“Đợi ta xử lý xong chuyện của Họa Nhi rồi nói sau.”
Ta không trả lời, coi như không nghe thấy, giả vờ ngủ.
Thẩm Tự đưa ta về vương phủ, đắp chăn cho ta xong thì rời đi.
Ta bắt đầu cầm lấy ba ngàn vạn lượng bạc mà Thẩm Tự cho,
sai nha hoàn thân cận đi lo lót quan hệ,
để tìm cách giáng chức hoặc tốt nhất là đẩy cha ta vào lao ngục.
Những năm qua ta đã chuẩn bị gần xong hết mọi thứ.
Điều ta muốn là nhà họ Dụ phải vì mẹ và em trai ta mà chuộc tội, ta muốn bọn họ cũng giống như ta, mất hết tất cả, đau khổ sống tiếp.
Gió thổi qua cành lá xào xạc.
Tiếng lá cây lay động như chính tâm trí rối loạn của ta.
Ba ngày sau, Thẩm Tự quay về.
Không nói hai lời kéo ta lên giường, kề bên tai ta thì thầm, “Sinh con.”
Hắn không nói Triệu Họa Nhi thế nào rồi, ta cũng không hỏi.
Chỉ đối với chuyện trước mắt, ta đáp lời hắn, “Được.”
Thẩm Tự rất dịu dàng, dịu dàng như thể ta là một búp bê sứ, sợ làm ta vỡ mất.
Nhưng lần này ta lại chủ động khác thường, quấn lấy hắn, Triệu Họa Nhi nói không sai, không người đàn ông nào thích một nữ nhân khô khan cứng nhắc.
Thẩm Tự vừa kinh ngạc vừa vui mừng, trở lại bản tính vốn có của hắn, trở nên điên cuồng, dồn dập không ngừng.
Sau cuộc hoan ái cuồng loạn, ta đã mơ mơ màng màng muốn ngủ.
Thẩm Tự bế ta vào tắm rửa.
Ngón tay thon dài của hắn lướt qua lông mày và sống mũi ta.
Trong bồn tắm, chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi thở của cả hai.
Ta đã không còn sức để mở mắt, mặc cho hắn ôm ta trở về giường.
Ta quá hiểu Thẩm Tự. Hắn có gì đó không ổn.
Lý do rất rõ ràng – đứa con trong bụng Triệu Họa Nhi vẫn còn.
Chuyện hắn đã hứa với ta, hắn chưa làm được.
Hắn không chủ động nhắc, ta cũng không chủ động hỏi.
Giữ lại thể diện sau cùng.
Mỗi ngày ta đều sai người tới hỏi Thẩm Tự.
“Hôm nay Vương gia có về phủ không?”
Mỗi lần đều nhận được câu trả lời, “Về.”
Còn có cả thời gian cụ thể trở về phủ.
Câu “lâu ngày sinh tình” không phải là không có lý.
Thẩm Tự tôn quý vô song thậm chí bắt đầu chủ động nấu cơm cho ta.
Hắn còn cùng ta đánh đàn làm thơ, lãng phí thời gian quý giá đáng giá ngàn vàng của hắn.
“Thiếp muốn quản gia triệt để, quản tiền, quản cửa hàng, quản ruộng đất.”
Tuy ta vẫn xử lý những chuyện vặt trong phủ, trên danh nghĩa là đương gia chủ mẫu, nhưng quyền lực thật sự vẫn nằm trong tay mẹ chồng.
“Mệt lắm, nàng cần gì dính vào mấy việc này, được người hầu hạ chẳng phải tốt hơn sao?”
Thẩm Tự từ chối ta.
Ta không trả lời trực diện, mà tựa vào lòng hắn, “Vương gia vì gia đình này đã cực khổ rồi, thiếp tặng chàng một món quà.”
Dưới ánh mắt chăm chú của Thẩm Tự, ta vào phòng thay bộ y phục mà kỹ nữ thanh lâu hay mặc, lớp voan mỏng dính dán sát vào da thịt.
Ánh mắt Thẩm Tự tối đi, toát ra vẻ dã tính.
Hắn đứng dậy, khoác áo choàng lên người ta, “Nàng không cần làm vậy.”
Ta rụt rè lên tiếng, “Thiếp nghĩ là chàng thích như vậy, chỉ mong chàng vui.”
Thẩm Tự biết Dụ Thanh Hoàn vẫn chưa buông được câu nói kia của Triệu Họa Nhi.
Trong lòng cảm xúc lẫn lộn. Hắn nhìn Dụ Thanh Hoàn với vẻ ngây thơ không vết nhơ,
đưa tay xót xa vuốt ve gương mặt nàng, ôm lấy nàng tiến về phía giường, “Nàng ra sao ta đều thích, chỉ cần là nàng. Ngày mai ta sẽ đi nói với mẫu thân. Nhưng có một điều, nếu nàng có thai rồi, thì không được quản mấy việc đó nữa.”
Ta chủ động hôn lên môi hắn, ôm lấy cổ hắn, nở nụ cười đắc ý. Ta đã thuận lợi giành được quyền quản lý thật sự trong phủ.
