15
Để đón tiếp sứ thần nước Sở, hoàng thượng ra lệnh cho thái tử thay mặt tổ chức yến tiệc trong cung.
Là nhân vật chính trong cuộc hòa thân, tất nhiên ta cũng có mặt.
Vừa bước vào đại điện, một vài ánh mắt gay gắt lập tức đổ dồn về phía ta.
Ta ngước lên, Tiêu Cảnh Dật, Tiêu Cảnh Nhạc và Lộ Doanh Doanh đều ở đó.
Bên phía tay phải đại điện, trên ghế đầu tiên, Quân Dự mặc áo đỏ rực rỡ, dáng vẻ vô cùng thu hút.
Nàng tựa người lười biếng vào bàn, ánh mắt như đang thưởng thức vở kịch, nhìn chằm chằm vào bàn đối diện.
Ở bàn đối diện, Tiêu Cảnh Dật ngồi im lặng, bên cạnh hắn là Lộ Doanh Doanh trong bộ váy màu phấn.
Cung nữ vốn định dẫn ta đến ngồi cạnh Tiêu Cảnh Dật.
Nhưng Quân Dự đột nhiên đứng dậy, dáng vẻ lười nhác, mở miệng:
“Thái tử điện hạ, thánh chỉ của quý quốc đã ban xuống, chẳng phải Tạ tiểu thư nên ngồi cùng người của nước Sở chúng ta sao?”
Chưa đợi Tiêu Cảnh Dật lên tiếng, nàng đã đá vào người ngồi bên cạnh:
“Cút.”
Sau đó bước thẳng đến chỗ ta, đứng bên phải ta làm động tác mời ngồi.
“Chưa thành thân, tự nhiên không thể tính là người nước Sở.”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Dật tối sầm, chén rượu trên tay đập mạnh xuống bàn, khiến Lộ Doanh Doanh sợ hãi lùi về phía sau.
Hắn đứng dậy, bước nhanh đến đứng bên trái ta.
“Ngồi xuống.”
Hai người đàn ông, một bên áo đỏ, một bên áo tím, đứng cạnh ta trông thật chói mắt.
Ta liếc nhìn vẻ mặt thất thần của Lộ Doanh Doanh ở phía xa.
Thật quen thuộc, phải không?
Chỉ tiếc khi xưa, người bị chọn giữa ta và nàng là ta.
Người được tự do lựa chọn lại là Tiêu Cảnh Dật.
“Thánh chỉ đã ban, vì mối giao hảo giữa hai nước, Cảnh Uyên tất nhiên sẽ ngồi cùng sứ thần nước Sở.”
Ta nói lớn, trước ánh mắt u ám của Tiêu Cảnh Dật, bước thẳng đến bàn bên phải và ngồi xuống đối diện Lộ Doanh Doanh.
Tiêu Cảnh Dật tức giận đến mức muốn xuyên thấu ta bằng ánh mắt.
Nhưng ta không quan tâm, vì giờ ta chẳng còn để tâm nữa.
16
Bữa tiệc bắt đầu không hòa thuận, kết thúc cũng chẳng yên ổn.
Khi thích khách xuất hiện, cả đại điện náo loạn trong kinh hoàng.
“Ngươi đoán xem, lần này liệu chỉ có ngươi bị thương?”
Quân Dự nghiêng đầu, giọng điệu lười biếng nhưng đầy ngạo nghễ.
Ánh mắt ta trầm xuống, nhìn về phía đối diện.
Lộ Doanh Doanh hoảng loạn trốn vào lòng Tiêu Cảnh Dật.
Có một khoảnh khắc, Tiêu Cảnh Dật như muốn lao về phía ta.
Nhưng hắn do dự, cuối cùng vẫn bảo vệ Lộ Doanh Doanh.
“Phải.”
Ta trả lời.
17
Ngày hòa thân ban đầu được định vào mồng tám tháng sau, nhưng cuối cùng hoãn lại ba tháng.
Thái y nói rằng thương tích cần một trăm ngày để hồi phục.
Nhát kiếm của thích khách không sâu, nhưng cũng làm tổn thương xương thịt.
Trong buổi yến tiệc, vì ta không nể mặt thái tử, hắn đem nỗi tức giận trút lên phụ thân và đường ca ta.
Tùy tiện tìm một lý do, hắn điều họ rời kinh thành.
Ta không quan tâm, chỉ muốn bảo vệ mẫu thân.
