8
“Chuẩn bị ngủ.”
Bỗng bên kia điện thoại yên ắng lạ thường, nếu không có chút tiếng động xung quanh, tôi đã tưởng cuộc gọi bị cắt.
Không nghe thấy giọng anh thì thôi, giờ nghe rồi mà anh chẳng nói gì, cũng không cúp máy.
Tôi như bị treo lơ lửng.
Rốt cuộc thở dốc nhỏ nói: “Tạ Vân Thành, nói chuyện với em đi.”
Bên kia vang lên giọng điệu như nghiến răng: “Em muốn anh nói gì?”
Tôi khẽ cười: “Em có xinh không?”
Không biết Tạ Vân Thành nghĩ gì, nhưng hai giây sau anh trả lời: “Rất xinh.”
“Vậy anh thấy em mặc áo xường xám màu nào đẹp nhất?”
“Màu đỏ, có hoa.” Anh không chỉ nói màu mà còn chỉ rõ kiểu nào.
Là chiếc đó sao?
Tôi hơi bất ngờ.
Áo xường xám tôi mặc hàng ngày đa phần là màu nhã nhặn.
“Tại sao?”
“Vì em mặc chiếc đó giống với bản chất thật nhất.” Tạ Vân Thành ngừng một chút, “Đồ phụ nữ xấu xa.”
Ba chữ “phụ nữ xấu xa” nghe có chút khàn khàn, khiến tai tôi tê dại.
Thế là tôi hỏi: “Em xấu thế nào?”
Tạ Vân Thành lại im lặng.
Bên kia điện thoại vọng lại hơi thở nặng nề hơn: “Em không biết sao?”
Anh không trả lời mà còn hỏi ngược lại.
Tôi cũng chẳng buồn nói nữa, giọng anh lúc này thật sự phạm luật.
Tạ Vân Thành lại tiếp tục: “Phòng ngủ em bật đèn chưa?”
“Chưa.” Giọng tôi xen lẫn tiếng thở nhẹ.
Anh lại hỏi: “Nếu tối nay không có anh, em cũng gọi người khác đến thay bóng đèn sao?”
Tôi cười khẽ: “Ngoài anh ra, ai nhiệt tình vừa gọi là đến ngay thế?”
Thực lòng anh có nhiệt tình hay không tôi cũng không biết.
“Nếu là người khác, em cũng mặc như thế rồi mở cửa sao?”
Tôi liếc nhìn chiếc váy ngủ đã xộc xệch từ lâu, trong tủ còn cả chục chiếc tương tự.
Ở một mình, đêm về mặc gì là quyền tự do của tôi.
Nhưng lúc này tôi nói: “Mặc riêng cho anh xem đấy, thích không?”
Giai đoạn mập mờ này, trêu chọc người khác thật vui quá.
Bên kia im lặng một lúc rồi cúp máy.
Đúng lúc này, giữa chừng không lên không xuống, giá như bắt anh nói thêm vài câu.
Hôm sau không dậy sớm tập thể dục được.
Đến giờ ra khỏi nhà, tôi bước vào thang máy xuống tầng.
Khi thang máy dừng ở tầng dưới, cửa mở ra, người đàn ông đang đợi bên ngoài ánh mắt đầu tiên dừng trên người tôi rồi mới bước vào.
Tôi mặc chiếc áo xường xám anh đã nói tối qua.
Thành phố chúng tôi là điểm du lịch nổi tiếng, mỗi năm vô số khách đến chụp ảnh, cách ăn mặc của tôi trong mắt người khác cũng là bình thường.
Thang máy tiếp tục xuống, có người khác bước vào.
Tạ Vân Thành đứng che phía trước tôi, ngăn mọi khả năng người khác chen lấn.
Khi ra khỏi thang máy, chúng tôi lại đi cách nhau một quãng.
Tôi quen đi trước, từ hồi chưa thân đã như vậy.
Tối về, Tạ Vân Thành mới đi sát hơn.
