1.
“Tất nhiên là tự nguyện rồi, được ăn bám thì là phúc phần của tại hạ. Hắn không hiểu, sớm muộn gì cũng phải hối hận.”
Nghe vậy, ta thu tay về: “Huynh thẳng thắn thật đấy, không nghĩ tới chuyện nhập chuế Khương gia sẽ phải chịu bao lời dèm pha sao?”
Hắn giơ tay chỉnh lại vạt áo cũ kỹ nhưng vẫn khá sạch sẽ, chậm rãi đáp: “Điều tại hạ cầu, chẳng qua chỉ là ăn no mặc ấm mà thôi. Khương cô nương nay là phú thương đất kinh thành, nhập chuế nhà nàng, không cần vật lộn mưu sinh nữa, ngày tháng ắt sẽ dễ chịu. Đó chính là mong cầu cả đời của ta.”
Ngừng một lát, hắn đổi giọng: “Có điều, tại hạ có một điều kiện. Sau khi nhập chuế, mỗi tháng phải có tiền tiêu riêng. Nếu muốn ta hầu hạ nàng, thì phải trả thêm.”
Ta hứng thú nhướn mày, nghiêng người về phía trước: “Bao nhiêu?”
Hắn giơ một ngón tay: “Một đêm, một trăm lượng bạc.”
Ta không nhịn được bật cười.
Tên Tạ Nghiễn này đúng là… miệng nhỏ mà dạ sư tử.
Chi tiêu một ngày của Khương gia còn không dưới vạn lượng, một trăm lượng này quả thực quá ít.
Hắn còn không biết, với dung mạo như vậy nếu ở bên ngoài, một đêm mấy nghìn lượng cũng có người sẵn sàng dâng lên.
Trong lòng ta bỗng thấy khoan khoái lạ thường: “Được. Chỉ cần huynh an phận, bạc không thành vấn đề.”
Trước khi đến, bà mối đã kể cho ta nghe ân oán giữa Lục Cảnh và Tạ Nghiễn.
Hai người đều là tiểu tử nghèo xuất thân từ Nam Hương, năm nay vốn nên cùng nhau tham gia khoa cử.
Xét về tài học, văn chương của Tạ Nghiễn càng được thầy đồ coi trọng hơn.
Nhưng Lục Cảnh lại có ba năm liền được ta dốc lòng trợ giúp, áo gấm ngọc ngà, cuộc sống còn sung sướng hơn cả công tử nhà giàu.
Vì thế hắn thường dùng những vần thơ chua chát để chế giễu Tạ Nghiễn, nói hắn nghèo rớt mồng tơi mà còn mơ mộng khoa cử làm quan, khuyên hắn sớm cuốn gói về Nam Hương trồng ruộng.
Nửa năm trước, hai người cãi cọ, trong lúc xô đẩy Lục Cảnh đứng không vững lại ngã chúi đầu xuống hố phân.
Từ đó về sau, hai người càng như nước với lửa, trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Lục Cảnh dựa vào tiền của ta mà sống an nhàn hưởng thụ.
Còn Tạ Nghiễn thì nghèo đến mức không gom nổi tiền học, đành dứt hẳn ý niệm khoa cử.
Hai ngày nay hắn định ra phố viết chữ kiếm sống, vừa hay bị bà mối trông thấy.
Vừa nghe nói được nhập chuế Khương gia, hắn lập tức gật đầu đồng ý.
Nghĩ tới đây, ta gọi nha hoàn mang một nghìn lượng cho bà mối: “Làm phiền Trương ma ma rồi.”
Bà mối cân túi tiền, mừng rỡ lui ra ngoài.
Bà mối vừa rời đi, Tạ Nghiễn liền tiến lại gần, trong mắt ánh lên tia sáng: “Khương cô nương, giờ có cần ta hầu hạ không?”
Ta khoát tay, cầm quyển sổ sách trên bàn lên: “Tạm thời chưa cần. Lát nữa ta còn phải đi bàn một vụ làm ăn, huynh cứ ở đây chờ đi.”
Tiện tay cầm một túi bạc khác nhét vào tay hắn: “Đây là tiền đặt cọc trả trước, cứ cầm mà tiêu.”
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
Khoảnh khắc bạc vừa chạm tay, mắt Tạ Nghiễn sáng rực đến lạ thường.