Một ngày, hai ngày trôi qua, thân thể bà vẫn tốt. Đến ngày thứ ba sau mốc thời gian ấy, bà cũng không có dấu hiệu phát bệnh.
“Cảnh Uyên, con giúp mẫu thân đến Cẩm Tú Phường lấy bộ áo dài đặt cho phụ thân con nhé. Con luôn có con mắt tinh tường, xem có gì cần chỉnh sửa thì bảo họ sửa luôn.”
Mẫu thân dịu dàng nói với ta.
Ta nhìn Lâm thái y và đám tỳ nữ trong phòng, gật đầu rồi rời đi.
Cẩm Tú Phường đông nghịt người. Bộ áo dài mà mẫu thân đặt cho phụ thân là màu xanh đen, cổ áo thêu họa tiết phức tạp.
Bản vẽ do chính tay mẫu thân vẽ, khi ta đến, họ vẫn chưa hoàn thành. Ta phải đợi đến lúc trời tối mới mang được về.
Khi xe ngựa dừng trước cửa phủ, ánh mắt buồn bã của đám thị vệ khiến ta bất an.
Sắc mặt ta thay đổi, ta chạy vào trong, nhìn thấy tỳ nữ và bà vú quỳ đầy đất.
“Đại tiểu thư, Lâm thái y nói, phu nhân đột phát bệnh nặng, đã qua đời rồi.”
Bà vú thân cận của mẫu thân vừa khóc vừa nói.
Ta lảo đảo lao về phía giường.
Người phụ nữ nằm trên giường trông thật yên bình.
“Mẫu thân, con đã mang áo dài về rồi. Người mở mắt ra xem đi, được không?”
“Cửa hàng nói rằng bản vẽ của người quá phức tạp, lần sau phải tăng tiền…”
“Đại tiểu thư.”
“Câm miệng.”
“Đừng làm phiền mẫu thân nghỉ ngơi.”
Ta lặng lẽ đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài.
Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, nước mắt không kìm được mà tuôn trào.
Cuối cùng, điều đó vẫn xảy ra.
18
Khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.
A Bích nói ta ngất xỉu, Lâm thái y chẩn đoán là do quá lo lắng mà thành bệnh.
Khi đến trước cửa phòng mẫu thân, phụ thân và đệ đệ ta đã có mặt ở đó.
Ta nâng bộ áo dài xanh đen, đưa cho phụ thân đang đau buồn.
“Đây là điều duy nhất mẫu thân dặn dò trước khi ra đi.”
Ta nhìn ông, nghiêm túc nói.
“Người bảo con mang áo dài này về, để phụ thân mặc thử xem có vừa không.”
Ta nói tiếp.
“Phụ thân, người thấy bộ áo dài này đẹp không?”
Ta lấy bản vẽ ra.
Những nét bút nhẹ nhàng, họa tiết phức tạp, từng đường nét chứa đựng bao tâm huyết của mẫu thân.
“Ý Nhi!”
Phụ thân run rẩy nhận lấy áo dài, mắt đỏ hoe, đập mạnh tay vào cột nhà.
Lòng bàn tay ông đỏ bừng, gân xanh nổi lên.
Hai hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt ông.
19
Sau khi mẫu thân qua đời, sức khỏe ta giảm sút nghiêm trọng.
Không thể theo giữ linh cữu, phần lớn thời gian ta nằm trên giường, thân thể yếu ớt.
Đến ngày thứ bảy sau khi bà mất, ta gắng gượng đứng dậy đến linh đường.
Đêm khuya, tối đen như mực.
Trước quan tài, bếp lửa vẫn cháy sáng.
Đệ đệ không có ở đó, chỉ có phụ thân một mình trong linh đường.
Ta vịn vào khung cửa, đứng trước ngưỡng cửa.
“Phụ thân còn nhớ lần đầu gặp mẫu thân thế nào không?”
Ánh lửa nhảy múa trên gương mặt ông, ông mơ màng nhìn ta.
“Vậy phụ thân còn nhớ mẫu thân là người như thế nào không?”
Ánh mắt mơ màng của ông dần thu lại, ông quỳ xuống trước tấm đệm.
“Mẫu thân con là một người vợ tuyệt vời. Bao năm qua, ta chinh chiến bên ngoài, mọi việc trong phủ bà chưa từng để ta bận lòng. Bà hiền hậu, rộng lượng, đối xử tốt với mọi người. Bà…”
Nói đến đây, ông không thể nói tiếp, nước mắt lăn dài qua gò má rồi thấm vào cổ áo.
