5.
Đến ngày niêm yết bảng vàng, phố phường kinh thành đông nghịt người qua lại.
Kẻ vui mừng, người sầu n[ã]o.
Chẳng bao lâu sau, gia nhân đã tới bẩm báo, Lục Cảnh thi trượt, ngay cả công danh thấp nhất cũng không vớt vát được.
Chiều tối ta vừa về tới phủ, đã bị mẫu thân của Lục Cảnh chặn ngay trước cổng.
Bà ta một tay túm lấy tay áo ta, vừa khóc vừa nói: “Khương cô nương, Nhị tiểu thư nhà Thị lang kia thật quá đáng! Thấy A Cảnh thi không đỗ, mắng nó một trận rồi quay đầu bỏ đi! A Cảnh giờ chịu không nổi đả kích, ngày nào cũng u sầu. Nàng có tiền có thế, có thể nói đỡ vài câu trước mặt quan lớn cho ít bạc mua cho nó một cái chức được không?”
Ta rút tay áo lại, cười lạnh một tiếng: “Bà đang nằm mơ giữa ban ngày sao? Thứ phế vật người khác không cần, Khương gia ta cũng chẳng thèm.”
Ngày trước khi Lục Cảnh khinh thường ta, bà ta cũng không ít lần đứng bên cạnh xem ta làm trò cười.
Bà ta luôn tin nhi tử mình nhất định sẽ phong hầu bái tướng, còn sợ ta bám lấy hắn nên suốt ngày mỉa mai châm chọc ta.
Giờ mộng tan rồi, mới biết khóc lóc tìm đến.
Thấy ta không đồng ý, bà ta lập tức ngồi phịch xuống đất, lăn lộn ăn vạ: “Ta chỉ có một đứa nhi tử thôi! Ngươi ỷ mình có mấy đồng tiền hôi là được quyền giày vò mẫu tử ta sao? Ngày trước chính ngươi khóc lóc đòi gả cho A Cảnh, nói sẽ đối tốt với nó cả đời, giờ sao lại nuốt lời!”
Bà ta vừa khóc, đã kéo tới không ít dân chúng vây xem.
Sắc mặt ta trầm xuống: “Bà đã biết ta có bản lĩnh nói chuyện trước mặt quan gia, có thể mưu cho Lục Cảnh một chức quan thì cũng nên biết, ta hoàn toàn có bản lĩnh gọi quan sai tới tống hai mẫu tử bà vào ngục, trị tội vu khống bôi nhọ!”
Tiếng khóc của bà ta lập tức tắt ngấm, ánh mắt thoáng chốc đầy sợ hãi.
Một lúc sau, bà ta mới hoàn hồn liên tục dập đầu cầu xin: “Khương cô nương tha mạng! Ta không dám nữa!”
“Còn không mau cút đi?” - Ta quát lạnh.
Bà ta sợ đến mức bật dậy, vừa lăn vừa bò mà chạy mất.
Xử lý xong chuyện phiền lòng này, ta chỉ thấy cả người lẫn tâm đều mệt mỏi.
Cả ngày xem sổ sách lại còn bàn thêm một vụ làm ăn mới, mệt đến không chịu nổi.
Về đến phòng, lại thấy Tạ Nghiễn đang ngồi trước bàn vẽ tranh thủy mặc.
Ta lặng lẽ bước tới, chỉ thấy trên giấy Tuyên vẽ… chính là ta.
Là dáng vẻ thường ngày ta ngồi xem sổ sách!
Nhận ra ánh mắt của ta, hai má Tạ Nghiễn lập tức ửng lên một lớp đỏ nhạt.
“Mệt rồi phải không?”
Hắn đi ra sau lưng ta, đầu ngón tay đặt lên vai ta, nhẹ nhàng xoa bóp, lực đạo vừa vặn.
Ta tò mò hỏi: “Chàng còn biết cả tay nghề này nữa sao?”
Giọng hắn dịu dàng: “Lúc mẫu thân ta còn sống, vì nuôi ta ăn học, ngày nào bà cũng đi khâu vá, giặt giũ thuê cho người khác, lúc nào cũng than đau lưng mỏi eo. Khi ấy ta còn nhỏ, đêm đến liền học cách xoa bóp cho bà, lâu dần cũng quen tay.”
Ta gật đầu, nhắm mắt lại hưởng thụ sự dễ chịu này.
Chợt nhớ ra điều gì, ta cười đùa: “Nói đi, xoa bóp cho ta một lần như vậy, cần bao nhiêu bạc?”
“Tặng không, không lấy tiền.”
“Ồ, kẻ mê tiền như chàng mà cũng có lúc không lấy bạc sao?”
Hắn cúi người xuống, cười khẽ bên tai ta: “Có căng có thả thì nương tử mới không chán ta.”
Ta không nhịn được bật cười, mấy ngày liền tích tụ mệt mỏi cũng tan đi không ít.
Thấy ta giãn mày, Tạ Nghiễn lại nói: “Hôm nay nàng mệt lắm rồi, chi bằng nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta mời nàng tới Thiên Hương Lâu ăn một bữa ngon.”
