Bốn phía, đám nha hoàn sai vặt trong tiểu viện bàn tán xôn xao.
Hắn mặt mày sầm lại, trầm giọng ra lệnh:
“Khiêng đi.”
Đám hạ nhân coi như thánh chỉ, lập tức động tay.
Thấy vậy, ta chắn trước đường đi, “Thuê một ngày ba mươi lượng bạc, giờ để bà ấy đi thì không đáng tiền lắm đâu.”
Thẩm Tự phất tay, quản gia tiểu viện lập tức bước tới bên cạnh hắn.
“Ra sổ lĩnh ba nghìn lượng bạc.” rồi quay sang ta, mặt nghiêm túc, “Nàng là vương phi của ta, mấy đồng bạc lẻ này không cần phải xót.”
Mấy nha hoàn không biết lễ độ bắt đầu lén lút bàn tán.
“Vương gia thật tốt với vương phi, trong kinh thành này, nhà quyền quý nào chẳng nuôi vài nàng bên ngoài.”
“Huống chi vương phi vốn là trèo cao, có gì mà ghê gớm, cứ thích lên mặt.”
Ta cười lạnh, ánh mắt sắc bén quét qua, đám nha hoàn lập tức im như thóc.
Mỗi lần ta hơi không vui, Thẩm Tự sẽ dùng tiền để dàn xếp, ta cũng thấy chẳng sao.
Dù gì ban đầu lấy hắn cũng là vì quyền thế và gương mặt kia – nhìn cũng không đến mức khó coi.
Hắn muốn chơi thế nào ta không quản,
nhưng nếu có con thì không được – con trưởng của vương phủ nhất định phải do ta sinh ra.
Ta đảo mắt một vòng, không thấy gương mặt từng khiêu khích ta đâu.
Bèn cất tiếng hỏi, “Triệu Họa Nhi đâu rồi? Nếu không nhờ muội muội nói chàng thích kiểu đó, thiếp còn chẳng biết khẩu vị của Vương gia đã đổi. Việc này thiếp phải đích thân cảm tạ muội ấy mới được.”
Quản gia đáp, “Triệu cô nương đi chùa cầu phúc cho Vương gia rồi, phải tối mới về.”
Ta mỉm cười nói, “Vậy thiếp mai sẽ đến, cảm tạ trực tiếp với muội ấy.”
Thẩm Tự nhíu mày.
Hắn nắm lấy cổ tay ta, quát đám hạ nhân, “Tất cả lui xuống.” rồi không quên dặn, “Khiêng người đi.”
Lần này, ta không cản nữa,
hắn là phu quân của ta, là chỗ dựa ở kinh thành, không cần phải xé to chuyện ra.
Hắn trầm mặt hỏi, “Vì sao lại làm vậy?”
Tiến thoái đúng mực, dịu dàng biết điều, đó cũng là lý do Thẩm Tự chọn ta làm chủ mẫu vương phủ.
Vậy nên hành động hôm nay, quả thật không giống với phong cách của ta.
“Bởi vì Triệu Họa Nhi có thai rồi.”
Nói ra câu này, giọng ta run nhẹ, ánh mắt nhìn chằm chằm Thẩm Tự, trong lòng không nói nên lời là tư vị gì.
Thẩm Tự sững người một chút, hiển nhiên hắn không hề biết chuyện này.
Ta theo bản năng buông lời châm chọc,
“Mỹ nhân mà Vương gia dưỡng thật có bản lĩnh, cư nhiên toan tính thành công mà có thai. Một kỹ nữ thanh lâu sinh ra đứa con chính thất, ở cả kinh thành này, đúng là trò cười thiên hạ.”
Sắc mặt Thẩm Tự ngày càng khó coi, hắn hứa với ta, “Ta sẽ bảo nàng ta bỏ thai.”
Ta từng bước ép sát, “Bao lâu?”
“Bảy ngày.”
Ta mặc cả, “Ba ngày.”
“Tiểu cô nương không dễ dỗ, cần từ từ khuyên giải, cho ta thêm chút thời gian.” Giọng nói của Thẩm Tự mang theo thương xót và khó xử.
Trong mắt hắn, ta là người dễ dỗ nhất.
Dù hắn quá đáng cỡ nào,
dù ta chịu bao nhiêu ấm ức,
chỉ cần ném tiền rồi thêm vài lời ngon ngọt là đủ.
Ta sẽ ngoan ngoãn làm bổn phận của một vương phi.
