Trên đường từ đồn công an về nhà, sau khi được Hạ Tinh Diêu bảo lãnh ra ngoài,tôi mở miệng nói lời ly hôn.
“Dư Huyên, em làm loạn cũng phải có giới hạn chứ.”
Tôi nhìn anh ta đang chăm chú lái xe, bất giác bật cười.
“Em đã suy nghĩ kỹ rồi.”
“Hạ Tinh Diêu,” tôi quay đầu, ánh mắt dứt khoát, “mình giải thoát cho nhau đi.”
Chiếc Maserati dừng lại bên đường.
Không khí trong xe lạnh đến cực điểm.
“Lý do.”
Hạ Tinh Diêu nắm chặt vô lăng, giọng lạnh như đóng băng.
“Cho anh một lý do, lần này em lại làm trò gì nữa?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy chuyện này thật nhàm chán.
Tôi hạ kính xe xuống, chỉ vào chiếc xe vẫn lén lút bám theo chúng tôi qua gương chiếu hậu, cười nhạt nói:
“Em đoán không quá mười giây nữa—”
“Người ta sẽ đến tìm anh.”
Tôi bình thản đếm ngược:
“Mười.”
“Chín.”
“Tám.”
Chưa đến bảy, một bóng dáng yểu điệu đã từ chiếc Porsche phía sau bước xuống, mắt hoe đỏ, chạy lại gần.
“Chị Huyên, hôm nay em thật sự không cố ý đâu… vì phải đi dự tiệc tối cùng anh Hạ nên em mới bảo muốn quay về lấy đồ.
Em thật sự không biết chị đang ngủ ở nhà, càng không ngờ chị sẽ báo cảnh sát gọi em là trộm…”
“Chuyện này là lỗi của em, chị đừng vì chuyện này mà cãi nhau với anh Hạ, em xin chị đấy.”
“Nếu chị không vui…” Cô ta túm lấy tay tôi, tát vào mặt mình một cái, “chị đánh em đi, coi như trút giận.”
Tay tôi bị cô ta kéo lại, chỉ chực lao tới mà tát thẳng vào mặt cô ta thật.
Hạ Tinh Diêu lạnh giọng quát: “Dư Huyên, em không biết giữ thể diện à?”
“Bị chó gặm mất rồi sao?”
Tôi bật cười. Thật nực cười.
Thấy không?
Tôi chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đây im lặng chịu đựng, cuối cùng tất cả vẫn là lỗi của tôi.
Tôi giật tay lại, nhìn thẳng vào mắt Hạ Tinh Diêu.
“Anh hiểu chưa?”
“Hạ Tinh Diêu,” hình như tôi thật sự không còn nước mắt để khóc, đau đến tê dại, cảm xúc cũng sắp không còn gì nữa. Tôi tháo dây an toàn, bình tĩnh nói với anh ta:
“Đây chính là lý do.”
“Hạ Tinh Diêu, mình ly hôn đi.”
Tôi mở cửa xe, nhìn cô thư ký vừa kinh ngạc vừa mừng thầm mà mỉm cười.
“Chúc mừng cô, sau bao năm len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong cuộc sống tôi và Hạ Tinh Diêu, cuối cùng cô cũng sắp ngoi lên rồi.”
“Tôi không cần Hạ Tinh Diêu nữa.”
Tôi quay người bỏ đi.
Hạ Tinh Diêu vội xuống xe, túm chặt cổ tay tôi.
“Dư Huyên, em rốt cuộc điên cái gì thế hả? Em có biết hôm nay vì em báo cảnh sát, anh bỏ lỡ cả một dự án hàng trăm triệu không?! Chỉ vì một câu ‘em sợ’, anh phát rồ chạy tới đồn công an, và rồi thấy em gọi cảnh sát bắt thư ký của anh!”
“Anh đã nhẫn nhịn em quá đủ rồi!”
“Em cứ nhắm vào Thư Thư, trong khi con bé ấy còn luôn nói đỡ cho em, khuyên anh đừng giận, cố gắng sống hòa thuận! Em đừng không biết điều như vậy!”
