ lại thì…
Anh bắt đầu biến thành “anh trai cuồng em gái” hình như từ lúc tôi bắt đầu theo đuổi Hoắc Xuyên.
Thật là…
Sớm không ghen, muộn không ghen, lại cứ chọn lúc này để làm “kỳ đà cản mũi” chính hiệu.
“Thật đó.” Bạn cùng phòng đổi giọng, “Nhưng mà không sao đâu, cậu với Hoắc Xuyên trai tài gái sắc, nhìn xứng lắm. Anh cậu chắc cũng không phản đối đến mức phát điên đâu.”
Cô ấy cổ vũ tôi: “Vân Kỳ cố lên nhé, tranh thủ bắt được nam thần!”
Hoắc Xuyên nhờ vào chiều cao, ngoại hình và thành tích học tập mà ngay khi nhập học đã trở thành nhân vật nổi bật nhất trường.
Trong đợt huấn luyện quân sự, bức ảnh anh mặc quân phục lan truyền khắp các diễn đàn trong trường.
Ai đứng cạnh anh cũng đều trở thành đề tài bàn tán.
Ban đầu là vài thiếu gia, tiểu thư nhà giàu.
Sau đó, ảnh chụp chân dung của tôi và Đoạn Thư Gia cũng xuất hiện trên tường trường.
Lúc đó, mấy “NPC” trên diễn đàn rần rần bình luận:
【Năm nay sinh viên mới chất lượng cao dữ vậy trời?】
【Những người trước kia xuất hiện bên nam thần nhìn cũng sang thật đấy, nhưng nhan sắc hoàn toàn không đọ nổi với hai người này.】
【Hai nam sinh này đẹp ngang ngửa nhau luôn.】
【Cái anh bên cạnh Hoắc Xuyên không phải sinh viên trường mình đúng không?】
【Cô gái đứng cạnh tên là gì vậy? Nếu trong một phút không có được thông tin, thằng bạn tôi dọa nhảy từ tầng 6 xuống tầng 1.】
【Thằng điên!】
【Lên diễn đàn nhiều vào, hoa khôi cũng không biết thì học hành cái gì nữa.】
【Cô gái là hoa khôi Đoạn Vân Kỳ, bên cạnh là anh trai cô ấy – Đoạn Thư Gia.】
【Đoạn Thư Gia không học ở trường mình, bên cạnh là ĐH Bắc Kinh.】
【Đọ sắc à?】
【Còn đọ cả đẳng cấp tài sản…】