Cho nên, có thể không cần quan tâm đến cảm nhận của ta.
Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ không ép hắn.
Nhưng lần này thì khác, Triệu Họa Nhi trong lòng hắn đã có phân lượng.
Nếu thật sự sinh ra trưởng tử, sau này việc tranh đoạt vị trí thế tử nhất định sẽ là một trận phong ba huyết vũ.
Ta có chút khó thở, bước tới gần Thẩm Tự, giúp hắn chỉnh lại y phục, túi hương bên hông hắn nhẹ nhàng đung đưa.
Hắn xưa nay không mang mấy thứ màu mè này.
Có thể thấy, yêu một người thật sự có thể khiến người ta thay đổi rất nhiều.
Trong lòng ta thấy chua xót.
Ta đang nghĩ, có lẽ, ta cũng nên tìm một nam nhân ở bên cạnh, chọc giận Thẩm Tự một chút, để hắn cũng thấy khó chịu.
“Thời gian càng lâu, thai nhi càng lớn, tổn thương càng lớn, thiếp là đang vì Triệu Họa Nhi mà suy nghĩ. Nếu chàng làm không được, vậy để thiếp thay chàng nhé, Vương gia.”
“Không được động đến nàng ta!” Thẩm Tự siết chặt cổ tay ta, đầy ý đe dọa.
Hắn xưa nay không bao giờ thất thố.
Ta cố sức rút tay lại, sắc mặt lạnh lùng, không còn dịu dàng, cũng dùng giọng điệu đe dọa lại hắn: “Phu thê đồng thể, vinh nhục có nhau. Vương gia, trong vòng ba ngày phải giải quyết sạch sẽ, sẽ tốt cho tất cả mọi người. Bằng không, chỉ có thể để thiếp thay chàng phân ưu rồi.”
Thẩm Tự nhìn người trước mắt, hoàn toàn khác với dáng vẻ hiền lành nhún nhường thường ngày, mà là phóng khoáng kiêu ngạo.
Hắn suýt nữa quên mất, nhiều năm trước, Dụ Thanh Hoàn từng là nữ tử rực rỡ nhất kinh thành, chỉ là sau này, mẹ và em trai lần lượt qua đời, cha nâng thiếp lên làm chính thất, thiên vị con vợ lẽ, khiến nàng mất hết mọi thứ, tính tình đại biến.
Cảm giác này rất mới mẻ. Thẩm Tự gật đầu, chấp nhận yêu cầu của Dụ Thanh Hoàn. Hắn ra ngoài chơi, có quy củ, nữ tử có thể ngàn vạn phong tình, nhưng chuyện lớn thì phải nghe lời. Triệu Họa Nhi đã chạm đến vảy ngược của hắn, cũng đến lúc nên xử lý rồi.
Ta quay người rời khỏi tiểu viện.
Phu xe hỏi ta muốn đi đâu: “Hoa phố.”
—— nơi tìm hoa hỏi liễu, mua bán nam nữ.
Phu xe kinh ngạc nhìn ta một cái.
Ta không có biểu cảm gì, “Thẩm Tự thường xuyên xuất hiện ở đó, mua nữ nhân từ nơi đó về. Ta biết đó là chốn nào, ngươi cứ đánh xe đi.”
Tới hoa phố.
Các chủ sạp bán hàng thi nhau xúm lại chào mời.
“Phu nhân, ngài xem đi, đây là lô nam đinh mới tới, biết điều nhất, mua về muốn sai gì thì sai.”
Chủ sạp hết lời mời chào một nam nhân yêu mị đến tận xương.
Nhưng ta lại nhìn về phía sau lưng hắn, nơi góc lồng sắt có người đàn ông co ro, tuy cúi đầu, nhưng nửa bên mặt lộ ra trông rất sạch sẽ.
Ta đưa tay chỉ hắn.
Chủ sạp tỏ vẻ chê bai nhìn vào lồng sắt, “Phu nhân, hắn chẳng biết gì cả, đồ sống sượng, ngài chọn người khác đi, biết hầu hạ người.”
“Ta chỉ muốn hắn.”
Bẩn thỉu trong nhà có sẵn, ta muốn tìm một người sạch sẽ để đặt bên cạnh.
Trả tiền, lấy khế bán thân.
Ta nhìn hắn, “Ngươi tên gì?”
Hắn đáp rất dứt khoát, “Không có tên.”
“Vậy gọi là Thanh Phong nhé.”
“Vâng, thưa phu nhân.”
Ta mua cho Thanh Phong y phục mới.