Trên điện thoại, tôi nhắn cho anh một tin: [Mặc chiếc anh thích đấy]
Sau lưng vang lên tiếng thông báo tin nhắn.
9
Mấy ngày nay đúng mùa du lịch cao điểm, khách đông, việc kinh doanh cũng tốt.
Nhân viên cửa hàng tôi bận, các tiệm chụp ảnh bên cạnh cũng tấp nập, chẳng có thời gian tán gẫu.
Tối về, tôi thử mẫu mới vừa nhận từ xưởng, chụp vài tấm trước gương gửi cho người hàng xóm tầng dưới:
[Anh thấy kiểu nào đẹp?]
Trong ảnh, điện thoại vừa che khuất phần mặt, tôi định cho anh xem quần áo.
Nhưng tin nhắn gửi đi mấy phút vẫn chưa thấy hồi âm.
Đúng lúc đó cửa vang lên tiếng gõ.
Tôi nhìn qua lỗ nhòm, thấy Tạ Vân Thành đứng ngoài cửa.
Anh mặc chiếc áo ba lỗ đen, cơ bắp lộ ra ngoài không khí thật đẹp.
Cửa vừa hé khe đã bị đẩy mở, người ấy chen vào.
Ngay lập tức, tôi bị ép vào sau cánh cửa, bàn tay anh đặt trên eo tôi.
Hình dáng Tạ Vân Thành so với tôi cao lớn lực lưỡng hơn, toàn thân anh gần như bao trùm lấy tôi.
Tôi ngước mắt nhìn vào ánh mắt thăm thẳm của anh.
Trên người anh thoang thoảng mùi sữa tắm dịu nhẹ, có vẻ vừa tắm xong không lâu.
“Một ngày dài, chỉ biết trêu anh, em tưởng anh là người tốt sao?” Giọng anh trầm đục, khàn khàn.
Nhưng vẫn nghe rất cuốn hút.
Tôi ngây thơ nói: “Anh Thành, em chỉ nhờ anh chọn kiểu sườn xám thôi mà.”
Anh Thành.
Mấy tay chơi giàu có đến nhờ anh độ xe cũng gọi anh như vậy.
“Ai cho em gọi anh Thành?” Anh cúi mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi cũng không chớp mắt: “Không được sao? Em thấy ai cũng gọi thế mà.”
“Người khác là người khác, em là em.” Anh khẽ nói.
“Đã lên đây rồi, giúp em xem kiểu nào đẹp đi.” Ngón tay tôi chạm nhẹ vào cánh tay Tạ Vân Thành.
Anh không giúp.
Mà sau khi nhìn chằm chằm vào môi tôi hồi lâu, đột ngột cúi xuống hôn tôi.
Đôi môi mềm mại mà tôi chỉ kịp cảm nhận qua đầu ngón tay giờ đang ép chặt lấy môi tôi, hôn rất hung mãnh.
Tôi vòng tay ôm cổ anh, đôi chân mềm nhũn trong nụ hôn cuồng nhiệt, may mà Tạ Vân Thành kịp đỡ lưng nên không tuột xuống đất.
Trong hơi thở đan xen, tôi nghe anh khàn giọng: “Mặc trên người em, anh chẳng phân biệt được đâu.”
“Cởi ra là phân biệt được hả?” Tôi hỏi.
Rồi eo tôi liền bị véo một cái.
Tạ Vân Thành: “Vẫn còn tính trêu anh à?”
Tôi giả bộ ngây thơ: “Em đang nói về quần áo thôi, anh nghĩ gì xa vậy?”
Anh không nói gì, lại cúi xuống hôn tiếp.
Hôn nhau.
Có lần đầu ắt có lần hai.
Mấy phút vừa rồi chỉ là khúc dạo đầu.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, hàng xóm đi về.
Hơi thở tôi nghẹn lại, tay siết chặt cánh tay Tạ Vân Thành ra hiệu anh bớt hung hăng.
