Tôi cũng lấy lại phần tài sản thuộc về mình.
Chia cổ phần đứng tên tôi thành mười phần, bán cho mười cổ đông khác.
Từ đó, Hạ Tinh Diêu không còn là người độc quyền nắm quyền kiểm soát công ty.
Anh ta bị mười người chia quyền lực, thế trận áp đảo hoàn toàn.
Nghe nói, Hạ Tinh Diêu và Diệp Thư sau đó đã công khai ở bên nhau.
Dù cô ta vẫn không có danh phận, nhưng ai cũng biết — trong lúc Hạ Tinh Diêu thất thế nhất, Diệp Thư vẫn ở bên cạnh anh ta, không rời không bỏ.
Lúc tất cả mọi người đều nghĩ tôi là kẻ phản bội, thì Diệp Thư lại trở thành “người duy nhất không rời bỏ Hạ ca”.
Bây giờ, cả công ty Hạ thị đều gọi cô ta là “bà chủ”.
Cuộc sống của Diệp Thư cứ phải gọi là như lên hương, cả story cũng cập nhật thường xuyên hơn.
Cứ như một nữ tướng chiến thắng trở về, khoe khoang chiến tích huy hoàng của mình.
Bạn thân tôi nhìn gương mặt “tiểu nhân đắc chí” của Diệp Thư thì tức nghẹn:
“Bộ mày tính ngồi nhìn tụi nó sống yên ổn vậy luôn hả?”
“Tất nhiên là không rồi.”
Tôi nhìn story mới nhất của Diệp Thư:
“Đồ ăn ngon phải ăn cùng người mình thích, người mình thích lại ở ngay cạnh — chính là một phần triệu may mắn của cuộc đời.”
Kèm ảnh: Hai người ngồi thuyền dạo sông.
Lần này không phải chỉ Diệp Thư chụp một mình nữa, mà cô ta giơ tay tạo dáng chữ V, còn Hạ Tinh Diêu cũng cùng giơ tay tạo dáng.
Người đàn ông từng không thích chụp ảnh, vì một người phụ nữ khác mà hết lần này tới lần khác phá lệ.
Nếu nói không phải “tình cảm từ hai phía”, thì là gì?
Tôi tiện tay bấm like.
Một giây sau, story đó… biến mất.
Tôi bật cười: “Vỡ phòng thủ rồi, vỡ phòng thủ rồi chị đẹp ơi.”
Đến ngày kỷ niệm 5 năm thành lập công ty Hạ thị, Diệp Thư xuất hiện với tư cách bạn gái duy nhất của Hạ Tinh Diêu.
Tôi đoán, chắc anh ta muốn chính thức trao cho cô ta một chỗ đứng bên cạnh mình, nên mới tổ chức long trọng như thế.
Chỉ là…
Giữa tiệc, người giao hàng lần lượt kéo đến.
Ai cũng đòi Hạ tổng ký nhận.
Ngày hôm đó, Hạ tổng bận đến mức không có thời gian thở,
mà càng ký thì người tới càng đông.
Cả đám bắt đầu xúm lại tò mò:
“Cái gì mà nhiều vậy trời? Nhiều như thu hoạch rau muống luôn rồi á!”
“Hạ tổng cho tụi tôi xem thử đi!”
“Đúng rồi đó, Hạ tổng, giờ ai cũng tò mò muốn chết rồi!”
“Rốt cuộc là cái gì vậy?”
Trong lòng Hạ Tinh Diêu bắt đầu có cảm giác bất an, nhưng tình thế không cho phép né tránh.
Cuối cùng, dưới cú thúc chốt hạ của Diệp Thư: “Hạ ca, em cũng muốn biết đó nha…”
Cuối cùng thì Hạ Tinh Diêu cũng chọn mở hộp quà ngay tại chỗ.
Dù trong lòng anh ta biết rõ không nên mở, nhưng bị ép đến mức không thể không làm vậy —anh ta vẫn gượng gạo mà mở ra.