“Được.”
Ta vui vẻ đáp lời.
Hôm sau, chúng ta vừa ngồi xuống ở Thiên Hương Lâu liền nhìn thấy trong góc có một bóng người quen thuộc.
Lục Cảnh đang ngồi một mình uống rư[ợ]u giải sầu, y phục rách rưới, cả người toát ra vẻ suy sụp thảm hại.
Mấy thư sinh ở bàn bên cạnh đang chỉ trỏ bàn tán về hắn: “Đó chẳng phải Lục Cảnh sao? Năm xưa chê chúng ta chỉ biết cắm đầu đọc sách không có đầu óc, giờ thì sao, chính mình cũng trượt thê thảm còn gì? Không còn Khương cô nương nâng đỡ liền sa sút đến mức này.”
Trong lòng ta thầm cười, năm đó Lục Cảnh dựa vào tiền bạc ta chu cấp, trước mặt bạn học vênh váo tự đắc.
Hắn luôn thích mỉa mai người khác kém cỏi, giờ thì cũng xem như báo ứng xoay vần.
Tạ Nghiễn gắp cho ta một miếng cá chua ngọt, chẳng hiểu sao lại chọc giận Lục Cảnh.
Hắn đập mạnh bàn một cái, say khướt lao tới: “Khương Vu! Giờ nàng hài lòng rồi chứ? Tất cả là tại nàng ta mới thi trượt! Nếu không phải nàng đột nhiên gả cho Tạ Nghiễn, thu hồi cả nhà cửa khiến ta tâm thần bất định thì ngôi Trạng nguyên nhất định là của ta rồi!”
Ta tức đến bật cười: “Bản thân không có bản lĩnh thì đừng đổ lỗi cho người khác. Khoa cử thi là thi tài học thật sự, không phải oán trời trách người là có thể đỗ được.”
“Đúng vậy.”
Tạ Nghiễn đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh đi mấy phần: “Ngươi tự cao tự đại, tâm trí vốn chẳng đặt vào việc đọc sách thế mà lại quay sang trách nương tử ta? Nếu năm xưa không có nàng mời thầy giỏi, ngươi ngay cả ngưỡng cửa khoa cử cũng chẳng chạm tới. Rời khỏi nương tử ta, ngươi chẳng là cái gì cả!”
Tạ Nghiễn là người miệng lưỡi khá độc, đ[á]nh rắn là đ[á]nh trúng chỗ hiểm.
Lục Cảnh ghét nhất bị người khác nói mình vô dụng, lúc này bị vạch trần, mắt lập tức đỏ ngầu: “Tạ Nghiễn! Ngươi im miệng! Dù thế nào đi nữa, ta cũng mạnh hơn loại phế vật ăn bám như ngươi!”
Tạ Nghiễn lại chẳng hề để tâm, giọng nói còn mang theo vài phần khoe khoang: “Ồ? Ăn bám thì sao chứ? Bát cơm mềm này vừa thơm vừa ngọt, ta thích ăn lại có bản lĩnh để ăn. Không giống một số người đâu, giờ muốn ăn cũng chẳng còn cơ hội nữa.”
6.
Lục Cảnh bị lời của Tạ Nghiễn làm cho nghẹn họng hồi lâu, nửa ngày không nói nổi một câu, chỉ cảm thấy như một quyền đ[á]nh vào bông, vừa uất vừa tức.
Hắn đột ngột chộp lấy vò rư[ợ]u trên bàn, mắt đỏ ngầu định lao tới đ[á]nh người.
Thấy vậy, ta giơ tay lên.
Mấy tiểu nhị đã chờ sẵn bên cạnh lập tức xông tới, giữ chặt hai tay Lục Cảnh, ngăn hắn lại không cho tiến lên.
“Đông gia, xử trí thế nào ạ?” - Tên tiểu nhị dẫn đầu cung kính hỏi.
“Đông gia?”
Lục Cảnh trừng to mắt, cơn say lập tức tỉnh đi quá nửa: “Nàng là ông chủ của Thiên Hương Lâu?”
Ta hừ nhẹ một tiếng, giọng mang theo vài phần khinh miệt: “Khương gia ta là phú hộ số một kinh thành, nắm trong tay Thiên Hương Lâu thì có gì lạ? Ngươi dám đến đây gây rối, từ nay về sau, Thiên Hương Lâu vĩnh viễn không cho phép ngươi đặt chân vào nửa bước.”
Sắc mặt Lục Cảnh lập tức tái mét như giấy.
Hắn từng nói với ta, Thiên Hương Lâu là nơi được sĩ tử nước Thương ưa chuộng nhất.
Thanh nhã tinh tế, văn nhân mặc khách tụ hội.
Người có thể mở được tửu lâu phong nhã như vậy, ắt hẳn là bậc cao nhân siêu phàm, nếu có dịp gặp mặt nhất định phải thỉnh giáo cho bằng được.
Khi ấy ta sợ nói ra sự thật sẽ làm vỡ mộng đẹp của hắn, nên chưa từng nói rõ.
