7
Có lẽ vì bù đắp cho ta,
Bùi Cảnh Trầm liên tục lưu lại trong phòng ta mỗi đêm.
Thế nhưng chưa qua mấy ngày, trong cung lại rộ lên lời đồn — nói rằng hoàng hậu và Mộ Khuynh Hàn đã sớm “châu thai ám kết”, đứa trẻ đã hình thành trong bụng từ lâu…
Không phải chứ, có biết nói năng cho đàng hoàng không?
Suốt ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, chỉ giỏi bịa đặt linh tinh.
Bùi Cảnh Trầm nói với ta rằng hắn tin ta không làm chuyện đó, đúng không?
Đã nói là tin, vậy còn hỏi làm gì?
Không thấy quá đáng sao?
“Bệ hạ cứ yên tâm.
Giữa thần th/i/ế/p và Mộ tướng quân, chỉ là phát sinh từ tình cảm, dừng lại ở lễ nghi.”
Hắn lại im lặng.
Ta cũng không muốn để ý thêm, xoay người ngủ thẳng.
Ta cố ý nằm quay mặt vào trong, thế nhưng Bùi Cảnh Trầm vẫn ôm ta ngủ.
Trong mơ, ta lại nghe thấy giọng nói già nua ấy.
“Tiểu hữu, hôm nay vào mộng đều là nhân duyên.
Ngươi hãy tự mình nhìn cho rõ.”
Làn sương trắng dần tan, trước mắt ta hiện ra cảnh tượng của kiếp trước.
Ta thấy Bùi Cảnh Trầm bị Thục phi và quần thần xúi giục, bắt đầu sinh lòng nghi kỵ với Khương gia và ta.
Hắn ngầm cho phép Ninh Vương ra tay “dạy dỗ” phụ thân ta.
Chỉ tiếc, hắn không ngờ rằng Ninh Vương lại bôi đ/ộ/c lên mũi tên, mà mũi tên ấy còn nhắm thẳng vào tim.
Đáng thương thay phụ thân ta, vì cứu hắn — kẻ giả vờ rơi vào nguy hiểm — đã lấy thân mình chắn đ/ộ/c tiễn.
Trước lúc lâm chung, người còn dặn ta và huynh trưởng thay người bảo vệ giang sơn này.
Cảnh tượng lại chuyển đổi.
Ta thấy huynh trưởng đã giữ vững trận tuyến, đánh bại cường địch.
Nhưng người một nhà lại giở thủ đoạn bỉ ổi.
Huynh ấy một thân đầy m/á/u, bị dồn vào tuyệt lộ, trong tay vẫn nắm chặt lá bùa bình an ta từng tặng.
Huynh trưởng nhất định… đang nghĩ đến ta.
Đến đây, nước mắt ta đã tuôn như mưa, thế nhưng ta không thể làm được gì cả.
Ta cứ ngỡ mọi chuyện dừng lại ở đó.
Nhưng rồi…ta còn nhìn thấy cả Mộ Khuynh Hàn.
Chính hắn là người đã bảo vị lão sư phụ kia lén lút nhét đồ ăn cho ta, cũng chính hắn âm thầm giúp đỡ ta từ phía sau.
Tất cả những điều đó, ta hoàn toàn không hề hay biết.
Sau khi ta ch/ế/t, Bùi Cảnh Trầm đau đớn tột cùng, đặt thi thể ta trong một quan tài thủy tinh, đi khắp nơi tìm kiếm bí pháp, mong có thể khiến ta sống lại.
Ta cười lạnh.
Đến lúc này rồi, giả vờ thâm tình để làm gì?
Một ngày nọ, Mộ Khuynh Hàn dẫn theo một người vào cung.
Hắn chỉ cho phép Mộ Khuynh Hàn và người đó ở lại, tất cả những kẻ khác đều bị yêu cầu rời đi — bởi vì hắn chỉ tin tưởng mỗi Mộ Khuynh Hàn.
“Tướng quân đã suy nghĩ kỹ chưa?
Bí pháp này cũng coi như một mạng đổi một mạng.
Ngài sẽ phải chịu nỗi đau thấu xương tận cốt, mới có thể đổi lại mạng sống của hoàng hậu.”
“Ngươi cứ tiến hành.
Mọi hậu quả, ta tự mình gánh chịu.”
Vị y giả ấy nói với Bùi Cảnh Trầm rằng, ba mươi ngày sau, ta nhất định sẽ khởi tử hoàn sinh.
Về sau, Mộ Khuynh Hàn ch/ế/t trên chiến trường, vạn mũi tên xuyên tim.
Ngay sau đó, thiên tượng đại biến, và ta được trọng sinh, quay trở lại vài năm trước.
“Tên ngốc…
Vì sao ngươi lại đối xử tốt với ta đến vậy?
Không đáng… thật sự không đáng chút nào.”
Giọng nói già nua ấy lại vang lên:
“Tiểu hữu.
Mọi chuyện đều là nhân duyên sắp đặt.