Bàn tay trên eo xiết chặt, tôi bị kéo khỏi vị trí cũ.
Tạ Vân Thành bế tôi đến ghế sofa.
Thế là tôi ngồi trong lòng anh.
Tà áo sườn xám xẻ tà không cao lắm, nhưng tư thế này khiến tà váy bị kéo lên, chỉ cần Tạ Vân Thành buông tay xuống là dễ dàng chạm vào đùi tôi.
Anh có chạm hay không thì tôi không biết.
Nhưng tôi chắc chắn sẽ “sờ” anh.
Tôi thèm khối cơ bắp của Tạ Vân Thành đã lâu.
Vừa hôn vừa sờ.
Đến khi anh túm lấy đôi tay nghịch ngợm, khóa ra sau lưng tôi.
“Sờ lung tung cái gì?” Giọng anh vẫn lạnh lùng.
Nếu bỏ qua phần “thành thật” phía dưới.
“Không được sờ sao?”
Lúc này, Tạ Vân Thành nhìn bề ngoài bình thản, nhưng tôi thấy rõ dục vọng trong mắt anh.
“Sờ rồi, em chịu hậu quả không?”
Tôi cười nhìn anh: “Anh có thể sờ lại em mà.”
Tạ Vân Thành thật sự “sờ lại”, nhưng là sờ lên mặt tôi.
Tay anh có chút chai sạn, động tác nhẹ nhàng, gân xanh trên mu bàn tay trông cũng quyến rũ.
“Chúng ta là quan hệ gì?” Anh đột nhiên hỏi.
Câu hỏi khiến tôi ngập ngừng.
“Anh muốn chúng ta là gì?” Tôi ném trả câu hỏi.
Tạ Vân Thành không hài lòng với câu trả lời này.
Thế là tôi chủ động hôn anh: “Anh nói là gì, thì sẽ là thế.”
Anh lại nhíu mày.
“Em biết em trông như thế nào không?” Tạ Vân Thành hỏi.
“Như thế nào?”
“Như tên lừa tình chuyên dụ dỗ đàn ông lên giường, sáng hôm sau mặc quần bỏ đi không nhận mặt.”
“…”
Thì anh miêu tả cũng khá chuẩn.
Tạ Vân Thành có đủ tư chất khiến người ta chỉ thèm thân xác anh.
Tôi bật cười: “Anh sợ bị lừa tình hay lừa thân? Sợ thì lên đây làm gì?”
Người đàn ông trước mặt cuối cùng cũng cười, anh nhìn tôi đăm đăm: “Có giỏi thì cứ lừa đi.”
Tôi nhìn anh hai giây: “Vậy em không lừa nữa nhé?”
Giả vờ định rời khỏi lòng anh, ngay lập tức bị kéo lại, anh ta nghiến răng: “Chỉ được phép lừa mỗi anh thôi.”
Ở tư thế này, tôi liếc xuống rồi đột nhiên ấn nhẹ vào anh, áp sát tai thì thầm: “Em thấy anh lúc gắt gỏng nói chuyện cũng rất sexy.”
Tôi nói tiếp: “Ai lại yêu đương mù quáng thế chứ? Ít nhất phải cho em kiểm tra chất lượng chứ?”
###
Tạ Vân Thành khẽ cười lạnh, anh chọc nhẹ vào trán tôi: “Trong đầu em toàn nghĩ cái gì thế?”
Nói vậy nhưng anh không ngăn hành động của tôi.
Tối hôm đó, quan hệ giữa tôi và Tạ Vân Thành chính thức bước sang giai đoạn mới.
Chỉ là khi anh nắm tay tôi kỳ cọ dưới vòi nước, lúc về còn giấu trong túi quần một mảnh vải ren hồng.
Lý do là tôi phàn nàn anh làm bẩn đồ lót của tôi, thế là Tạ Vân Thành bảo sẽ mang về giặt sạch.
Cứ thế cầm đi.