Và rồi…
Từng tấm ảnh hiện ra trước mắt mọi người:
Là Diệp Thư cùng CEO đối thủ ăn tối dưới ánh nến, ra vào khách sạn, hôn nhau giữa phố, cười tươi như hoa.
Tay Hạ Tinh Diêu khựng lại.
Mắt Diệp Thư trợn tròn.
“Vãi chưởng! Đỉnh thật đấy!”
“Nghe bảo Diệp Thư trước kia đã là chuyên gia làm tiểu tam, tôi cứ tưởng Hạ tổng biết rồi chứ. Chắc ai đó không chịu nổi cảnh Hạ tổng bị lừa nên mới quyết định vạch mặt cho sáng mắt ra.”
“Chọn đúng cái ngày trọng đại này nữa chứ, độc quá. Sau này Hạ tổng còn mặt mũi nào mà làm ăn nữa?”
“Không lẽ lại không ai gọi Hạ tổng là ‘kẻ đội nón xanh quốc dân’ à?”
Mặt Hạ Tinh Diêu ngày càng đen lại.
Mặt Diệp Thư thì trắng bệch như tờ giấy.
Hai người cứ như âm – dương đối lập, đen trắng lẫn lộn, một đôi “song sát” đúng nghĩa.
Hạ Tinh Diêu lại mở tiếp một hộp khác. Bên trong là bản ghi âm.
Không có hình ảnh. Nhưng đủ sức khiến cả căn phòng chấn động.
Là giọng Diệp Thư:
“Tôi sớm đã lấy được lòng tin của Hạ Tinh Diêu.
Chỉ cần khiến anh ta và Dư Huyên bất hòa, thì sớm muộn gì bọn tôi cũng nuốt trọn tập đoàn Hạ thị.”
“Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ khiến mẹ tôi chấp nhận anh, rồi chúng ta kết hôn.”
Giọng cười của Diệp Thư như dao sắc cứa vào tim Hạ Tinh Diêu.
“Ừ, chúng ta sẽ cưới nhau!”
Sự thật rõ rành rành.
Hạ Tinh Diêu từ nhỏ đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ trước cổng trại trẻ mồ côi. Là một đứa trẻ không ai cần.
Năm bảy tuổi, được một cặp vợ chồng nhận nuôi, tưởng rằng cuối cùng cũng được hưởng hơi ấm gia đình… Ai ngờ lại rơi vào địa ngục khác.
Cha mẹ nuôi chỉ coi anh như công cụ phục vụ cho cậu con trai ruột.
Ăn không no, mặc không ấm, chỉ cần thằng em nhíu mày là anh bị đánh cho tơi tả.
Sau đó…
Cha mẹ nuôi lái xe đường dài trong tình trạng kiệt sức, tai nạn chết cả hai — cả “thằng em trai ruột” cũng chết theo.
Ngày đó, Hạ Tinh Diêu không hề khóc, cũng chẳng buồn. Chỉ cảm thấy… giải thoát.
Thậm chí anh ta còn cười to trong tang lễ của họ.
Mặc cho mọi người gọi anh là “đồ vô ơn”, “độc ác”, anh cũng chẳng quan tâm, vì từ nhỏ, anh đã hoài nghi mọi thứ về lòng người.
Cho đến khi gặp tôi — một cô gái từng được mẹ yêu thương hết mực.
Tôi tiến đến gần anh, sưởi ấm anh, cho anh một chút hy vọng vào thứ gọi là “tình yêu”.
Lúc đó, anh thề sẽ mãi yêu tôi, bảo vệ tôi, không để tôi bị tổn thương lần nào nữa.
Anh tin tôi là tri kỷ, là người duy nhất dành cho anh.
Vậy mà về sau…
Có kẻ tưởng cha mẹ nuôi anh để lại khoản tiền bồi thường lớn nên âm mưu bắt cóc anh.Chính tôi là người cứu anh ra, chính tôi là người bị hành hạ cả đêm nhưng vẫn cố mỉm cười nói với anh: “Không sao đâu.”