Chỉ khi ngươi nhìn rõ chân tướng, lý giải được mối duyên nghiệp của mình, mới có thể hóa giải được câu hỏi này.”
Ta choàng tỉnh khỏi giấc mộng.
Bùi Cảnh Trầm đã không còn ở bên cạnh.
Ngoài cửa vang lên một giọng nói:
“Phu nhân, đã đến giờ dùng bữa sáng rồi.”
Ngưng Như Ngọc và Bùi Cảnh Trầm đang ghé sát vào nhau, cùng nhau đút thức ăn cho đứa trẻ, còn ta thì ngồi ngẩn người một chỗ, trong đầu vẫn quẩn quanh giấc mộng vừa rồi.
Ta quay đầu nhìn ra ngoài, thấy Mộ Khuynh Hàn đang đứng canh nơi hành lang, trong lòng càng thêm nặng trĩu.
“Uyên nhi, hôm nay chúng ta sẽ chuẩn bị khởi hành hồi kinh, lát nữa nàng đi thu dọn đồ đạc của mình.”
Ta hiểu rất rõ, cuộc binh biến kia sắp tới rồi.
Đêm ấy, người do huynh trưởng cài lại bên cạnh ta lén đến bẩm báo rằng Bùi Cảnh Trầm đã bí mật triệu kiến Ninh Vương.
Ta siết chặt cổ tay mình, cuối cùng… vẫn phải chờ đến ngày này.
Trước khi vào cung, Ninh Vương đứng trên tường thành đối thoại cùng Bùi Cảnh Trầm, lúc ấy Bùi Cảnh Trầm hẳn đã đoán được Ninh Vương có ý phản loạn.
Khi mũi tên tẩm đ/ộ/c bắn thẳng về phía Bùi Cảnh Trầm, ta dốc hết sức lực lao tới, giành trước phụ thân một bước, lấy thân mình chắn lấy mũi tên ấy.
Đau đến thấu xương.
Ta cảm thấy m/á/u tươi trào ra từ khóe miệng, trước mắt là gương mặt hoảng loạn của Bùi Cảnh Trầm cùng phụ thân.
“Bệ hạ, lòng trung thành của phụ thân người đã thấy rồi, mũi tên này thần th/i/ế/p thay người đỡ lấy, từ nay xin người đừng nghi ngờ Khương gia nữa.”
Sau đó, ta hoàn toàn mất đi ý thức, không biết mình đã nằm như vậy bao lâu.
Về sau, ta nghe thấy Mộ Khuynh Hàn nói chuyện bên tai, nhưng mí mắt nặng trĩu không mở ra được, thân thể cũng không sao nhúc nhích nổi.
Hắn nói rằng phụ thân đã biết rõ mọi chuyện, biết Bùi Cảnh Trầm từng sinh lòng nghi kỵ Khương gia, cũng biết cả sự thật ta nhiều năm không thể mang thai.
Hắn và huynh trưởng đều cam nguyện giao nộp binh quyền, từ bỏ toàn bộ vinh hoa phú quý, chỉ cầu đổi lấy một điều, đưa ta rời khỏi hoàng cung, từ nay không còn phải chịu tổn thương nữa.
Ta còn nghe thấy Mộ Khuynh Hàn nói rằng hắn đã thích ta từ rất lâu, nước mắt hắn rơi xuống tay ta, trong cơn mê man ta cảm nhận được một mảnh ấm áp chạm lên môi mình, mang theo mùi vị của Mộ Khuynh Hàn.
Không biết đã nằm thêm bao lâu, cuối cùng ta cũng tỉnh lại.
Bùi Cảnh Trầm, huynh trưởng, phụ thân cùng Mộ Khuynh Hàn đều vội vã chạy tới.
Ta gắng gượng chống người ngồi dậy, quỳ xuống trước mặt Bùi Cảnh Trầm.
“Bệ hạ, thần th/i/ế/p và người kết tóc mười năm, lấy chân tâm đối đãi, hôm nay chỉ cầu bệ hạ cho thần th/i/ế/p được hòa ly, chấm dứt đoạn phu thê này.”
“Ngươi hãy ch/ế/t tâm đi, trẫm sẽ không đồng ý.”
Sắc mặt Mộ Khuynh Hàn u ám đến cực điểm, ánh mắt hung hăng nhìn về phía ta.
“Bệ hạ, bất kể là chuyện Vân Cẩm, hay là Ninh Vương, những điều ấy thần th/i/ế/p đều đã biết, bao năm qua người nghi kỵ Khương gia, nghi kỵ thần th/i/ế/p, tiếp tục ở bên nhau chỉ là dày vò lẫn nhau, xin bệ hạ thành toàn.”
“Xin bệ hạ thành toàn!”
Huynh trưởng và phụ thân cũng cùng quỳ xuống trước mặt Bùi Cảnh Trầm, cuối cùng hắn vẫn phải nhượng bộ.
Chỉ là, ta sẽ lấy danh nghĩa đã ch/ế/t để xuất cung, ngôi hậu vị vẫn được giữ lại, đó là giới hạn cuối cùng của hắn.
Không sao cả, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này là đủ rồi.
