Hai tháng sau khi chia tay với Bùi Triệt, anh ta dẫn bạn gái mới đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm việc để mua b/ a/ o c/ a/ 0 s/ u siêu mỏng.
Trong lúc lựa chọn, anh ta cố ý quay sang hỏi cô bạn gái bên cạnh:
“Có nhiều loại thế này, loại nào dùng thấy thoải mái nhất? Em giới thiệu thử xem.”
Cô gái đỏ bừng mặt, nhìn một lúc lâu cũng không trả lời được.
Anh ta bật cười:
“Là anh sơ suất rồi, suýt quên mất—lúc ở bên em, anh chưa từng dùng, em chắc cũng chẳng có kinh nghiệm.”
Tôi cúi đầu, lặng lẽ lau quầy thu ngân, không nói một lời.
Người đàn ông khẽ cười, ánh mắt mang vẻ giễu cợt mà nhìn tôi.
“Hay là… em giới thiệu giúp anh đi?”
1
Tôi ngẩn người vài giây.
Sau khi nhận ra anh ta đang nói gì.
Tôi cầm lên một hộp:
“Loại này độ trơn tốt, rất thân thiện với nữ giới. Mỏng đến mức gần như không có cảm giác. Có thể thử xem.”
Nụ cười của Bùi Triệt nhạt đi vài phần:
“Em rành ghê.”
Tôi điềm tĩnh đáp:
“Tạm được.”
Anh ta kẹp hộp bao, ngữ khí ám chỉ sâu xa:
“Chắc thường xuyên dùng với bạn trai nhỉ?”
Cô gái bên cạnh bật cười khúc khích:
“Nhìn quần áo cô ta kìa, rẻ tiền chết đi được, từ trên xuống dưới chắc chưa đến trăm tệ.”
“Loại bao này là dòng đắt nhất, bạn trai nghèo kiết xác của cô ta lấy đâu ra tiền mua? Chắc chỉ dùng mấy loại rẻ tiền dễ rách thôi.”
Bùi Triệt nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang đợi xem tôi sẽ lúng túng thế nào.
Tôi không để anh ta được như ý, chỉ mỉm cười bình thản:
“Anh yên tâm, mỗi loại ở đây tôi đều từng thử qua, chất lượng đều rất ổn, có thể yên tâm mua.”
Ngón tay cầm hộp của Bùi Triệt chợt khựng lại, sắc mặt trầm xuống thấy rõ.
Anh ta cười lạnh:
“Được, vậy lấy loại em đề cử. Nếu không tốt, anh sẽ quay lại tìm em.”
Anh ta mua một hộp, khoác tay bạn gái rời đi.
Sau ngày hôm đó.
Chắc loại đó thật sự dùng rất tốt.
Suốt một tuần liền, ngày nào anh ta cũng dắt bạn gái đến quầy tôi mua cùng một loại 0.01 siêu mỏng.
Ngay cả quản lý cũng phải thốt lên:
“Lần đầu tiên tôi thấy có người như vậy, một ngày mua một hộp, mỗi hộp có năm cái, xem ra nhu cầu không nhỏ nhỉ.”
“Bọn nhà giàu chơi thật ghê, thể lực cũng tốt thật.”
“Đúng rồi, cô có để ý xe anh ta đi không? Rolls-Royce Phantom đấy, phiên bản giới hạn toàn cầu, giá ít nhất cũng cả chục triệu tệ.”
“Không hổ là khu giàu có nổi tiếng, toàn rồng ẩn hổ.”
“Bạn gái anh ta sướng thật, đồ trên người toàn hàng đặt may, tùy một món trang sức thôi cũng đủ người thường cày nửa đời.”
“Nhưng mà nói thật, tôi thấy cô bạn gái này trông quen quen.”
“Hình như tôi từng thấy trong ảnh tốt nghiệp đại học của cô…”
Tôi khựng lại, không nói gì.
Quản lý tò mò huých vào tay tôi:
“Hạ Lê, cô ta không phải là bạn cùng lớp đại học với cô thật đấy chứ?”
