Chỉ thỉnh thoảng, lúc tôi bận quá, sẽ âm thầm bước sang giúp tôi nhấc mấy chậu cây nặng.
Lúc trời mưa, anh sẽ đứng trước cửa, cầm ô, không lên tiếng, chỉ chờ tôi khóa cửa để đưa về.
Lúc tôi ốm, anh nấu cháo, đặt trước cửa căn hộ, rồi chỉ gửi một dòng tin nhắn:
“Ăn một chút rồi ngủ tiếp nhé.”
Không đợi trả lời, cũng không gõ cửa.
Anh lặng lẽ như một cái bóng.
Không chen vào — nhưng luôn ở đó.
Mấy khách quen trong tiệm bắt đầu tưởng lầm.
“Chủ tiệm ơi, bạn trai chị lại tới rồi kìa!”
“Người ta mỗi ngày đều đứng chờ chị đó~”
Tôi chỉ cười. Không giải thích.
Vì tôi biết — anh đang dùng cách của riêng mình, để bước từng chút vào cuộc sống của tôi.
Không ầm ĩ, không ép buộc.
Chỉ lặng lẽ… xin phép được ở gần.
Nhưng ranh giới trong tim tôi, vẫn chưa thể vượt qua.
Hôm đó, vừa đóng cửa tiệm, vừa quay lại sau khi khóa cửa, tôi đã thấy anh đứng đó.
Trên tay là một thùng carton to.
“Gì vậy?”
“Loài hoa em từng thích nhất — hồng xanh ngân hà.
Anh nhờ người gửi từ thủ đô qua.
Bây giờ ở Hệ Gia Lam… dù có tiền cũng không mua được nữa.”
Anh mở thùng ra.
Một thùng đầy những đóa hồng xanh còn đang e ấp, từng cánh hoa mỏng nhẹ như dải ngân hà tụ lại.
Tim tôi khẽ chùng xuống một nhịp.
Ký ức không tràn về.
Chỉ là… tôi cảm thấy mình không còn muốn trốn tránh nữa.
“Cảm ơn… nhưng tôi không cần.”
“Không phải tặng cho em,”
Anh lúng túng nói.
“Là cho tiệm hoa.
Coi như… quà mừng khai trương trễ từ ông hàng xóm cùng phố.”
Tôi nhìn dáng vẻ vụng về của anh.
Một người đàn ông từng cao ngạo, từng khiến tôi tổn thương đến cùng cực.
Bây giờ lại lúng túng như một cậu trai mới lớn, chẳng biết phải nói gì để được ở lại.
Tôi không cười.
Chỉ lặng lẽ thở dài một hơi.
Sau đó —
“Mang vào đi.”
Vậy là, không phải tha thứ.
Cũng không phải bắt đầu lại từ đầu.
Chỉ là…
Chấp nhận để anh ta ở gần.
Như một người hàng xóm, một bóng lưng quen thuộc,
mỗi ngày đều sẽ đi qua nhau — và tôi…
sẽ không còn quay đi nữa.
Anh hơi khựng lại, rồi lập tức nở nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ.
Ôm chặt thùng hoa, anh vội vàng bước theo tôi vào trong tiệm.
Chúng tôi cùng nhau cắm những đóa hồng xanh ngân hà vào từng chiếc bình thủy tinh.
Dưới ánh đèn vàng dịu, gương mặt anh nghiêng nghiêng — ánh mắt chăm chú, đường nét dịu dàng đến lạ.
“Nhiên Nhiên.”
Anh bỗng lên tiếng.
“Mẹ anh kể… từ nhỏ em đã có một ước mơ.
Là mở một tiệm hoa của riêng mình.”
Tôi không đáp.
Chỉ lặng lẽ cắm nốt cành cuối cùng vào bình.
“Anh xin lỗi…
Trước kia, anh chưa từng quan tâm đến giấc mơ của em.”
“Lục Hành.”
Tôi ngắt lời anh, giọng điềm tĩnh:
“Chuyện cũ… cho qua đi.”
“Không thể cho qua được.”
Anh quay sang, ánh mắt đen sâu thẳm mà kiên định:
“Anh biết, giờ nói gì cũng muộn rồi.
Nhưng anh không có ý định bỏ cuộc.”
“Anh sẽ ở đây.
Ở cạnh em.
Cho đến một ngày… em thực sự có thể tha thứ.”
