Bạn trai tôi là đội trưởng đội cứu hỏa.
Vì vậy, khi bị khói dày làm sặc tỉnh giấc, tôi bình tĩnh gọi ba lần vào số điện thoại công việc của anh.
Cuối cùng cũng có người bắt máy, nhưng thứ tôi nhận được lại là những lời mắng mỏ xối xả:
“Đừng có ghen tuông vô cớ nữa. Anh chỉ đang làm nhiệm vụ thôi, lấy hỏa hoạn ra đùa giỡn có cần thiết không?”
Trong tiếng ồn ào hỗn loạn ở đầu dây bên kia, xen lẫn giọng nói ngưỡng mộ đầy nũng nịu của Hà Nhã Nhã:
“Cảm ơn anh trai, anh đúng là ân nhân cứu mạng của em!”
Ngọn lửa đã liếm tới chóp mũi, tôi không còn hơi sức đâu mà cãi cọ với anh.
Tôi lập tức quay sang gọi báo cháy.
Nhân viên trực tổng đài tiếc nuối thông báo:
“Đội cứu hỏa gần chỗ chị nhất đều đang làm nhiệm vụ khẩn cấp, phải nửa tiếng nữa mới tới được. Tôi sẽ lập tức giúp chị điều phối các đội cứu hộ khác.”
Trong cơn choáng váng, tôi thấy thông báo tin tức bật lên:
Đội trưởng đội cứu hỏa huy động toàn bộ lực lượng cứu nạn, thành công giải cứu thiếu nữ trầm cảm có ý định tự tử.
Nếu tôi nhớ không nhầm, đây đã là lần thứ chín mươi chín Hà Nhã Nhã phát bệnh trầm cảm.
Tôi tuyệt vọng nhìn cánh cửa đã biến dạng, rồi lại mở toang cửa sổ tầng mười tám.
Giữa việc bị thiêu chết và rơi xuống chết, tôi chọn cách thứ nhất.
Ngay trước giây phút nghẹt thở ngất đi, tôi gửi đi tin nhắn cuối cùng:
【Em đi đây. Chúc hai người hạnh phúc. Xin đừng làm phiền, cũng đừng nhớ tới em.】
1
Tôi nhìn thấy cơ thể của chính mình, cứng đờ như một bức tượng, co quắp trong góc ban công.
Dù mũi và môi đã không còn hơi thở, trên gương mặt vẫn hằn rõ khát vọng được sống.
Một chiếc khăn ướt rơi khỏi tay trái tôi, trên đó đầy những vệt đen do lọc khói để lại.
Năm ngón tay phải tàn khuyết đến rợn người.
Làn da cháy đen bong tróc, lộ ra thịt đỏ tươi, ngón út chỉ còn lác đác vài mẩu xương trắng.
Hóa ra, tôi đã chết rồi.
Hai mươi phút trước, tôi còn bị sặc khói mà tỉnh dậy trong giấc ngủ.
Vừa mở mắt ra, trước mặt đã là biển khói mù mịt.
Ngọn lửa bắt nguồn từ nhà bếp, lan dọc theo phòng khách, nuốt chửng hơn nửa căn nhà.
Tôi bình tĩnh làm ướt khăn, che kín mũi miệng, cúi người dò dẫm ra cửa chính.
Bạn trai tôi – Tiêu Thành – là đội trưởng đội cứu hỏa, nên tôi được nghe nhiều, biết nhiều, tích lũy không ít kiến thức.
Ổ khóa cửa đã bị nung đỏ rực.
Dù có lớp khăn ướt dày ngăn cách, tôi vẫn bị bỏng đến giật mình.
Đầu ngón tay mềm mại lập tức nổi lên những bọng nước trong suốt.
Tôi nghiến răng chịu đau, kéo mạnh tay nắm mấy lần, nhưng cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích.
Hóa ra khung cửa đã bị biến dạng dưới nhiệt độ cao, kẹt cứng lấy cánh cửa.
Khói ngày càng dày, gần như che kín toàn bộ tầm nhìn.
Đầu óc tôi bắt đầu choáng váng — dấu hiệu của ngộ độc khí CO.
Tôi hoảng hốt chạy ra ban công, mở to cửa sổ hết mức, rồi gọi cuộc điện thoại cầu cứu đầu tiên.
Gọi cho bạn trai đang chiến tranh lạnh với tôi — Tiêu Thành.
Hôm nay là ngày trực của anh.
Đội cứu hỏa do anh chỉ huy chỉ cách nhà tôi năm phút lái xe.
