4
Nhà mới của chúng tôi là một căn hộ cũ ở ngoại ô thành phố, tầng sáu, không có thang máy.
Cố Thừa Tư xách hai chiếc vali mỏng của tôi, từng bước từng bước leo lên.
Tôi đi phía sau, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề của anh.
Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt áy náy: “Xin lỗi, để em phải sống ở nơi như thế này.”
Tôi đưa mắt nhìn quanh: “Cũng được mà, ít ra thì yên tĩnh.”
Anh mỉm cười, mở cửa.
Căn nhà không lớn, khoảng sáu mươi mét vuông, một phòng ngủ, một phòng khách.
Nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ, đồ đạc đơn giản, rèm cửa tinh tươm, ban công còn phơi tấm drap giường mới giặt.
“Tôi dọn cả ngày hôm qua,” anh hơi ngại ngùng nói: “Hy vọng em ở được.”
Tôi nhìn không gian nhỏ bé ấy, chợt cảm thấy rất ấm cúng.
“Em sẽ quen thôi.”
Anh đặt vali vào phòng ngủ, sau đó lấy từ túi ra một xấp tiền mặt nhàu nát, nhét vào tay tôi.
“Đây là toàn bộ tài sản hiện tại của anh,”
“Ba nghìn tệ. Ngày mai anh sẽ bắt đầu đi giao đồ ăn, chắc sẽ kiếm được chút ít. Về sau, anh sẽ nuôi em.”
Tôi nhận lấy, tờ tiền vẫn còn lưu lại hơi ấm trong lòng bàn tay anh.
Từng tờ đều được vuốt phẳng phiu, tuy cũ nhưng rất sạch sẽ.
“Anh giữ lại đi, đưa hết cho em rồi, lỡ cần dùng tới thì sao?”
Tôi đẩy tiền lại, ánh mắt thẳng thắn, không có chút nào là chê bai.
“Em không ghét bỏ anh à?” Khi anh hỏi, ánh mắt mang theo chút mong đợi dè dặt.
“Không ghét, sống được là tốt rồi.”
Trong mắt anh thoáng hiện một cảm xúc khó tả, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài khẽ khàng: “Em đúng là…”
Anh không nói tiếp, nhưng tôi hiểu anh muốn nói gì.
Có lẽ là cảm thấy tôi dễ dãi quá.
Tối hôm đó, chúng tôi cùng ăn một bữa tối đơn giản.
Anh nấu mì, cho thêm hai quả trứng.
“Anh nấu ăn không giỏi lắm, em ráng ăn nhé.”
“Ngon lắm.”
Tôi thật lòng thấy ngon.
Mì loãng, nước trong veo, nhưng lại mang vị thân thuộc của bữa cơm nhà.
Ăn xong, anh chủ động rửa bát.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn bóng lưng anh bận rộn trong bếp, chợt thấy, cuộc sống như thế này hình như cũng không tệ.
Tối đến, khi đi ngủ, anh rất ga-lăng nói sẽ nằm sofa.
“Không sao đâu, giường rộng mà, cùng ngủ cũng được.”
Trong định nghĩa của tôi, ngủ chỉ đơn giản là nhắm mắt lại mà ngủ thôi.
Anh ngẩn người thật lâu, cuối cùng vẫn chọn nằm sofa: “Đợi em quen đã rồi tính sau.”
Tôi nằm trên giường, qua cánh cửa khép hờ nhìn thấy dáng người anh co ro trên ghế sofa, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó diễn tả.
Người đàn ông này, hình như tốt hơn tôi tưởng.
5
Cuộc sống sau hôn nhân rất đỗi bình lặng.
Cố Thừa Tư thật sự đi giao đồ ăn.
Sáu giờ sáng ra khỏi nhà, mười giờ tối mới về.
Mưa gió không ngừng, ngày nào cũng về nhà trong tình trạng mệt mỏi rã rời.
Nhưng mỗi lần về, anh đều mang cho tôi một món gì đó.
Ngày đầu tiên là một miếng bánh nhỏ bằng bàn tay, kem đã hơi chảy.
“Đi ngang tiệm bánh, nhớ em thích đồ ngọt nên mua.”
Tôi đúng là thích thật.
Miếng bánh chỉ khoảng năm tệ, nhưng tôi ăn rất vui.
Ngày thứ hai là một ly trà sữa, vẫn còn nóng.
“Nghĩ em có khi đang khát.”
Ngày thứ ba là một bịch bánh quy.
Ngày thứ tư là một phần salad trái cây.
Mỗi thứ đều không đắt tiền, nhưng toàn là thứ tôi thích.
Tôi hỏi anh: “Sao anh biết em thích mấy cái này?”
“Anh đoán, nhìn em chắc là người thích đồ ngọt.”
Anh đoán đúng lắm.
Nhìn anh ngày nào cũng mệt đẫm mồ hôi mà vẫn nhớ mua quà nhỏ cho tôi, lòng tôi thấy ấm áp.
