1.
Điều hòa trong phòng họp bật quá lạnh, hơi gió táp thẳng vào tay khiến đầu ngón tôi buốt tê.
Bên kia bàn, khách hàng người Pháp – ngài Pierre – nét mặt vốn còn sót lại chút khách sáo cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ.
Ông ta cau mày, bứt dây cà vạt, dùng tiếng Pháp gắt gỏng nói gì đó với trợ lý.
Tôi nghe rõ mồn một.
“Cái công ty này có thành ý gì chứ? Đến một phiên dịch ra hồn cũng không có, đúng là phí thời gian.”
Trán Tổng giám đốc Trương lấm tấm mồ hôi, từng giọt từng giọt lăn theo đường chân mày đang nhíu chặt lại.
Ông không hiểu tiếng Pháp, nhưng ông hiểu rất rõ sự khinh thường và bực bội không hề che giấu trên mặt Pierre.
“Lâm Vy đâu rồi?! Cái con khốn đó trốn đi đâu mất rồi?!”
Ông ghé sát, gào lên với trưởng bộ phận Lý Minh bên cạnh, giọng run vì tuyệt vọng.
Lý Minh mặt trắng bệch, bóp điện thoại suýt vỡ.
“Gọi cả chục cuộc rồi, tắt máy! Tổng Trương, cô ấy… cô ấy nhắn sáng nay nói nhà có việc gấp, em tưởng…”
“Tưởng cái gì?! Tưởng công ty sập cũng không liên quan đến cậu à?!”
Tổng Trương quát như sấm, trừng mắt nhìn Lý Minh, rồi ánh mắt ông chuyển sang bản hợp đồng trị giá chục triệu trên bàn, như thể đang nhìn một tờ giấy lộn.
Bầu không khí trong phòng họp đông cứng, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở nén lại của từng người.
Tôi – Tô Uyển, “cô nhân viên văn phòng” mới vào làm được ba ngày – lặng lẽ ngồi ở góc phòng, như người vô hình.
Hai ngày trước, công ty tổ chức bỏ phiếu ẩn danh để cắt giảm nhân sự. Để kết thúc trò hề đó, tôi thẳng tay bỏ phiếu cho chính mình.
Kết quả, hơn hai trăm người trong công ty, không sót một ai, tất cả… đều bầu cho tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi bừng tỉnh: tôi không phải đang “trải nghiệm cuộc sống”, tôi là đang độ kiếp.
Giờ đây, nhìn màn kịch trước mắt, trong lòng tôi chỉ còn lại một thứ: một sự bình tĩnh đến mức buồn cười.
Pierre cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, ông ta đứng dậy, chỉnh lại vest...
“Xem ra buổi trao đổi hôm nay nên dừng tại đây thôi, thật đáng tiếc.”
Pierre nói bằng tiếng Pháp, ngữ khí lạnh lùng, không chút do dự.
Tổng Trương nghe không hiểu, nhưng thấy khách chuẩn bị rời đi, ông lập tức hoảng hốt, suýt nữa lao tới cản người lại.
“Mr. Pierre! Wait! Please!”
Thứ bật ra khỏi miệng ông, là thứ tiếng Anh đặc sệt giọng Trung, vỡ vụn, gượng gạo đến mức khiến ai nghe cũng phải nhíu mày.
Quả nhiên, sắc mặt ngài Pierre trầm hẳn xuống, lộ rõ vẻ không vui.
Ngay vào khoảnh khắc nghẹt thở đó—
Tôi đứng dậy.
Chiếc ghế ma sát nhẹ với sàn nhà, phát ra một âm thanh khô khốc, vang vọng giữa bầu không khí nặng nề của phòng họp, chói tai đến mức khiến mọi người cùng lúc quay đầu lại.
Tất cả ánh mắt đều dừng trên người tôi.
Tổng Trương nhìn tôi.
Lý Minh nhìn tôi.
Cả đồng nghiệp cũng nhìn tôi.
Pierre và trợ lý của ông ta… cũng đang nhìn tôi.
Tôi ung dung đối diện ánh nhìn dò xét của ngài Pierre, khẽ gật đầu chào, rồi cất giọng bằng thứ tiếng Pháp không tì vết, nhẹ nhàng và sang trọng đúng chuẩn Paris.
“Thưa ngài Pierre, rất xin lỗi vì sự cố xảy ra từ phía công ty chúng tôi đã làm lãng phí thời gian quý báu của ngài.”
Tôi không nói to, nhưng từng chữ từng lời đều rơi thẳng vào tai mọi người như tiếng chuông chấn động.
Cả phòng họp lặng ngắt như tờ.
Không khí dường như đông cứng lại.
