Lâm Nhược Nhược còn không quên châm dầu vào lửa: “Phải đó tỷ tỷ, sao tỷ lại hồ đồ như vậy, hai ngày nữa là tỷ vào cửa rồi, giờ lại có thai thì biết làm sao?”
Hà Thỉnh Xuyên tức giận hất mạnh tay ta ra, nghiến răng nghiến lợi quay sang Chu đại phu: “Phiền ngài kê đơn phá thai, đứa trẻ này không thể giữ lại.”
Tim ta thắt lại.
“Hà Thỉnh Xuyên, ngươi dám!”
Đây là đứa con mà Tần Dục đã mong đợi suốt hai năm, nếu hắn dám làm vậy, Tần Dục nhất định sẽ đánh chết hắn.
Hà Thỉnh Xuyên vốn đã trong cơn giận, nghe thế càng nổi đóa: “Không phá thì ngươi định bụng mang cái thai hoang này vào cửa nhà họ Hà sao?”
“Ta nói cho ngươi biết, đừng mơ.”
“Từ hôm nay ngươi phải cắt đứt với hắn, nếu còn để ta biết ngươi còn dây dưa không dứt, ta sẽ không tha cho ngươi.”
Ta lạnh lùng cười.
“Không cắt.”
“Còn nữa, đây là con ta và phu quân ta, ngươi dựa vào đâu mà muốn giết nó?”
4
Nghe vậy, lửa giận trong lòng Hà Thỉnh Xuyên càng bốc cao.
“Ngươi còn dám gọi hắn là phu quân?”
“Nếu để ta biết tên đó là ai, ta nhất định sẽ giết hắn.”
Còn phải xem hắn có bản lĩnh đó hay không.
Ta chẳng buồn phí lời với hắn, dẫn theo tỳ nữ định rời đi thì bị Hà Thỉnh Xuyên cản lại.
Ánh mắt hắn tràn đầy ghét bỏ, nhìn chằm chằm vào bụng ta: “Lý Thịnh Ngưng, nếu ngươi còn muốn bước chân vào cửa nhà họ Hà, thì lập tức bỏ cái nghiệt chủng này đi.”
“Chát!”
Ta vung tay tát hắn một cái, bàn tay đau rát, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng hắn: “Còn để ta nghe thấy hai chữ đó từ miệng ngươi một lần nữa, đừng trách ta không khách sáo.”
Hà Thỉnh Xuyên nghiêng mặt, trong mắt đầy tổn thương: “Ngươi lại vì mấy kẻ chẳng liên quan mà đánh ta?”
Ta nhìn hắn đầy châm chọc: “Ngươi có từng nghĩ, có khi kẻ chẳng liên quan lại chính là ngươi đấy.”
Nói xong, ta chẳng buồn để tâm đến hắn nữa, dứt khoát quay người rời đi cùng tỳ nữ.
Chỉ để lại Hà Thỉnh Xuyên ngây người tại chỗ, ngay cả khi Lâm Nhược Nhược kéo tay hắn, hắn cũng không có phản ứng.
Hôm sau, một bát thuốc phá thai được đưa đến phủ ta.
Phụ mẫu ta hoảng hốt, vội vàng hỏi ta đã xảy ra chuyện gì.
Ta bực mình lườm một cái: “Điên rồi, đừng để ý đến hắn.”
Hà Thỉnh Xuyên còn mặt dày đưa tới hai ngày liền, thấy ngày mai là tiệc bách nhật của con hắn, buổi tối liền tự mình trèo tường vào viện của ta.
Hắn siết chặt nắm tay, mắt đỏ ngầu, như thể đang chịu nỗi nhục lớn lao: “Ta biết ngươi không chịu bỏ đứa nhỏ là vì muốn trả thù chuyện ta và Nhược Nhược sinh ra Mẫn nhi.”
“Ta có thể cho phép ngươi sinh nó, nhưng nó không được ở bên ngươi, sinh xong ngươi phải lập tức đưa đi, từ nay không được gặp lại đứa nhỏ và cả người đàn ông đó.”
