1
Trong nhà, mẹ tôi cứng người lại.
Tôi cứ tưởng bà ngại vì bị tôi nghe thấy.
Bà rõ ràng chột dạ, không dám nhìn tôi.
Nhưng chưa đầy một giây sau, thấy đồng hồ mới 9 giờ rưỡi, bà liếc tôi rồi lạnh mặt la lên:
“Không phải nói 10 giờ rưỡi mới ra sân bay sao? Cô tới sớm như vầy là cố tình không cho tôi yên một phút nào đúng không?”
“Nuôi cô lớn thế này, chẳng học được chút dịu dàng như em gái cô, chỉ giỏi hành xác mẹ! Cứ tiếp tục mà giày vò tôi đi, để rồi có ngày tôi mệt ch//ết vì cô, chắc cô sẽ hài lòng!”
Dì cả thấy không khí căng quá, vội vàng khuyên: “Thôi chị, Diệp Yên tranh thủ nghỉ lễ đưa chị đi chơi cho khuây khỏa, là biết hiếu thuận rồi đó! Chị nhìn hai đứa nhà tôi coi, tôi mới hé lời là tụi nó đã viện cớ bận làm, không ai chịu đưa tôi đi đâu hết!”
Chẳng ngờ, câu nói đó như chọc giận thêm.
Mẹ tôi như lên đồng, tuôn ra một tràng:
“Hiếu thuận gì? Nó không bằng một sợi tóc của Thanh Nguyệt nhà tôi đâu! Con bé đó biết tôi già rồi, không hợp đi xa.”
“Quốc khánh năm ngoái, nó chỉ đưa tôi đi dạo công viên rồi cùng nhau đi uống trà, thoải mái biết bao!”
“Còn con nhỏ này? Năm nào cũng kéo tôi đi lung tung, mệt muốn ch//ết, nhà cửa thì bỏ bê rối tung. Nó có điểm nào sánh nổi với Thanh Nguyệt chứ?”
À, ra là vậy.
Thì ra, bà đâu có muốn đi chơi xa, chỉ muốn ở nhà.
Tôi lặng lẽ mở điện thoại, hủy hết vé máy bay và khách sạn đã đặt bảy ngày. Đổi lại bằng một chuyến đi công viên gần nhà trong ngày.
Xong xuôi, tôi đẩy lại hai vali bà đã chuẩn bị về phòng, rồi tay không đi ra.
Mẹ tôi nhìn thấy, giật mình như gặp ma, hét toáng lên:
“Diệp Yên! Cô làm gì thế? Sao lại kéo hành lý tôi về phòng?”
“Đó là đồ tôi chuẩn bị để đi Sanya mà!”
Giọng bà run run.
Nếu là ngày xưa, có lẽ tôi đã sợ run cầm cập, lập tức vác hành lý lên xe rồi.
Nhưng bây giờ, tôi nhìn thẳng vào bà, mặt lạnh như không:
“Mẹ, con vừa hủy vé máy bay và khách sạn rồi. Mình không đi Sanya nữa.”
2
“Cô... cô nói gì cơ?”
Bà bật dậy, mắt trợn tròn như mắt ếch.
Tôi vẫn giữ vẻ thản nhiên: “Nãy giờ mẹ nói, con mới biết mỗi lần đi chơi với con mẹ đều mệt mỏi như vậy, nào là không hợp khí hậu, nào là tiêu chảy, sụt cân… lỗi do con không biết nghĩ cho mẹ.”
“Nên năm nay, con cũng muốn thử làm một đứa con gái biết quan tâm một chút. Lát nữa mình ra công viên dạo một vòng, trưa con mời mẹ ăn hải sản ở hàng quán, rồi mình ngồi uống trà, tám chuyện nha mẹ!”
Vừa dứt lời, sắc mặt mẹ tôi như vừa nuốt phải thứ gì kinh khủng.
Nhưng có dì cả ở đó, bà không dám nổi điên, chỉ nghiến răng trừng tôi:
“Có phải cô bấm nhầm không? Sao lại hủy vé? Mau xem lại coi mấy giờ bay, mình vẫn còn kịp!”
Bà quay người muốn vào lấy hành lý, nhưng bị tôi chặn đứng:
“Mẹ, nãy mẹ nói với dì là chuẩn bị xong rồi, vậy mình mau đi thôi, công viên ít bóng mát, đi trễ nắng lắm.”
Bà trừng tôi giận dữ, cuối cùng cũng gào lên:
“Ai nói muốn đi công viên? Ai cho phép cô tự ý hủy vé mà không hỏi tôi? Diệp Yên, đầu cô có vấn đề à?”
“Trước đó chẳng phải cô hứa đưa tôi đi Sanya sao? Tôi vốn không muốn đi, nhưng sợ làm cô mất hứng nên mới gật đầu.”
“Giờ thì hay rồi, một tiếng ‘không đi nữa’ là xong? Cô đúng là âm hồn bất tán, chuyên phá bĩnh người khác!”
Khuôn mặt giận dữ, nếp nhăn hằn sâu, nhìn mà rợn người.
Lúc này, chính bà lại đổ cho tôi là người đề xuất đi chơi.
Tôi tức muốn phát điên.
Ngay từ đầu tháng Chín, bà đã nói suốt về thời tiết mát mẻ ở Sanya tháng Mười. Than rằng ở nhà nóng nực muốn phát rồ, cũng muốn đổi gió chút cho dễ chịu.
Tôi vừa nghe bà muốn đi là hốt hoảng chuẩn bị mọi thứ: kế hoạch, khách sạn, vé, lịch trình…
Dù đúng ngày Quốc khánh tôi đã hẹn khách ký hợp đồng 30 triệu, không thể dời.
Vậy mà tôi vẫn mặt dày xin khách dời lịch, chỉ vì chuyện của mẹ.
Từ bé, ký ức đã dạy tôi rằng – chuyện của mẹ, không được phép lơ là.
Chỉ cần sơ sẩy một lần thôi, là đủ khiến tôi cả tuổi thơ sống trong sợ hãi vì sự giận dữ điên cuồng của bà.
Tôi còn nhớ, sinh nhật năm tôi sáu tuổi.
Sáng sớm, bà nhìn tờ lịch rồi đột nhiên hỏi:
“Hôm nay sinh nhật con phải không? Con muốn gì, tối nay mẹ mua cho.”
Tôi sững sờ vì bất ngờ.
Từ trước đến nay, bà chỉ hỏi em gái tôi muốn gì, chưa bao giờ hỏi tôi.
Đó là lần đầu tiên trong sáu năm, tôi được hỏi “con muốn gì”.
Nhưng tôi không thấy vui, mà lại thầm hỏi:
Mình thật sự có quyền muốn thứ gì từ mẹ không?
Trước đây mỗi lần tôi mở miệng xin mẹ mua gì đó, bà đều nổi giận như thể tôi đang phạm tội tày trời.
“Cô có thể học chị cô một chút được không? Suốt ngày đòi cái này cái kia, không biết ngại à?”
“Cô có biết vì nuôi cô, tôi phải chắt bóp từng đồng không? Đã sáu năm rồi tôi chưa mua nổi một cái áo mới cho mình!”
“Tôi nói cho cô biết, đừng có mơ. Muốn mua gì thì đi nhặt rác bán lấy tiền mà mua!”
Lâu dần, những lời như thế bà mắng nhiều đến mức, tôi không dám hé miệng đòi bất cứ thứ gì nữa.
Không biết hôm đó là mẹ nổi hứng, hay tôi hồ đồ, tôi buột miệng nói:
“Mẹ ơi, con cũng muốn có một cái bánh sinh nhật thật to, giống như bánh của chị.”