Cứu hộ ở nhà cao tầng lại càng là sở trường của anh.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.”
Trong ống nghe vang lên giọng thông báo lạnh lùng.
Tôi cúi đầu kiểm tra lại, đúng là số máy công việc của anh.
Khi đưa số này cho tôi, Tiêu Thành từng thề thốt chắc nịch:
“Tiểu Nhiên, đây là điện thoại trực ban do đơn vị cấp, chỉ dùng khi có tình huống khẩn cấp.Không được tắt máy, hễ chuông reo là phải nghe.”
“Trừ đồng nghiệp ra, chỉ có em biết số này.”
“Coi như mật mã cầu cứu của chúng ta đi, chỉ cần em gọi, anh sẽ có mặt ngay.”
Tôi đã bấm 119.
Nhưng do dự một chút, tôi lại gọi cho Tiêu Thành lần nữa.
Đơn giản vì khu vực tôi ở thuộc quyền phụ trách của anh, cuối cùng nhiệm vụ cũng sẽ được chuyển về chỗ anh.
Có lẽ liên lạc trực tiếp với anh sẽ hiệu quả hơn.
Tiếng chuông chờ vang lên rất lâu bên tai.
Cho đến khi tôi nghe thấy Tiêu Thành tức giận chửi rủa.
“Tôi đang bận đây! Có gì nói nhanh lên, đừng lãng phí thời gian của nhau!”
Lúc này tôi mới nhận ra, mình đã gọi cuộc điện thoại thứ ba.
Lần này là hoàn toàn vô thức.
Tôi dùng sức lắc mạnh cái đầu choáng váng, cố gắng thò mặt ra ngoài cửa sổ.
Khoang mũi như bị sưng phù, không hít nổi dù chỉ một chút không khí.
Có lẽ ngay từ lúc còn đang ngủ, tôi đã bị ngộ độc khí CO rồi.
Tiêu Thành không để ý đến hơi thở nặng nề của tôi, thấy tôi không nói gì, anh càng thêm sốt ruột thúc giục.
“Tiêu Thành, nhà em cháy rồi, anh có thể đến cứu…”
Tôi cố gắng ép cổ họng sung huyết, nói từng chữ một, nhưng lập tức bị anh thô bạo cắt ngang:
“Hàn Nhiên, coi như tôi van em, đừng ghen tuông vô cớ nữa.”
“Tôi đã giải thích không biết bao nhiêu lần rồi, tôi và Nhã Nhã không có quan hệ gì khác, chỉ là làm nhiệm vụ thôi, sao em cứ không chịu tin!”
“Còn đem chuyện hỏa hoạn ra đùa giỡn, có cần thiết không?”
Trong âm thanh hỗn loạn phía đầu dây bên kia, xen lẫn giọng nói mang theo tiếng khóc nghẹn đầy ngưỡng mộ của Hà Nhã Nhã:
“Em cứ tưởng anh trai sẽ không quan tâm tới em nữa, anh đúng là ân nhân cứu mạng của em!”
2
Thật sự… không có quan hệ gì khác sao?
Tôi tự chất vấn Tiêu Thành, cũng là đang chất vấn chính mình.
Suốt một năm gần đây, điện thoại trực ban của Tiêu Thành thường xuyên reo lên không phân ngày đêm.
Dù bị đánh thức giữa đêm khuya, anh vẫn xoa đôi mắt ngái ngủ, không hề than phiền, khoác áo rồi vội vàng ra ngoài.
Tôi từng nghĩ đó là vì sau khi thăng chức, công việc của anh ngày càng bận rộn.
Cho đến khi tôi phát hiện, cái tên nhảy lên trên màn hình mỗi lần đều là một người.
Hà Nhã Nhã.
Trực giác của phụ nữ mách bảo tôi rằng có gì đó không ổn.
Tôi lén xem lịch sử cuộc gọi gần đây của Tiêu Thành.
Những cuộc gọi công việc thực sự thì đếm trên đầu ngón tay.
Ngược lại, cả màn hình tràn ngập cái tên Hà Nhã Nhã.
Bạn trai tốt đã yêu tôi suốt năm năm, đối với những cuộc gọi “khẩn cấp” của người phụ nữ khác thì lúc nào cũng có mặt, mưa gió không quản.
Còn tôi, chỉ trong lúc nguy cấp mới gọi đúng một lần cầu cứu, lại bị mắng cho không còn mặt mũi.
Thật mỉa mai biết bao!
Trong ống nghe vang lên tiếng “tút tút” bận máy.