Ngay lúc đó anh đã nghĩ — phải yêu tôi suốt đời.
Anh từng tưởng tôi là cả thế giới của anh.
Vậy mà hôm nay, khi đối mặt với sự thật trần trụi về Diệp Thư, anh bỗng nhớ lại suốt nửa năm qua, tôi khóc đến phát điên vì bất lực, nhớ lại từng lần tôi gào lên hỏi anh:
“Hạ Tinh Diêu, anh còn yêu em không?”
Và rồi anh… chợt hiểu ra.
Thì ra, cảm giác này — chính là nó.
Cái đau nhói thấu tim gan, cái cảm giác tê liệt từng dây thần kinh, sự hối hận cuộn trào không kịp quay đầu — tất cả ập đến khiến anh ta gần như không đứng vững.
“Chắc Hạ tổng bị sốc đến hóa đơ rồi hả?”
“Sao tự dưng ngồi phịch xuống đất thế kia?”
“Phát điên rồi chắc?”
Mọi người đều nghĩ — Hạ Tinh Diêu là vì yêu Diệp Thư quá sâu đậm, nên không chịu nổi sự phản bội này.
Nhưng không.
Hạ Tinh Diêu nhìn từng chứng cứ vạch trần sự phản bội, chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết —đây chính là “tác phẩm” của tôi.
Anh ta như đang đi trên một con đường song song với tôi, và khi nhận ra mình đã đi nhầm lối, ngoảnh đầu lại… thì đã không còn thấy tôi đâu nữa.
Anh ta gào lên điên dại, ném tất cả mọi thứ xuống đất, rồi lao khỏi sảnh tiệc như kẻ mất hồn.
Thật ra tôi không tò mò về gương mặt của Hạ Tinh Diêu khi biết sự thật.
Nhưng ngăn sao được khi tôi có một con bạn thân mê hóng hớt, nó tặc lưỡi rồi chửi um lên:
“Con tiện nhân đó chắc bị sốc nặng, chạy khỏi sảnh tiệc như một con chuột lạc.”
“Giờ ai cũng nói Hạ Tinh Diêu yêu Diệp Thư điên cuồng!”
“Cậu nói xem Hạ Tinh Diêu sao lại hèn đến thế chứ?”
Không thấy tôi đáp lại, nó quay sang gắt lên: “Tiểu Huyên!”
Rồi…
Khựng lại.
Vì Hạ Tinh Diêu đang đứng trước mặt chúng tôi, vẫn mặc bộ lễ phục hôm đó, nhưng ánh hào quang ngày xưa đã biến mất, gương mặt phờ phạc, và đôi mắt — đỏ hoe.
“Huyên Huyên…”
Đàn ông không dễ rơi lệ.
Tôi từng thấy anh ta khóc đúng hai lần:
Một lần là lúc tôi bị bắt cóc trở về.
Một lần là ngày mẹ tôi mất.
Đây là lần thứ ba.
Anh ta khóc như một đứa trẻ lạc đường.
“Anh sai rồi.”
“Anh thật sự sai rồi. Là anh đánh mất em, là lỗi của anh, Huyên Huyên…”
“Anh thật sự chưa từng yêu Diệp Thư. Anh chỉ giận em thôi. Anh không tin em thực sự muốn ly hôn. Dù em bán hết cổ phần, anh vẫn không tin.”
“Anh nghĩ em đang dỗi. Anh cố tình tiếp cận Diệp Thư để chọc em tức, để em hối hận mà quay lại, nhưng anh quên mất… năm xưa là anh cầu xin em yêu anh.”
“Huyên Huyên…”
Hạ Tinh Diêu – người từng kiêu ngạo nửa đời – giờ đây đích thân dập nát lòng tự trọng, quỳ gối trước mặt tôi, khóc lóc xin tha thứ.
Tôi từng rất thương anh ta, đừng nói quỳ gối, chỉ cần anh ta chau mày thôi là tôi đã đau lòng, mềm lòng, chủ động hạ mình dỗ dành.