Vừa nói xong tôi đã hối hận, cụp mắt xuống, ngập ngừng.
Vì tôi biết cái bánh sinh nhật to như chị tôi thường có, chắc chắn rất đắt.
Sinh nhật chị năm nào cũng có bánh kem to, có quần áo mới, giày mới, thậm chí có cả xe đồ chơi to đến mức hai đứa ngồi vừa.
Còn tôi thì không có gì cả, cũng chưa bao giờ dám xin mẹ.
Hôm nay là vì chính bà chủ động hỏi, tôi mới nói ra điều mình mong muốn.
Tôi sợ bà sẽ lại mắng tôi như mọi lần.
Nhưng không ngờ, mẹ tôi đồng ý.
“Được rồi, tối mẹ đi làm về sẽ mua bánh cho con.”
Bà vừa đi khỏi, tôi cũng vui vẻ tung tăng chạy ra ngoài.
Khắp làng, tôi hồ hởi khoe với mấy đứa bạn nhỏ rằng: mẹ tôi sẽ mua bánh sinh nhật cho tôi, tối nay nhớ tới nhà ăn cùng nhé.
Mấy đứa bạn nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, nhưng thấy tôi vui thế nên cuối cùng vẫn đồng ý tới.
Tối mẹ về, tôi mừng đến mức chẳng nhìn rõ tay bà có cầm gì không, đã lao ra đón.
Nhưng chưa kịp chạm tới bà, tôi đã bị bà đẩy mạnh ngã xuống đất.
Tôi còn chưa đứng dậy thì đã nghe tiếng mẹ tôi gọi đầy hứng khởi:
“Thanh Nguyệt! Mau ra đây xem mẹ mua gì cho con này!”
3
Chị tôi chạy từ trong nhà ra.
Mẹ tôi hệt như đang khoe khoang báu vật, từng món từng món được lấy ra từ túi, nhét vào tay chị.
Tôi như hóa đá, trơ mắt nhìn bà lấy ra:
— Bộ váy mới thật xinh cho chị.
— Đôi giày mới thật đẹp cho chị.
— Búp bê công chúa mà chị yêu thích nhất!
Dù trong nhà chị đã có đầy búp bê đến mức đủ mở tiệm, nhưng mẹ vẫn mua thêm cho chị.
Tôi bỗng đỏ hoe mắt: “Mẹ… mẹ không mua bánh sinh nhật cho con ạ?”
Lúc đó mẹ đang giúp chị thử đồ, nghe tôi hỏi chỉ lạnh nhạt đáp:
“Hôm nay mẹ tan làm trễ, ra tiệm bánh thì họ đóng cửa hết rồi, không mua được.”
Tôi tuy nhỏ, nhưng cũng biết bánh sinh nhật phải đặt trước chứ đâu phải ra là mua được.
Thế nên sáng nay bà hỏi tôi muốn gì… chỉ là hỏi cho có.
Bà chẳng hề thật sự để tâm.
Có vẻ chính bà cũng nhận ra lời nói vừa rồi không đứng vững.
Sợ tôi làm ầm lên, bà lại nói tiếp:
“Chẳng phải chỉ là sinh nhật thôi sao? Mẹ sẽ nấu cho con tô mì, đập thêm hai quả trứng – mẹ mà ăn được như thế còn thấy sang ấy chứ! Cô đừng có được voi đòi tiên!”
Tôi không cãi lại.
Chỉ cắn môi nhìn mấy đứa bạn nhỏ đang trông ngóng ăn bánh, khẽ khàng hỏi:
“Vậy… còn mấy bạn con thì sao ạ? Mấy bạn… chưa ăn tối đâu.”
Thật ra trước khi tới, tụi nó đều đã ăn rồi.
Tôi chỉ nói vậy để mẹ giữ thể diện cho tôi một chút.
Cũng mong mẹ có thể bù đắp gì đó, để tôi và chị không quá khác biệt.