Pierre quay phắt đầu, mắt trừng lớn như vừa thấy quỷ. Ông ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt không che giấu nổi kinh ngạc, như thể đang đối mặt với sinh vật đến từ hành tinh khác.
Tổng Trương há hốc miệng, đủ để nhét trọn một quả trứng gà. Bàn tay đang vươn ra nửa chừng cũng đơ cứng lại, khuôn mặt ông chuyển từ tuyệt vọng sang biểu cảm... sốc toàn tập.
Lý Minh và mấy đồng nghiệp khác thì hoàn toàn hóa đá, mắt trợn tròn như thể đang chứng kiến một màn ảo thuật.
Tôi chẳng mảy may để tâm đến ánh mắt của họ, bước thẳng đến trước mặt ngài Pierre.
“Tôi là Tô Uyển, chuyên viên phòng kinh doanh quốc tế. Nếu ngài không phiền, phần trao đổi tiếp theo, tôi sẽ đảm nhận vai trò phiên dịch – được chứ ạ?”
Tôi nói bằng tiếng Pháp lưu loát, tự tin, giọng điệu trầm ổn như có lực trấn an.
Pierre sững người mất ba giây, mới kịp lấy lại phản ứng.
“Đương nhiên, đương nhiên rồi, cô Tô.”
Ánh nhìn chứa đầy khinh mạt và bực dọc khi nãy đã biến mất. Thay vào đó là một sự hứng thú rõ rệt, cùng với vẻ tôn trọng không giấu giếm.
Tôi lịch sự mỉm cười với ông, rồi quay sang nhìn Tổng Trương – người vẫn đang đứng như bị đóng băng.
“Tổng giám đốc, chúng ta có thể tiếp tục rồi.”
Yết hầu ông ta trượt lên trượt xuống, ánh mắt phức tạp như một mớ len rối.
Có kinh ngạc.
Có nghi hoặc.
Có dò xét.
Thậm chí, cả cảm giác bị tôi “giấu hàng” mà lừa gạt nữa.
Nhưng ông ta là một thương nhân lão luyện, từ tay trắng dựng nghiệp – ông hiểu rõ, lúc này, điều quan trọng nhất là gì.
Ông hít sâu một hơi, đè nén cơn sóng gầm trong lòng, rồi khẽ gật đầu.
Và rồi—
Một tiếng đồng hồ sau đó, toàn bộ phòng họp trở thành sân khấu độc diễn của tôi.
Từng điều khoản khắt khe mà Pierre đưa ra, tôi đều truyền đạt chính xác đến Tổng Trương, rồi ngay lập tức phản hồi lại bằng tiếng Pháp. Tôi biết cách kết hợp thế mạnh của công ty với những băn khoăn của khách hàng, đưa ra những lời giải thích hợp lý, sắc bén.
Tôi thậm chí còn nhận ra những bẫy ngôn ngữ tinh vi và phép thử thương mại ngầm trong lời nói của ông ta – và từng cái, từng cái một, tôi hóa giải trơn tru.
Không chỉ vậy, tôi còn khéo léo lồng ghép vài câu đùa kiểu Pháp đúng lúc, đúng nơi – đủ để không phá vỡ khí chất chuyên nghiệp, nhưng khiến bầu không khí căng thẳng được xoa dịu.
Từ vẻ mặt nghiêm nghị đến ánh nhìn thân thiện, rồi đến những cái gật đầu hài lòng liên tục – biểu cảm của Pierre đã nói lên tất cả.
Bầu không khí căng như dây đàn khi nãy giờ đã dịu lại, hòa nhã hơn rất nhiều.
Khi ngài Pierre cuối cùng cũng đặt bút ký lên hợp đồng, ông nắm tay tôi thật chặt, ánh mắt đầy chân thành.
“Cô Tô, cô là người giỏi giao tiếp nhất mà tôi từng gặp. Tiếng Pháp của cô còn chuẩn hơn cả nhiều người bản xứ. Có cô đồng hành, tôi tin rằng việc hợp tác giữa hai bên sẽ vô cùng suôn sẻ.”
Tôi mỉm cười đáp lại:
“Vinh hạnh của tôi, thưa ngài.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xoay người thì bắt gặp ánh mắt của Tổng Trương — ánh mắt sâu hun hút, vừa dò xét, vừa rối bời.
Khủng hoảng của công ty tạm thời đã được tháo ngòi.
Nhưng khủng hoảng của tôi... mới chỉ bắt đầu.
Khách hàng Pháp rời đi với vẻ hài lòng, còn trong phòng họp, không gian lại rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Bầu không khí thân thiện ban nãy như tan biến, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo không tên.
Không ai nhúc nhích.
Hàng chục ánh mắt quét về phía tôi, sắc như đèn pha ban đêm — có tò mò, có ghen tị, có xét nét, và cả thù địch được giấu không quá kỹ.