Tay bị anh ta nắm đến đau điếng, kéo căng cả vết sẹo cũ, khiến tôi nhăn mặt nhìn cổ tay đang đỏ bừng lên từng mảng.
“Buông ra!”
Tôi giật mạnh tay khỏi tay Hạ Tinh Diêu, xoa lấy cổ tay đang đau nhức, sau đó giơ tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái.
“Hạ Tinh Diêu!”
“Tôi cũng nhịn anh đủ lâu rồi!”
Tôi và Hạ Tinh Diêu bên nhau mười năm.
Dù từng cãi vã, từng chiến tranh lạnh, nhưng chưa bao giờ tôi làm anh ta mất mặt trước người ngoài như hôm nay.
Nhưng giờ thì tôi không muốn nhịn nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không vòng vo:
“Tôi nói cho anh biết, lúc tôi sốt cao phải nhập viện, anh lại cùng thư ký đi cứu chó mèo.Xe tôi bị tông đuôi, anh thì đang cùng thư ký ngắm sao trăng.
Mỗi lần tôi gặp chuyện, anh đều chọn thư ký của anh!”
“Đến tận hôm nay, anh cho cô ta mật mã cửa nhà, đúng lúc tôi vừa uống thuốc xong đang định ngủ.
Cô ta xông thẳng vào phòng ngủ của vợ chồng để lấy đồ cho anh!
Tôi báo cảnh sát, nhưng anh không hỏi tôi thế nào, chỉ bắt tôi ký giấy bãi nại?”
“Hạ Tinh Diêu!”
“Chúng ta kết thúc thật rồi!”
Tôi giận đến không thể kiểm soát biểu cảm.
Tất cả cảm xúc tôi cố gắng kìm nén đều sụp đổ, và khi thấy sắc mặt Hạ Tinh Diêu thay đổi, tôi nghe anh ta nói như đang cố gắng biện minh:
“Anh không biết em đã về! Buổi tiệc của Chủ tịch Trương làm sao từ chối được? Anh để Thư Thư lấy đồ là bất đắc dĩ, em có cần làm quá đến mức này không?”
“Dư Huyên!”
Hạ Tinh Diêu nhìn tôi đầy thất vọng:
“Từ bao giờ em cũng trở nên nhỏ nhen, ghen tuông, chuyện chưa rõ ràng đã vội kết luận như thế?”
“Dư Huyên, không người đàn ông nào chịu nổi kiểu phụ nữ như em đâu!”
Tôi thật sự nghĩ rằng mình sẽ không khóc nữa.
Từ lúc ký giấy bãi nại ở đồn công an đến lúc cùng anh ta lên xe, tôi luôn giữ thể diện, giữ lấy sự giáo dưỡng vốn có.
Thậm chí trên xe, tôi đã hồi tưởng lại toàn bộ chặng đường giữa tôi và Hạ Tinh Diêu.
Cuối cùng, tôi chỉ muốn kết thúc mọi thứ một cách đàng hoàng.
Nhưng nước mắt lại chẳng thể kìm lại khi nghe những lời trách móc và đổ lỗi của anh ta, từng giọt như chuỗi ngọc đứt dây, rơi mãi không dừng được.
“Đúng, chẳng người đàn ông nào thích kiểu phụ nữ như tôi cả.”
Tôi nghẹn ngào.
“Nên tôi cũng không cần sự yêu thích của anh.”
Tôi lau nước mắt, quay đầu bỏ đi thì bị Diệp Thư kéo tay lại. Cô ta cũng khóc, khóc còn thảm hơn tôi, miệng liên tục xin lỗi.
“Chị Huyên à…”
“Em thật sự không cố ý, chị đừng giận anh Hạ nữa. Mai em sẽ nghỉ việc, sẽ biến mất ngay! Anh Hạ thật sự rất yêu chị, chị đừng làm anh ấy buồn nữa mà…”
Tôi ghét nhất kiểu “trà xanh” như Diệp Thư.
Thấy cô ta khóc sướt mướt, tôi lại khô nước mắt, hất mạnh tay ra và mắng lớn:
“CÚT!”