Âm thầm giăng bẫy với cha ta.
Chuyện này truyền đến tai Thẩm Tự, có người khuyên hắn, không thể để ta làm bậy, chuyện này tổn người hại mình.
Nhưng Thẩm Tự cứ như hôn quân, không chút do dự mở miệng, “Cứ theo ý Vương phi.”
Có lẽ là vì áy náy.
Sau khi nắm quyền quản lý, ta thuận lợi tra ra toàn bộ chi tiêu của vương phủ.
Ta chăm chú nhìn vào một khoản không ghi rõ nhưng lại chảy ra như nước, trong đầu hiện lên gương mặt Triệu Họa Nhi.
Qua khung cửa sổ, Thẩm Tự nhìn Dụ Thanh Hoàn đang ngẩn người, nở nụ cười đầy sủng nịch.
Dáng vẻ nàng ngồi kia, chăm chú, vững vàng khiến hắn mềm lòng.
Cảm giác mệt mỏi trong người ngày càng rõ, ta cho người bắt mạch.
Biết mình đã có thai, ta không do dự, lập tức tìm Thẩm Tự.
“Ruộng ở vùng quê sổ sách không rõ ràng, thiếp phải đi xem. Đi một chuyến, cả đi lẫn về khoảng mười ngày.”
Thẩm Tự nắm tay ta, đặt lên môi, “Ta đi với nàng.”
Giờ hắn đã quen với việc có Dụ Thanh Hoàn bên cạnh, một khắc cũng không muốn rời xa.
Mấy hôm nay Vương phi chẳng biết bận gì, luôn không thấy người, khiến hắn cảm thấy chỗ nào cũng không đúng.
“Không cần, Vương gia cứ lo quốc sự đi, thiếp đi rồi về liền, chỉ cần mang thêm mấy người là được.”
Gần đây quốc sự thực sự bận rộn, lại đúng lúc Thẩm Tự không thể tách thân, khiến hắn vô thức lo lắng.
Hắn lập tức sai quản gia điều tra Dụ Thanh Hoàn đã đi đâu.
Nhưng hắn không biết, quản sự đã sớm được Dụ Thanh Hoàn căn dặn.
“Thiếp muốn chuẩn bị cho Vương gia một bất ngờ. Nếu chàng hỏi thiếp đi đâu, ngươi cứ nói là vùng quê phía bắc thành, những chuyện khác không cần nói.”
“Phía bắc thành.”
Nghe được đáp án này, Thẩm Tự mới thở phào nhẹ nhõm, may là không phải phía nam thành.
Hôm sau, hắn đồng ý với Dụ Thanh Hoàn.
“Đi đi, nhớ cẩn thận.”
Ta lên xe ngựa đi về phía bắc thành.
Xoa bụng, “Mẫu thân sẽ giúp con dọn sạch chướng ngại.”
Ta ngồi trong xe ngựa, nhìn người mình thuê xông vào viện.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt.
Triệu Họa Nhi bị đấm mạnh vào bụng.
Nàng ta không ngừng la lên, “Đừng đánh nữa, ai cứu con của ta, con của ta.”
Máu dưới thân càng chảy càng nhiều.
Gương mặt Triệu Họa Nhi trắng bệch, tái nhợt.
Người của ta lập tức rút lui.
Triệu Họa Nhi khóc đến đứt ruột đứt gan, loạng choạng bước ra ngoài, “Con không còn nữa, con không còn nữa, toàn là máu, ta phải tìm Vương gia, chắc chắn là Dụ Thanh Hoàn, nhất định là nàng ta, ta muốn Dụ Thanh Hoàn chết!”
Ta vẫy tay ra hiệu cho phu xe rời đi, đến phía nam thành, đã nói là xử lý chuyện phía nam, thì phải xử lý cho sạch sẽ.
Trì hoãn vài ngày.
Ta quay lại vương phủ.
Thẩm Tự mặt lạnh như băng.
“Là nàng làm phải không?”
Chuyện đã rõ như ban ngày, ta không phí lời để biện giải cho bản thân.
“Phải.”
“Vì sao! Bổn vương đã nuôi nàng ta ở vùng quê, sẽ không quấy rầy đến nàng, vì sao nàng nhất định phải làm đến mức này?”
“Nàng có biết không, mẫu thân, tổ mẫu đều đang chờ đứa bé trong bụng Họa Nhi, nàng làm như vậy thì ta phải ăn nói thế nào! Nàng không nên ngang ngược như thế, Dụ Thanh Hoàn!”
“Vậy còn Vương gia thì sao, vì sao lừa thiếp, chuyện đã hứa vì sao không làm, chàng yêu Triệu Họa Nhi đúng không? Cho nên mới không nỡ bỏ đứa con của hai người.”
Ta có chút không khống chế được cảm xúc, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Tiếng khóc của Triệu Họa Nhi vang lên gần đó, “Vương gia, giết nàng ta đi, giết con độc phụ này đi.”
Thẩm Tự không hề lay động.