Hắn bỗng nắm lấy tay ta, cúi đầu hôn nhẹ một cái: “Cô nương đã có thành ý như vậy, ta nhất định không để nàng làm vụ mua bán lỗ vốn, đảm bảo khiến nàng hài lòng.”
Trong lòng ta chợt rung lên một nhịp.
Hóa ra cảm giác thoải mái kiểu tiền trao cháo múc, bỏ tiền là mua được sự dễ chịu này trước đây ta lại chưa từng nghĩ tới, còn đi theo đuổi người ta làm gì?
Ba năm trời hao tâm tổn sức, cuối cùng cũng chẳng đổi lại nổi một sắc mặt dễ coi.
Giống như hôm nay, vốn là sinh thần của Lục Cảnh.
Ta vì hắn mà mở tiệc lớn, mời hết thảy bạn học đồng môn của hắn đến dự, ai nấy đều ngưỡng mộ hắn.
Còn hắn thì sao?
Từ đầu đến cuối lạnh nhạt, trách ta phô trương lãng phí, còn nói: “Nàng nhìn lại mình xem giống cái gì? Nữ nhân thì nên ở yên trong khuê phòng. Không thì giao hết sản nghiệp cho ta, để ta xử lý. Đừng có suốt ngày lộ diện bên ngoài, làm mất thể thống.”
Ta nghe đến phát chán, liền lập tức bỏ đi.
Nghĩ đến đó, ta lại càng hài lòng với sự biết điều của Tạ Nghiễn.
Một nam nhân vừa thú vị lại thực tế như vậy, nhất định phải nắm chặt trong tay, kẻo đêm dài lắm mộng.
Ta ngước mắt nhìn hắn: “Đã để huynh nhập chuế, ta đương nhiên sẽ không bạc đãi. Huynh cứ ở lại trong phủ trước, ta sẽ lập tức cho người đến hỏi cưới.”
Trong đáy mắt Tạ Nghiễn thoáng qua một tia vui mừng: “Được.”
2.
Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa hửng, ta liền sai người chuẩn bị đủ một trăm lẻ tám rương sính lễ.
Rương phủ lụa đỏ, vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là chất đầy kín mít.
Đoàn sính lễ đi vòng khắp thành, khiến dân chúng nhao nhao dừng chân vây xem.
Giữa mày mắt Tạ Nghiễn không giấu nổi ý cười, từng cử chỉ đều toát lên phong lưu: “Khương cô nương, trận thế thế này thật khiến ta thụ sủng nhược kinh.”
Ta khẽ hừ một tiếng: “Đã là người Khương Vu ta chọn, đương nhiên không thể để huynh chịu thiệt.”
Hắn tiến lên một bước, giọng nói chân thành: “Cô nương cứ yên tâm, ta nhất định sẽ không để nàng chịu lỗ. Số sính lễ này cứ để chỗ nàng trước, sau này nếu ta hầu hạ khiến nàng hài lòng rồi hãy đến lấy tiền cũng chưa muộn.”
Ta không nhịn được nhướn mày: “Được, lời này là chính huynh nói đấy.”
Chút tiền tài này với ta chẳng qua chỉ như muối bỏ bể.
Hắn đã chủ động bộc lộ nhược điểm cho ta thấy, vậy ta nắm chặt thêm vài phần cũng xem như thú vị.
Trận thế nạp sính ồn ào đến mức cả thành đều biết.
Lục Cảnh cũng sớm bị thu hút tới.
Từ xa nhìn lại, hắn trong bộ thanh sam đứng ở góc phố, sắc mặt đen sì như thể sắp nhỏ ra nước.
Ta vốn lười để ý nhưng hắn lại cố tình tự chuốc nhục, chen chúc từ trong đám đông đến bên cạnh ta: “Khương Vu, nàng đúng là tự cam đọa lạc! Cũng vì nàng lăng nhăng, không chuyên nhất như vậy, nàng có nghĩ xem vì sao ta không thích nàng không?”
Ta cười nhạt, giọng lạnh lùng: “Ồ, ta không cần đến sự thích của ngươi.”
“Nàng—”
Lục Cảnh bị chặn họng, sắc mặt càng khó coi lại bắt đầu lên giọng dạy đời: “Nàng tưởng dùng tiền là mua được chân tâm sao? Hạng người tham tiền như Tạ Nghiễn, sao có thể thật lòng với nàng? Hắn chẳng qua chỉ nhắm vào gia sản của nàng thôi, sớm muộn gì nàng cũng sẽ phải hối hận!”
