“Được thôi, chi bằng lên thành lâu bỏ hoang dạo xem.”
“Thành lâu ấy u ám lắm, ban đêm lên đó không cát lợi. Hay là đến Ngự Hoa Viên xem hoa đi.”
Ta chợt nhớ A Nguyên sợ nhất những chuyện quỷ thần, liền nói sẽ đi một mình.
“Không được đâu nương nương, nô tỳ sẽ đi cùng người.”
A Nguyên tuy sợ, nhưng rốt cuộc vẫn lo ta một mình gặp nguy hiểm hơn.
“Lát nữa ta muốn ăn lẩu nóng. Ngươi đi hỏi vị lão nhân kia giúp ta, phần nước dùng phải làm mấy vị khác nhau. Ngươi đích thân trông coi, đợi ta quay về là phải có đồ ăn.”
“Nương nương, vị lão sư phụ ấy đâu có biết nấu nướng. Ông ấy chỉ biết làm bánh mã đề thôi.”
Ta mỉm cười, không phản bác. Tay nghề của vị lão nhân ấy, kiếp trước ta đã từng chứng kiến. Đó là chút ấm áp duy nhất của ta khi còn ở lãnh cung.
“Ngươi chỉ cần nghe lời ta là được. Ta đi đây. Không được theo ta, nếu không ta sẽ giận.”
Nhìn dáng vẻ A Nguyên cau mày khổ sở, ta che miệng, bước nhanh rời đi, cố để không bật cười thành tiếng.
A Nguyên quả thật không gạt ta, đêm nay trăng sáng vô cùng. Chỉ là ta không muốn chạm mặt đám cung nữ bà tử, nên cố ý men theo lối nhỏ, lặng lẽ hướng về thành lâu.
Phi tần Thục của tiên đế từng từ tòa thành này gieo mình xuống. M/á/u nhuộm đầy mặt đất, vậy mà vẫn không đổi được lấy một tia thương xót của bậc đế vương. Nghe nói khi ấy, cả gạch đá cũng bị thấm đỏ. Thế nhưng tiên đế vẫn không tin rằng Thục phi vô tội, vẫn khăng khăng cho rằng nàng đã hại ch/ế/t đứa con của sủng phi.
Có lẽ khi đứng ở nơi này, lòng nàng còn thê lương hơn cả ta lúc này. Bằng không, sao lại có thể ôm quyết tâm phải ch/ế/t đến thế…
Vinh sủng gì chứ, suy cho cùng cũng chỉ là thứ có thể diễn ra. Ta kiễng chân, ngồi lên khe tường thành, để gió đêm thổi qua, lạnh lẽo mà tỉnh táo.
“Hoàng hậu nương nương định noi theo Thục phi năm xưa, đêm khuya tìm đến cái ch/ế/t sao. Chỉ e giờ này nhảy xuống, phải đến sáng mai mới có người phát hiện.”
Giọng nói bất ngờ vang lên khiến ta giật mình. Chưa kịp phản ứng, đã bị người ta kéo xuống, đặt vững vàng đứng trên mặt đất.
“Mộ tướng quân sao cũng ở đây?”
Ta chỉnh lại tay áo bị nắm đến nhăn nhúm.
“Vi thần tham kiến Hoàng hậu nương nương. Hôm nay đến lượt vi thần trực ban, tuần tra bốn phía. Thấy nương nương lâm vào hiểm cảnh, nhất thời mạo phạm, mong nương nương thứ tội.”
Gương mặt Mộ Khuynh Hàn chìm trong bóng tối, ta không nhìn rõ được thần sắc của chàng.
Ta khẽ cười chua chát, hướng mắt nhìn về những ánh đèn xa xa, chậm rãi nói.
“Mộ tướng quân lo nghĩ quá rồi. Bổn cung chỉ là cảm thấy buồn chán, ra ngoài đi dạo một chút mà thôi.”
“Vi thần và nương nương quen biết từ thuở nhỏ. Mỗi lần gặp nương nương, người luôn rạng rỡ vui vẻ. Vậy mà nay tái ngộ, lúc nào cũng thấy ưu sầu quấn thân. Nếu Nguyên soái và Khương Ngọc biết được, hẳn sẽ vô cùng lo lắng.”
“Ở trong hậu cung này, làm sao có thể dễ dàng được. Nhưng cũng không sao, ta đã quen rồi. Mong Mộ tướng quân đừng nói với phụ thân và ca ca. Làm con gái mà không thể ở bên phụng dưỡng, đã là bất hiếu, ta không muốn để họ phải lo lắng.”
“Thần…”
“Nương nương!”
Mộ Khuynh Hàn vừa định nói gì đó, thì giọng A Nguyên bỗng vang lên. Khi ta quay đầu lại, bóng dáng chàng đã không còn ở đó nữa.
“Nương nương, bệ hạ đã đến Phượng Loan Điện, truyền người lập tức hồi cung.”