“Cô ta và anh ta quen nhau kiểu gì vậy? Đều là người quen cả, có gì hay ho kể nghe với.”
Tôi không trả lời.
Chỉ cúi đầu nói:
“Có gì đâu mà tám chuyện.”
“Chị ơi, mấy hôm nữa em xin nghỉ để đi khám thai được không?”
Quản lý sững sờ vài giây:
“Được chứ, cứ yên tâm đi. Ba đứa nhỏ lần này có đi cùng em không?”
Tôi lắc đầu:
“Không, em đi một mình.”
Chị ấy thở dài:
“Lần nào khám thai cũng thấy em đi một mình, ba đứa nhỏ là ai vậy, thật vô trách nhiệm.”
Tôi mím môi, không nói gì.
2
Thật ra chuyện này… đúng là khá cẩu huyết.
Bạn gái bên cạnh Bùi Triệt tên là Bạch Thanh Lâm, từng là bạn cùng phòng với tôi thời đại học.
Năm đó, sau lưng tôi, cô ta đã lén dùng ảnh của tôi để lên mạng yêu đương với Bùi Triệt.
Mọi người đều biết cô ta có bạn trai nhà giàu.
Dù sao thì ngày nào trong ký túc xá cô ta cũng khoe khoang.
Thỉnh thoảng lại than vãn với tôi:
“Bạn trai em lại chuyển tiền cho em nữa rồi, phiền thật đấy. Lần trước chuyển em còn chưa tiêu hết mà.”
“Anh ấy cứ như vậy hoài, người khác còn tưởng em ham tiền ấy chứ.”
Thấy tôi không đáp, cô ta lại cố tình che miệng, thì thầm sát tai tôi:
“Quên mất là chị đang xin trợ cấp khó khăn ha, bạn trai em vừa giàu vừa cưng chiều, chị không ghen tị đấy chứ?”
Sau khi bắt đầu hẹn hò qua mạng, cô ta đổi hết mọi thứ sang hàng hiệu.
Bữa ăn bình thường cũng gần cả ngàn tệ.
Bạn trai online của cô ta dường như bị mất ngủ nặng, vô cùng bám người.
Đêm nào Bạch Thanh Lâm cũng phải cố làm giọng nũng nịu, trò chuyện với anh ta đến tận khuya.
Tôi ngủ rất nông, mỗi đêm phải uống thuốc an thần mới chợp mắt được. Vậy mà vẫn bị tiếng cười đột ngột của cô ta đánh thức.
Nhiều lần tôi muốn nhắc nhở.
Nhưng tôi không có tiền sinh hoạt, sáng nào cũng phải ra ngoài đi làm thêm sớm, nên cũng đành nhẫn nhịn.
Bố mẹ tôi ly hôn, mỗi người có gia đình riêng, từ lâu đã không còn quan tâm đến tôi.
Tiền học đại học cũng là tự tôi kiếm.
Ban đêm, tôi thiếu ngủ trầm trọng.
Sáng sớm phải đi làm thêm.
Cộng thêm bài vở nặng nề.
Có lúc mệt đến mức chỉ muốn chết cho xong.
Dù tôi đã cố gắng nhẹ nhàng hết mức.
Nhưng trong khi các bạn cùng phòng vẫn ngủ say.
Bạch Thanh Lâm đột nhiên tung chăn chửi thẳng vào mặt tôi:
“Sáng nào cũng đi làm thêm, làm như ai thiếu nợ chị lắm ấy.”
“Nếu nghèo đến vậy thì nghỉ học đi, kiếm ông già nào bao chị còn nhanh hơn, sống kiểu này chi cho khổ?”
Tôi vội đi làm, không kịp đôi co với cô ta.
Nơi tôi làm là một quán cà phê.
Có một anh chàng đẹp trai đến gọi ly đắt nhất, chống cằm nhìn tôi chăm chú không rời mắt.
Anh ta mặc áo khoác đen, đuôi mắt hơi xếch, con ngươi màu hổ phách, vẻ mặt nhàn nhã mà lãnh đạm.