Tôi cảm nhận được, sau từng ánh mắt đó, là vô số dấu chấm hỏi:
“Cô nhân viên Tô Uyển – mới vào ba ngày, chỉ biết tiếng Trung, suýt nữa bị tất cả đồng nghiệp bỏ phiếu đuổi việc… rốt cuộc là ai?”
Tôi giữ gương mặt bình tĩnh, đi về ghế của mình, lặng lẽ thu dọn tài liệu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tựa như cái người vừa thao túng toàn cục ở bàn đàm phán… chưa bao giờ tồn tại.
“Tô Uyển!”
Giọng của Tổng Trương vang lên như tiếng sét ngang tai.
Tôi ngẩng đầu.
Sắc mặt ông tái xanh, ngón tay chỉ thẳng vào tôi, lực siết mạnh đến mức đầu ngón tay cũng trắng bệch.
“Cô. Vào. Phòng. Tôi. NGAY!”
Giọng ông nghèn nghẹt, như thể có một ngọn núi lửa đang bị đè nén chuẩn bị phun trào.
Cả văn phòng run lên. Mọi người xung quanh đều co rúm lại vì sợ.
Những ánh mắt dõi theo tôi bỗng chốc pha thêm chút đồng cảm... và không ít niềm hả hê khó giấu.
Tôi chỉ biết thầm thở dài trong lòng.
Chuyện phải đến... thì vẫn sẽ đến thôi.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, bước theo ông ta về phía cánh cửa phòng làm việc đang đóng chặt.
Mỗi bước đi, giống như giẫm lên lưỡi dao, rát lạnh đến tận tim.
“Rầm!”
Cánh cửa sau lưng đóng sầm lại, cắt đứt toàn bộ ánh nhìn từ bên ngoài.
Tổng Trương không ngồi xuống.
Ông ta đứng sau bàn làm việc, như một con sư tử bị chọc giận, ánh mắt sắc như dao, khóa chặt lấy tôi.
Căn phòng nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền, quện với cả mùi mồ hôi và lo âu chưa tan.
“Nói!”
Chỉ một chữ, khàn đặc, như gầm lên từ cổ họng.
Tôi không đáp, chỉ im lặng nhìn ông.
“Chẳng phải cô nói là chỉ biết tiếng Trung sao?”
Cuối cùng, ông ta cũng không nhịn được nữa, tay vung xuống bàn “đoàng” một tiếng, giấy tờ và bút bi đều bật lên như vừa bị dội bom.
“Tô Uyển! Cô có biết hôm nay nguy hiểm đến mức nào không?!
Chỉ một chút nữa thôi – chỉ một chút nữa thôi là cả công ty phải gánh cái giá hàng chục triệu vì một… phiên dịch mất tích!
Cô đang lấy tương lai của cả công ty này, lấy chén cơm của mọi người ra để đùa đấy à?!”
Ông ta nói không sai.
Đứng từ góc độ công ty, tôi đã nói dối, đã giấu nghề, và chỉ đến khi nước sôi lửa bỏng mới chịu lộ bài – đó là một sự mạo hiểm quá lớn.
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại bởi một cảm giác bất lực – một loại ấm ức không thể phản bác.
Tôi có thể nói gì đây?
Là tôi quá mệt mỏi với cuộc sống mà gia đình đã “lót đường” sẵn?
Là tôi chán ghét những cuộc hôn nhân sắp đặt, những bàn tay đầy toan tính, những ánh mắt chỉ coi tôi như một món hàng cần “ghép đôi” đúng giá?
Rằng tôi chọn nơi này – cái công ty bé tí, không có tiếng tăm gì – chỉ vì nó đủ… bình thường, đủ mờ nhạt để tôi được làm một người… vô danh?
Rằng cái lời nói dối hôm phỏng vấn, “tôi chỉ biết tiếng Trung”, là một cách để xoá sạch quá khứ, để được sống như một người bình thường tên Tô Uyển, ngày làm tám tiếng, tự mua bữa cơm cho chính mình?
Nhưng những lời đó, nếu thốt ra lúc này, trước mặt một người đàn ông vừa trải qua một “cơn thập tử nhất sinh” vì một bản hợp đồng, sẽ chẳng là gì ngoài thứ cảm xúc… sến súa, vô nghĩa, thậm chí là đáng nghi hơn nữa.
Ông ấy chắc chắn sẽ nghĩ tôi chỉ là một tiểu thư nhà giàu, nhàn rỗi nên chơi trò giả vờ trải nghiệm cuộc sống, đến công ty họ như một sân khấu tiêu khiển.
Và đó—chính là điều tôi ghét nhất.
Vì thế, tôi chọn im lặng.