Vừa mới bình ổn được đôi chút tâm trạng, Bùi Cảnh Trầm đã tới. Một cơn tức giận không tên bỗng trào lên. Ban ngày lấy cớ chính sự bận rộn để tránh mặt, đến ban đêm cũng không cho người khác được yên.
“Về cung.”
“Nương nương, bệ hạ còn dẫn theo Ngưng phi cùng đến, nói là muốn đích thân cảm tạ người. Nồi lẩu nóng, nô tỳ đã cất đi rồi.”
Trên đường quay về, A Nguyên kể lại nguyên do cho ta nghe.
“Không sao. Đợi họ rời đi, lại mang lên là được.”
4
“Thần th/i/ế/p tham kiến bệ hạ.”
Kể từ khi trọng sinh đến nay, đây là lần đầu tiên ta đứng đối diện Bùi Cảnh Trầm như thế này để nói chuyện.
“Bệ hạ cùng Ngưng phi giá lâm, là có chuyện gì sao?”
Ta cố nén sự khó chịu trong lòng, gượng gạo ứng phó với hai người trước mặt.
“Ngọc nhi nói muốn đích thân đến cảm tạ Hoàng hậu. Trẫm lại bận rộn chính sự, cũng đã lâu rồi chưa gặp Hoàng hậu.”
Vừa nhắc đến Tiết Như Ngọc, ánh mắt Bùi Cảnh Trầm lập tức trở nên dịu dàng. Hai người họ, ngay trước mặt ta, đã bắt đầu trao nhau ánh nhìn tình tứ, như thể nơi này chỉ có hai người tồn tại.
“Thần th/i/ế/p đa tạ Hoàng hậu nương nương đã ban tặng miếng ngọc bội ấy. Nghe bệ hạ nói, đó là tín vật định tình năm xưa người trao cho Hoàng hậu nương nương. Nay lại ban cho thần th/i/ế/p, đủ thấy Hoàng hậu nương nương thật lòng chúc phúc cho thần th/i/ế/p và bệ hạ.”
Không hiểu vì sao Tiết Như Ngọc cười tươi như hoa nở, còn ta thì trong lòng lại dâng lên một cơn thôi thúc muốn tát nàng một cái.
“Ngưng phi muội muội lan tâm huệ chất, lại được bệ hạ sủng ái. Bổn cung dĩ nhiên mong muội muội cùng bệ hạ ân ái bền lâu, sớm ngày sinh hạ hoàng tử.”
“Hoàng hậu nương nương được thánh ân mưa móc nhiều nhất, nếu có thì hẳn cũng phải là Hoàng hậu nương nương có trước. Thần th/i/ế/p mới thành thân với bệ hạ, làm sao có thể nhanh như vậy đã có tin vui được.”
Ta thật đúng là mù quáng. Tiết Như Ngọc trêu ngươi đến thế, vậy mà kiếp trước ta lại có thể vì Bùi Cảnh Trầm nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác. Hóa ra kẻ buồn cười nhất lại chính là ta. Chẳng qua nàng đang mỉa mai ta vô phúc, không thể sinh con. Nghĩ cũng lạ, vì sao ta mãi vẫn chưa mang thai. Trước kia thái y đều nói thân thể ta khỏe mạnh…
“Nếu Hoàng hậu nương nương cần, thần th/i/ế/p có một phương thuốc, có thể dâng lên…”
“Không cần đâu. À, ý bổn cung là, con cái vẫn nên thuận theo duyên phận. Đến lúc cần đến, tự khắc sẽ đến.”
Nhận ra mình từ chối quá thẳng thừng, ta đành nói vòng vo mềm mỏng hơn. Đồ của ngươi, ta nào dám dùng.
“Hoàng hậu nói rất phải. Trẫm cũng mong một ngày nào đó, có thể cùng Hoàng hậu có đứa con của riêng mình.”
Bùi Cảnh Trầm mỉm cười rất trong trẻo, nhưng ta lại không dám tin. Một người lòng dạ tàn nhẫn đến thế, làm sao có thể dành cho ta dù chỉ một chút chân tình.
Ta nở nụ cười tiêu chuẩn, đủ để người ngoài nhìn vào tin rằng ta và Bùi Cảnh Trầm vẫn là phu thê ân ái. A Nguyên đứng bên cạnh, miệng gần như cười đến tận mang tai, còn ngây ngô nhìn ta. Ta không nhịn được liếc nàng một cái, A Nguyên lập tức tủi thân ra mặt.
Khi ta quay đầu lại nhìn Bùi Cảnh Trầm, hắn vẫn giữ vẻ ôn hòa nhìn ta. Trái lại, sắc mặt Tiết Như Ngọc bên cạnh đã sớm tối sầm.
“Bệ hạ, đêm đã khuya rồi. Chúng ta nên hồi cung thôi, cũng để Hoàng hậu nương nương sớm nghỉ ngơi.”