Nhưng dỗ dành… thật sự rất mệt.
Nhìn anh ta khóc lóc thảm hại thế này, trong tôi chẳng còn gợn sóng gì nữa – chỉ thấy trống rỗng.
“Hạ Tinh Diêu.” Tôi nhìn anh, trong mắt không còn một chút cảm xúc nào.
“Chúng ta… không thể quay lại nữa.”
Từ cái ngày anh chọn Diệp Thư, từ lần đầu tiên anh không đứng về phía tôi, từ khi anh để Diệp Thư lên mặt trách móc tôi, từ lúc anh mặc kệ cô ta vênh váo trước mặt tôi…
Chúng ta đã không còn đường quay lại nữa rồi.
Hôm ấy, Hạ Tinh Diêu quỳ trước tôi cả buổi chiều.
Ngay cả bạn tôi còn phải phun nước miếng vì thấy phát tởm, vậy mà vẫn không đuổi được anh ta đi.
Có lẽ đến khi anh ta thấy rõ tôi thật sự không hề có ý quay đầu, anh mới miễn cưỡng rời đi.
Bạn tôi sau đó nghĩ ra biệt danh mới cho anh ta:
“Anh Gào Khóc!”
“Nghĩ tới là muốn cười phọt cả bia ra!”
“‘Huyên~ Huyên~’” Nó bắt chước giọng Hạ Tinh Diêu: “‘Anh sai rồi~ Huyên~ Huyên~’”
Tôi quen rồi.
Con bạn tôi có rảnh là sẽ tấu hài kiểu này.
Tôi vừa bật cười, vừa nhìn danh sách vài thành phố, hỏi nó:
“Muốn định cư ở đâu?”
Mắt nó sáng rực:
“Chị đại giàu có cuối cùng cũng nhìn đến em rồi sao? Tính bao nuôi em hả?”
Tôi bị nó chọc cười to.
Trước khi rời Nam Thành.
Tôi nghe nói, công ty Hạ thị xảy ra chuyện lớn.
Hạ tổng bỗng dưng chuyển hết cổ phần thành tiền mặt, chuyển thẳng vào tài khoản của vợ cũ.
Sau đó, quay sang… tới rình rập trước nhà thư ký cũ suốt nửa tháng.
Cuối cùng, chờ được lúc cô ta ra ngoài một mình, anh ta từ bụi cây nhảy ra, cầm dao đâm thẳng vào bụng thư ký.
“Ewww~”
Bạn thân tôi đưa điện thoại có tin tức tới trước mặt tôi:
“Anh chồng cũ vậy mà lại là bạo lực cuồng ẩn giấu à?”
Tôi nhìn dãy số dư tăng vọt trong tài khoản, rồi nhìn video trên điện thoại bạn thân.Nghe nó vừa ăn snack vừa nói:
“May mà tụi mình nhảy khỏi con thuyền đắm đó sớm.
Mày nói xem, hồi tụi mình vừa đánh vừa mắng vừa chửi ảnh, chắc trong lòng ảnh đã tưởng tượng cảnh bọn mình bị đánh hội đồng cả trăm lần rồi nhỉ?”
“Nghe mà rợn gáy luôn á.”
Nó vỗ ngực:
“Giữ được mạng là mừng rồi.”
Rồi tin nhắn đến. Một dòng thông báo tự động được hẹn giờ bật ra.
Là từ Hạ Tinh Diêu.
Huyên Huyên, nếu năm đó không có em, anh đã chết trong đêm đó rồi.
Là em cho anh cơ hội sống lại, là em cho anh mạng sống. Giờ, anh trả lại tất cả cho em.
Về sau, nghe nói Hạ Tinh Diêu tự sát.
Chết rất thanh thản. Trên môi còn giữ nụ cười.
Tôi chỉ lặng lẽ nghe, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ — nắng rất đẹp, cuộc đời tôi cũng vậy.
-Hết-