Tôi liên hệ với Klaus — người đàn ông quyền lực giấu mặt trong giới tình báo thương mại — yêu cầu anh ta điều tra toàn bộ những gì Carl và nhà họ Triệu, cùng tập đoàn đa quốc gia đứng sau, đang âm thầm bày binh bố trận ở châu Phi.
Tôi kết nối với đàn anh làm ở phố Wall — một nhà đầu tư tài chính lão luyện — nhờ anh ấy phân tích điểm yếu trong dòng tiền và cấu trúc tài chính của đối thủ.
Tôi còn gửi thư cho một người bạn thân đang làm việc tại Liên Hợp Quốc, nhờ cô ấy cung cấp các cập nhật chính sách mới nhất liên quan đến quốc gia kia.
Dần dần, một tấm lưới khổng lồ, không màu không mùi… đang lặng lẽ giăng ra từ bàn tay tôi.
Carl, Triệu Đức Hải…
Các người tưởng tôi chỉ là một công chúa sa cơ lạc bước?
Các người sai rồi.
Tôi là hổ — là dã thú đã nhẫn nại rình mồi suốt nhiều năm.
Và giờ chính là lúc… vung vuốt, hạ đòn kết liễu.
Châu Phi.
Nắng như thiêu như đốt đổ lửa xuống mặt đất.
Tôi dẫn theo Lý Minh cùng đội ngũ kỹ thuật chủ chốt của công ty đặt chân tới quốc gia châu Phi nơi diễn ra buổi đấu thầu — một nơi tôi chưa từng bước tới.
Vừa xuống sân bay, rắc rối đã lập tức ập đến.
Tại khu hải quan, toàn bộ hộ chiếu và hành lý của chúng tôi đều bị giữ lại với lý do “kiểm tra định kỳ”.
Một viên chức địa phương nói thứ tiếng bản địa tôi không hiểu, thái độ thì ngạo mạn và hoàn toàn không muốn hợp tác.
Lý Minh lo đến toát mồ hôi, cố gắng nói tiếng Anh để thương lượng, nhưng chỉ nhận lại cái phẩy tay mất kiên nhẫn từ phía đối phương.
Tôi hiểu ngay — đây chính là chiêu đầu tiên của Carl và nhà họ Triệu.
Bọn họ muốn dùng những trò mánh khóe bẩn thỉu như vậy để câu giờ, khiến chúng tôi bỏ lỡ buổi đấu thầu vào ngày mai.
Nhưng tôi không hề hoảng loạn.
Tôi chỉ lặng lẽ lắng nghe cuộc trao đổi giữa các nhân viên hải quan.
Đó là một phương ngữ hiếm của tiếng Swahili.
Thứ ngôn ngữ mà năm tôi mười tám tuổi, vì buổi tiệc ngoại giao với một thủ lĩnh bộ tộc châu Phi mà gia tộc sắp đặt, tôi đã bị ép học suốt ba tháng liền.
Tôi bước tới trước mặt viên chức đang tỏ vẻ hống hách kia, nở nụ cười nhẹ, rồi mở lời bằng thứ tiếng Swahili còn chuẩn hơn cả anh ta.
“Chào anh bạn, chúng tôi là đoàn doanh nhân đến từ Trung Quốc, là khách quý của chính bộ trưởng nước các anh.
Nếu vì cái gọi là ‘kiểm tra định kỳ’ của các anh mà làm trễ việc lớn của chúng tôi… e rằng trách nhiệm sẽ rất nặng nề đấy.”
Sự ngang ngược trên khuôn mặt hắn lập tức đông cứng lại.
Hắn sững sờ nhìn tôi như thể vừa thấy một sinh vật kỳ lạ bước ra từ truyện thần thoại.
Hắn làm sao cũng không ngờ, một cô gái Trung Quốc trông có vẻ yếu ớt như tôi, lại có thể nói tiếng địa phương trôi chảy đến vậy.
Tôi vẫn giữ nụ cười mỉm, rút từ trong túi ra một tấm danh thiếp, đưa cho hắn.
Trên đó là tên người bạn đang làm việc tại Liên Hợp Quốc của tôi, kèm theo chức danh rõ ràng.
“Đưa cái này cho cấp trên của anh, họ sẽ biết nên làm gì.”
Viên chức kia nhìn thấy dòng chữ in trên danh thiếp, bàn tay rõ ràng run lên.