Diệp Thư ngã xuống đất, sững sờ ngẩng lên nhìn tôi.
“Dư Huyên!”
Hạ Tinh Diêu lập tức chạy đến đỡ Diệp Thư dậy, thấy tay cô ta bị trầy xước, liền quay sang hét vào mặt tôi:
“Em điên rồi hả! Mau xin lỗi Thư Thư!”
“Mơ đi.”
“Muốn tôi xin lỗi à,” tôi nhìn Hạ Tinh Diêu, rồi lại liếc sang Diệp Thư – trong mắt cô ta hiện lên sự đắc ý. Tôi buông một câu:
“Nếu anh không đồng ý ly hôn, vậy gặp nhau ở tòa đi.”
Tôi không quay đầu lại.Tôi cũng chẳng bận tâm đến tiếng nức nở phía sau của Diệp Thư, hay tiếng Hạ Tinh Diêu vừa dỗ dành vừa chửi tôi điên.
Tôi chỉ gọi xe, đi thẳng đến nhà cô bạn thân.
Cô ấy không nói gì nhiều, dẫn tôi vào nhà, lấy từ tủ lạnh ra mấy chục lon bia đặt lên bàn, chỉ hỏi đúng một câu:
“Chừng này đủ không?”
Tôi nhìn cô ấy, mắt bất giác đỏ hoe.
Cô bạn thân không nói gì, chỉ mở rộng vòng tay đón tôi rồi hỏi nhỏ:
“Ôm một cái nhé?”
Tôi hoàn toàn sụp đổ. Gục đầu vào lòng cô ấy, tôi khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc.
Khóc đến khản cả giọng, khóc đến run rẩy toàn thân, khóc đến mức phải bò vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Cuối cùng, tôi nắm chặt tay cô ấy và nói:
“Tôi muốn ly hôn!”
“Tôi phải ly hôn!”
“Tôi mong Hạ Tinh Diêu chết không yên thân!”
Tình yêu khi kết thúc là như thế nào?
Là khi hai người từng thân mật khăng khít, cùng nhau chống lại cả thế giới, nay lại biến thành kẻ cầm dao cứa thẳng vào nhau, không ai chịu thua.
Là từ một giấc mơ hạnh phúc muốn cùng nhau xây dựng tổ ấm, nay đã nhận ra: dù có là hoa hồng thì cũng sẽ tàn lụi theo thời gian.
Tôi ở nhà bạn thân nửa tháng.
Trong nửa tháng đó, tôi thấy Diệp Thư mỗi ngày đều cập nhật trạng thái trên vòng bạn bè.
Và trong mỗi bức ảnh, mỗi dòng caption, đều có bóng dáng của Hạ Tinh Diêu.
“Trên trời có trăng, còn em có sao.”
Ảnh là một tấm selfie của Diệp Thư, và ở góc ảnh là bóng lưng Hạ Tinh Diêu đang nghe điện thoại trước cửa kính.
“Sao luôn phát sáng, và em sẽ mãi đi theo ánh sáng ấy.”
Ảnh là chiếc nhẫn hình ngôi sao trên tay cô ta, ánh sáng phản chiếu lấp lánh, và đôi tay với những khớp xương rõ nét – chính là tay của Hạ Tinh Diêu.
“Sao đưa em đi mở mang tầm mắt!” Ảnh chụp khoang hạng nhất.
Diệp Thư cười rạng rỡ bên cạnh gương mặt nghiêng của một người đàn ông đang
ngủ – rõ ràng là Hạ Tinh Diêu.
Từng bức, từng dòng.
Bạn thân tôi tức đến mức nhảy dựng lên tại chỗ, chỉ vào màn hình mắng lớn:
“Địt mẹ con đĩ này! Hạ Tinh Diêu mù hay gì không thấy rõ bộ mặt của con này? Con chó cũng không tin nó trong sáng!”
Bạn tôi nổi điên, còn tôi thì lại bình tĩnh đến lạ.
Hình như tôi đã bước qua giai đoạn “cai nghiện cảm xúc”.
Đối mặt với cơn thịnh nộ của bạn thân, tôi chỉ bình tĩnh phân tích: