Nhìn mẹ anh đòi tôi mua nhà, mua xe, nuôi cả nhà ngay lần đầu gặp?
“Lâm Hiểu, anh biết điều kiện anh không bằng em. Nhưng anh thật sự nghiêm túc muốn tìm bạn đời.”
Nghiêm túc?
“Anh Vương, tôi cũng nghiêm túc đấy.” – Tôi trả lời.
“Chính vì vậy, tôi thấy chúng ta thật sự không phù hợp. Chúc anh may mắn.”
Gửi xong, tôi thẳng tay xóa kết bạn.
“Cậu unfriend rồi?” – Tiểu Mỹ hỏi.
“Ừ.”
“Xử lý gọn ghê.” – Cô ấy giơ ngón cái.
Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục nhâm nhi cà phê.
Điện thoại lại rung.
Lần này là mẹ tôi gọi.
“Hiểu Hiểu à, bên nhà họ Vương vừa liên hệ với mẹ.”
“Vâng.”
“Nghe nói con xóa kết bạn với Tiểu Vương rồi?”
“Đúng ạ.”
“Sao con lại làm vậy? Người ta đã xin lỗi rồi mà.”
“Mẹ, bọn con không hợp.”
“Không hợp chỗ nào?”
“Không hợp ở mọi chỗ luôn ạ.” – Tôi bắt đầu thấy mệt. “Con không muốn tìm một người lương tháng chỉ có 3000 tệ.”
“Cái con bé này, sao lại thực dụng thế hả? Suốt ngày chỉ biết tiền tiền tiền!”
Tôi hít sâu một hơi.
Thực dụng?
“Mẹ, con kiếm 30 vạn một năm, anh ta 3 vạn 6. Chênh nhau tám lần. Đây không phải thực dụng, đây là sự thật.”
“Nhưng người ta làm công chức, công việc ổn định.”
“Con cũng có công việc ổn định.”
“Công ty tư nhân thì sao mà ổn? Mai mốt phá sản thì sao?”
“Nếu vậy thì con đổi việc khác.” – Tôi nói, giọng bình tĩnh. “Con có năng lực, không sợ thất nghiệp.”
“Con…”
“Mẹ, con hiểu mẹ lo cho con. Nhưng người như vậy, thật sự không được.”
“Thế con muốn tìm kiểu người thế nào?”
“Ít nhất, thu nhập cũng phải tương đương.”
“Yêu cầu như thế là quá cao đấy.”
“Không cao đâu mẹ.” – Tôi đáp. “30 vạn một năm có gì to tát đâu. Ở cái thành phố này, người như thế rất nhiều.”
“Vậy sao con vẫn còn ế?”
Tôi im lặng.
Câu đó đúng là đau thật.
“Hiểu Hiểu, con cũng ba mươi rồi. Đừng kén chọn nữa.”
“Mẹ, con cúp máy đây.”
Tôi tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa kính.
Ba mươi tuổi.
Dường như đó là hạn sử dụng mà xã hội gán cho phụ nữ.
Không kết hôn, là “hết date.”
Nhưng nếu chỉ vì sợ ế mà chọn đại một người, thì có khác gì tự kết liễu hạnh phúc của chính mình?
“Đừng nghe mẹ cậu.” – Tiểu Mỹ vỗ vai tôi. “Cậu giỏi thế, xinh thế, từ từ rồi sẽ gặp người xứng đáng.”
“Ừ.” – Tôi khẽ gật đầu.
“Vương Kiến Quốc kiểu đó, chính xác là muốn kiếm máy rút tiền biết đi.”
“Chuẩn luôn.”
Điện thoại tôi lại rung lên.
Lần này là một lời mời kết bạn WeChat từ... mẹ anh ta.
【Lâm Hiểu, cô là mẹ của Tiểu Vương. Chuyện hôm qua, chúng ta nói chuyện chút nhé.】
Tôi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn.
Làm sao mà mẹ của Vương Kiến Quốc lại có WeChat của tôi?
Chắc chắn là anh ta cho bà ấy.
Tôi không đồng ý.
Từ chối thẳng.
“Lại nữa hả?” – Tiểu Mỹ liếc nhìn điện thoại tôi.
“Là mẹ anh ta.”
“Trời má, gia đình này bị gì vậy? Đúng kiểu có độc luôn ấy.”
“Chuẩn luôn.”
Buổi chiều quay về công ty, tôi vẫn không ngừng nghĩ đến chuyện này.
Rốt cuộc nhà họ Vương là kiểu gì?
Ba mươi hai tuổi, lương tháng 3000 tệ, xem mắt còn kéo nguyên cả nhà đi theo.
Là nghèo đến mức mất kiểm soát?
Hay là đang có kế hoạch rõ ràng – tìm con mồi, moi tiền?
Tối tan làm, tôi đi ngang qua nhà hàng tối qua.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi quay người bước vào.
“Xin chào, chị cần hỗ trợ gì ạ?” – Nhân viên phục vụ lễ phép hỏi.
“Tối qua, phòng số 206. Chị chỉ muốn hỏi… cuối cùng là ai thanh toán hóa đơn?”
Cô phục vụ hơi khựng lại một chút.
“Chuyện này… hơi riêng tư…”
“Tôi là người trong bàn hôm qua.” – Tôi giải thích, “Tôi chỉ muốn biết cho rõ thôi.”
“À… là một vị khách nam trả ạ.”
“Cụ thể là ai?”
“Người ngồi ở vị trí giữa bàn, tầm ngoài ba mươi tuổi.”
Vương Kiến Quốc.
“Tôi hiểu rồi, cảm ơn em.”
Rời khỏi nhà hàng, tôi chợt thấy có chút… thương hại.
Ba ngàn tám trăm tệ – hơn một tháng lương của anh ta.
Nhưng mà, thương hại thì cũng chỉ là thương hại.
Tôi không thỏa hiệp.
Lấy người như vậy, bước vào nhà như thế, chỉ có một từ: tai họa.
Về đến nhà, tôi mở laptop, đăng nhập lại nhóm chat xem mắt mà mẹ từng kéo tôi vào.
Một nhóm toàn trai xinh gái độc thân tầm ba mươi, phần lớn là đối tượng “vừa mắt” các bậc cha mẹ.
Tôi lướt qua lịch sử trò chuyện.
Bất ngờ thấy một tin nhắn.
“Vương Kiến Quốc à? Mình biết người này.”
Người gửi là một cô gái tên Ly Ly.
Có người hỏi lại:
“Ủa sao? Có chuyện gì vậy?”
“Năm ngoái mình từng xem mắt với anh ta. Cũng kéo cả nhà đi, ăn xong bảo mình trả tiền.”
Tôi chết lặng.
Năm ngoái?
“Lúc đó mình không trả, đứng dậy đi luôn.” – Ly Ly nhắn tiếp.
“Sau này nghe nói anh ta đi xem mắt liên tục, lần nào cũng như vậy.”
“Gia đình này chắc làm nghề… đi ăn ké chuyên nghiệp quá?”
“Chắc luôn rồi.” – Có người trong nhóm nhắn lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng tin nhắn ấy, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.
Vương Kiến Quốc và cả gia đình anh ta — chính là những kẻ chuyên nghiệp trong việc ‘dựa hơi xem mắt để chén uống no nê’.
Lấy cái danh "tìm bạn đời" để đi lừa đảo lòng tin — và cả ví tiền của người khác.
Tôi chụp màn hình, lưu lại đoạn hội thoại.
Sau đó rời khỏi nhóm.
Điện thoại tôi lại reo lên.
Là mẹ tôi.
“Hiểu Hiểu à, bên nhà họ Vương lại nói với mẹ rồi, muốn gặp lại con, ngồi xuống nói chuyện cho rõ.”
“Không gặp.”
“Sao thế?”
“Mẹ, gia đình đó có vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Họ là dân chuyên đi ăn chực đấy mẹ. Lợi dụng xem mắt để lừa con gái trả tiền.”
“Con nghe ở đâu ra cái chuyện này?”
“Trong nhóm xem mắt. Có người tên Ly Ly nói đã từng bị lừa y chang, từ năm ngoái.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Thật không đó?”
“Thật. Mẹ à, lần sau mẹ muốn giới thiệu ai, có thể kiểm tra kỹ trước được không?”
“Mẹ đâu có biết…”
“Thôi, con mệt rồi. Con đi ngủ đây.”
Tôi cúp máy, nằm vật ra giường.
Mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Ba mươi tuổi.
Hình như cái mốc ba mươi này là một cái deadline vô hình dành cho phụ nữ.
Không lấy chồng là mặc định… có vấn đề.
Thế nhưng — lấy chồng chỉ để né "ế", để rồi rơi vào cái nhà như kia…
Không thà ở vậy còn hơn sao?
Tôi bật cười.
Thôi vậy.
Độc thân cũng chẳng sao.
Ít ra, tôi không phải đi nuôi cả họ người ta.
3.
“Cậu từ chối thật à?”
Sáng thứ Hai, tôi kể chuyện hôm trước cho đồng nghiệp Annie.
“Ừ, tất nhiên là từ chối rồi.”
“Quá đúng.” – Annie nói. “Loại đàn ông đó chỉ đang tìm… máy rút tiền biết đi.”
“Chuẩn luôn.”
“Mẹ cậu còn giục nữa không?”
“Mỗi ngày ba cuộc gọi.” – Tôi thở dài. “Bà ấy nói tớ quá kén chọn.”
“Cậu kén chỗ nào chứ?” – Annie trợn mắt. “Cậu kiếm 30 vạn một năm, tìm người cũng kiếm chừng đó thì có gì là quá đáng?”
“Trong mắt mẹ tớ, vậy là ‘ảo tưởng sức mạnh’ rồi.”
“Thế bà ấy muốn cậu tìm kiểu người gì?”
“Tốt nhất là ‘ổn định’.” – Tôi bắt chước giọng mẹ, “Công chức, đơn vị sự nghiệp, chén cơm sắt…”
“Chén cơm sắt mà lương tháng 3000 tệ.” – Annie cười khẩy.
“Đúng vậy đó.”
“Nói thật, sau đó Vương Kiến Quốc có nhắn gì nữa không?”
“Không. Tớ xóa anh ta rồi.”
“Vậy là tốt.”
Buổi sáng họp, điện thoại tôi liên tục rung.
Lướt qua thì thấy là số lạ.
Tôi không nghe máy.
Nhưng người đó gọi liền ba lần.
Đến trưa, lúc ăn cơm, tôi mới gọi lại.
“A lô?”
“Lâm Hiểu phải không?” – Một giọng nữ vang lên.
“Tôi đây. Xin hỏi ai vậy?”
“Tôi là mẹ của Vương Kiến Quốc.”
Tôi hơi sững người.
“Cô Vương ạ?”
“Đúng rồi, là tôi.” – Giọng bà ấy đầy giận dữ. “Lâm Hiểu, sao cô có thể làm như vậy?”
“Làm gì cơ ạ?”
“Cô nói trong nhóm xem mắt là nhà chúng tôi lừa đảo ăn uống phải không?”
Tôi nhíu mày: “Cháu không hề nói vậy.”
“Thế tại sao cả nhóm đều đang bàn tán?”
“Là người khác nói, không phải cháu.”
“Cô còn chối à?” – Bà ta bắt đầu to tiếng. “Tôi nói cho cô biết, đây là vu khống, tôi có thể kiện cô đấy!”
Tôi cười.
Vu khống?
“Cô muốn kiện thì cứ kiện.” – Tôi bình tĩnh đáp. “Nhưng trước khi kiện, nên xem lại bên nào sai, bên nào đúng.”
“Cô…”
“Lần đầu gặp mặt mà kéo cả nhà bảy người đến, gọi một bàn toàn món đắt tiền, rồi đòi tôi trả tiền – chuyện đó là gì?”
“Tiểu Vương nhà tôi có lòng tốt, muốn cả nhà cùng gặp gỡ cô.”
“Gặp tôi?” – Tôi bật cười lạnh. “Hay là gặp ví tiền của tôi?”
“Cô ăn nói kiểu gì đấy hả?”
“Tôi nói như vậy là do các người ép tôi.” – Tôi đáp.
“Và nữa, đừng gọi cho tôi nữa. Nếu còn làm phiền, tôi sẽ báo công an.”
“Cô…” – Giọng bên kia chưa kịp nói thêm, tôi đã dập máy và chặn số.
Annie quay sang nhìn tôi: “Mẹ Vương Kiến Quốc đấy à?”
“Ừ.”
“Nói gì vậy?”
“Nói tôi vu khống nhà họ.”
Annie phá lên cười: “Cả nhà làm thật rồi còn không cho người ta nói? Gia đình này bị gì vậy?”
“Đúng là không thể hiểu nổi.” – Tôi nhún vai.
“Cậu báo công an chưa?”
“Chưa. Mới chặn số thôi.” – Tôi nói. “Còn làm phiền nữa thì sẽ báo thẳng.”
Ba giờ chiều, tôi đang tập trung hoàn thiện bản kế hoạch, điện thoại lại đổ chuông.
Lại là số lạ.
Tôi không bắt máy.
Một lát sau, có tin nhắn gửi đến.
“Lâm Hiểu, anh là Vương Kiến Quốc. Mẹ anh không nên nói chuyện với em như vậy, xin lỗi em.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, không trả lời.
Chưa được vài phút, tin thứ hai lại tới.
“Anh biết em có thành kiến với gia đình anh, nhưng… có thể cho anh một cơ hội không? Gặp riêng, nói chuyện đàng hoàng?”
Tôi suy nghĩ vài giây, rồi nhắn lại:
“Không cần đâu.”
Tin nhắn nhanh chóng trở lại:
“Tại sao vậy?”
Tôi gõ từng chữ, không nhanh không chậm:
“Vì anh đã 32 tuổi mà còn không tự quyết được gì cả.
Lần đầu gặp mặt dẫn nguyên nhà đi cùng, ăn xong để tôi trả tiền.
Anh biết trước chuyện đó không?”
Một lúc sau, anh ta nhắn lại:
“Anh… không rõ lắm.”
“Vậy tại sao không ngăn lại?”
“Anh…”
Tôi không trả lời nữa.
Kiểu đàn ông như thế – không đáng để tốn thời gian.
Ba mươi hai tuổi, vẫn còn là "con ngoan của mẹ".
Không kiếm được nhiều tiền, nhưng lại đầy vấn đề.
Tối tan làm, tôi ghé siêu thị mua ít đồ.
Khi bước ngang quầy mỹ phẩm, tôi bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Là em dâu của Vương Kiến Quốc, đang đứng ở khu thử mỹ phẩm cùng với đứa cháu trai hai tuổi.
Cô ta đang thử một lọ kem dưỡng.