Từ thái độ ngang ngược lúc đầu, hắn lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ — cúi đầu, khom lưng, lễ phép trả lại hộ chiếu và hành lý cho cả đoàn. Không chỉ thế, hắn còn đích thân sắp xếp xe đưa chúng tôi về khách sạn.
Trên xe, Lý Minh cùng các đồng nghiệp đã hoàn toàn nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một nữ thần.
“Phó… phó giám đốc Tô, chị… chị đến cả cái này cũng giỏi ư?”
Tôi chỉ cười nhạt: “Biết chút chút thôi.”
Nhưng đó mới chỉ là màn dạo đầu.
Hôm sau, chúng tôi đúng giờ có mặt tại tòa nhà chính phủ nơi tổ chức đấu thầu. Cảnh vệ dày đặc, quy trình nghiêm ngặt đến từng bước.
Trong lúc chờ đến lượt thuyết trình, tôi bắt gặp một gương mặt quen thuộc mà cũng đầy xa lạ — anh họ của Triệu Đức Hải, tên là Triệu Đức Minh.
Hắn đại diện cho tập đoàn đa quốc gia kia — đối thủ lớn nhất của chúng tôi trong lần đấu thầu này.
Vest chỉnh tề, dáng vẻ đạo mạo, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại đầy vẻ chế giễu, giống như mèo nhìn con chuột đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Tới lượt hắn phát biểu, thay vì nói về giải pháp của công ty mình, hắn lại nhắm thẳng vào chúng tôi mà công kích.
Bằng giọng điệu đầy ẩn ý và giễu cợt, hắn nói trước mặt toàn bộ ban giám khảo và các quan chức cấp cao rằng công ty chúng tôi thiếu năng lực, hồ sơ tài chính mơ hồ, uy tín mờ ám.
Thậm chí, hắn còn cố tình đá xoáy tôi — người phụ trách chính của dự án — rằng xuất thân bí ẩn, lai lịch không rõ ràng, ngụ ý tôi chỉ là một “quân cờ” được sắp đặt để mưu đồ lợi ích chính trị.
Một cú chơi bẩn, đúng kiểu “mượn dao giết người”.
Toàn bộ ban giám khảo đều cau mày, bắt đầu thì thầm bàn tán.
Bầu không khí trong hội trường lập tức nghiêng hẳn về phía bất lợi cho chúng tôi.
Lý Minh căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, khẽ nghiêng người thì thào bên tai tôi:
— Tô Uyển, phải làm sao bây giờ? Hắn ta đang trắng trợn bôi nhọ chúng ta!
Tôi bật cười, lạnh nhạt.
Chính là giây phút này, tôi đã đợi rất lâu rồi.
Tôi đứng dậy, bước lên bục phát biểu.
Tôi không vội phản bác.
Mà trước tiên, bằng chất giọng trôi chảy không một chút vấp váp, tôi dùng tiếng Swahili gửi lời chào trịnh trọng và chân thành nhất đến toàn thể hội đồng giám khảo và các quan chức chính phủ đang có mặt.
Tôi dẫn chứng từ lịch sử dân tộc của họ, nói đến viễn cảnh phát triển trong tương lai, phân tích sâu sắc cách mà dự án của chúng tôi sẽ hòa hợp một cách hoàn hảo với lợi ích quốc gia của họ.
Từng câu, từng chữ của tôi đều mang theo sự tôn trọng và thấu hiểu dành cho mảnh đất này, khiến các quan chức địa phương lập tức thay đổi sắc mặt — từ e dè sang thiện cảm rõ rệt.
Sau đó, tôi đột ngột đổi giọng, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng về phía Triệu Đức Minh.
— Vừa rồi, ngài Triệu đã đặt nghi vấn về uy tín công ty chúng tôi, cũng như thân phận của tôi.
— Vậy trước khi trình bày về dự án, xin cho phép tôi… tự giới thiệu bản thân một chút.
Tôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt điềm tĩnh quét qua toàn hội trường.
Rồi — từng chữ, từng âm — tôi dùng tám thứ tiếng: Trung, Anh, Pháp, Đức, Nga, Tây Ban Nha, Ả Rập và Swahili… rõ ràng, đanh thép, vang lên như tiếng chuông đồng giữa trời cao:
— Tôi là Tô Uyển.
— Người thừa kế thứ nhất, của Tập đoàn tài chính quốc tế Tô thị.
— Gia tộc của tôi sẽ đứng ra bảo lãnh vô điều kiện cho toàn bộ dự án lần này, kèm theo nguồn vốn không giới hạn, cùng công nghệ tiên tiến bậc nhất toàn cầu.