Giờ biết được chân tướng, trên mặt hắn chỉ còn lại vẻ hối hận và ảo n[ã]o.
“Quăng hắn ra ngoài.”
Tiểu nhị nhận lệnh, kéo hắn lôi thẳng ra khỏi Thiên Hương Lâu.
Ta vốn tưởng chuyện này coi như đã kết thúc.
Không ngờ hắn tâm địa bất chính, lại tiếp tục gây sóng gió.
Trong kinh thành bắt đầu lan truyền lời đồn, nói rằng Tạ Nghiễn vốn xuất thân từ lầu xanh, sớm đã bị người ta làm nhục, việc cầu học chẳng qua chỉ để che mắt thiên hạ.
Lại có kẻ nói, chính Tạ Nghiễn quỳ lạy cầu xin, bám riết không buông nên ta mới chịu thu nhận hắn làm phu quân nhập chuế.
Thậm chí còn có lời ác ý hơn, nói ta tham mê nam sắc lại còn ngấm ngầm thao túng việc làm ăn của Khương gia khiến người khác không thể tin cậy.
Tin đồn lan truyền ngày một rộng, thực sự đã ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Khương gia.
Ta lập tức ra lệnh: “Đi tra, tra cho ta rõ ràng kẻ nào đứng sau giở trò.”
Chưa đầy nửa ngày, hạ nhân đã quay về bẩm báo.
Chính là mấy đêm trước, Lục Cảnh đã viết vô số mảnh giấy bôi nhọ, lén rải khắp các ngõ ngách trong kinh thành.
Sáng sớm bị người qua đường nhặt được truyền tay nhau đọc, thế là làm náo loạn cả thành.
Tạ Nghiễn cũng nghe được những lời đồn ấy, vội đến trấn an ta: “Nương tử cứ yên tâm, chuyện này giao cho ta, ta nhất định sẽ xử lý ổn thỏa.”
Nói xong, hắn quay về phòng, đóng cửa viết thư.
Không bao lâu sau, hắn cầm một xấp giấy bước ra, đưa cho quản gia: “Hãy phân phát những thứ này cho các học tử trong các thư viện trong thành, cùng các tiên sinh kể chuyện ở những tửu lâu lớn, bảo họ dựa theo kịch bản này mà kể.”
Không ngờ chỉ trong vòng nửa ngày, cục diện dư luận đã hoàn toàn đảo chiều.
Các học tử ở khắp các thư viện lớn lần lượt đứng ra minh oan cho Tạ Nghiễn, nói rằng sau khi nhập chuế Khương gia, Tạ Nghiễn vẫn lấy tiền riêng của mình để giúp đỡ những đồng môn nghèo khó, tấm lòng nhân hậu ấy ai ai cũng biết.
Còn các tiên sinh kể chuyện trong tửu lâu, sau khi nhận được kịch bản liền kể lại vô cùng sinh động như thật.
Trong câu chuyện, đại tiểu thư Khương gia có con mắt tinh tường nhìn ra anh hùng, chẳng vì Tạ Nghiễn nghèo khó, trắng tay mà do dự, vẫn một mực quyết ý thành thân cùng hắn.
Sau khi thành thân, hai phu thê đồng lòng đồng sức cùng nhau giúp đỡ, tài trợ cho các sĩ tử xuất thân hàn môn.
Trái lại, Lục Cảnh chỉ vì ghen ghét sinh hận, bịa đặt lời đồn, bôi nhọ người khác.
Lại thêm chuyện trước đó Lục Cảnh gây rối ở Thiên Hương Lâu rồi bị đuổi ra ngoài, mọi người đều ngầm hiểu rõ đầu đuôi liền nghiêng hẳn về phía lời kể của các tiên sinh kể chuyện và các học tử, đồng loạt chửi mắng Lục Cảnh là kẻ tâm địa bất chính.
Thấy vậy, ta đến Thiên Hương Lâu, trong ngoài đều bị người vây kín.
Ta lớn tiếng nói với mọi người: “Sau này, Khương gia ta sẽ bỏ tiền mở một học đường, chuyên trợ giúp những học tử có hoàn cảnh nghèo khó. Nhưng có một điều kiện, kẻ nào tâm thuật bất chính, thích gây chuyện thị phi, tuyệt đối không thu nhận!”
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
Lời vừa dứt, tiếng hoan hô, tán thưởng vang lên không ngớt.
Đúng lúc ấy, có người chỉ về phía góc khuất: “Đó chẳng phải là Lục Cảnh sao? Hắn còn dám tới à!”
Mọi người nhìn theo, quả nhiên thấy Lục Cảnh co rúm trong góc, sắc mặt tái mét.
Thấy cảnh đó, đám đông lập tức ùa tới chửi rủa.
Ai cầm thứ gì trong tay thì ném hết về phía hắn, lá úa, trứng thối bay loạn xạ, bừa bộn khắp nơi, miệng không ngừng mắng “đồ vô liêm sỉ”.
Lục Cảnh sợ đến hồn vía lên mây, ôm đầu vội vã bỏ chạy.