Tiêu Thành đã cúp điện thoại.
Ngọn lửa liếm lên chóp mũi tôi.
Nhân lúc ý thức vẫn còn, tôi hoảng hốt gọi báo cháy.
Đúng như tôi dự đoán, sau khi xác nhận địa chỉ, nhân viên trực tổng đài lập tức chuyển nhiệm vụ sang chi đội nơi Tiêu Thành công tác.
“Cái gì? Tất cả mọi người đều đã xuất phát rồi sao? Xa như vậy, sao không sắp xếp đội gần hơn!”
“Vớ vẩn! Đội trưởng Tiêu tuyệt đối không thể đưa ra quyết định qua loa như thế!”
Không biết đã nhận được phản hồi gì, anh ta có vẻ tức giận, ngón tay bực bội gõ mạnh lên mặt bàn.
Đột nhiên, giọng nói của nhân viên trực tổng đài biến mất.
Có lẽ anh ta nhận ra tôi vẫn đang nghe, nên đã nhấn nút tắt tiếng.
Không lâu sau, anh ta nhấc ống nghe lên, giọng đầy tiếc nuối thông báo với tôi:
“Xin lỗi cô, đội cứu hỏa gần chỗ cô nhất đều đang thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp. Xin cô giữ liên lạc thông suốt, tôi sẽ lập tức điều phối các đội cứu hộ khác.”
Đầu óc tôi ngày càng nặng trĩu.
Tôi dùng sức véo mạnh hai cái vào mặt trong đùi, mới miễn cưỡng giữ lại được chút tỉnh táo, vội vàng hỏi tiếp:
“Còn phải đợi bao lâu nữa? Tôi sợ là… tôi không cầm cự nổi.”
Nhân viên trực tổng đài cẩn thận lựa lời:
“Nhiệm vụ đã được phân công, các đội cứu hộ sẽ lần lượt xuất phát. Đội cứu hỏa gần cô sở hữu trang thiết bị cứu hộ nhà cao tầng hàng đầu toàn thành phố, chậm nhất là nửa tiếng nữa sẽ tới nơi.”
Anh ta còn nói thêm một loạt biện pháp tự cứu.
Tôi bất lực nhìn nhà vệ sinh đầy nước, ga giường ướt dưới chân, chiếc khăn ướt trong tay.
Không nỡ nói với anh ta rằng, những cách đó tôi đều đã thử cả rồi.
Trong cơn choáng váng, tôi lại thấy thông báo tin tức bật lên:
Đội trưởng đội cứu hỏa huy động toàn bộ lực lượng cứu nạn, thành công giải cứu thiếu nữ trầm cảm có ý định tự tử.
Tôi bật cười đầy mỉa mai.
Nếu tôi nhớ không nhầm, đây đã là lần thứ chín mươi chín Hà Nhã Nhã phát bệnh trầm cảm.
Cái lý do này, tôi nghe đến phát ngán rồi.
Một tháng trước, tôi và Tiêu Thành đã cãi nhau một trận dữ dội.
Hôm đó là tiệc đính hôn của chúng tôi.
Bên trái tôi là mẹ, người vừa ngồi ghế cứng suốt mấy chục tiếng, lặn lội từ nơi khác tới.
Bên phải là bố mẹ chồng tương lai, ánh mắt khinh khỉnh, nhìn tôi bằng nửa con mắt.
Những người họ hàng khác vây quanh hai bên, nhìn nhau không biết nói gì.
Trên bàn bày đầy những món tôi thích ăn, là Tiêu Thành đã đặt trước.
Nhân viên phục vụ mang ra chiếc bánh giấu nhẫn, là Tiêu Thành cố ý sắp xếp.
Người làm chứng cầm bài phát biểu do chính Tiêu Thành viết sẵn, lúng túng nâng micro lên.
Thế nhưng Tiêu Thành vẫn mãi không xuất hiện.
Tôi không biết rốt cuộc anh là có tâm hay vô tâm.
Hai tiếng sau, tiệc tan.
Tiêu Thành gửi cho tôi một tin nhắn xin lỗi lạnh nhạt, không chút cảm xúc:
【Xin lỗi, nhiệm vụ khẩn cấp, xong việc sẽ về.】
Kết quả là, anh không về cả đêm.
Hai giờ sáng, Hà Nhã Nhã cập nhật Weibo phụ.
【Mỗi lần bệnh trầm cảm phát tác, đều muốn trốn khỏi nhân gian. May mà có anh, khiến em còn lưu luyến không nỡ rời đi.】