Tiết Như Ngọc e lệ nhìn Bùi Cảnh Trầm, ánh mắt quyến luyến đến mức dường như hận không thể lập tức ngồi vào lòng hắn.
“Thần th/i/ế/p cung tiễn bệ hạ.”
Ta cũng nhân cơ hội này hòa giải không khí, thúc giục Bùi Cảnh Trầm rời đi cho sớm.
“Hoàng hậu hãy nghỉ ngơi sớm.”
Khách sáo một hồi, cuối cùng bọn họ cũng rời khỏi.
“A Nguyên, mau lên, mang lẩu nóng ra đây. Bổn cung đói sắp ch/ế/t rồi. Hôm nay tâm trạng tốt, thưởng toàn cung, mọi người cùng nếm thử món ngon này.”
Thói quen hình thành từ phủ tướng quân, ta thường hay thưởng cho hạ nhân cùng ăn uống. Khi mẫu thân còn sống, vẫn luôn là như vậy.
Vào cung rồi, nhất thời vẫn chưa sửa được, liền giữ nguyên như cũ. Nhưng cũng chính vì thế, bọn họ lại càng một lòng trung thành với ta hơn.
“Nương nương, hôm nay lão sư phụ dùng thịt gà tươi non cùng rau theo mùa. Dầu nóng phi ớt và đủ loại gia vị, lại dùng bột khoai lang làm thành sợi mì, là nguyên liệu mới, ăn rất trơn mềm. Còn làm thêm bánh thịt, phần nước chấm hôm nay đổi sang giấm, nêm muối, hành xanh và dầu ớt.”
Nồi nước dùng đỏ au vừa được dâng lên, hương thơm đã khiến người ta ngây ngất. Thịt gà quả nhiên mềm ngọt. Sợi mì chín lên có phần trong veo, nhưng ăn vào lại vô cùng ngon miệng, khiến lòng ta vui hẳn.
“Thưởng!”
Từ sau đêm ấy, Bùi Cảnh Trầm đều ngủ lại tại cung của Tiết Như Ngọc. Không bao lâu sau, trong cung liền truyền ra tin Tiết Như Ngọc đã mang thai.
“Nương nương! Sao người còn có tâm trạng ngồi đây đọc sách. Nô tỳ tức đến sắp ch/ế/t rồi.”
Hôm nay phụ thân và huynh trưởng sẽ hồi kinh. Đại ca đã sớm gửi về cho ta vài quyển thoại bản, nội dung rất thú vị.
“Ta không đọc sách, lẽ nào lại vì chuyện ấy mà làm ầm ĩ lên sao. Như thế mới thật sự là mất mặt. Chuyện mang thai, có lẽ đúng là liên quan đến phúc khí.”
Ta gả cho Bùi Cảnh Trầm đã năm năm, bụng vẫn không có chút động tĩnh nào. Kiếp trước còn chờ đợi lâu hơn nữa. Thái y trong cung đều đã bắt mạch, chỉ nói thân thể ta cần điều dưỡng. Ta uống không biết bao nhiêu phương thuốc cầu tự, rốt cuộc vẫn vô dụng.
“Hiện giờ ngoài triều có người lấy cớ Hoàng hậu không có con nối dõi, chỉ trích người không xứng đáng với ngôi vị, đề nghị chọn người khác. Bệ hạ long nhan đại nộ, đã cho đánh ch/ế/t kẻ ấy. Thế nhưng lời đồn này đã lan truyền khắp nơi, ồn ào không dứt.”
Thật đúng là trớ trêu, chuyện lại xảy ra đúng vào lúc phụ thân và huynh trưởng hồi kinh.
Đến giờ ngọ, hạ nhân vào bẩm báo rằng Bùi Cảnh Trầm truyền ta đến tiền điện. Trong lòng ta vừa mừng vừa lo, nhưng vẫn không giấu được niềm vui dâng lên.
“Thần th/i/ế/p tham kiến bệ hạ.”
“Thần tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Phụ thân và huynh trưởng cùng hướng về ta hành lễ. Ta rất muốn tiến lên đỡ họ dậy, nhưng lễ nghi chốn triều đình nghiêm ngặt, không cho phép ta để lộ dù chỉ một sơ suất.
“Nguyên soái và tướng quân mau đứng lên.”
Gió sương biên ải khiến phụ thân trông già đi trông thấy, còn huynh trưởng thì gầy hơn rất nhiều. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi trọng sinh, ta được gặp lại hai người. Huynh trưởng mỉm cười nhìn ta, lén giơ tay làm động tác bẻ lan hoa chỉ, giống hệt thuở ấu thơ. Nước mắt ta lập tức trào ra.
“Hoàng hậu đã lâu không gặp tướng quân, lát nữa cùng về cung của Hoàng hậu ngồi một lát đi.”