Anh nói giặt xong sẽ trả lại.
###
Sau khi yêu nhau, mỗi lần gặp trong thang máy, chúng tôi vẫn không chào hỏi.
Chỉ khi ánh mắt chạm nhau, tôi khẽ cong môi cười với anh.
Lúc thang máy đông người, trong góc khuất tầm mắt mọi người, tôi lén chạm vào bụng Tạ Vân Thành.
Rồi bị anh nắm lấy ngón tay, giả vờ như không có chuyện gì.
Khi chuẩn bị ra khỏi thang máy, tôi định rút tay thì anh cố ý siết chặt, đến khi cửa mở mới buông ra.
Suýt chút nữa là bị phát hiện.
Khu chung cư toàn hàng xóm quen mặt, lại thêm cửa hàng của tôi luôn mở, nào dám để tình yêu mới chớm đã bị người quen soi mói.
Giỏ quà tặng
Ban ngày, khi anh rảnh rỗi, ánh mắt đổ về phía tôi càng dày đặc.
Chủ tiệm trà sữa bên cạnh nhắc nhở: “Hứa Tịnh này, ông chủ tiệm sửa xe đối diện hình như để ý cô đấy.”
Tôi nhắn tin nhắc Tạ Vân Thành đừng nhìn sang nữa, quá lộ liễu.
Anh trả lời bằng voice, tôi áp vào tai nghe: “Nhìn bạn gái mình có phạm pháp không?”
Rồi thêm một tin nhắn nữa: “Không cho nhìn thì anh sang đứng đây nhìn cho thoải mái.”
“…”
Một bên, tôi gửi lì xì cho nhân viên tiệm sửa xe của anh, đồng thời báo không cần báo cáo lịch trình của ông chủ nữa.
Giờ tôi có thể hỏi trực tiếp.
Nhân viên vui vẻ nhắn lại: “Chị Tĩnh, chị không quan tâm ông chủ nữa à? Chị thích kiểu nào, em giới thiệu trai đẹp mới cho, đảm bảo trẻ hơn ông chủ!”
Xem ra rất bất mãn với sếp.
Tối đó, khi thang máy dừng ở tầng Tạ Vân Thành, anh không xuống mà đi lên cùng tôi.
Rồi vừa bước vào cửa, anh đã nóng lòng hôn xuống.
Tôi thích cách anh nắm cổ tôi mà hôn.
Cũng thích cảm giác rúc vào ngực anh mà cắn nhẹ.
Còn Tạ Vân Thành, tôi không biết anh thích gì, vì anh hôn khắp nơi.
Ngón tay linh hoạt, lưỡi và môi thì mềm mại.
Quả thực như tôi tưởng tượng, anh chẳng mấy khi dịu dàng.
Khoảnh khắc hiếm hoi anh mềm mỏng, có lẽ là lúc cởi chiếc áo xường xám trên người tôi.
Có vài bộ tôi tự may tỉ mỉ cho riêng mình, nếu rách thì anh đền không nổi.
Dần dà, Tạ Vân Thành đã trở nên rất am hiểu về áo xường xám.
Thỉnh thoảng nhìn độ chênh màu da giữa hai chúng tôi trong gương, tôi luôn cảm thấy có chút hỗn loạn phi lý.
Nhưng rồi Tạ Vân Thành cũng phát hiện ra tủ quần áo của tôi, chỉ vào dãy váy ngủ dây đeo hỏi: “Tối hôm thay bóng đèn ấy, em cố tình mặc cho anh xem?”
Tôi nhìn thẳng: “Giờ em cũng có thể mặc riêng cho anh.”
Anh đăm đăm nhìn tôi một lúc, bỗng buông lời trắng trợn: “Thật lòng vì anh thì đừng mặc nữa.”
“Đồ lưu manh!” Tôi phán xét.
Thực ra đôi lúc còn thấy anh hơi biến thái.
Nhưng lại rất hợp gu tôi.