Nhưng nghĩ lại, đường đường là người thừa kế nhà họ Cố, giờ lại phải đi giao hàng nuôi vợ.
Cuộc đời đúng là khó lường.
Tôi thấy mình không thể cứ mãi chẳng làm gì, cũng nên gánh vác phần nào trách nhiệm trong nhà.
Vậy nên chưa nghỉ hết kỳ nghỉ kết hôn, tôi đã quay lại công ty làm việc.
Ngày đầu đi làm, tôi nhận được quyết định sa thải.
Tôi không hiểu vì sao, rõ ràng tôi làm việc chăm chỉ, không mắc lỗi gì.
Nhân sự nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: “Tĩnh Nhất, cô nghĩ kỹ lại xem, gần đây có đắc tội ai không?”
Tôi nghĩ mãi, vẫn không biết mình đã đắc tội ai.
Về đến nhà, Cố Thừa Tư không trách móc gì, chỉ đưa cho tôi miếng bánh vừa mua, an ủi:
“Ăn đi, không gì quan trọng bằng ăn uống.”
Thật là người tốt.
Nhưng tôi không thể làm sâu mọt trong nhà, tôi cũng phải có giá trị riêng chứ!
Vậy nên tôi quyết định nấu cho anh một bữa cơm.
Từ nhỏ tôi chưa từng vào bếp, dù không phải đứa con được cưng chiều nhất, nhưng ba mẹ cũng không bắt tôi làm việc nặng.
Huống hồ trong nhà còn có bảo mẫu, nên tôi đến cả món đơn giản nhất cũng không biết nấu.
Nhưng tôi nghĩ chắc cũng không khó lắm đâu?
Kết quả suýt đốt cháy cả nhà bếp.
Tôi chỉ muốn xào rau, lại đổ quá nhiều dầu, lửa lớn quá, chảo bất ngờ bốc lửa.
Tôi hoảng hốt, lấy nước dội vào, lửa càng bùng lên.
Trong làn khói dày đặc, tôi nghe thấy tiếng mở cửa.
“Lâm Tĩnh Nhất!” Cố Thừa Tư xông vào bếp, tắt lửa, lấy khăn ướt đậy chảo lại, “Em đang làm gì vậy?!”
“Em… em muốn nấu cơm cho anh.” Mắt tôi cay xè, nước mắt chảy ròng ròng vì khói.
Anh nhìn đống hỗn độn trong bếp, rồi lại nhìn tôi, cuối cùng chỉ biết thở dài dở khóc dở cười.
“Em có bị sao không?” Anh kiểm tra tay tôi, “Có bị bỏng không?”
“Không, lần sau em chắc chắn làm được.”
Anh lập tức ngăn lại: “Đừng, sau này đừng vào bếp nữa, anh sẽ để phần cơm cho em.”
“Nhưng anh mệt thế mà…”
Anh cắt lời tôi: “Không mệt, chỉ cần em bình an là được.”
Anh dọn dẹp nhà bếp, sau đó nấu cho tôi một bát mì.
Vẫn là mì nước loãng, nhưng thêm rất nhiều rau và hai quả trứng.
“Sau này đừng làm mấy việc nguy hiểm như vậy nữa.”
Tôi gật đầu: “Vâng.”
Tôi rất nghe lời.
Sau đó thật sự không đụng vào bếp nữa.
Cũng vì anh biết tôi không giỏi việc bếp núc, nên đồ ăn anh mang về ngày càng phong phú.
Từ cơm hộp tiện lợi chuyển sang món ngon nhà hàng, từ bánh kem bình dân đến món tráng miệng cao cấp.
Có lúc còn có trái cây, đồ ăn vặt, thậm chí là chocolate nhập khẩu.
Tôi vừa ăn vừa thấy lo.
Giao hàng thật sự kiếm được từng đó sao?
Tôi không nhịn được hỏi: “Anh có mệt quá không?”
Hay là nghỉ một hôm đi.
Anh cười: “Không mệt, chỉ cần em thích là được.”
Nhưng tôi nhìn ra được, anh thật sự rất mệt.
Ngày nào cũng về trong bộ dạng kiệt sức, có khi tay còn trầy xước, chắc do chở đồ hay bị té xe.
Tôi thấy rất có lỗi.
Anh vì tôi mà vất vả như vậy, còn tôi lại chẳng giúp được gì.
À, tôi còn để vài món đồ ở nhà mẹ đẻ, là trang sức và mấy món quý giá bà ngoại để lại.
Nếu mang về bán đi, ít ra cũng giúp anh đỡ vất vả hơn một chút.
6
Tôi quyết định quay về nhà mẹ một chuyến.
Gọi điện cho mẹ, nói muốn về lấy ít đồ, mẹ hơi chần chừ trong điện thoại: “Con định lấy gì?”
“Mấy món đồ của con.”
“Vậy… cũng được, con về đi.” Giọng mẹ mang chút không tình nguyện.