Ta như nghe thấy chuyện cười hoang đường, khó tin nhìn hắn: “Ta có gặp trượng phu ta, có nuôi con ta hay không, mà cũng phải được ngươi cho phép?”
“Hà Thỉnh Xuyên, ngươi tưởng ngươi là ai?”
Hà Thỉnh Xuyên lại nghĩ ta đang mạnh miệng, giọng trầm xuống: “Ngưng Ngưng, đây là nhượng bộ lớn nhất mà ta có thể làm, ta cưới Nhược Nhược là thật, nhưng ngươi cũng phản bội ta rồi, coi như chúng ta huề nhau.”
“Mai ta đến đón ngươi, nghỉ ngơi cho tốt.”
Ta nhíu mày.
Chưa kịp phản ứng gì, Hà Thỉnh Xuyên đã bỏ đi.
Ta chẳng để chuyện đó trong lòng, ngủ thẳng một giấc tới sáng.
Ai ngờ Hà Thỉnh Xuyên lại coi chuyện này là thật, vừa sáng sớm đã gõ trống rước dâu đến tận cửa.
Ta kinh ngạc chạy ra, Hà Thỉnh Xuyên thấy ta mặc một thân áo trắng, liền nhíu mày: “Ngưng Ngưng, sao nàng còn chưa thay y phục?”
Ta sững người: “Thay gì cơ?”
Hà Thỉnh Xuyên cố nén tức giận: “Hôm nay là ngày thành thân của chúng ta, tất nhiên phải mặc hỷ phục rồi.”
“Mẫu thân nàng chẳng phải đã chuẩn bị sẵn từ mấy năm trước sao? Mau thay đi, đừng để lỡ giờ lành.”
Lời hắn vừa dứt, một giọng nói lạnh lùng mang theo vẻ giễu cợt vang lên từ phía sau.
“Thành thân?”
“Sao? Ta mới đi mấy hôm, phu nhân đã định ôm bụng bầu đi tái giá rồi à?”
5
Không biết từ khi nào, Tần Dục đã đứng sau lưng Hà Thỉnh Xuyên, ánh mắt lạnh băng nhìn màn kịch trước mắt, sắc mặt phủ đầy sương giá.
Ta giật nảy mình, cuống quýt xua tay.
“Không phải, không có, chàng đừng hiểu lầm.”
Hà Thỉnh Xuyên quay lại theo tiếng nói, vừa thấy Tần Dục liền sững sờ: “Tiểu hầu gia, sao ngài lại ở đây?”
Tần Dục khoanh tay trước ngực, ngẩng cằm về phía ta: “Nàng là thê tử của ta, ngươi nói xem vì sao ta lại không ở đây?”
Sắc mặt Hà Thỉnh Xuyên lập tức thay đổi, vô thức cao giọng: “Ngươi nói linh tinh gì đó? Ai chẳng biết Ngưng Ngưng là thê tử chưa qua cửa của ta, ngươi nói như vậy là hủy danh tiết của nàng, có còn coi nhà họ Hà ra gì không?”
Tần Dục khẽ cười, trong mắt thoáng qua tia lạnh lẽo: “Ngưng Ngưng, nàng nói cho hắn biết, quan hệ giữa chúng ta là gì đi.”
Sợ hắn nổi giận rồi lại phát điên, ta vội chạy tới ôm lấy cánh tay hắn: “Hà Thỉnh Xuyên, đây chính là phu quân ta đã nói với ngươi.”
“Hai năm trước bọn ta đã thành thân, hắn cũng là phụ thân của đứa nhỏ, không còn chuyện gì nữa thì mời ngươi đi cho, đừng ở đây làm trò cười nữa.”
“Không thể nào!”
Hà Thỉnh Xuyên mặt trắng bệch, gào lên một tiếng.
Ánh mắt hắn đảo qua lại giữa ta và Tần Dục, như thể vừa bừng tỉnh: “Ta biết rồi, chắc chắn là ngươi tìm người diễn trò để lừa ta đúng không?”