ẦM —
Câu nói vừa dứt, cả khán phòng như nổ tung.
Giống như một quả bom nguyên tử vừa được kích hoạt — mọi tiếng xì xào, mọi ánh nhìn hoài nghi đều lập tức câm lặng.
Chỉ còn lại… sự sửng sốt chết lặng trong không gian.
Tất cả mọi người đều chết lặng, nhìn tôi như thể lần đầu tiên nhìn thấy con người thật sự đứng trước mắt họ.
Ngay cả những giám khảo quốc tế dày dạn kinh nghiệm, các quan chức chính phủ từng lăn lộn thương trường bao năm, nét mặt cũng không giấu nổi biến chuyển — từ ngạc nhiên, choáng váng, rồi chậm rãi hóa thành kính nể.
Còn gương mặt của Triệu Đức Minh thì… tái nhợt như tờ giấy.
Hắn trừng trừng nhìn tôi, ánh mắt không còn một chút ngạo mạn, chỉ còn lại hoảng loạn, như thể vừa tận mắt chứng kiến một cơn ác mộng sống dậy.
Hắn chưa bao giờ tưởng tượng nổi — con cờ bị gia tộc vứt bỏ, kẻ tưởng chừng đã thất thế ấy — lại có thể quay về, mạnh mẽ như vậy, lẫm liệt như vậy, đứng giữa ánh đèn rực rỡ, công khai tuyên bố thân phận mình…
Tôi – Tô Uyển – không phải nàng công chúa sa cơ thất thế.
Tôi là nữ vương.
Và hôm nay — là thời khắc đăng quang của tôi.
10.
Nỗi sợ hãi trên mặt Triệu Đức Minh chỉ kéo dài chưa tới vài giây.
Rất nhanh sau đó, hắn miễn cưỡng trấn tĩnh lại, cố gồng lên phản bác bằng chất giọng the thé nhưng trống rỗng:
“Vô lý! Người thừa kế của Tập đoàn Tài chính Tô thị, sao có thể hạ mình làm việc cho một công ty vô danh tiểu tốt như vậy? Kính thưa các vị giám khảo, xin đừng để cô ta lừa gạt! Rõ ràng đây chỉ là trò hù dọa rẻ tiền!”
Hắn vẫn đang giãy giụa trong tuyệt vọng.
Tôi khẽ nhếch môi, nhìn hắn như đang nhìn một cái xác biết đi.
“Vậy sao?”
Tôi xoay người, đưa tay búng nhẹ một cái trước màn hình lớn phía sau lưng.
Klaus đã chuẩn bị xong mọi thứ cho tôi từ lâu.
Màn hình lập tức sáng lên, phát ra một đoạn video.
Trong video là ông nội tôi – Chủ tịch đương nhiệm của Tập đoàn Tô thị – người đàn ông đã bước sang tuổi thất thập, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén khiến người ta bất giác phải ngồi thẳng lưng.
Ông nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói trầm ổn, từng từ vang vọng khắp khán phòng:
“Với tư cách là Chủ tịch Tập đoàn Tô thị, tôi tuyên bố: Cô Tô Uyển là người thừa kế duy nhất và hợp pháp của gia tộc chúng tôi.
Mọi hoạt động thương mại của cô ấy tại Trung Quốc đều đại diện cho ý chí của cá nhân tôi cũng như toàn bộ tập đoàn. Chúng tôi cam kết sẽ cung cấp mọi nguồn lực tài chính và kỹ thuật cho dự án cơ sở hạ tầng tại châu Phi do cô ấy phụ trách.”
Video kết thúc bằng hình ảnh ông nội tôi – đôi mắt sắc như dao, chậm rãi nói:
“Bất cứ cá nhân hay tổ chức nào mưu đồ tổn hại đến cháu gái tôi, hay đứng về phía đối lập với cô ấy, đều sẽ bị xem là đang công khai khiêu khích Tập đoàn Tô thị. Và chúng tôi sẽ sử dụng mọi biện pháp để đáp trả một cách nghiêm khắc nhất.”
Video dứt, cả hội trường im phăng phắc.
Mặt Triệu Đức Minh trắng bệch như tờ giấy.
Hai chân hắn run rẩy, lảo đảo như thể sắp ngã gục tại chỗ.
Nhưng cú đánh của tôi… vẫn chưa kết thúc.