Phu xe nhắc, “Vương phi, không còn sớm nữa, hay là về phủ trước đi ạ, trong phủ còn một đống chuyện chờ ngài xử lý.”
Ta cười lạnh.
Quay đầu bước vào tửu quán, hôm nay ta không muốn làm vương phi, không muốn xử lý đống chuyện rối ren ở vương phủ.
Ta chỉ muốn trở lại làm Dụ Thanh Hoàn.
Ngôi nhà đó, ta tạm thời không muốn quay về.
Ta uống rượu, Thanh Phong đứng sau lưng ta, như bị phạt đứng, cả người vừa ngây ngô vừa lúng túng.
Ta liền bảo hắn ra ngoài lấy rượu, cũng coi như là cho hắn chút không khí.
Trong phòng bên cạnh, nam nữ đang trêu ghẹo lẫn nhau.
Giọng nói lả lướt truyền tới tai, ta thấy rất thú vị.
Bỗng nhiên rèm được vén lên, gương mặt lạnh lẽo của Thẩm Tự hiện ra, “Về nhà!” Ta bỗng thấy tâm trạng thật tốt.
Ta hỏi ngược lại hắn, “Vương gia tức giận như thế, là sợ thiếp sẽ trèo tường ra hoa viên à? Chàng sẽ căm hận sự không thủy chung sao?”
Thẩm Tự trầm mặc.
“Nam nữ vốn không giống nhau.”
Đúng vậy, nam nữ không giống nhau, đàn ông có thể tam thê tứ thiếp, còn đàn bà thì phải thủ tiết giữ đạo.
Trong đầu ta vang lên giọng điệu ỏn ẻn của người đàn bà ở phòng bên và dáng vẻ yếu đuối giả tạo của tiện thiếp cha ta khi xưa lúc ta còn chưa xuất giá.
Ta bắt đầu diễn trò, một phần tình cảm diễn mười phần, giả vờ ủy khuất, giả vờ thâm tình.
Không người đàn ông nào lại không yêu kiểu này cả.
“Thiếp không định làm chuyện gì quá phận, chỉ là nơi này là chỗ mà Vương gia thích nhất, thiếp tới học hỏi một chút, như vậy thì Vương gia có phải sẽ thích thiếp thêm một chút không?”
Giọng Thẩm Tự dịu lại không ít, “Về nhà.”
Ta tiếp tục mở miệng, nói dối bảy phần thật ba phần, “Bất kể bên ngoài những nữ nhân đó có tốt thế nào, chàng cũng đừng quên thiếp, được không?”
Yết hầu Thẩm Tự chuyển động.
Thanh Phong bước vào, mở miệng gọi ta, “Chủ nhân, rượu đây.”
Câu nói của nam nhân kia như một quả bom, khiến Thẩm Tự thất thố, “Hắn là ai?”
Ta không trả lời, nhận lấy bình rượu.
Thẩm Tự đè tay ta lại, “Nàng tửu lượng kém, không cho uống!”
Ta nâng chén rượu nhìn có vẻ không tồi ấy, uống cạn. Tửu lượng kém là giả, chỉ vì sợ Thẩm Tự chán ghét ta, không thể dựa vào hắn để thoát khỏi vực thẳm. Nhưng nếu thật sự uống, ta có thể ngàn chén không say.
Ánh mắt Thẩm Tự tối lại.
“Tại sao không nghe lời! Nàng càng ngày càng vô pháp vô thiên.”
Trạng thái ngà ngà say có thể thúc đẩy tình cảm, dù ta không cần tình cảm, nhưng đúng là cần có một đứa trẻ rồi, đến lúc đó có thể khiến Thẩm Tự tuyệt hậu, dứt khoát một lần.
Ta đáp, “Bởi vì trong lòng thiếp rất khổ sở.”
Câu nói này nửa thật nửa giả.
Thẩm Tự sững người, tiến lại gần ta, rồi bế ta lên ngang người.
“Không được có lần sau, đây không phải chuyện một vương phi nên làm.”
Giọng Thẩm Tự mang theo trách móc.
Ta mượn rượu tỏ rõ tâm ý, “Thiếp muốn có con, cũng có thể sinh được, chàng không cần phải chọn Triệu Họa Nhi.”
Bước chân hắn khựng lại.
Vì để ổn định lão vương phi,
Thẩm Tự mỗi mồng một ngày rằm cũng sẽ quay về phủ cùng ta viên phòng.
Nhưng ta mãi vẫn chưa có thai.