Giang Lâm đứng đó, hơi chỉnh lại nơ cổ, sắc mặt dần khôi phục vẻ lạnh lùng và tự chủ thường thấy – cứ như cái tên Alpha vừa rồi đè tôi lên cửa đòi tính sổ chẳng phải là anh.
Chỉ còn hương tin tức tố tuyết tùng pha khói súng vẫn lửng lơ trong không khí,
Chứng minh rõ ràng – anh không hề bình tĩnh.
“Chuyện nợ nần... để sau tôi tính tiếp với em.”
Anh nhìn tôi, giọng nhẹ như không, nhưng ngữ điệu lại không cho phép từ chối.
“Hứa Văn. Bây giờ em là bạn đời hợp pháp của tôi.
Chuyện này... sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.”
Nói xong, anh xoay người, mở cửa ra trước.
Thằng em họ tôi vừa ló đầu vào, thấy cảnh tượng trong phòng – đặc biệt là ánh mắt như băng của Giang Lâm – run cầm cập, vội cười nịnh:
“Ha ha… anh, chị dâu, mời bên này ạ~”
Tôi cứng đờ bước theo sau lưng Giang Lâm, cảm giác không phải đang đi mời rượu…
mà là lên đoạn đầu đài.
Mấy vòng mời rượu sau đó với tôi chẳng khác gì xử công khai.
Giang Lâm cái đồ đáng ghét kia – rõ ràng là cố tình!
Anh ta thể hiện vô cùng “bình thường” – thậm chí có thể nói là… “chu đáo”.
Anh sẽ tự nhiên kéo ghế cho tôi.
Sẽ nhẹ nhàng đỡ lời khi có người mời rượu, giả như vô tình che ly, nghiêng đầu thấp giọng nói:
“Cậu ấy tửu lượng kém, để tôi uống thay.”
Khi các bậc trưởng bối lên tiếng, anh sẽ nghiêng đầu tỏ ra lắng nghe,
nhưng tay thì luôn đặt hờ trên lưng ghế tôi, mang theo một cảm giác chiếm hữu rất rõ ràng.
Từng cử chỉ đều vừa vặn, như thể đang chứng minh với tất cả mọi người rằng:
đây là người bạn đời mới cưới mà anh – một Alpha – vô cùng nâng niu và nắm quyền sở hữu tuyệt đối.
Nhưng chỉ mình tôi biết —
Bàn tay anh đặt sau ghế, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng xoa vài cái lên lớp vải,
mà chỉ cách lưng tôi chưa tới vài phân.
Mỗi lần anh cúi đầu nói chuyện khi đỡ rượu, hơi thở lại lướt qua vành tai tôi –
cảm giác nóng rẫy đó khiến cả người tôi căng thẳng.
Mỗi một lần anh vô tình dựa sát lại gần, mùi tuyết tùng pha khói súng chết tiệt đó…
lại càng rõ rệt, như thể muốn nuốt trọn lấy tôi.
Còn tôi, giống như một con rối bị giật dây,
mặt cười gượng gạo, tim thì đang chảy máu từng nhịp.
Xung quanh là những tiếng cười nói vui vẻ, lời trêu chọc, chúc phúc —
vào tai tôi… lại chẳng khác gì mũi dao lạnh lẽo.
“Nhìn Giang Lâm cưng chiều Hứa Văn kìa!”
“Trời ơi, vợ chồng son đúng là dính nhau như keo!”
“Đúng chuẩn trai tài gái sắc, trời sinh một cặp!”
Trời sinh một cặp cái đầu mấy người á!
Cái này gọi là oan gia ngõ hẹp, là ông trời muốn chơi tôi đó!
Tôi còn cảm nhận được ánh mắt của mấy vị khách là omega —
vừa ghen tỵ, vừa ngưỡng mộ, lại lẫn chút khó chịu do bị tin tức tố của Giang Lâm áp chế.
Còn anh?
Tỉnh như ruồi.
Ra dáng một chú rể Alpha vừa khí chất, vừa chủ động, chẳng khác gì thật sự là cặp đôi yêu nhau thắm thiết.
Chỉ là…
mỗi lần tôi không chịu nổi mà lén liếc anh một cái,
thì luôn bị ánh mắt sắc như dao ấy bắt trọn.
Anh sẽ nhìn lại tôi — rất khẽ, rất thoáng qua,
nhưng đủ để khiến tôi toát mồ hôi lạnh.
Bởi ánh mắt đó rõ ràng đang nói rằng:
“Chờ đấy. Về rồi tính sổ.”
Tới giữa buổi, tôi thực sự không chịu nổi nữa,
vội viện cớ đi vệ sinh để thoát thân — gần như bỏ chạy khỏi nơi “tra tấn tinh thần” ấy.
Tôi chui vào phòng vệ sinh dát vàng lấp lánh, đóng cửa gian riêng lại,
tựa lưng vào cánh cửa, ôm lấy ngực đang đập như điên,
và chỉ muốn… khóc mà không ra nổi nước mắt.
Xong rồi, Hứa Văn, mày lần này thật sự tiêu rồi.
Đối tượng liên hôn… là Giang Lâm.
Mà anh ta… đã phát hiện mày là một omega.
Anh ấy vẫn đang trong kỳ mẫn cảm!
Và rõ ràng là không có ý định buông tha tôi!
Đây mà gọi là liên hôn á?
Không, đây là tự dâng đầu cho cọp cắn, là dấn thân vào hang sói, là tự vác xác đến cho anh ta trút giận thì đúng hơn!
