Trong lòng Bùi Thanh Viễn vẫn luôn có muội muội hắn.
Ban đầu, hắn chưa hề động đến thân ta, mà chỉ sắp xếp cho ta ở ngay bên cạnh phủ đệ.
Bên ngoài là lấy cớ tiện bề chăm lo cho một cô nương côi cút như ta, nhưng thực ra là để mượn ta giải đi nỗi nhớ nhung với muội muội.
Ta chẳng vội vàng, bởi ta hiểu rõ: kẻ khó đề phòng nhất, kẻ khiến hắn day dứt nhớ nhung ngàn ngày… chính là ta.
Mỗi sáng, ta đưa ra ánh mắt không nỡ rời khi tiễn hắn xuất chinh.
Đến lúc chiều tà, lại ôm hộp cơm ta tự tay chuẩn bị, đợi hắn trở về.
Việc dung nhập vào cuộc sống của Bùi Thanh Viễn diễn ra rất thuận lợi.
Tuy trước mắt ta vẫn chưa có danh phận, cũng chưa có mối quan hệ ràng buộc thực sự nào, nhưng cơ hội… sớm muộn cũng sẽ tới.
Đến ngày sinh thần của ta, chính Bùi Thanh Viễn chủ động tặng ta một cây trâm.
Việc này quả thật bất thường.
Người phó tướng vốn coi hắn như huynh trưởng khi nhìn thấy liền cười đùa một tiếng:
“Vị tẩu tử tốt của chúng ta đây rồi !”
Chẳng ngờ Bùi Thanh Viễn như bừng tỉnh, lập tức hạ lệnh phạt người kia mười quân côn.
Tiếng côn nện nặng nề vang lên từng hồi, ta đứng bên cạnh mà viền mắt đỏ hoe.
Đợi phó tướng kia chịu xong hình, ta vội chạy tới muốn bôi t.h.u.ố.c cho hắn.
Bùi Thanh Viễn chau mày, dùng một tay để ngăn lại sự quan tâm của ta:
“Thân là môt nữ nhi, sao có thể thân cận lôi kéo một nam nhân”
Lệ rơi lả tả, ta c.ắ.n răng nức nở, rồi quyết tuyệt nói:
“Đa tạ tướng quân đã chiếu cố bấy lâu nay.”
“Đào nương đã sinh ra thứ tình cảm không nên có, nay nên tự biết rời đi, kẻo liên lụy người khác.”
Nói xong, ta lùi một bước.
Rồi xoay người dứt khoát rời đi, khiến Bùi Thanh Viễn không kịp nắm lấy vạt áo.
Trời đã về chiều, ta nhìn thấy dưới ánh trăng có một bóng dáng rộng lớn đang theo dõi sau lưng.
Chương 3:
Ta liền tăng tốc, cố ý rẽ vào một quán rượu hoang tàn.
Quả nhiên, vừa rẽ qua liền có một gã lưu manh say xỉn từ ngõ lao ra, giật lấy tay áo ta.
Ta lớn tiếng kêu cứu, tiện tay rút cây trâm vừa được tặng từ búi tóc, đ.â.m thẳng vào hắn.
Tóc tai rối loạn, cổ áo hơi xộc xệch, lộ ra một khoảng da thịt trắng ngần như ngọc, càng thêm chói mắt.
Khi Bùi Thanh Viễn kịp chạy tới nhìn thấy cảnh ấy, hắn cuối cùng cũng hoảng hốt.
Hắn dùng một kiếm đ.â.m xuyên n.g.ự.c tên lưu manh, rồi vội cởi áo choàng phủ chặt lấy thân ta.
“Tướng quân, ta… trật chân rồi.”
Ta ngồi dưới đất, giọng lạc đi vì nức nở, đuôi mắt ửng đỏ.
Không chút do dự, Bùi Thanh Viễn lập tức bế ta lên, áp chặt ta vòng n.g.ự.c ấm áp của hắn.
Hắn đưa ta về phòng mình, dáng vẻ như muốn đi ngay lập tức.
Nhưng ta đã nhìn thấy sự lưu luyến ẩn sâu trong mắt hắn.
Ta giữ chặt vạt áo hắn, rồi mềm mại như không xương mà quấn lấy, dâng lên một nụ hôn.
Có lẽ dưới ánh đèn mờ ảo, ta lại càng giống với Bùi Khanh Khanh.
Bùi Thanh Viễn trong khoảnh khắc ấy đã x.é to.ạc y phục ta, gấp gáp chẳng khác nào gã lưu manh ngoài phố.
Trong màn trướng đỏ, ta hết lòng hầu hạ hắn.
Hắn chỉ là một thiếu niên huyết khí phương cương, còn ta là kẻ đã từng trải chốn phong trần đã hiểu đủ mọi kiểu phong tình.
Giữa cơn ân ái cuồng nhiệt, ta thấy đôi mắt anh hùng ấy dần nhuốm sắc tình, thoáng chốc suýt khiến ta cũng lạc bước chìm theo.