“Ngưng Ngưng, ta đã đồng ý để nàng sinh cái… đứa nhỏ này rồi, nàng còn muốn ta thế nào nữa?”
“Không muốn thay đồ thì thôi, đi với ta đi, sắp đến giờ lành rồi.”
Ta nhìn hắn như nhìn kẻ điên, đến nước này rồi mà hắn vẫn tưởng ta đang diễn kịch lừa hắn.
Trong lòng hắn, rốt cuộc ta phải vô lý đến mức nào?
Nghĩ vậy, sắc mặt ta lạnh hẳn đi: “Lời nên nói ta đã nói rồi, ngươi tin hay không tùy ngươi, tóm lại giữa ta và ngươi không còn khả năng nào nữa, ngươi đi đi.”
Ta kéo tay Tần Dục định quay vào trong, trong lòng Hà Thỉnh Xuyên bỗng dâng lên một cơn hoảng loạn vô cớ.
Hắn lao tới giữ chặt lấy tay ta: “Ngưng Ngưng, có gì chúng ta về sau hẵng nói, hôm nay ngươi nhất định phải đi với ta.”
Tần Dục khựng lại.
Hắn hất mí mắt, lạnh lùng liếc hắn một cái, giọng mang theo cơn giận chưa bộc phát: “Buông tay!”
Hà Thỉnh Xuyên cứng cổ: “Ngươi buông trước đi.”
Tần Dục nheo mắt lại, nụ cười trên mặt biến mất hoàn toàn, trong mắt đen như mực thoáng qua một tia lạnh thấu xương.
Đó là dấu hiệu hắn sắp nổi giận.
Sợ hai người đánh nhau thật thì hỏng chuyện, ta vội vàng gạt tay Hà Thỉnh Xuyên ra, nét mặt chưa từng nghiêm túc đến vậy.
“Hà Thỉnh Xuyên, ta nói cho ngươi biết lần cuối, ta và Tần Dục đã thành thân, nếu không tin ngươi có thể tới phủ nha tra sổ, tự biết ta có nói dối hay không.”
Hôn sự của ta và Tần Dục diễn ra đúng lúc quốc tang, nên mọi thứ đều giản lược, nhưng trong kinh thành cũng chẳng phải chuyện giấu diếm, chỉ cần chịu hỏi han một chút, thậm chí tra hộ tịch là rõ ràng.
Hà Thỉnh Xuyên bị vẻ mặt nghiêm túc của ta làm cho chấn động.
Nhân lúc hắn còn đang sững sờ, ta đã dắt Tần Dục quay vào trong.
Nhìn theo bóng lưng ta, trong lòng Hà Thỉnh Xuyên bỗng dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Chẳng lẽ những gì Ngưng Ngưng nói là thật?
Nàng thực sự đã lấy chồng?
Rất nhanh, hắn liền gạt phắt ý nghĩ ấy ra khỏi đầu.
Không, không thể nào.
Nàng từng nói đời này không lấy ai ngoài hắn, mới hai năm thôi mà, sao có thể nói không cần hắn nữa?
Thế nhưng sự bất an trong lòng cứ không ngừng dâng lên, hắn nghiến răng, thậm chí quên cả lên ngựa, cắm đầu chạy thẳng đến phủ nha.
6
Khi từ phủ nha trở ra, sắc mặt Hà Thỉnh Xuyên trắng bệch, đến cả môi cũng không còn chút máu.
Phải đến lúc này hắn mới hiểu, Thịnh Ngưng không lừa hắn, nàng thật sự đã gả cho người khác.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó, ngực hắn như bị một bàn tay to lớn bóp chặt, đau đến mức không thở nổi, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.
Lâm Nhược Nhược tìm đến thì nhìn thấy đúng lúc hắn lảo đảo suýt ngã, vội vàng đỡ lấy: “Phu quân, chàng sao vậy? Chẳng phải đến phủ tỷ tỷ rước dâu sao? Sao lại chạy đến đây?”