Anh quá đỗi nổi bật, còn đẹp trai hơn cả minh tinh, vừa bước vào là thu hút mọi ánh nhìn trong quán.
Không ít người lén lấy điện thoại chụp hình.
Tôi cũng không kiềm được, len lén nhìn anh vài lần.
Khi tôi mang cà phê đến.
Anh ta đưa tôi một khoản tiền boa, giọng lười biếng nhưng quyến rũ:
“Cưng à, vất vả vậy sao?”
“Sáng sớm đã phải đi làm thêm rồi, anh chuyển cho em nhiều tiền thế, không đủ xài à? Hay cần anh chuyển thêm?”
Tôi sững sờ:
“Khi nào anh chuyển tiền cho tôi?”
Anh ta cũng ngơ ngác, lôi điện thoại ra mở album ảnh.
Bên trong chi chít hình selfie của tôi.
“Cưng có nốt ruồi ở dái tai, đây chẳng phải ảnh em sao?”
“Sao cưa xong rồi lại lật mặt, đêm nào cũng gọi anh là chồng cơ mà.”
Khóe môi anh ta nhếch lên cười:
“Lần đầu gặp anh ngoài đời, ngại hả?”
Tôi sững sờ:
“Ảnh thì đúng là ảnh tôi, nhưng… tôi không biết anh là ai cả.”
Anh ta cũng đơ người.
Cuối cùng hai chúng tôi ngồi lại nói chuyện.
Mới phát hiện Bạch Thanh Lâm đã lấy ảnh tôi để lừa anh ta yêu đương qua mạng.
Phát hiện bị lừa, anh ta cực kỳ tức tối.
Anh ta chìa tay ra với tôi, tự giới thiệu:
“Chào em, anh tên Bùi Triệt. Em có muốn thử quen anh một lần không?”
Tôi do dự.
Anh ta dụ dỗ:
“Ở bên anh, em sẽ không cần phải khổ sở nữa.”
Khoảnh khắc ấy, tôi thừa nhận—tôi thật sự động lòng.
Vì tôi… đã quá mệt mỏi rồi.
3
Sau khi ở bên nhau, Bùi Triệt quả thật là một người yêu đạt chuẩn.
Anh ta gom toàn bộ số tiền Bạch Thanh Lâm từng lừa từ anh ta về, chuyển hết vào thẻ của tôi.
Trước khi tôi tốt nghiệp đại học, mỗi ngày anh ta đều thay đổi cách tặng quà, tạo bất ngờ cho tôi.
Sau khi tốt nghiệp, anh ta phá lệ cho tôi vào công ty của mình, đích thân cầm tay chỉ việc, dẫn tôi làm dự án.
Khiến tôi còn rất trẻ đã có được những trải nghiệm mà rất nhiều tiền bối cũng không theo kịp.
Ban ngày, chúng tôi là cấp trên và cấp dưới.
Ban đêm, chúng tôi giống như những cặp tình nhân bình thường, sống chung, ôm ấp, hôn môi.
Anh ta có thể lực như dã thú, mỗi lần đều khiến tôi mơ hồ mê loạn.
Mỗi khi như vậy, anh ta thích cắn vào nốt ruồi trên dái tai tôi, thích hôn đôi mắt tôi, thích sau khi tất cả kết thúc thì vùi đầu vào ngực tôi thở dốc.
Vì tôi là thể chất rất khó mang thai, mà Bùi Triệt lại thích kích thích, nên mỗi lần anh ta đều yên tâm không dùng biện pháp.
Khi tình cảm dâng trào, anh ta cũng từng nói với tôi:
“Bảo bối, sinh cho anh một đứa con được không, anh chỉ muốn em sinh cho anh.”
“Con của em, nhất định sẽ ngoan ngoãn giống em.”
Tôi ôm lấy anh ta, tin là thật.
Tôi từng nghĩ chúng tôi có thể mãi mãi như vậy.
Cho đến ngày hôm đó.
Tôi phát hiện anh ta có vị hôn thê.
Hôm ấy, tôi đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe, ngoài ý muốn phát hiện mình mang thai.