Bởi vì trong suốt thời gian qua, chỉ cần có Diệp Thư xuất hiện, mọi sai trái đều là của tôi.Dù tôi có thở thôi cũng là sai.
Tôi từng nghĩ… Có thể Hạ Tinh Diêu chỉ là nhất thời mê muội, rồi một ngày nào đó anh ấy tỉnh lại, nhận ra mọi chuyện là sai lầm, và sẽ quay về xin lỗi tôi.
Tôi từng nghĩ… Mình nên rộng lượng thêm lần nữa, cho nhau thêm một cơ hội.
Nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng, rằng nỗi đau trong quá khứ của mình sẽ bị chính Diệp Thư lôi ra sỉ nhục.
Càng không ngờ, chuyện khó mở miệng nhất trong đời tôi lại được Hạ Tinh Diêu kể cho cô ta nghe, để rồi trở thành con dao đâm thẳng vào tôi.
“Đúng vậy…”
Tôi bật cười.
“Tôi… đúng là rất dơ bẩn.”
Năm đó, vì cứu Hạ Tinh Diêu khỏi bọn bắt cóc, tôi đắc tội với một thế lực, bị nhốt cả đêm trong tầng hầm tối.
Không ai biết tôi đã phải chịu đựng những gì.
Không ai cả.
Nhưng vẫn sẽ có người đoán già đoán non rằng tôi đã bị làm nhục, và chắc chắn tôi đã dùng cơ thể để đổi lấy con đường sống.
Tôi không phải là thép đá vô cảm. Tôi từng nghĩ, Hạ Tinh Diêu là người duy nhất đứng về phía tôi.
Là người sẽ không bao giờ nghi ngờ tôi.
Trái tim tôi vẫn đau.
Đau đến mức không thở nổi, nhưng tôi vẫn phải nhìn thẳng vào ánh mắt đang hoảng loạn của Hạ Tinh Diêu:
“Vậy nên, đừng để tôi khinh thường anh thêm nữa.”
Tôi kéo tay bạn thân quay người bỏ đi.
Bạn tôi vừa đi vừa chửi: “Đồ súc sinh!”
“Mẹ nó, đồ súc sinh!”
“Cả tổ tông mười tám đời nhà anh cũng là súc sinh luôn!”
Súc sinh ấy vẫn đuổi theo.
Và dùng cái giọng mềm mỏng mà tôi từng chờ suốt nửa năm, chặn trước mặt tôi:
“Anh không có!”
“Huyên Huyên, anh thật sự không có!”
“Em tin anh đi…”
Hạ Tinh Diêu cuống đến mức gần như bật khóc.
“Anh chưa bao giờ ghét bỏ em bẩn, chưa bao giờ nghĩ em bẩn cả, anh thật sự không có!”
Anh ta định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi gạt mạnh ra.
Tôi nói rõ ràng:
“Chờ nhận trát hầu tòa đi.”
Rồi đúng lúc anh ta còn định nhào tới, bạn thân tôi tung một cú đá thẳng vào chỗ hiểm của anh ta, mắng thêm:
“Đồ súc sinh! Súc sinh! Đồ súc sinh!”
Tôi cùng bạn lên xe.
Cô ấy không hỏi tôi định đi đâu, còn tôi cũng chẳng buồn nói.
Chúng tôi cứ vậy chạy vòng quanh khu Nam Thành suốt hơn ba tiếng đồng hồ.
Tôi nhìn từng con phố quen thuộc, nhìn ánh đèn đường hắt vào kính xe.
Tôi nhớ lại đêm năm đó.
Mẹ tôi vì cứu tôi mà mất.
Cũng là một đêm yên tĩnh đến mức rơi kim cũng nghe thấy như thế này, tôi – một kẻ tàn tạ – được Hạ Tinh Diêu tìm thấy trong đống đổ nát.
Anh ta ôm tôi thật chặt, thề thốt:
“Huyên Huyên! Anh sẽ thay mẹ em yêu em!”
“Anh sẽ yêu em!”
“Anh sẽ yêu em suốt đời!”
Và tôi đã tin.
Tôi mang toàn bộ tài sản mẹ để lại, cho cả hai chúng tôi học hành, đầu tư cho sự nghiệp của anh ta, dốc sức gây dựng từng bước một bên anh, chứng kiến anh ta từ kẻ trắng tay thành doanh nhân thành đạt như bây giờ.
Người ta hay nói: Đàn ông không tiền thì chân thành yêu bạn.
Đàn ông có tiền thì dễ thay lòng.
Tôi từng không tin.
Tôi nghĩ mình có thể chứng minh điều ngược lại.
Tôi muốn liều, muốn chiến, muốn chứng minh tôi đã chọn đúng người.