Nhưng ngay lúc ấy, Bùi Thanh Viễn lại khẽ hôn lên chóp mũi ta, gọi một tiếng: “Khanh Khanh.”
Toàn thân ta chấn động, tim như rơi xuống băng lạnh.
Ta tên là Đào Thanh Thanh.
Mẫu thân từng nói, hy vọng ta như cỏ xanh, lửa cháy cũng không diệt được, gió xuân vừa thổi lại một mảng xanh tươi.
Nhưng ta chưa bao giờ nói cho hắn biết tên thật này.
Vậy nên người hắn gọi, chính là Khanh Khanh quận chúa cao quý Bùi Khanh Khanh.
…
Đêm về, gió se lạnh, chỉ còn hơi nóng tình ái vừa mới lắng xuống.
Ta nũng nịu than thân thể còn ê ẩm, Bùi Thanh Viễn sau khi nếm qua mùi vị liền bỏ đi vẻ nghiêm cẩn, đích thân bế ta vào tắm gội.
“Có đau không?”
Ta úp mặt lên n.g.ự.c hắn, khẽ chạm vào từng vết sẹo dữ tợn.
“Không.”
Hắn nắm lại tay ta, mỉm cười an ủi.
Quả thật hắn rất anh dũng, mấy năm hắn đã giải quyết bao phen biến loạn nơi biên ải.
Nhưng hắn cũng thật hèn nhát: một đoạn tình cảm không dám nhận, cũng không nỡ dứt, để rồi vô số dân thường phải chịu vạ lây.
Ta giấu kín ý nghĩ ấy, thuận miệng nói lời tình ý:
“Từ nay, xin tướng quân dạy ta tập võ đi. Ta muốn bảo vệ chàng.”
Bùi Thanh Viễn hình như thật sự bị lay động, khẽ gật đầu, vòng tay ôm ta chặt hơn.
Những ngày đầu sống trong tướng quân phủ, quả thật cũng từng có lúc nồng nàn ngọt ý.
Hắn rảnh rỗi sẽ tự mình dạy ta cưỡi ngựa, b.ắ.n cung.
Khi bận, cũng cố sắp xếp cho người thân tín bảo hộ ta.
Phần lớn là vị phó tướng từng chịu hình phạt quân côn kia, một người có bản tính chất phác.
Mỗi khi ta đưa thêm một bát canh, ngón tay vô tình chạm vào, mặt hắn lại đỏ bừng, quả là một kẻ si tình trong sáng.
Sắc đẹp, rốt cuộc chỉ là tấm vé thông hành của mỹ nhân kế.
Vậy nên, vài tháng sau khi vị trí ta đã vững vàng, ta liền tính bước tiếp theo, thâm nhập tận sâu trong thâm tâm hắn.
Một lần tập kiếm, ta cố tình trượt tay, để thanh kiếm bay thẳng cắm vào vách tường.
Thấy cảnh ấy, khóe môi Bùi Thanh Viễn bật cười:
“Không sao, nữ tử mới tập kiếm, tay vốn không đủ lực.”
Trong mắt hắn ánh lên sự ôn nhu không chút che giấu, những cảm xúc đó ta đều thấy rõ rành rành.
Nhưng hắn vẫn luôn mượn ta để nhìn người khác. Lần này, ta cố ý chặn lại:
“Chàng từng dạy qua nhiều nữ tử khác tập kiếm rồi sao?”
Ban đầu hắn im lặng, định né tránh không đáp.
Cả buổi chiều ta bực bội, ghen tuông đến nghẹn trong lòng.
Cuối cùng, trước giờ đi ngủ, ta cũng dụ được hắn buông lỏng cảnh giác, dưới ánh trăng, từng chút một hé ra bí mật kia:
“Trừ nàng, ta chỉ dạy qua muội muội thôi.”
“Thuở nhỏ, trưởng bối trong nhà nghiêm khắc, ta không đạt yêu cầu liền bị phạt. Khi ấy, muội muội nhờ được sủng ái, thường chắn trước mặt ta, nói muốn học võ để bảo vệ ta. Thế là ta dạy nàng một ít.”
Một ít ấy, chính là chỗ dựa để nàng ta hôm nay làm điều ác.
Trên mặt ta vẫn tỏ ra nhu hòa, nhưng miệng không quên khẽ nhắc lại:
“Có một muội muội ruột trong đời, quả thật là phúc phận.”
“Chỉ tiếc phụ mẫu ta sớm đã qua đời, nay trong thiên hạ, ta chỉ còn lại mình chàng mà thôi..”
…
Năm tháng trôi qua, bốn mùa thay nhau đổi dời. Ở biên ải, dưới ánh trăng, ta cùng Bùi Thanh Viễn chuyện trò không hề giấu giếm.
Nỗi tưởng nhớ muội muội của hắn, chỉ với ta hắn mới hé miệng, chỉ với ta hắn mới dốc bầu tâm sự.
Kinh thành trọng lễ nghĩa, nam nữ bảy tuổi đã không được cùng ngồi một bàn.
Ấy vậy mà trong lời hắn lại lộ ra từng ký ức ôm muội muội trong vòng tay mềm mại, phảng phất hương vị phấn son.