Tôi đã mong, ít nhất mẹ sẽ lấy kẹo ra mời các bạn, rồi xin lỗi một câu, hứa hôm khác sẽ đãi bánh tử tế.
Bạn tôi cầm kẹo, nhanh chóng ra về.
Đến lúc này, mẹ quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt bà giống như sói dữ nhắm trúng con mồi.
Tôi sợ quá, lùi lại một bước, vừa thấy vậy bà liền cầm chổi quật xuống.
“Còn nhỏ mà đã không ra gì! Dám rủ đám bạn tới nhà ăn chùa uống chùa! Hôm nay tao đánh ch//ết mày!”
Tôi còn chưa kịp kêu đau, thì chị tôi đã ôm lấy bà:
“Mẹ ơi, sau này con không tổ chức sinh nhật nữa, cũng không mời bạn về nhà ăn bánh đâu, mẹ đừng đánh em con nữa mà.”
Chị tôi lớn hơn tôi một tuổi.
Mỗi lần sinh nhật, mẹ sẽ mua hẳn hai cái bánh.
Một cái mang tới trường mầm non tổ chức với bạn bè, một cái để ở nhà, tối về gọi thêm cả chục đứa trong làng tới ăn chung.
Tôi chỉ gọi có ba bạn, mà so với chị thì chả là gì.
Vậy mà mẹ lại vì thế đánh tôi như kẻ thù, còn ôm chị dịu dàng nói:
“Cục cưng của mẹ, bảo bối ngoan của mẹ sao lại không được tổ chức sinh nhật chứ? Còn con nhỏ kia, từ nhỏ đã là đồ sao quả tạ, hồi đó mẹ không vứt bỏ luôn là tốt lắm rồi, nó mà xứng có sinh nhật sao?”
Lúc bà đánh tôi đau đến phát khóc, tôi còn cố nhịn.
Nhưng nghe câu đó, tôi không thể kìm được nữa – bật khóc òa lên.
Tôi sinh ra vốn đã không được chờ đợi.
Mẹ chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, chỉ gọi chị:
“Về ăn cơm!”
Chị tôi bước xuống từ lòng mẹ, nhét con búp bê công chúa vào tay tôi, nói:
“Em đừng khóc nữa, sau này quà mẹ mua cho chị, chị chia cho em một phần, được không?”
Chị rất thích làm vậy.
Ban đầu khi được mẹ mua quà, chị chưa bao giờ chia ngay cho tôi.
Chỉ khi tôi đứng nhìn chằm chằm, ghen tỵ phát cáu, chị mới làm ra vẻ hào phóng đưa cho tôi một cái.
Thế là mẹ lập tức khen ngợi:
“Đúng là con gái ngoan của mẹ, biết nhường nhịn, không như ai kia, mặt mũi lúc nào cũng như đưa đám, nhìn mà phát ghét!”
Dù mẹ có nói vậy, tôi vẫn luôn cúi đầu nhận lấy món quà chị đưa.
Nhưng hôm đó, tôi đã bị dẫm nát đến tận cùng, chẳng còn lòng nào để với tay nhận lấy món đồ ấy nữa.
Mẹ thấy vậy liền sa sầm mặt, gắt lên:
“Chị mày cho mày thì mày cứ lấy, còn bày đặt chảnh gì nữa? Mày định diễn trò cho ai coi đấy hả?”
Tôi vẫn không nhận, còn đẩy chị gái một cái.
Rõ ràng tôi không hề dùng lực.
Thế nhưng chị gái lại ngã lăn ra đất, òa lên khóc lớn.
Mẹ tôi lập tức tát thẳng vào mặt tôi một cái:
“Tao đánh ch//ết cái thứ tiện xương này! Chị mày tốt bụng cho mày đồ, mày không lấy thì thôi, còn dám động tay động chân với nó? Cút ra khỏi nhà tao ngay! Cút! Không cút thì tao đánh ch//ết mày tại chỗ!”