“Chịu, mẹ cũng không biết nữa.”
Nhưng chưa được mấy hôm, bố cặn bã bắt đầu không còn lui tới bên ngoài nữa, ông ta… buông xuôi rồi.Bắt đầu quay về ở bên tôi và mẹ, cũng vẫn tới thăm Ôn Nhu.
Hình như ông ta muốn tìm kiếm một kiểu “cân bằng” giữa hai bên.
Nhưng mẹ con tôi đều chẳng mấy bận tâm.
Khi tiểu bạch hoa mang thai gần bảy tháng, cô ta lại bất ngờ tới tìm mẹ tôi.
Mặt mũi trông rất khó coi.
“Thừa Uyên nói sẽ không để con tôi bước chân vào nhà họ Phó, định nuôi nó ở ngoài. Đây chẳng phải là chủ ý của cô sao?”
Mẹ tôi núp sau ba vệ sĩ to cao.
Mấy hôm trước, bố cặn bã lại nhắc tới chuyện muốn mẹ nuôi đứa con của Ôn Nhu như song sinh — bị mẹ mắng té tát.
Nhưng thực ra, chuyện không cho con của Ôn Nhu vào nhà họ Phó là do ông bà nội quyết định.
Chuyện khách sạn lần trước khiến nhà họ Phó mất mặt thê thảm trong giới, ông bà tức đến muốn tuyệt đường.
Ra lệnh cho bố tôi tuyệt đối không được để mẹ con Ôn Nhu bước vào cửa nhà, con cũng không ngoại lệ.
“Nhậm Tây Ninh, tôi biết tôi có lỗi với cô, nhưng đứa trẻ là vô tội. Dù sao nó cũng là con nhà họ Phó.”
“Cô cũng là mẹ, cướp đi quyền lợi của nó, để nó lớn lên ngoài cuộc với danh nghĩa con riêng… chẳng phải quá tàn nhẫn sao?”
Tàn nhẫn ư?
Mẹ tôi bật cười lạnh.
“Ôn Nhu, nó là con riêng là vì có người mẹ như cô. Muốn trách thì trách cô, trách Phó Thừa Uyên. Duy nhất không thể trách tôi.”
“Là một người mẹ, bảo vệ con mình mới là trách nhiệm. Còn con của cô ấy à, liên quan gì đến tôi?”
Ôn Nhu trừng mắt nhìn bụng mẹ tôi, đầy hận ý, quay người bỏ đi.
Tôi cuống cuồng mách lẻo:
【Mẹ ơi cứu con, cô ta chắc chắn đang tính kế!】
Mẹ xoa nhẹ bụng.
“Không sao đâu. Nó có kế của nó, mẹ có cách của mẹ. Con yên tâm, mẹ sẽ bảo vệ con.”
Ôn Nhu đòi dọn vào biệt thự, muốn được đối xử như mẹ tôi, cuối cùng cũng thuyết phục được bố cặn bã.
“Con trai muốn ở gần anh chị em, nếu sau này nó biết đến ở biệt thự của ba mình cũng không được, nó sẽ đau lòng lắm.”
Bố cặn bã chột dạ, tới tìm mẹ thương lượng.
“Tây Ninh, Ôn Nhu nói nếu không cho cô ta vào biệt thự, cô ta sẽ bỏ đứa bé. Đó có thể là đứa con trai duy nhất của anh.”
Mẹ tôi cực kỳ thoải mái.
“Không sao, tôi đồng ý.”
Nhưng ngay ngày thứ hai sau khi Ôn Nhu dọn vào, mẹ tôi đã nói… nhớ bà ngoại, rồi giữa đêm dẫn tôi về nhà ông bà ngoại ở luôn.
Ôn Nhu tức đến giậm chân đùng đùng, chạy đi méc bố cặn bã, nói mẹ tôi đề phòng cô ta.
Nhưng mặc kệ cô ta làm ầm ĩ thế nào, cho đến tận lúc tôi sắp chào đời, cô ta vẫn không có cơ hội gặp lại hai mẹ con tôi.
Cô ta lén lút hỏi thăm xem mẹ tôi sẽ sinh ở bệnh viện nào.Ngay sau khi tôi và mẹ nhập viện, cô ta giả vờ đau bụng, cũng làm thủ tục nhập viện… ngay phòng bên cạnh.
Rồi dốc hết tiền mua chuộc bác sĩ, định lúc mẹ tôi sinh con sẽ đồng thời mổ lấy thai.
Sinh con là lúc người phụ nữ yếu đuối nhất.Mấy năm nay, chuyện tráo đổi trẻ sơ sinh xảy ra không hiếm.
Chỉ cần tạo ra một chút “tai nạn”, chỉ cần nắm lấy khoảnh khắc đó, cô ta có thể khiến con trai mình trở thành đứa con duy nhất của nhà họ Phó.
Đến lúc đó, dù mẹ tôi có phát hiện hay không, cũng chỉ có thể nuốt cục tức mà chấp nhận.
Ngay cả đường chạy trốn, cô ta cũng đã tính sẵn.
Nhưng cô ta chờ mãi, đợi mãi, đợi mãi…Đến cả ngày dự sinh của mẹ tôi trôi qua rồi, vẫn chẳng nghe thấy tin mẹ tôi chuyển dạ.
Đồ ngốc.Tôi và mẹ đã lặng lẽ lên máy bay, chạy ra nước ngoài từ lâu rồi.
Biết rõ cô ta đang toan tính hại người, sao chúng tôi còn ở lại cho cô ta ra tay chứ.Cứ để cô ta ở đó chờ mòn mỏi đi.
Mẹ xoa bụng.
“Bảo bối, mẹ tuyệt đối không cho phép con xảy ra bất kỳ chuyện gì.”
Bà nội và bà ngoại đều sang nước ngoài để cùng chăm mẹ tôi sinh.Mấy ngày đó đúng lúc là sinh nhật của bà nội, bà thậm chí bỏ cả sinh nhật, chạy sang ở bên tôi.
Thế là tôi dứt khoát… chọn luôn sinh nhật của bà nội làm ngày sinh của mình.
Một mũi gây tê không đau tiêm xuống — tôi ra đời rồi.
Bà nội vui đến phát điên, tháo món bảo vật gia truyền trên người, đeo lên tay mẹ tôi, rồi chuyển thêm hai trăm triệu bất động sản cho tôi.
“Đứa nhỏ này thật sự có duyên với bà nội quá, đúng là bảo bối của bà.”
Tôi nằm trong lòng mẹ, áp vào lòng bàn tay ấm áp của mẹ, tận hưởng vòng tay dễ chịu, còn quay sang bà ngoại phun bong bóng.
Ông nội chuyển cho tôi mười phần trăm cổ phần.
Bố cặn bã cũng sang thăm tôi.
Ông bà giữ ông ta ở lại nước ngoài tròn một tháng.
Chỉ có Ôn Nhu vẫn nằm trong bệnh viện, chờ mãi, đợi mãi.
Rất lâu sau, cô ta cuối cùng cũng nghe tin tôi đã sinh ở nước ngoài.Quá kích động, cô ta… thật sự sinh non.
Trong thai kỳ, cô ta thường xuyên nổi giận, lại còn hay tuyệt thực để ép bố cặn bã tới thăm.Đứa bé chưa đủ tháng.
Đứa trẻ này sinh ra vô cùng vất vả.Cô ta cầu xin bố cặn bã quay về cùng mình, một đêm gọi hơn trăm cuộc điện thoại.
Nhưng bố cặn bã ở quá xa, mua vé về nhanh nhất cũng phải sang ngày hôm sau.
Cô ta chuyển dạ hơn mười tiếng mới sinh được con.Đứa bé mặt mũi xanh xao như mèo con, vừa sinh ra đã phải đưa vào lồng ấp.
Ôn Nhu hận mẹ tôi, hận tôi, hận cả bố cặn bã.
Cô ta cho rằng tất cả là tại chúng tôi, nên con của cô ta mới ra nông nỗi này.
Khi tôi được hai tháng tuổi, tôi đã biết lật người, gặp ai cũng cười.
Còn con của cô ta vẫn phải nằm viện, bệnh tật triền miên.
Có tôi làm đối chứng, bố cặn bã cũng chẳng mấy yêu thích cậu con trai suốt ngày khóc lóc đó.
Tiệc đầy tháng của tôi được tổ chức vô cùng long trọng.
Sức khỏe của mẹ đã hồi phục rất tốt, ngồi bên chiếc nôi, lặng lẽ nhìn tôi.
Bạn bè của ông bà nội, bạn bè của ông bà ngoại tấp nập ra vào.
“Đứa bé này đáng yêu thật đấy, lại sinh đúng ngày đẹp, xem ra là phúc tinh của nhà họ Phó.”
“Đúng thế, sau này bà cháu mình còn cùng nhau đón sinh nhật.”
Nhưng đúng lúc bà nội bế tôi lên… Tôi lại nhìn thấy Ôn Nhu.
Cô ta trốn trong đám đông, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt như muốn giết người.
Nhân lúc ông bà nội và ông bà ngoại đều đi ăn, cô ta lặng lẽ tiến về phía chiếc nôi của tôi.
“Tại sao mày lại có số mệnh tốt như vậy?
Tại sao con trai tao vừa sinh ra đã yếu ớt?
Rõ ràng tất cả những thứ này phải là của nó — tình yêu của Thừa Uyên, thân phận và địa vị nhà họ Phó đều phải là của nó!”
“Đều tại mày, tại mày khắc con trai tao. Chỉ cần mày biến mất khỏi thế giới này là được.”
Ôn Nhu rút từ trong tay áo ra một cây kim.
Cô ta nhanh, chuẩn, tàn nhẫn vén nôi lên, nhắm thẳng vào huyệt bách hội của tôi mà đâm xuống.
“Đi chết đi.”
Lực tay của Ôn Nhu rất mạnh.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô ta sững người.
Cảm giác mềm mại dưới tay… Rõ ràng không phải là một đứa trẻ sơ sinh.
Nhìn kỹ lại, cô ta mới phát hiện đó hoàn toàn không phải là tôi, mà chỉ là một con búp bê kích thước y như thật.
Vừa quay đầu lại, ông bà nội đã lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô ta.
“Cô Ôn, hại con trai tôi còn chưa đủ, giờ lại muốn hại cả đứa cháu gái bảo bối của tôi sao?Cô thật sự nghĩ nhà họ Phó dễ bị bắt nạt vậy à?”
Ôn Nhu cắn môi, không cam lòng biện giải.
“Tôi chỉ tới thăm con của chị ấy, chúc phúc thôi, tôi đâu có làm gì. Chỉ là… đùa giỡn một chút mà thôi.”
Sắc mặt bà nội lạnh băng.
“Không cần đâu, cô Ôn. Kiểu chúc phúc này, chúng tôi không dám nhận.”
Mẹ ôm tôi đứng ở cuối đám đông, hai vệ sĩ đứng chắn chặt trước mặt hai mẹ con.
“Báo cảnh sát đi.”
Ôn Nhu còn định bỏ chạy, nhưng lập tức bị hai bảo vệ đè xuống tại chỗ.
Cảnh sát lấy từ trong đầu con búp bê ra một cây kim bạc dài năm centimet.
Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi lạnh — nếu cây kim đó thật sự đâm vào đầu một đứa trẻ, e rằng đã chết tại chỗ.
Đây rõ ràng là cố ý giết người!
Thấy sắp bị cảnh sát đưa đi, Ôn Nhu vừa khóc vừa cầu xin bố cặn bã.
“Thừa Uyên, em không thể bị cảnh sát đưa đi được, con của chúng ta còn đang nằm viện!Em đi rồi thì con phải làm sao, nó còn nhỏ như vậy, nó cũng là con của anh mà!”
“Nhậm Tây Ninh, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi. Nhưng tôi cũng chưa làm tổn thương con của cô mà, cô có cần ép người đến vậy không?”
Bố cặn bã nhìn về phía mẹ tôi.
“Tây Ninh, cô ấy cũng là một người mẹ… hay là thôi đi…”
Còn chưa kịp để mẹ lên tiếng, ông bà nội đã lạnh lùng liếc ông ta một cái.
“Phó Thừa Uyên, nói thêm một câu nữa thì cút cùng cô ta luôn.”
“Sau này cũng không cần làm con trai của chúng ta nữa.”
Bố cặn bã lập tức im bặt.
Ôn Nhu bị cảnh sát đưa đi.
Dù sao cô ta cũng đang trong thời kỳ cho con bú, mười mấy tiếng sau đã được tại ngoại.
Nhưng có lẽ là báo ứng — ngay tối hôm đó, đứa con trai vốn đã ốm yếu của cô ta đột nhiên ngừng thở.
Ôn Nhu ôm thi thể đứa bé, ngồi bệt trong hành lang bệnh viện, mặc cho ai khuyên cũng không nghe, chỉ như người điên gọi điện cho bố cặn bã hết lần này tới lần khác.
Bố cặn bã vô cùng thất vọng với những gì cô ta làm ban ngày, không thèm nghe máy.
Ông ta cau mày, tắt điện thoại.
“Tây Ninh, tất cả là do anh nhìn người không rõ. Anh không ngờ cô ta lại là người như vậy, cũng không ngờ cô ta lại muốn hại con của chúng ta.”
“Rõ ràng trước đây cô ta rất đơn thuần, rất lương thiện…”
“Xem ra đứa trẻ đó cũng không thể giao cho cô ta nuôi được. Nuôi lâu rồi sớm muộn gì cũng biến thành người độc ác như cô ta. Hay là anh bế đứa nhỏ về cho bố mẹ nuôi nhé?”
Ngày hôm sau, ông ta định bàn chuyện này với ông bà.
Vừa mở cửa ra, đã đụng phải Ôn Nhu đang phục sẵn ngoài cửa.
Cô ta ôm đứa bé đã lạnh ngắt toàn thân, một dao đâm thẳng vào ngực bố cặn bã.
“Phó Thừa Uyên, con trai tôi chết rồi. Anh chẳng phải nói anh thích con trai lắm sao? Vậy thì xuống đó bầu bạn với nó đi.”
Ôn Nhu phát điên thật rồi, đôi mắt đỏ ngầu, toàn tia máu.
Cô ta đá mạnh vào bố cặn bã đang nằm dưới đất.
“Tôi gọi cho anh, sao anh không tới! Tại sao không tới! Anh chẳng phải nói anh yêu tôi nhất sao?
Anh nói Nhậm Tây Ninh chỉ là đối tượng hôn nhân sắp đặt, anh nói anh yêu tôi!”
“Nhưng khi con trai chết, tôi muốn anh gặp nó lần cuối… anh vậy mà không tới!”
Ôn Nhu vừa khóc vừa cười, đè lên người bố cặn bã, đâm hết nhát này tới nhát khác.
“Đều tại các người! Đều là lỗi của các người!”
Giết xong bố cặn bã, cô ta cầm dao đi thẳng vào trong biệt thự, định giết cả tôi và mẹ.
Bố cặn bã dùng chút hơi thở cuối cùng ôm chặt lấy chân cô ta.
“Tây Ninh… con gái… mau chạy đi! Mau bế con trốn đi!”
Mẹ ôm chặt tôi, nhanh chóng khóa chặt cửa chống trộm, nhìn Ôn Nhu phát điên dưới lầu.
Cô ta đứng giữa sân, vừa khóc vừa cười, như một kẻ hoàn toàn mất trí.
“Nhậm Tây Ninh, cô ra đây cho tôi!Cút ra đây!”
“Tôi sẽ giết cô! Tôi sẽ giết cô!”
Chẳng bao lâu sau, cảnh sát đã tới. Ôn Nhu bị khống chế, đứa bé được đưa đi hỏa táng.
Còn bố tôi thì được đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Ông bà nội cũng vội vàng chạy tới, lo lắng đứng chật trước cửa phòng phẫu thuật.
Bác sĩ cấp cứu suốt hơn mười tiếng đồng hồ.
Mạng của bố tôi đúng là cứng — Ôn Nhu đâm lệch một chút, lại thêm việc cô ta cả ngày một đêm không ăn uống gì, nên cuối cùng bố tôi vẫn được cứu sống.
Nhưng bác sĩ nói, sau này ông ta có lẽ phải uống thuốc cả đời.
Ông bà nội khóc nức nở chạy tới bên giường bệnh.
“Nghiệt chướng… đúng là nghiệt chướng…”
Bố tôi như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía mẹ.
“Xin lỗi Tây Ninh… anh xin lỗi em và con… Anh suýt nữa đã để bọn họ hại chết hai mẹ con.”
Ôn Nhu không bị tuyên án tù, mà bị đưa thẳng vào bệnh viện tâm thần. Cả đời này sẽ không bao giờ được ra ngoài. Nghe nói ông bà nội còn cho người “chăm sóc” cô ta rất chu đáo.
Mẹ thở dài một tiếng, bế tôi rời khỏi biệt thự.
Bà nói căn biệt thự đó phong thủy không tốt.
Hai mẹ con chuyển sang sống trong một khu nhà lớn khác.
Bảy tháng tuổi, tôi đã biết nói.
“mẹ”, “ông nội”, “bà nội”, “ông ngoại”, “bà ngoại” — thậm chí cả người giúp việc tôi cũng gọi là “dì”, nhưng tuyệt nhiên không chịu gọi “bố”.
Bố tôi tức đến mức chống gậy đập xuống đất, vết thương của ông ta vẫn chưa lành hẳn, còn phải chống nạng.
Ông ta cầm đồ chơi ra dụ tôi.
“Gọi bố đi, bố, bố nào.”
Tôi ôm bình sữa, trợn tròn đôi mắt, nhìn ông ta một cái, rồi giòn giã đáp một tiếng.
“Dạ.”
Ông ta không tin, lại móc từ trong người ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Gọi bố đi, gọi bố thì cái này là của con, mau gọi bố.”
Tôi nhìn thẻ ngân hàng, rồi nhìn lại ông ta.
Sau đó phun ra một câu.
“Trứng đỏ.”
Bố cặn bã quăng luôn cây gậy, tức đến mức nhảy dựng lên.
“Nó cố ý đấy, nó chắc chắn là cố ý!”
Tôi bĩu môi, bắt đầu khóc.
Bà nội vội vàng chạy tới, bế tôi lên.
“Đi ra đi ra, lớn thế rồi còn bắt nạt trẻ con.”
“Nó không muốn gọi bố thì thôi, gọi bà là được rồi. Đúng không nào, bảo bối của bà?”
Tôi “chụt” một cái hôn lên má bà nội.
Năm tôi năm tuổi, tôi khuyến khích mẹ ly hôn.
“Mẹ à, con lớn rồi, mẹ nên đi theo đuổi tình yêu tự do đi.”
“Mẹ không thể bị trói buộc trong nhà họ Phó cả đời được. Con không muốn mẹ chỉ xoay quanh con cả đời, Con không phải vật phụ thuộc của mẹ, mẹ cũng không phải của con. Mẹ nên có cuộc sống của riêng mình.”
Bố tôi nghe xong, mắt trợn tròn.
“Con bé này đúng là cùi chỏ hướng ra ngoài.”
Nhưng điều tôi không ngờ là… cuối cùng ông ta lại đồng ý ly hôn.
Mẹ trở thành một người mẹ tự do. Mỗi năm bà đều đi khắp nơi du lịch — đi trượt tuyết, đi vùng cực theo đuổi ước mơ. Kỳ nghỉ hè hay đông đều không quên dẫn theo tôi.
Có lúc tôi theo ông bà nội tới công ty học việc, có lúc đi học, có lúc liếc sang nhìn bố cặn bã với ánh mắt u oán — xem ông ta còn sống không.
Phải nói là từ sau khi ly hôn, bố cặn bã lại mê vẽ tranh và câu cá, mà vẽ còn ra hồn ra dáng nữa.
Tôi còn khích lệ ông ta cố gắng tiến bộ, để sau này tiền tiêu vặt của tôi không đủ thì còn đem tranh của ông ta ra đấu giá bán.
Ông ta liếc tôi một cái.
Sau đó, năm tôi mười tuổi, tôi đang đu trên chiếc xích đu trong vườn hoa của mẹ, thì thấy anh hàng xóm lai ngoại quốc đẹp trai bên cạnh, xách hộp cơm, rụt rè nhìn vào trong cổng.
Tôi phấn khích bật dậy khỏi xích đu.
“Mẹ mẹ mẹ! Người ngoài cổng kia là bố mới mẹ tìm cho con hả? Anh ấy bao nhiêu tuổi?
Đã yêu mấy lần rồi? Nhà ở đâu? Mẹ mẹ mẹ, mẹ nói đi!”
Mẹ tôi ôm trán.
“Con gọi hồn đấy à.”
【HẾT】