Tôi nhìn vào ánh mắt ấy —
Là một người từng đánh mất mọi thứ, giờ đây chấp nhận đứng trong bóng tối, không cầu xin được yêu, chỉ xin được chờ.
Tim tôi chợt hỗn loạn.
Tôi thừa nhận, tôi đã dao động.
Tôi không còn là khối băng bất động của nửa năm trước nữa.
Nhưng…
Chỉ cần nhớ đến ba năm từng sống trong im lặng, từng khổ sở nuốt nước mắt mỗi đợt phát tình, từng bị coi như người vô hình trong chính ngôi nhà của mình…
Tôi vẫn không thể ép bản thân mở cửa lòng lần nữa.
Không phải là không còn tình cảm.
Mà là — không còn tin vào tình cảm đó nữa.
12.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Lục Hành vẫn kiên trì mỗi ngày xuất hiện ở cửa tiệm mô hình đối diện tiệm hoa của tôi.
Anh đã trở thành một phần… rất đặc biệt trong cuộc sống này.
Chúng tôi không còn là vợ chồng.
Nhưng cũng chẳng thể coi là hàng xóm đơn thuần.
Gần hơn bạn bè —
Xa hơn người quen.
Hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ phu nhân Lục.
“Nhiên Nhiên, dạo này… con và A Hành thế nào rồi?”
“Vẫn như cũ.”
Bà thở dài:
“Đứa nhỏ đó, từ bé đã bướng.
Đã là chuyện nó nhận định… thì mười con trâu cũng kéo không về.”
Rồi bà chậm rãi nói:
“Dì nghe nói… Lâm Tự đã đến tìm nó?”
Tim tôi khựng lại.
“Cậu ta tới Hệ Gia Lam?”
“Ừ. Không biết từ đâu lại lần ra được chỗ của hai đứa. Nhất quyết đòi gặp A Hành.
Kết quả là… bị A Hành đánh cho một trận, trực tiếp ném khỏi hành tinh, còn cảnh cáo đừng bao giờ dám xuất hiện trước mặt con nữa.”
Tôi hơi ngẩn ra.
Tôi không nghĩ đến chuyện… Lục Hành sẽ làm đến mức đó.
“Cậu ta còn nói…”
Giọng phu nhân trở nên lưỡng lự, “Thật ra… chuyện năm xưa con thấy bài đăng về chiếc khăn tay đó… không phải tình cờ.”
Tôi khựng người:
“Ý dì là sao?”
“Là do Lâm Tự cố tình đăng lên để cho con thấy.”
Phu nhân thở dài:
“Từ lúc vào quân bộ, cậu ta đã luôn thầm thích A Hành.
Biết hai đứa có chỉ số tương thích cao, cậu ta ghen tị.
Cho nên… mới cố tình chơi trò chia rẽ.”
“Chiếc khăn tay đó… là vật dụng tiêu chuẩn do quân bộ phát cho tân binh. Ai cũng có.
Cậu ta chỉ lén lấy một cái A Hành từng dùng, để lại dính chút tin tức tố — rồi đăng lên như thể được A Hành đặc biệt quan tâm.”
Tôi im lặng rất lâu.
Không phải vì sốc.
Mà là vì… trái tim tôi đã không còn gì để đau nữa.
Chuyện đã qua rồi.
Nhưng vẫn có thứ… khiến người ta muốn hít sâu một hơi, để không nghẹn lại nơi lồng ngực.
Tôi sững người.
Hóa ra… thứ đã khiến tôi sụp đổ khi ấy —
chẳng qua chỉ là một màn tính toán đầy chủ đích.
Một chiếc bẫy được dựng lên từ sự ghen tị, khiến tôi từng nghĩ rằng mình… không đáng được yêu.
“A Hành cũng mới biết gần đây.”
Phu nhân nói vậy.
“Nó giận đến mức mất kiểm soát.
Nếu không phải dì can lại, chắc đã kiện Lâm Tự ra tòa án quân sự.”
Tôi cúp máy.
Trong lòng… rối như tơ vò.
Tôi bước ra ban công, nhìn về phía bên kia con phố —
Cửa tiệm mô hình tắt đèn từ lâu.
Tôi từng nghĩ… chính sự lạnh nhạt của Lục Hành, cộng với sự khiêu khích của Lâm Tự, đã phá hủy mối quan hệ giữa chúng tôi.
Giờ mới biết, có lẽ…
Lục Hành chưa từng tệ như tôi vẫn nghĩ.