Về đến nhà họ Lâm, vẫn là căn biệt thự quen thuộc, vẫn là cách bài trí quen thuộc.
Chỉ khác là tôi không còn thuộc về nơi này nữa.
Mẹ ra mở cửa, thấy tôi thì hơi sửng sốt: “Sao gầy thế này? Có phải Cố Thừa Tư ngược đãi con không?”
“Không đâu, anh ấy đối xử với con rất tốt.”
Mẹ cau mày: “Tốt mà để con gầy như vậy? Mẹ đã nói rồi, mấy thằng đàn ông phá sản thì không đáng tin…”
Tôi cắt lời: “Mẹ, con chỉ về lấy ít đồ thôi.”
Tôi lên lầu, bước vào phòng cũ của mình, bây giờ đã bị cải thành kho chứa, chất đầy đồ đạc.
Tôi phải tốn chút công mới tìm thấy chiếc hộp gỗ nhỏ bị giấu sâu trong tủ – bên trong là mấy món nữ trang bà ngoại để lại cho tôi.
Vừa chuẩn bị xuống lầu, thì nghe thấy tiếng em gái từ phòng khách.
“Mẹ, chị con về à?”
Tôi xuống lầu, thấy Lâm Ngữ Yên đang ngồi trên sofa, tay cầm ly cà phê, ăn mặc bóng bẩy lộng lẫy.
“Chà, chị cũng về đây cơ à?”
Cô ta liếc từ trên xuống dưới, “Ăn mặc kiểu gì vậy? Cố Thừa Tư không nổi mua nổi bộ tử tế cho chị à?”
Tôi cúi đầu nhìn mình – áo thun và quần jeans đơn giản, quả thật không sang bằng bộ Chanel trên người cô ta.
“Mặc được là được rồi.”
“Mặc được là được?” Cô ta khẽ cười mỉa, “Giờ chị về đây chắc là để xin xỏ chứ gì? Gả cho thằng đàn ông phá sản, sống không nổi nữa hả?”
Tôi điềm tĩnh nói: “Tôi chỉ đến lấy đồ của mình.”
“Đồ của chị?”
Cô ta đặt tách cà phê xuống, bật cười khẩy, giọng chua cay:
“Bây giờ chị có cái gì mà là của chị? Mọi thứ chị có chẳng phải đều là nhà họ Lâm cho sao? Đã gả đi rồi thì đừng mơ quay lại lấy đồ nhà mẹ, còn định mang của hồi môn về nuôi cái tên vô dụng kia nữa chắc?”
“Ngữ Yên!” Mẹ lên tiếng trách, nhưng giọng rất nhẹ, không có sức nặng.
“Con nói sai à?”
“Chị lấy phải kẻ trắng tay, giờ quay về lục lọi, không phải để nuôi hắn thì là để làm gì? Nếu không có nhà họ Lâm nuôi nấng hai mươi mấy năm qua, chị có gì chứ?”
Tôi nhìn cô ta, không giận, chỉ cảm thấy rất mệt mỏi.
Tôi giơ chiếc hộp lên: “Mấy thứ này là bà ngoại để lại cho tôi, không liên quan đến nhà họ Lâm.”
Cô ta kích động: “Đồ của bà ngoại cũng là của nhà họ Lâm! Chị lấy cái gì mà đòi mang đi?”
“Ngữ Yên, đủ rồi.” Mẹ cuối cùng cũng lên tiếng, sau đó quay sang tôi:
“Tĩnh Nhất à, con thật sự thiếu tiền sao?”
Tôi gật đầu: “Vâng.”
Mẹ thở dài, vào phòng lấy ra một phong bì:
“Ở đây có năm vạn, con cầm đi. Nhưng mấy món trang sức đó, đừng lấy, là đồ gia truyền…”
Ngữ Yên tức đến giậm chân: “Mẹ! Mẹ đưa tiền cho chị ta làm gì? Chị ta lấy phải thằng đó thì có đưa bao nhiêu cũng đổ vào cái hố không đáy thôi!”
Tôi nhìn phong bì, lắc đầu: “Con không cần tiền, chỉ lấy đồ của mình.”
Nói rồi tôi cầm hộp gỗ rời đi.
“Lâm Tĩnh Nhất, đứng lại!”
“Nếu hôm nay chị dám mang đi, sau này đừng hòng bước chân vào nhà họ Lâm nữa!”
Tôi dừng lại, quay đầu nhìn cô ta: “Được thôi.”
Cô ta sững người, chắc không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy.
Tôi liếc nhìn cô ấy, rồi nhìn sang mẹ đang đứng ở cửa, trong lòng chợt bình yên lạ thường.
“Vốn dĩ, tôi cũng không định quay lại nữa.”
Nói xong, tôi rời đi.
“LÂM TĨNH NHẤT!!!”
Tiếng em gái gào lên giận dữ phía sau, nhưng tôi không quay đầu lại.