Tôi nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình đỏ bừng vì rượu, mà lòng thì… tối sầm tuyệt vọng.
Cái mối tình thầm lặng mà tôi đã cật lực giấu giếm suốt năm năm trời,
đã từng quyết tâm buông bỏ…
Giờ lại có nguy cơ bị kéo trở lại, theo một kiểu kịch bản vô cùng bất ngờ – và vô cùng điên rồ.
Ừ thì…
Tiếp tục thật đấy.
Nhưng cái kiểu tiếp tục này…
Trời ơi, ông chơi tôi hả?!
Tôi còn đang đứng trước gương, rối bời như một đống chỉ thắt nút, suy nghĩ nên “chết” kiểu gì cho có khí chất,
Thì ngoài phòng vang lên tiếng bước chân, kèm theo cuộc trò chuyện khe khẽ —
nghe ra là hai tiểu thư omega đang vào dặm lại lớp trang điểm.
“Ê, mày có ngửi thấy mùi tin tức tố của thiếu gia Giang không? Hôm nay đậm dễ sợ…”
“Chứ sao, chắc đang trong kỳ mẫn cảm á. Nhưng mà ảnh chăm cái omega nhà họ Hứa kỹ ghê…”
“Công nhận. Tao không ngờ ảnh lại thích kiểu như Hứa Văn – nhìn cứ như Beta vậy á. Mà công nhận Hứa Văn đẹp thiệt, còn tinh tế hơn nhiều omega chính hiệu…”
“Nghe đâu hai người là bạn học cũ đó. Chắc là quen nhau từ sớm rồi…”
…
Tiếng nói chuyện dần xa.
Tôi vẫn đứng yên như tượng, trong lòng rối như mớ bòng bong.
Kỳ mẫn cảm của Giang Lâm…
Những hành động lúc nãy của anh rốt cuộc là vì bản năng chiếm hữu bị khuếch đại,
Hay là…
Có một phần rất nhỏ, là vì người anh ấy đối diện, chính là tôi?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi đã vội vã bóp chết nó.
Tỉnh lại đi Hứa Văn!
Đừng có mơ nữa!
Anh ta nói rất rõ ràng rồi – anh ta ghét omega!
Bây giờ chẳng qua là đang tức giận vì bị tôi lừa, kỳ mẫn cảm thì đẩy cảm xúc lên cao, tăng chiếm hữu và kiểm soát thôi!
Chờ đến lúc hết kỳ mẫn cảm, đầu óc tỉnh táo lại,
nhớ ra mấy năm qua mình sinh hoạt cùng một omega mà tưởng là beta, anh ta sẽ…
ghê tởm còn không kịp!
Đúng, chắc chắn là vậy!
Tôi ra sức xây dựng lại tâm lý — thực ra là đang tự thôi miên chính mình.
Hít sâu một hơi, gắng chỉnh lại biểu cảm, chuẩn bị quay lại đối mặt với cơn bão ngoài kia.
Thế nhưng —
Vừa mở cửa gian phòng ra,
Tôi đã thấy Giang Lâm đang dựa hờ vào bồn rửa tay, đầu cúi xuống nhìn điện thoại.
Nghe thấy tiếng mở cửa,
Anh ngẩng lên —
Ánh mắt sắc bén lập tức khóa chặt lấy tôi.
Anh ta… theo tôi tới tận nhà vệ sinh luôn rồi á?!
Trong lòng tôi chuông báo động réo inh ỏi, theo bản năng lùi lại một bước.
Nhưng anh đã cất điện thoại đi, chậm rãi tiến về phía tôi.
Bước chân không nhanh, không gấp,
thế mà mỗi bước lại mang theo một loại áp lực vô hình, ép tôi đến mức không thở nổi.
“Trốn đủ chưa?”
Anh hỏi, giọng vang rõ ràng trong không gian trống trải của nhà vệ sinh.
“Ai… ai trốn chứ!”
Tôi cứng miệng phản bác, cố tỏ ra bình tĩnh.
“Tôi ra đây hít thở không khí thôi!”
Anh dừng lại trước mặt tôi, cúi mắt nhìn xuống.
Ánh đèn trần hắt xuống gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối nhạt nhòa, khiến vẻ mặt ấy càng thêm sâu không dò nổi.
“Hít thở?”
Anh lặp lại, rồi bất ngờ giơ tay lên.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt tôi —
chỗ đó vì căng thẳng và tủi thân, hình như đã hơi ướt.
Động tác rất nhẹ.
Thậm chí… có chút dịu dàng kỳ lạ.
Nhưng chính sự dịu dàng ấy lại khiến toàn thân tôi dựng hết lông tơ.
“Hứa Văn, đừng nghĩ đến chuyện chạy.”
Anh nhìn đầu ngón tay mình dính chút ẩm, giọng trầm xuống.
“Nợ nần của chúng ta… từ bây giờ bắt đầu tính.”
“Từng món một. Chậm rãi.”
“Năm năm em lừa tôi…”
Anh ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào tôi.
“Phải dùng cả đời này của em — tính luôn cả vốn lẫn lời — trả lại cho tôi.”
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy ấy.
Bên trong cuộn trào những cảm xúc quá mức dữ dội, quá mức phức tạp — đến mức tôi không hiểu nổi.
Mùi tin tức tố tuyết tùng pha khói súng lại lần nữa bao phủ lấy tôi,
mạnh mẽ, bá đạo, không cho phép từ chối.
Xong rồi.
Anh ta nghiêm túc thật rồi.