Anh ta chỉ là… một người không biết cách yêu.
Hôm sau, tiệm mô hình không mở cửa.
Một ngày.
Rồi hai ngày.
Đến ngày thứ ba, tôi bắt đầu thấy lo.
Cuối cùng, không nhịn được, tôi gửi cho anh một tin nhắn:
【Anh ổn chứ?】
Tin đã gửi.
Không hồi âm.
Tôi không hiểu tại sao — chân tôi lại đưa tôi tới tận cửa tiệm của anh.
Cửa không khóa.
Chỉ khép hờ.
Tôi đẩy vào.
Cảnh tượng bên trong khiến tim tôi thắt lại.
Linh kiện mô hình vương vãi đầy sàn.
Lục Hành nằm gục bên cạnh bàn làm việc, sắc mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp.
Tôi bước đến, đặt tay lên trán anh.
Nóng rát.
“Lục Hành! Tỉnh lại!”
Anh chậm chạp mở mắt. Nhìn thấy tôi — anh nở một nụ cười rất yếu.
“…Nhiên Nhiên… em đến rồi…”
“Anh sốt cao như vậy, sao không báo cho tôi?”
“Anh sợ… làm phiền em…”
Tôi nhìn dáng vẻ tiều tụy, lời còn chưa nói xong đã nghẹn nơi cổ.
Vừa tức, vừa đau lòng.
Tôi đỡ anh dậy, dìu về căn hộ của mình.
Cho anh uống thuốc hạ sốt.
Rồi lấy khăn lạnh đặt lên trán anh, ngồi cạnh canh chừng từng nhịp thở.
Lục Hành trong cơn mê man, miệng vẫn gọi tên tôi.
“Nhiên Nhiên… đừng đi…”
“Anh xin lỗi…”
Tôi ngồi đó, lặng lẽ siết chặt chiếc khăn trên tay.
Trong lòng… có thứ gì đó mềm ra. Nhưng vẫn chưa đủ để buông lơi mọi thứ.
Tôi nắm lấy tay anh, ngồi bên mép giường, canh suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, anh hạ sốt, từ từ tỉnh lại.
Thấy mình nằm trên giường tôi, ánh mắt anh thoáng chút bối rối.
“…Tôi…”
“Hôm qua anh ngất vì sốt cao.”
Tôi đưa anh cốc nước ấm.
Anh cúi đầu nhận lấy, giống như một đứa trẻ vừa phạm lỗi.
“Cảm ơn…”
“Lục Hành,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “chúng ta… nói chuyện một chút nhé.”
Anh ngẩng lên, trong mắt có một chút căng thẳng không giấu nổi.
Tôi hít một hơi sâu.
“Tôi thừa nhận, khi thấy anh như bây giờ… tôi đã dao động.”
Đôi mắt anh lập tức sáng lên.
Nhưng tôi tiếp tục:
“Tuy nhiên, tôi vẫn… chưa thể tha thứ ngay được.
Ba năm đó — nỗi đau, sự cô đơn… không phải vài lời xin lỗi hay vài hành động chuộc lỗi là có thể xóa sạch.”
Ánh sáng trong mắt anh lại chậm rãi lụi tắt.
“Tôi cần thời gian.”
“Và anh cũng vậy — để chứng minh rằng anh không chỉ là nhất thời xúc động.”
“Nếu như anh thật sự có thể kiên trì…
Có thể, tôi sẽ suy nghĩ đến việc… cho anh một cơ hội.”
Anh lập tức ngẩng đầu lên, nhìn tôi như không tin nổi vào tai mình.
“…Thật chứ?”
“Thật.”
Không kìm được nữa, anh bật dậy khỏi giường, ôm chặt lấy tôi.
“Cảm ơn em… Nhiên Nhiên… cảm ơn em…”
Giọng anh nghèn nghẹn, và từng giọt nước mắt âm ấm rơi lên cổ tôi.
Tôi không đẩy anh ra.
Chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng anh.
Có lẽ… thời gian thật sự là liều thuốc tốt nhất.
Nó không chỉ làm lành vết thương, mà còn đủ dài…
để phân biệt đâu là cảm xúc thoáng qua, đâu là tình cảm thật lòng.
Lục Hành — tôi sẵn sàng cho anh, và cho chính mình… thêm một cơ hội nữa.
Lần này, không phải là Alpha và Omega.
Mà là…
Lục Hành và Ôn Nhiên.
-Hết-