Phụ thân và huynh trưởng vẫn đang làm quan trong triều, Bùi Cảnh Trầm hiểu rõ năng lực của họ nên đương nhiên sẽ không buông tay, thế nhưng hắn lại bãi miễn Mộ Khuynh Hàn.
Ta mua một trang viên ở ngoại thành, Mộ Khuynh Hàn thường xuyên đến thăm ta, chỉ là lần nào cũng mang theo một bó hoa.
Có một lần, huynh trưởng trò chuyện cùng ta, nói cho ta biết vài chuyện.
“Uyên nhi, tâm ý của Khuynh Hàn, ta nghĩ muội nhất định đã rõ, hắn si tình muội nhiều năm, đến ta làm huynh trưởng cũng muốn thay muội gật đầu đáp ứng, những tấm Thục Cẩm năm xưa ta tặng muội, đều là do hắn phái người đi khắp nơi tìm về, muội hãy suy nghĩ cho kỹ.”
Một ngày nọ, Mộ Khuynh Hàn mang theo một bó hoa thật lớn tới, quỳ một gối trước mặt ta.
“Uyên nhi, ta ái mộ nàng đã rất lâu, vốn tưởng đời này không còn cơ hội nữa, nhưng nay ông trời đã trao cho ta, ta tuyệt đối sẽ không buông tay, đêm trong sơn động năm ấy, ta chưa từng quên, mỗi khi nhớ lại đều khắc sâu trong lòng.”
“Nếu nàng bằng lòng, hãy nhận lấy bó hoa này.”
Nghe hắn nhắc đến đêm đó, mặt ta đã sớm đỏ bừng, liền giả vờ oán trách.
“Chỉ một bó hoa mà đã muốn cưới ta, chẳng phải quá dễ dàng rồi sao.”
Mộ Khuynh Hàn cười như gió xuân lướt qua, hắn tiến lên bế ta vào lòng.
“Vậy thì sau này bạc tiền của ta đều là của nàng, thật tốt quá rồi, Uyên nhi chịu gả cho ta rồi!”
Ta cũng vui vẻ bật cười, từ xa phụ thân, huynh trưởng và phụ thân của Mộ Khuynh Hàn đứng đó, lặng lẽ nhìn hai chúng ta.
Đêm động phòng hoa chúc, Mộ Khuynh Hàn ôm ta hôn sâu, ta bật cười trêu chọc hắn.
“Thế tử chẳng phải không thể nhân đạo sao, động phòng đêm nay hay là miễn đi.”
“Vi phu có được hay không, lát nữa nương tử tự khắc sẽ biết.”
Hắn bế ta đặt lên giường, dịu dàng cởi từng lớp y phục trên người ta, thân thể kề sát, giống hệt đêm trong sơn động năm ấy.
“Ưm… chàng dám lừa ta nói mình không được, đúng là đồ hỗn đản…”
Hồng loan trướng ấm, tình này không phụ.
8
Ngoại truyện của Mộ Khuynh Hàn
Bụng của Uyên nhi dạo gần đây lại lớn thêm chút nữa, Chu y nữ nói nàng mang song thai.
Ta vừa mừng vừa lo, bởi sinh nở với nữ nhân chẳng khác nào một chân bước vào quỷ môn quan, ta và Uyên nhi vất vả lắm mới được ở bên nhau, nếu nàng xảy ra chuyện, ta biết sống tiếp thế nào.
May mắn thay, ca sinh nở diễn ra thuận lợi, tựa như được ông trời che chở, nàng sinh một trai một gái.
Uyên nhi kiệt sức đến mức th/i/ế/p đi, ta cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng.
“Ngủ đi, Uyên nhi.”
Gần đây, Hoàng thượng thường lén đến nhìn Uyên nhi.
Uyên nhi biết rõ, nhưng nàng không muốn còn bất kỳ liên hệ nào với hắn, nên giả vờ như không hay biết.
Ngưng quý phi được lập làm hoàng hậu.
Nghe nói Hoàng thượng cũng không thường xuyên đến chỗ nàng, giống hệt năm đó đối với Uyên nhi.
Ngày bọn họ đại hôn, Uyên nhi đứng trên tường thành nhìn rất lâu.
Trong lòng nàng đau, nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Ta thấy tay áo nàng khẽ động.
Ta biết nàng đang tự véo mình.
Vì thế ta mượn cớ dâng công, mang linh dược đến.
Khi còn nhỏ, mẫu thân Uyên nhi qua đời, nàng cũng từng dùng cách ấy để ép nước mắt quay lại.
Những năm đó, vì Hoàng thượng, nàng thường xuyên rơi lệ.
Ta nhìn mà lòng đau không chịu nổi.
Ngày ấy nghe tin ngựa kinh, ta phụng mệnh đi cứu nàng.
May mắn là ta kịp thời giữ được nàng.
“Phụ thân, mau đến dùng bữa!”
Hai đứa nhỏ nép sát bên người Uyên nhi.
“A Hàn.”
“Uyên nhi”.
(TOÀN VĂN HOÀN)