“Là ta có lỗi với bà ấy—”
20
Luật lệ của Đại Vân quy định, trong thời gian trăm ngày chịu tang không được thành thân, nếu không sẽ phải giữ tang ba năm.
Cuộc hôn nhân hòa thân không thể trì hoãn, vừa qua nửa tháng, hoàng đế đã ra chỉ dụ giao toàn bộ việc hòa thân cho Lễ bộ lo liệu, ngày thành thân không thay đổi.
Đại Vân có phong tục, nữ tử tự tay thêu áo cưới cho mình.
Nhưng ta là người hòa thân, tự nhiên không cần đến.
Khi đang ngồi trên xích đu ở hậu viện, Tiêu Cảnh Dật bước vào.
“Tiêu Cảnh Dật, ta sắp lấy chồng rồi.”
Đây là lần đầu tiên từ khi trọng sinh, ta nói ra câu này với tâm trạng bình thản đến vậy.
Hắn đứng thẳng, trên gương mặt tuấn mỹ không lộ chút cảm xúc.
Đôi mắt đẹp hơn cả lưu ly phủ lên một tầng sương mù dày đặc.
Ta muốn hắn khóc.
Hắn khóc trông rất xấu xí, ta đã từng thấy một lần.
Lúc đó, hắn ôm lấy th,i th,ể của ta, uy hiếp rằng đời đời kiếp kiếp sẽ bám lấy ta.
Rồi khi nói, hắn bật khóc.
Giống như một gã hề.
21
Sau khi mẫu thân ta qua đời, hoàng hậu nương nương gầy đi trông thấy.
Cô mẫu nói, mỗi đêm mẫu thân ta đều hiện về trong mộng của nương nương.
Sợ nương nương quá lo lắng, hoàng đế sai chúng ta cùng đến núi Cửu Tiên cầu phúc.
Trong ngôi chùa nguy nga, đại sư khoác áo cà sa khuyên bảo ta về tứ đại giai không.
Ta không có duyên với Phật pháp, chỉ biết chớp mắt hỏi:
“Thế gian có biết bao chuyện bất công, Phật tổ thật sự từng mở mắt nhìn qua sao?”
Phật đáp:
“A di đà Phật.”
Dùng xong bữa trưa, hoàng hậu nương nương vào thiền phòng nghỉ ngơi.
Ta ngồi xa xa ngoài sân của bà, nhìn ngắm cảnh sắc đào núi nở rộ.
Ta bỗng nhớ đến thời niên thiếu, khi ta và Tiêu Cảnh Dật theo ông ngoại đến Sở quốc.
Khi đó, trong lễ hội đố đèn, chúng ta kết giao được một người bạn mới. Nàng tên Quân Bất Khanh.
Mái tóc đen như mực, đôi mắt sâu thẳm, nàng mang vẻ đẹp của một mỹ nhân ngoại quốc.
Nàng quấn lấy chúng ta cùng chơi, còn lén uống rượu dưới gốc đào cho đến khi say ngất.
Khi ấy cũng là cuối xuân, hoa đào tàn, cánh hoa theo gió rơi rụng không nỡ rời xa.
Cánh hoa rơi trên người ta, trên Tiêu Cảnh Dật, trên cả nàng.
Ta nói:
“Ta muốn giống như phụ thân, làm một vị tướng quân đầu đội trời chân đạp đất, trở thành nữ tướng quân đầu tiên của Đại Vân, bảo vệ quốc gia.”
Nàng nói, nàng muốn vực dậy sự suy tàn trăm năm của Sở quốc, bảo vệ dân chúng của mình.
Tiêu Cảnh Dật nhấp một ngụm rượu, im lặng nhìn chúng ta. Lâu thật lâu sau mới nói:
“Ta chỉ mong đời này có thể cưới được Uyên Uyên của ta.”
Về sau…
Về sau…
22.
Gió trên sườn núi vẫn mạnh mẽ vô cùng, thổi rát vào mắt ta, khiến ta bừng tỉnh.
Từ gian nhà bên kia, vọng lại tiếng giao đấu.
Đôi mắt ta bỗng đỏ hoe vì gió, lớp sương mờ trong ánh mắt bị thổi tan, hóa thành lệ.