Và rồi, tôi bị hiện thực tát cho một cú như trời giáng.
Dù chưa ngoại tình về thể xác, dù anh ta luôn miệng nói “giữ giới hạn”, nhưng trái tim anh ta sớm đã không còn ở bên tôi.
Tôi nên dừng lại từ lâu rồi.
Tôi quay sang nói với bạn: “Đến văn phòng luật sư.”
Bạn tôi quen một luật sư nổi tiếng nhất Nam Thành – người nổi danh với sự sắc bén và quyết đoán.
Ngay trong đêm, anh ấy nhận hết tài liệu tôi cung cấp, lên kế hoạch rõ ràng và giúp tôi hoàn tất mọi thứ.
Ngay ngày hôm sau, chúng tôi tới tập đoàn Hạ thị và thông báo với toàn bộ cổ đông:
“Tôi muốn bán toàn bộ cổ phần.”
“Người nào trả giá cao, tôi bán cho người đó.”
Các cổ đông lập tức nhốn nháo.
Tất cả đều biết, để Hạ thị có được ngày hôm nay, phần lớn là nhờ quan hệ và nguồn lực mà ba mẹ tôi để lại.
Nếu chỉ dựa vào Hạ Tinh Diêu, công ty sập lâu rồi.
Nên khi tôi nói muốn rút vốn…
Hạ Tinh Diêu bắt buộc phải lộ mặt ở cuộc họp hội đồng quản trị.
Anh ta còn kéo theo Diệp Thư, người quấn băng trắng như xác ướp, tới đối mặt tôi.
“Huyên Huyên…”
Hạ Tinh Diêu nhìn mệt mỏi tột độ, rõ ràng mấy hôm nay không ngủ, trên người còn nồng mùi thuốc sát trùng – chắc hẳn mới chạy thẳng từ bệnh viện tới.
“Em định làm loạn đến bao giờ nữa?”
“Em rút vốn, đã từng nghĩ đến tương lai công ty chưa?” – anh ta mềm mỏng, khẩn cầu –“Em rút vốn, có ích gì cho em đâu…”
Tôi chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt băng giá: “Hoặc tôi rút vốn, hoặc chúng ta ly hôn – anh chọn đi.”
Toàn bộ cổ đông đồng loạt quay sang nhìn Hạ Tinh Diêu.
Nếu ánh mắt có thể giết người, thì Hạ Tinh Diêu chắc đã bị nghìn mũi tên xuyên tim từ lâu.
“Giám đốc Hạ, chuyện gia đình của cậu vốn dĩ chúng tôi không nên xen vào, nhưng bây giờ đã lôi cả lên cuộc họp hội đồng, còn ảnh hưởng đến tương lai công ty,thì chúng tôi buộc phải lên tiếng.”
“Cậu có làm gì bên ngoài thì là việc của cậu, nhưng đừng kéo cả chúng tôi chết chung! Rốt cuộc cậu mê cái gì ở con bé thư ký đó thế?!”
“Lo mà dỗ vợ về đi! Kéo dài nữa, cả đám này cùng chìm theo đấy!”
“Phải đấy! Tôi thật sự không hiểu nổi Diệp Thư có gì tốt! Chẳng có điểm nào sánh được với Tổng Giám đốc Dư cả! Mà chỉ có cậu là mù mắt thôi, Hạ tổng!”
Mặt Diệp Thư thì không thấy được biểu cảm, vì cô ta quấn đầy băng.
Nhưng rõ ràng là sắp khóc, mắt đỏ hoe.
Tôi “tốt bụng” nhắc nhở: “Khóc nữa là mưng mủ luôn đó, lúc ấy mặt nát thì khỏi gào.”
Diệp Thư lập tức mở to mắt, lấy tay bịt miệng, nghẹn lại không khóc được nữa.
Tôi bật cười.
Cô ta lại bắt đầu diễn “bé cưng ngây thơ”.
“Chị Huyên, em đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi…”
“Anh Hạ cũng nói với em rằng anh ấy không muốn mất chị. Vậy là chị thắng rồi, chị đuổi được em rồi.”
“Chị không cần diễn tiếp nữa đâu.”
“Em chỉ muốn nói với chị một câu thôi,” – giọng cô ta yếu ớt như thể tôi đang chèn ép cô ta đến bước đường cùng – “Dù em có định báo cảnh sát kiện chị tội cố ý gây thương tích, em vẫn nhịn vì anh Hạ.
Làm người đừng quá đáng quá.”
“Trên đầu còn có ông trời đấy.”
“Chị cứ làm tổn thương người thật lòng mãi thế này, sẽ bị báo ứng thôi.”
Cô ta lại nói với tôi về báo ứng?
Tôi suýt nữa bật cười vì tức.
