10.
Sau khi hai mẹ con nhà đó rời đi, nhà tôi mới được vài ngày yên ổn.
Ba mẹ không nhắc gì đến chuyện bực mình hôm đó, chỉ tìm đủ mọi cách nấu món ngon cho tôi, rồi dẫn tôi ra ngoài mua sắm, giải khuây.
Tôi nhìn thấy sự lo lắng ẩn hiện trong mắt mẹ, chủ động mở lời:
“Mẹ yên tâm đi, con không còn ngu ngốc như trước nữa đâu. Giờ con đã nhìn rõ bộ mặt thật của Trần Gia và mẹ anh ta rồi — hai con rắn độc đội lốt người.
Con tuyệt đối sẽ không quay đầu lại nữa.”
Ba tôi bên cạnh hừ nhẹ một tiếng, giọng đầy tức tối:
“Đáng ra phải như thế từ sớm rồi! Con gái của Thẩm Kiến Quốc tôi, sao có thể lăn lộn trong cái hố phân đó được chứ?!”
Tôi hiểu, họ sợ tôi sẽ mềm lòng, đi lại vết xe đổ.
Dù sao, tôi của quá khứ đúng là “não toàn bã đậu vì yêu”.
Tôi định nói thêm vài lời để họ hoàn toàn yên tâm thì đột nhiên điện thoại rung lên liên tục.
Vừa nhấc máy, giọng Tiểu Nhã đã vang lên đầy gấp gáp:
“Tiểu Lan Lan! Mau lên mạng coi diễn đàn địa phương với cái fanpage ‘Ăn Dưa Cùng Thành Phố’ đi!
Cậu bị bọn nó bóc phốt rồi! Nói năng cực kỳ bẩn thỉu luôn! Mẹ nó, dùng mông suy nghĩ cũng biết là ai làm!”
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lập tức mở đường link cô ấy gửi tới.
Tiêu đề bài viết được in đậm bằng chữ đỏ chói:
【SỐC! Con gái một giáo viên họ Thẩm, dựa vào thân thể để giúp bố thăng chức – Hủy hôn vào ngày cưới để leo cao!】
Nội dung bài viết độc ác đến tột độ, vẽ tôi thành một người đàn bà chảnh chọe, đời tư hỗn loạn.
Bài viết bịa đặt rằng tôi thời đại học đã cùng lúc “câu” nhiều thiếu gia nhà giàu, sau khi đi làm thì nhờ quan hệ của bố để thường xuyên ra vào chốn xa hoa, quen biết “giới quyền lực”.
Nó nói rằng tôi yêu đương với Trần Gia sáu năm chỉ để lợi dụng anh ta làm “máy rút tiền” và “bình xăng dự phòng”.
Rồi khi tìm được “cành cao” hơn, tôi liền lên kế hoạch phá hủy hôn lễ bằng cách cố ý làm vỡ ly trà ngay trong lễ bái đường, đá văng Trần Gia — kẻ si tình nghèo khó — sang một bên.
Đáng ghê tởm hơn là, bài viết còn ám chỉ rằng chính cha tôi đã “mượn thân xác con gái” để giúp mình thăng tiến, từ một giáo viên vô danh leo lên chức hiệu trưởng.
Phần bình luận đã nổ tung.
【Ôi mẹ ơi cái tin chấn động này đúng là quá ghê gớm luôn!】
【Thẩm XX? Có phải là ông Thẩm Kiến Quốc trường Trung học Dục Tài không? Nhìn ông ấy hiền lành thật mà?!】
【Biết người biết mặt khó biết lòng! Giả nhân giả nghĩa đầy rẫy ngoài kia, đừng có nhìn mặt bắt hình dong nữa!】
【Con gái như vậy thì ông bố liệu có sạch sẽ? Tôi đề nghị các bên vào cuộc điều tra làm rõ!】
【@Gió Mát Trời Xanh có dám tung bằng chứng thật không? Không có chứng cứ mà nói như vậy là vu khống đấy!】
…
Người đăng bài – với nickname là “Gió Mát Trời Xanh” – bên dưới còn hùng hồn đáp lại:
【Chứng cứ tất nhiên có! Nhưng vì liên quan đến nhân vật nhạy cảm nên chưa tiện công bố.】
【Nhưng xin hãy tin rằng: Công lý có thể đến muộn, nhưng tuyệt đối sẽ không vắng mặt!】
【Tôi đã nộp đơn tố cáo chính thức tới cơ quan có thẩm quyền. Cứ chờ kết quả điều tra đi!】
Toàn thân tôi nóng bừng như bị đốt.
Chúng dám… chúng dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu đến thế sao?
Không chỉ muốn hủy hoại tôi, mà còn muốn lôi cả ba tôi cùng rơi xuống vũng bùn?
Tốt lắm. Rất tốt.
Đã thế, thì đừng trách tôi không khách sáo!
11.
“Lan Lan, có chuyện gì vậy? Sao mặt con khó coi thế kia?” – mẹ tôi bước đến, lo lắng hỏi.
Ba tôi cũng đặt tờ báo xuống, cau mày nhìn tôi.
Tôi hít sâu một hơi, đưa điện thoại cho họ xem.
Mẹ tôi chỉ lướt qua vài dòng, liền tức đến run rẩy:
“Đồ khốn nạn! Chúng nó làm sao có thể vu khống người ta đến mức này?!
“Ông Thẩm! Ông xem đi! Chúng nó không chỉ muốn giết chết con gái mình mà còn muốn hủy hoại cả ông nữa!”
Ba tôi cầm lấy điện thoại, đọc một mạch. Sắc mặt ông ngày càng nặng nề, mạch máu trên trán nổi cộm lên.
Bất ngờ, ông đập mạnh một cú lên bàn, giận dữ quát:
“Đồ súc sinh! Dám bẻ cong sự thật trắng trợn đến thế này, coi pháp luật không ra gì à?!”
“Ba…” – tôi vừa tức vừa đau – “Con xin lỗi… tất cả tại con, đã liên lụy đến ba…”
“Con nói bậy gì thế?!” – ba tôi ngắt lời – “Đây không phải lỗi của con! Là do mẹ con nhà kia lòng lang dạ sói! Đây là vu khống, là bôi nhọ, là phạm pháp!”
Ông đứng dậy, đi vài vòng quanh phòng khách, rất nhanh đã bình tĩnh lại:
“Bài viết này lan nhanh như vậy, chắc chắn đã được chuẩn bị từ trước.
Cái tên ‘Gió Mát Trời Xanh’ kia, tám phần là người của Trần Gia, hoặc do hắn và mẹ hắn thuê. Cũng có thể chính là chúng!”
“Họ muốn dùng dư luận đè chúng ta xuống, ép chúng ta phải cúi đầu.” – ba tôi phân tích rành mạch – “Đáng tiếc, họ tính sai rồi. Cây ngay không sợ chết đứng!”
“Ông Thẩm, giờ mình phải làm sao? Báo công an hả?” – mẹ tôi cuống lên.
“Báo công an là điều bắt buộc. Nhưng dư luận đang rất căng, cần phải lập tức lên tiếng đính chính.” – ông nhìn tôi, hơi cau mày – “Lan Lan, con có sẵn sàng đối đầu với bọn họ không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, dứt khoát đáp:
“Con không sợ!”
“Được!” – ba tôi gật đầu – “Chúng muốn ‘bằng chứng thật’ đúng không? Vậy thì chúng ta cho chúng thấy thế nào mới là chứng cứ thật sự!”
12.
Ba tôi lập tức vận dụng các mối quan hệ, rất nhanh đã tra ra được số điện thoại đăng ký tài khoản “Gió Mát Trời Xanh” – chính là số đứng tên một người thân bên nhà quê của Lý Linh Linh.
Mà những bài viết đầu tiên lan truyền rộng rãi, lại được một số tài khoản truyền thông chuyên tung tin giật gân chia sẻ rầm rộ.
Trong đó có một tài khoản từng có hợp tác thương mại gần đây với Trần Gia.
Từng đường từng nhánh đều mơ hồ chỉ về phía Trần Gia.
Nhưng chúng tôi chưa vội ra tay.
Ba tôi dặn tôi cứ tiếp tục sinh hoạt bình thường, đi làm như không có chuyện gì.
Còn ông thì chủ động báo cáo với cấp trên, nộp đầy đủ hồ sơ chứng minh nguồn gốc tài sản minh bạch, và sẵn sàng phối hợp điều tra bất kỳ lúc nào.
Cùng lúc đó, chúng tôi ủy quyền cho luật sư chính thức khởi kiện người đăng bài – tài khoản “Gió Mát Trời Xanh” – và một loạt tài khoản lan truyền mạnh nhất, về tội vu khống và xâm phạm danh dự cá nhân.
Trên mạng, dư luận vẫn đang sôi sục.
Một số cư dân mạng thiếu thông tin bị dắt mũi, bắt đầu suy đoán và buông lời xúc phạm đến tôi và ba.
Còn Trần Gia và Lý Linh Linh thì hoàn toàn “mất tích”, như thể bốc hơi khỏi nhân gian.
Tôi biết, bọn họ đang núp trong bóng tối, đắc ý chờ xem chúng tôi bị dư luận nghiền nát mà phải tự đến cầu xin tha thứ.
Một tuần sau, đơn vị công tác của ba tôi cùng với phòng giáo dục đã lần lượt nhận được các “thư tố cáo nặc danh” có tên thật.
Nội dung chi tiết hơn cả bài đăng trên mạng, thậm chí còn kèm vài bức ảnh chụp lén mờ mờ không rõ.
Tuy nhiên, tất cả những thủ đoạn đó đều vô dụng trước điều tra chính thống.
Lịch sử đi lại, tài chính, sao kê ngân hàng của ba tôi rõ ràng minh bạch.
Tất cả các cáo buộc đều bị bác bỏ là vu khống không có căn cứ.
Thế nhưng, những cư dân mạng đã bị “dẫn dắt cảm xúc” vẫn không tin, và tin đồn tiếp tục lan truyền.
Muốn hạ gục Trần Gia hoàn toàn, tôi nhờ một người bạn chung hẹn Trần Gia ra ngoài – giăng một cái bẫy.
Tôi cài lại chiếc trâm cài tóc anh ta từng tặng tôi trong ngày tốt nghiệp đại học, chọn địa điểm là quán dessert quen thuộc thời còn yêu nhau.
Trần Gia được người bạn chung khéo léo dẫn đến, vừa thấy tôi đã hiện rõ vẻ đắc ý.
Hẳn anh ta nghĩ tôi đã không chịu nổi áp lực, đến để xin tha.
“Thẩm Chi Lan, em tìm tôi à?” – anh ta bước tới, ngồi xuống, liếc tôi từ đầu tới chân – “Thời điểm này gọi tôi ra, không phải đang giở trò gì đấy chứ?”
Phải công nhận, Trần Gia không hề ngu.
Để dẹp bớt cảnh giác của hắn, tôi chủ động giao điện thoại, còn lật cả túi xách và túi áo cho hắn kiểm tra.
Sau khi chắc chắn tôi không mang theo thiết bị ghi âm hay quay phim, hắn bắt đầu “lộ nguyên hình”.
“Sao? Cuối cùng cũng biết sợ? Đến cầu xin tôi rồi à?”
Tôi cúi đầu, giả vờ nghẹn ngào:
“Trần Gia… mình… thật sự phải làm căng thế này sao?”
“Căng cái gì?” – hắn bật cười khẩy, bắt chéo chân – “Thẩm Chi Lan, tôi đã cho cô cơ hội rồi mà.
“Ngay hôm cưới, không kể ở nhà tôi hay nhà cô, chỉ cần cô cúi đầu một cái thì giờ ta đã là vợ chồng, làm gì đến nông nỗi này? Là cô không biết điều!”
Tôi ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn hắn:
“Nhưng rõ ràng là… cái ly trà đó là mẹ anh cố tình làm vỡ mà…”
“Giờ còn nhắc mấy chuyện đó làm gì?” – hắn cắt lời, bực dọc – “Là thì sao? Không là thì sao?
“Thẩm Chi Lan, cô quen tôi, từ ngày đầu tiên đã phải hiểu điều này: mẹ tôi cực khổ nuôi tôi lớn, cưới vợ về là để phục vụ mẹ tôi!
Đừng nói là làm vỡ cái ly để cảnh cáo cô, dù có tát cô đi nữa, cô cũng phải cắn răng chịu!”
Càng nói hắn càng hăng, lộ hết bản chất:
“Làm vỡ cái ly là cho cô biết vị trí của mình! Biết ai mới là chủ trong nhà này! Ai ngờ cái đồ không biết xấu hổ như cô lại dám lật mặt ngay trong ngày cưới?!
“Thẩm Chi Lan, tôi đã nói cô sẽ hối hận mà! Cô coi, bây giờ chẳng phải ngoan ngoãn đến cầu xin tôi rồi sao?”
Tôi khẽ run lên, hạ thấp giọng:
“Em biết em sai rồi… Nhưng anh không nên kéo cả ba em vào mà hủy hoại ông ấy. Ba em vô tội…”
“Vô tội?” – Trần Gia cười khẩy, giọng độc địa – “Nếu không có thằng già đó chống lưng, cô dám hủy hôn không?
Tôi nói cho cô biết, đây mới chỉ là màn dạo đầu! Cô dám khiến tôi Trần Gia mất mặt như thế, tôi sẽ khiến cả cái nhà cô thân bại danh liệt!
Sự nghiệp? Danh tiếng? Hừ, tôi nói thật, có tin tôi khiến cả nhà cô sụp đổ không?!”
13.
“Em… em với ba em chưa từng làm gì sai, anh có vu khống thì thời gian cũng sẽ trả lại công bằng cho bọn em!”
Trần Gia bật cười như thể vừa nghe chuyện tiếu lâm:
“Thẩm Chi Lan, cô đúng là ngây thơ như cũ!
“Thời đại này là thời đại AI, kể cả cô trắng như tuyết, tôi cũng có thể khiến nó thành đen như mực!
Có muốn thử tôi photoshop cho cô vài tấm ảnh ‘nóng bỏng’ không?!”
Nghe đến đó, tôi ôm mặt giả vờ bật khóc.
Trần Gia thấy thế lại càng đắc ý:
“Nhưng cũng phải nói, tôi không phải kẻ tuyệt tình. Dù gì cũng từng yêu nhau. Nếu giờ cô biết điều, quỳ xuống xin lỗi tôi và mẹ tôi, hứa từ nay ngoan ngoãn làm trâu ngựa, rồi chuyển luôn căn nhà mà ba mẹ cô mua sang tên mẹ tôi để bồi thường…
…thì có khi tôi sẽ tha cho nhà cô một con đường sống.”
Hắn dừng lại, vẽ thêm viễn cảnh tương lai:
“Chờ sau khi chúng ta đăng ký kết hôn, cô chỉ cần ở nhà phục vụ tôi và mẹ tôi, sinh cho tôi vài đứa con.
“Còn ba mẹ cô… xem tình hình mà xử. Nếu họ biết điều, dâng luôn tiền dưỡng già ra giúp tụi mình, thì già rồi tôi cũng không đến nỗi không cho họ miếng cơm ăn.”
Tôi từ từ hạ tay xuống.
Trong mắt tôi lúc này, chẳng có giọt lệ nào, chỉ có sự mỉa mai lạnh lùng.
“Tự biên tự diễn xong chưa?” – tôi hỏi.
Trần Gia khựng lại, rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi giơ tay, rút chiếc trâm gỗ cài trên đầu, bình thản nói vào đó:
“Tiểu Nhã, phát sóng xong rồi chứ? Gọi công an đi.”
Trần Gia lập tức hiểu ra, sắc mặt tái mét.
“Cô… cô dám gài tôi?!”
Hắn bật dậy.
Tôi lập tức lùi lại một bước, giơ cây trâm ra trước mặt:
“Trần Gia, phải cảm ơn anh đã tặng cây trâm này đấy.
Chỗ trống bên trong vừa vặn để gắn camera siêu nhỏ.”
“Rất xin lỗi phải thông báo với anh, toàn bộ cuộc trò chuyện vừa rồi của chúng ta… đã được livestream công khai toàn bộ.”
“Không… không phải! Là cô… là con tiện nhân cô cố tình gài tôi…”
Ngoài quán cà phê, tiếng còi xe cảnh sát đã bắt đầu vang lên lờ mờ.
Có lẽ biết mình khó thoát, Trần Gia liều lĩnh chơi chiêu cá chết lưới rách — hắn chụp lấy ly thủy tinh trên bàn đập mạnh xuống đất, rồi vớ lấy một mảnh vỡ sắc bén, lao về phía tôi định cắt cổ!
Tôi nhanh chân né được, hắn thì vấp chân tự té nhào về phía trước.
Xui xẻo thay, đống mảnh vỡ sắc nhọn dưới sàn đâm trúng đúng chỗ hiểm giữa hai chân hắn.
“Á—!!”
Trần Gia đau đến mức ngất xỉu tại chỗ.
14.
Vì sự cố ngoài ý muốn hôm đó, Trần Gia bị… thiến vật lý.
Nghe nói lúc mẹ hắn biết tin chạy tới bệnh viện, không để ý đèn đỏ, bị một chiếc xe phóng nhanh đâm bay lên trời, chết ngay tại chỗ.
Sau đó…
Trần Gia bị kết án ba năm tù giam vì hàng loạt tội danh gộp lại.
Còn tôi và ba, nhờ đoạn livestream ngày hôm đó, hoàn toàn được minh oan.
Tôi thì đúng kiểu họa phúc liền nhau, bất ngờ thu hút được một lượng người theo dõi lớn, trở thành một blogger mini có hơn chục ngàn follower.
Vốn đã có ý định chuyển hướng sang làm nội dung tự do, tôi dứt khoát nghỉ việc, toàn tâm toàn ý dấn thân vào ngành.
Chưa đầy ba tháng sau, tôi nhận được hợp đồng quảng cáo đầu tiên.
Cùng lúc đó, Tiểu Nhã gọi cho tôi, mang theo một tin tức “động trời”:
“Tiểu Lan Lan! Nghe gì chưa?! Trần Gia chết rồi!”
Tôi khựng lại.
Trần Gia vốn có vẻ ngoài hơi thư sinh.
Tiểu Nhã kể tiếp…
Không biết có phải vì bị thiến hay không, Trần Gia ngày càng trở nên ẻo lả yếu đuối, khiến đám tù nhân thiếu tình lâu ngày trong trại để mắt tới.
Trong một lần ra sân, hắn bị một tên tù kéo vào góc khuất dập dềnh lảo đảo.
Nghe đồn từ hôm đó, tên kia tối nào cũng “ghé thăm”, hành hạ Trần Gia đến mức sống không bằng chết.
Sau này, tên đó còn gọi thêm mấy thằng khác tới cùng chơi.
Trần Gia không chịu nổi nhục, vùng lên chống cự.
Kết quả là bị cả đám đè xuống đất, đấm đá túi bụi.
Giữa trận hỗn loạn, không rõ ai đã đập thẳng mấy cú vào thái dương, khiến hắn chết tại chỗ.
“Phải nói là… chết như vậy còn quá nhẹ nhàng với hắn!” – Tiểu Nhã vẫn đang tức tối lầm bầm ở đầu dây bên kia.
Thấy tôi không lên tiếng, cô ấy hơi ngập ngừng:
“Này chị em, đừng nói là… cậu vẫn chưa quên tên đó đấy nhé?
“Hay là cậu bị đói lâu quá rồi? Thôi để chị giới thiệu cho cậu một trai trẻ đi? Cao mét tám lăm, bụng có tám múi, nhìn đã con mắt…”
“Tiểu Nhã à, sao giờ mình mới phát hiện hình tượng của cậu thật cao cả biết bao!” – tôi hí hửng cắt lời cô ấy.
“À mà nhắc tới ‘cao’ ấy… cái cậu trai trẻ kia…”
Tôi bật cười gian hai tiếng “hề hề~”.
Tiểu Nhã bên kia cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở ra:
“Được! Chờ đấy, trai trẻ đang trên đường tới liền!”
[ Hết ]