Chuyện phải đến cuối cùng cũng đã đến.
Ta nhìn bóng dáng đen đang giao chiến với Cố tướng quân, khẽ cười nhạt:
“Phụ thân, dừng tay đi, con biết là người!”
Giọng ta trong trẻo, bình tĩnh đứng trước cổng vòm.
Người áo đen thoáng chần chừ nhìn ta, chỉ trong khoảnh khắc liền bị Cố tướng quân lợi dụng sơ hở, đá mạnh một cú vào thắt lưng.
“Thật là ông sao? Lão Tạ.”
Khi Cố tướng quân tháo khăn che mặt của người áo đen, ánh mắt ông đầy kinh ngạc.
Phụ thân im lặng nhìn ta, thu binh khí lại:
“Sao con biết là ta? Rõ ràng ta đã cố tình thay đổi chiêu thức.”
Đúng vậy, người đã đổi y phục, đổi chiêu thức, nhưng ta vẫn nhận ra.
Vì người chính là phụ thân của ta.
Người là phụ thân từng bế ta từ nhỏ không nỡ buông tay.
Người là vị đại tướng quân cúi mình làm ngựa cho ta cưỡi, thà bị đồng liêu chế nhạo cũng muốn nâng niu con gái cưng như báu vật.
Khi ta bảy tuổi bị mắc bệnh đậu mùa, người còn khóc to hơn cả mẫu thân.
Mười tuổi ta mắc ôn dịch, cả phủ không ai dám lại gần, chỉ có người và mẫu thân thay phiên nhau chăm sóc ta suốt bảy ngày bảy đêm.
Làm sao ta không nhận ra được người?
“Phụ thân, dừng tay đi.”
Hoàng hậu nương nương bước ra từ mật thất, bên cạnh còn có cao thủ hộ vệ.
Đôi mắt lạnh băng của phụ thân lướt qua chúng ta:
“Hoá ra đây là một cái bẫy nhắm vào Tạ mỗ.”
“Tạ tướng quân,” Hoàng hậu nương nương khẽ gọi, nhưng ánh mắt người đàn ông lại đầy hung ác nhìn nàng chằm chằm.
“Sao người có thể ra tay với Ý nhi?”
Hai chữ “Ý nhi” vừa thốt ra, sự hung tàn trong mắt người đàn ông bỗng chốc run rẩy, ánh sáng trong mắt cũng tắt lịm, trở về âm u.
“Vì…” Người đàn ông đứng thẳng, ánh mắt hướng về phía xa.
Không biết người thấy gì, gương mặt thoáng hiện vẻ đau đớn.
“Vì ta phải trả lại công lý cho bốn vạn tướng sĩ, bốn vạn huynh đệ đã ch,et của ta.”
Giọng người như tiếng chuông cổ, nhưng chuông đã vỡ, không còn phát ra âm thanh trầm hùng, chỉ còn âm u nặng nề.
Hoàng hậu nương nương tái nhợt sắc mặt, đẩy bà mụ đang dìu nàng ra, quỳ gối xuống đất thật sâu.
“Nhưng Tạ Lăng, Ý nhi từ đầu đến cuối đều vô tội, chúng ta cũng chỉ là nạn nhân mà thôi.”
Cúi đầu lạy thật sâu, khiến mọi người xung quanh kinh sợ mà quỳ xuống.
Phụ thân ngẩn người nhìn họ, xoay người tránh ánh nhìn.
Từ xưa trung và nghĩa khó trọn vẹn. Đời trước, phụ thân từng nhờ ta mang thuốc cho mẫu thân, nhờ ta vào cung dâng bánh cho Hoàng hậu nương nương, dùng ta, kẻ mà mẫu thân và họ chắc chắn không phòng bị, để gi,et người.
Sau này, ta không phải chưa từng oán hận ông.
Người bắt ta tự tay hại ch,et hai người yêu thương ta nhất.
Nhưng về sau, linh hồn ta từng chứng kiến khe núi nơi họ bị chôn sống, từng nhìn thấy những bộ xương trắng của các tướng sĩ hy sinh.
Bốn vạn người, bốn vạn tướng sĩ, bốn vạn huynh đệ đã chiến đấu đến tận hơi thở cuối cùng.
Chỉ vì một hôn quân tham muốn thê tử của thần, mà tất cả đều mất mạng.
Sự báo thù của phụ thân, ta lại không cách nào oán hận được.