Lời này chua chát đến rõ ràng.
Ta lười phí lời, quay đầu ra hiệu cho gia đinh phía sau: “Quẳng hắn ra ngoài, đừng để ở đây chướng mắt.”
Lục Cảnh vừa chửi rủa vừa bị gia đinh kẹp tay kéo đi.
Nghi thức nạp sính tiếp tục, dân chúng vây xem bàn tán xôn xao, phần nhiều đều ngưỡng mộ Tạ Nghiễn số mệnh tốt.
Ngày thành hôn được định rất gấp, chỉ chừa lại năm ngày chuẩn bị.
Ta cho người mời những thêu nương giỏi nhất, gấp rút may hôn phục cho Tạ Nghiễn.
Mấy ngày này, quản gia liên tục tới bẩm báo, nói Lục Cảnh thường xuyên lảng vảng ngoài phủ, muốn gặp ta.
Ta khoát tay: “Không gặp.”
Thật sự ta không sao hiểu nổi.
Ngày trước ta trăm bề lấy lòng, hắn xem như giày rách mà vứt bỏ.
Giờ ta quay người muốn gả cho kẻ khác, hắn lại chủ động chạy tới bám theo.
Quả thật quá đỗi khó hiểu.
Tuy vậy, người trong tông tộc lại tìm tới ta.
Mấy vị tộc lão ngồi phía dưới đại sảnh, sắc mặt nặng nề: “Khương Vu, sao con lại chọn hạng người như thế để nhập chuế chứ? Hắn không thi công danh, cũng chẳng có chút gia thế bối cảnh nào, sau này lấy gì chấn hưng thanh danh Khương phủ? Khi phụ thân con còn sống đã coi trọng Lục Cảnh, hắn có tướng làm quan, con vốn nên cố gắng để hắn nhập chuế. Nếu không, phụ thân con sao có thể nhắm mắt xuôi tay!”
Ta thong thả nâng chén trà lên nhấp một ngụm: “Lão thái gia nói vậy là chưa đúng. Phụ thân ta chỉ nói, chỉ cần ta tìm một nam nhân chịu nhập chuế thì liền giao toàn quyền sản nghiệp cho ta. Lục Cảnh chỉ là một lựa chọn trong số đó, chứ không phải duy nhất.”
“Ngươi—”
Lão thái gia tức đến râu tóc dựng ngược: “Cũng không thể tùy tiện như vậy được! Tạ Nghiễn chẳng có chút khí tiết nào, nói nhập chuế liền nhập chuế, làm nam nhân mà không có cốt khí, sao có thể chấp nhận?”
“Sao lại không chấp nhận được?!”
Ta “bốp” một tiếng đặt mạnh chén trà xuống bàn, giọng nói lạnh đi mấy phần: “Ta thích thì chính là chấp nhận được! Hắn không có khí tiết thì đã sao? Còn hơn Lục Cảnh, vừa muốn tiền bạc của ta trợ giúp, lại vừa từ tận đáy lòng khinh thường ta! Các người đừng tưởng ta không biết, vì sao các người lại tới làm thuyết khách cho Lục Cảnh!”
Ánh mắt ta quét qua đám tộc lão đang ngồi: “Các người muốn ta gả cho Lục Cảnh, chẳng qua là vì thấy hắn có hy vọng đỗ đạt công danh, đến lúc đó các người cũng được thơm lây, để con cháu trong nhà có cơ hội kết thân với quan gia. Nhưng các người đừng quên, trước khi có được ngày hôm nay, các người còn phải dựa vào ta nâng đỡ, mới có cuộc sống sung túc như bây giờ!”
Một tràng nói ra, đại sảnh lập tức rơi vào im lặng.
Các tộc lão mặt mày tái mét, nhưng không dám tiếp tục làm càn.
Im lặng hồi lâu, bọn họ đành lủi thủi rời đi.
Năm ngày trôi qua trong chớp mắt, ngày thành hôn đúng hẹn mà đến.
Ta mặc hỷ phục đỏ thẫm, cưỡi ngựa cao to, tự mình nghênh đón Tạ Nghiễn lên kiệu hoa.
Dọc đường trống chiêng rộn ràng, náo nhiệt vô cùng.
Đưa vào động phòng, hồng chúc lay động.
Ta nhìn Tạ Nghiễn trước mặt, khoác hỷ y, dung mạo tuấn tú phi phàm, lười nhác nói: “Lại đây, hầu hạ ta.”