Câu hỏi đó như nhát dao đâm thẳng vào nỗi đau, Hà Thỉnh Xuyên hất tay nàng ta ra, ngón tay chỉ vào nàng run rẩy: “Đều là tại ngươi, nếu không có ngươi, Thịnh Ngưng sao lại lấy người khác. Ta thật hối hận, hối hận vì năm đó đã cứu ngươi.”
“Ngươi trả Thịnh Ngưng lại cho ta, trả nàng lại cho ta!”
Toàn bộ nỗi đau và oán giận vì mất đi ta, Hà Thỉnh Xuyên trút cả lên người nàng ta.
Lâm Nhược Nhược nghe ra từ lời hắn rằng ta đã thành thân, trong mắt vụt qua tia vui mừng kín đáo: “Phu quân, thiếp cũng không ngờ tỷ tỷ lại nghĩ quẩn mà gả cho người khác.”
“Giờ chuyện đã vậy, chàng hãy theo thiếp về đi, hôm nay là tiệc bách nhật của Mẫn nhi, thiếp và con sẽ luôn ở bên chàng, cả nhà ba người chúng ta mãi mãi không xa rời.”
“Không!”
“Thịnh Ngưng là của ta, ta sẽ không để nàng cho ai khác.”
Hà Thỉnh Xuyên gào lên một tiếng rồi lập tức chạy về phủ ta, nhưng lại được báo rằng ta đã theo Tần Dục về phủ Hầu.
…
Vừa vào cửa, Tần Dục đã ép ta vào tường, ánh mắt thâm trầm, không nói một lời.
Tim ta lập tức căng thẳng.
“Chàng… chàng làm sao vậy?”
Tần Dục khàn giọng, trong giọng nói lộ ra một tia uất ức không dễ nhận ra: “Hôm nay nếu ta không về, chẳng phải nàng sẽ đi theo hắn rồi sao?”
Ta lập tức bật cười: “Chàng không có chút tự tin nào vào bản thân sao?”
Tần Dục không đáp.Page Nguyệt hoa các
Đôi mắt đen kịt cứ nhìn chằm chằm vào ta, hốc mắt dần đỏ lên.
Ta giật mình.
“Chàng… chàng đừng khóc, ta đã là thê tử của chàng, sao có thể đi theo hắn được.”
“Huống hồ chúng ta còn có con rồi, ta làm sao có thể mang thai với chàng mà lại gả cho người khác.”
Tần Dục trẻ con kéo tay ta: “Vậy nàng thề đi, thề rằng cả đời này sẽ không rời xa ta.”
Bình thường Tần Dục trông bá đạo là thế, nhưng mỗi lần ghen lại y như đứa nhỏ.
Có lẽ là vì năm năm tuổi cha chàng hy sinh, mẫu thân cũng bệnh mất, những năm tháng cô độc khiến chàng trở nên cực kỳ chiếm hữu và hay bất an sau khi thành thân.
Ta chỉ còn cách dỗ dành: “Được, ta thề, cả đời này sẽ không rời xa chàng, cả con của chúng ta cũng sẽ mãi mãi yêu chàng.”
Lúc này chàng mới hài lòng ôm chặt lấy ta, trong mắt ánh lên một tia hung lệ.
7
Sáng hôm sau, nghe nói chân của Hà Thỉnh Xuyên bị gãy.
Ai nấy đều nói là do ngã ngựa, nhưng ta luôn cảm thấy có điều gì đó sai sai.
Khi Tần Dục nghe tin, chỉ cười lạnh: “Trách thì trách hắn làm điều thất đức, đáng đời.”
Trong thời gian tịnh dưỡng, Hà Thỉnh Xuyên viết không ít thư gửi cho ta, nhưng đều bị Tần Dục chặn lại, ngay cả mép thư ta cũng không được nhìn thấy.
Chân gãy rồi, hắn vẫn chưa chịu buông tay.page Nguyệt hoa các
Chống nạng đứng chờ trước cổng phủ Hầu, đuổi thế nào cũng không đi.
Tần Dục vì thế mà cả ngày mặt mày không mấy dễ coi.