Ta nén xuống sự ghê tởm, kiên nhẫn lắng nghe mối tình bệnh hoạn ấy.
Lại càng phải khéo léo bày ra từng lần gặp gỡ đầy kích thích, mỹ diệu, để lấn át đi thứ rung động mơ hồ mà hắn dành cho vị muội muội kia.
…
Ở kinh thành, cái c.h.ế.t của mẫu thân ta, chỉ mới là bắt đầu.
Suốt những năm ấy, Bùi Khanh Khanh ngày càng lấy việc làm ác để phát tiết khổ đau vì mối tình l.o.ạ.n l.u.â.n bất thành.
Mỗi lần nhận được thư tín, Bùi Thanh Viễn đều hồi đáp một bức dài dằng dặc hàng nghìn chữ, lấy danh nghĩa khuyên răn.
Nhưng nếu che đi bốn chữ “Khanh Khanh muội muội”, đọc lên lại chẳng khác gì thư tình.
Thi thoảng, ta cũng thử khẽ trêu chọc:
“Tướng quân quả thật thương yêu muội muội, tâm tư thật chu đáo.”
Chương 4:
Hắn chỉ cười gượng, rồi ôm ta vào lòng hôn hít như một cách xoa dịu.
Nhưng nào có nữ tử nào thật sự rộng lượng, dễ bị qua loa dỗ dành như vậy.
Ta làm vậy chỉ là đang có mục đích khác.
Ánh mắt Bùi Thanh Viễn dần d.a.o động, ta âm thầm dò xét tiến triển, lại hóa thân thành dịu dàng vô hạn, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để tình cảm thêm sâu đậm.
Rất nhanh, cơ hội đã đến
“Lão tử mặc kệ ngươi là ai, hôm nay cũng phải lấy m.á.u trả máu!”
Giữa chốn náo nhiệt, một nam tử áo đen cầm d.a.o bất ngờ xông tới.
Với võ công ta học được, khi ấy nếu tung cước cũng có sáu phần chắc chắn đá văng hắn ra.
Thế nhưng để đổi lấy một khắc sinh tử khiến lòng người rung động, ta cố tình lấy thân mình che chở.
May thay, kẻ cầm d.a.o ấy không phải hung đồ g.i.ế.c người vô nghĩa.
Mà là một kẻ đáng thương như ta, thân nhân đều c.h.ế.t dưới tay quận chúa, hắn chỉ muốn để kẻ quyền quý kia cũng nếm thử nỗi đau mất đi người thân mà thôi.
Thấy ta chắn trước, hắn lập tức đổi hướng lưỡi dao, cuối cùng chỉ đ.â.m vào vai trái ta.
Ta khe khẽ nói: “Tướng quân, để ta bảo vệ chàng.”
Vừa dứt lời, ta khép mắt, giả vờ hôn mê.
Bùi Thanh Viễn hoảng hốt cầu xin ta tỉnh lại, đích thân ôm ta chạy vội về phủ.
Hắn tự tay bôi thuốc, đốt hương an thần, trong phòng yên ắng.
Có lẽ cảnh tượng quá mức tương tự, trong cơn đau nhói ta lại mơ thấy mẫu thân.
Giật mình tỉnh dậy, chạm phải ánh mắt Bùi Thanh Viễn, cả hai khóe mắt đều là nước mắt.
Hắn đỡ ta ngồi dậy, đầy tự trách:
“Vết thương của nàng… đại phu nói d.a.o đ.â.m quá sâu, e để lại di chứng.”
Đúng thật, đau hơn ta tưởng.
Theo hướng đau buốt cúi nhìn, thấy bờ vai tròn mịn đã quấn dày lớp vải trắng, ta khẽ thở dài:
“Thế này chắc sẽ để lại sẹo, sau này chẳng còn đẹp nữa rồi.”
Điều nam nhân tham luyến nhất, chính là tình ý của mình lúc nào cũng đặt hắn lên trước.
Bùi Thanh Viễn cảm động ôm ta vào lòng, dịu dàng trấn an:
“Dù sao cũng chỉ có mình ta được nhìn, ta thấy đẹp là đủ.”
Ta sững sờ, không nói, chỉ lo lắng ôm chặt lấy hắn, càng lúc càng gần.
Một hồi lâu, ta nước mắt lưng tròng khẽ cầu xin hắn:
“Vậy tướng quân, nay chàng có phải thích ta nhất hay không?”
Bùi Thanh Viễn nhẹ vỗ lưng ta, ngón tay lướt qua tóc xanh, sinh ra mấy phần nhu tình.
Trong giọng nói thường ngày vốn lạnh nhạt ấy, hiếm khi chứa đầy ôn hòa:
“Phải, giữa ta và nàng, mới là tình cảm nam nữ.”
Câu trả lời ấy khiến ta vui sướng, dù thân đang trọng thương vẫn nở nụ cười rạng rỡ.
Dù hắn có lừa ta thì có sao.
Điều quan trọng nhất, chính là hắn đã bằng lòng tự dối lừa bản thân.