Nhưng được giáo dục tốt, tôi kìm lại được màn châm chọc đang muốn bùng phát.Chỉ là, tôi nhìn thấy ánh mắt đầy thương xót của Hạ Tinh Diêu hướng về phía Diệp Thư, rồi quay sang tôi:
“Anh chấp nhận quay về với gia đình.
Sau này nếu có thư ký, cũng chỉ tuyển nam.
Anh sẽ không nói chuyện với bất kỳ ai mà em không thích.
Thế này em hài lòng rồi chứ?”
Hạ Tinh Diêu lấy tư cách gì mà nghĩ rằng tất cả những gì tôi làm… là để ép anh ta quay về nhà?
Anh ta còn biết xấu hổ không?
Bạn thân tôi thay tôi lên tiếng, bắn thẳng vào mặt anh ta:
“Ơ kìa, quay về thì sửa lại món đồ mẹ con bé để lại đi!”
“Nói thế nào nhỉ?”
“Trước khi làm sai, con người ta còn đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc, giữa đạo đức và bản năng.
Người đàn ông đàng hoàng thì biết điểm dừng. Còn anh là gì?”
“Anh là cái tên công tử rởm, kiêu căng tự mãn, tưởng ai cũng phải xoay quanh anh mà sống.”
“Biến đi cho khuất mắt!”
Tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà cười phá lên, cười đến rớm nước mắt.
Rồi tôi rút tờ đơn ly hôn ra, đặt thẳng lên bàn:
“Ký vào.”
“Nếu không,” – tôi nhìn quanh một vòng, thấy ánh mắt tham lam của các cổ đông đang dõi theo – “tôi sẽ bán tháo toàn bộ cổ phần với giá rẻ bèo.”
“Không còn chút đường lui nào à?” Hạ Tinh Diêu cố gắng vớt vát, sắc mặt đã cực kỳ căng thẳng.
Tôi lạnh lùng nói thẳng: “Tôi chỉ cho người ta cơ hội, không cho thú cơ hội.”
“Ký!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Trước khi tôi hết kiên nhẫn.”
Tôi đã ly hôn.
Bước ra khỏi phòng họp, tôi vẫn còn nghe thấy những cổ đông lão làng đang mỉa mai Hạ Tinh Diêu, và giọng Diệp Thư đầy hân hoan an ủi anh ta:
“Dù cả thế giới quay lưng với anh, em vẫn sẽ ở bên cạnh anh, Hạ ca…”
Dù cả thế giới phản bội anh. Em vẫn sẽ cùng anh chống lại cả thế giới.
Năm 18 tuổi, lần đầu tiên Hạ Tinh Diêu đánh nhau, là vì có kẻ tung tin bịa đặt, nói tôi là con điếm qua tay cả đám đàn ông, rằng Hạ Tinh Diêu chỉ là thằng ngu nhặt rác.
Tôi không phải không để tâm. Chỉ là tôi giả vờ như không có gì.
Nhưng chính Hạ Tinh Diêu mới là người không nhịn được trước, một mình lao vào đánh nhau với bảy tám thằng nhóc tuổi teen, bị đánh suýt mất nửa cái mạng.
Cuối cùng vẫn là tôi lấy tiền thừa kế của mẹ ra trả viện phí, cứu luôn cái mạng của anh ta.
Hồi đó, tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu, nhìn đèn đỏ đang sáng.
Chỉ cầu mong một điều: Hạ Tinh Diêu đừng chết.
Đừng chết.
Tôi chẳng cần gì cả. Chỉ cần Hạ Tinh Diêu còn sống.
Về sau, Hạ Tinh Diêu tỏ tình với tôi, chúng tôi chính thức ở bên nhau — tất cả diễn ra thật tự nhiên như lẽ dĩ nhiên.
Bạn thân tôi từng nhắc: “Cẩn thận đàn ông lúc thành công thì đổi tính.”
Còn tôi thì chắc nịch: “Hạ Tinh Diêu là ngoại lệ.”
“Trên đời làm gì có ngoại lệ.”
Ngày tôi và Hạ Tinh Diêu ra phường ký giấy ly hôn, tôi ngồi trong quán rượu cùng bạn thân, cười nhạt hồi tưởng:
“Ba tao từng ngoại tình, là minh chứng sống rành rành vậy mà tao vẫn không rút ra được bài học nào, vẫn ngã một cú đau điếng.”
“Bé yêu à…”Bạn thân tôi ôm vai tôi, cười mắng:
“Không ngã thì làm sao nhớ được cái đau là thế nào?
Không biết đau thì làm sao biết tránh nó?
Con người phải té ngã thì mới lớn được.”
Tôi và bạn thân ăn mừng việc mình quay lại đời độc thân.