Giọng đanh thép, từng câu như da//o:
“Con tôi sẽ mang họ tôi, sau này gọi ba mẹ tôi là ông bà nội.
Dòng họ nhà họ Trần các người tuyệt hậu thì cũng mặc xác!”
Cô ta nói đúng. Tôi là bà nội.
Nhưng cái danh “bà nội” ấy, đã rút cạn tiền dưỡng già và sức lực của chúng tôi.
Giờ cuối cùng cũng không phải làm bà nội nữa rồi.
Tôi thực sự thấy nhẹ nhõm.
“Được! Cô từng nói con là sinh cho nhà họ Trần, nên ông bà phải bỏ tiền bỏ sức.
Từ lúc thằng bé ra đời, cô bắt chúng tôi mua nhà học khu, mua rau hữu cơ, sữa nhập khẩu…
Ngày cưới, cô còn đòi hai trăm nghìn sính lễ, mang về vài cái chăn cưới…
Cộng lại hơn một triệu!
Mà con cô vốn dĩ cũng chẳng sinh cho tôi.
Giờ tôi không làm bà nội nữa, phiền cô trả tiền lại cho tôi!”
Con dâu không ngờ tôi xưa nay im lặng, hôm nay lại dám phản kháng như thế.
Cô ta sững người vài giây, rồi lập tức gọi cho con trai.
“Lý Nghiêm! Đừng tăng ca nữa, về nhà ngay quản mẹ anh!
Bà ấy bị lẫn rồi! Không chỉ muốn đưa nhà đền bù cho chị gái anh, còn đòi tụi mình bồi thường hơn một triệu để nuôi con của chị ta kìa!”
Tôi chẳng buồn đôi co.
Lặng lẽ trở về căn phòng nhỏ như kho chứa đồ mà tôi ở tạm.
Nhanh chóng thu dọn hành lý, trong đêm dọn ra khỏi nhà con trai.
4
Căn hộ đền bù nằm ở vùng ngoại ô.
Nhà mới xây, chỉ mới đi điện nước, chưa có đồ đạc gì.
Tôi ra tiệm gần khu chung cư, mua vài món sinh hoạt thiết yếu...
Tôi dọn dẹp một góc sạch sẽ, trải tấm chăn cũ mang từ nhà con trai sang.
Xong xuôi đâu đấy, tôi cắm sạc điện thoại, vừa bật nguồn lên, âm báo tin nhắn và cuộc gọi nhỡ vang lên liên tiếp.
38 cuộc gọi nhỡ.
Hơn 99 tin nhắn thoại WeChat.
Giọng Lý Nghiêm giận dữ, gấp gáp:
“Mẹ! Mẹ lại chọc giận Vân Vân chuyện gì nữa vậy?!
Cô ấy sinh con cho nhà mình, là công thần nhà họ Lý, mẹ lớn tuổi rồi sao không biết thương con dâu, còn gây chuyện với cô ấy?
Mẹ nhất định phải khiến cái nhà này tan nát mẹ mới hài lòng à?!
Vân Vân nói rồi, nếu mẹ không quay về giải quyết cho xong, thứ Hai tới cô ấy sẽ đi đổi họ cho Tiểu Vũ.
Sau này con còn biết giấu mặt ở đâu trước mặt họ hàng, bạn bè?!
Ba mà biết dưới suối vàng, chắc cũng không nhắm mắt nổi!
Chẳng lẽ mẹ nhẫn tâm nhìn nhà họ Trần chúng ta tuyệt tự, để người ta chỉ trỏ sau lưng con?!”
…
Tôi cầm điện thoại, lặng im nghe từng câu từng chữ đổ lỗi của con trai.
Nhớ lại ngày nó còn nhỏ, nghịch phá bị ba dọa đánh, chạy vào lòng tôi cười khanh khách…
Con lớn rồi, cuối cùng cũng chẳng còn là của mẹ nữa.
Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Mẹ già rồi, nhưng cũng không cổ hủ như các con nghĩ.
Thật ra con theo họ ai, gọi ai là ông bà, mẹ đều không bận tâm.
Ba con lúc sống không để ý chuyện đó, chết rồi lại càng không.”
Cái chết của ông ấy vẫn là vết đau không lành trong lòng tôi.
Lẽ ra đã về hưu, lại còn bệnh tim mạch, vậy mà vì tiền sữa cho cháu mà đi làm bảo vệ.
Ba ca xoay, thức đêm triền miên.
Tôi gọi điện hỏi thăm, ông luôn trấn an tôi:
“Đợi khi thằng bé đi học rồi, mình cũng nhẹ gánh.
Giờ tôi vẫn làm nổi, bà cũng ráng giữ gìn sức khỏe.”
Tôi từng muốn ông ấy dọn về nhà con trai ở, kiếm công việc gần gần để tiện chăm sóc lẫn nhau.
Nhưng người đầu tiên phản đối chính là con dâu:
“Mẹ ơi, ba là đàn ông mà sống ở đây thì bất tiện lắm.
Có ai để ba chồng sống chung với con dâu đâu? Con ở nhà còn không dám mặc đồ ngủ.”
Cuối cùng ông ấy phát bệnh rồi mất, một mình trong căn nhà cũ, mãi sau hàng xóm mới phát hiện.
Lúc tôi vừa đỏ mắt trở về quê lo hậu sự, còn chưa qua tuần thất đầu tiên, con dâu đã gọi đến giục:
“Mẹ, con với anh Nghiêm phải đi làm, mẹ đừng ở lì quê nữa, mau về chăm cháu đi.
Giờ là thời đại nào rồi, ai còn câu nệ gì lễ thất đầu nữa?”
Tôi nói:
“Ba con mới mất, nhà còn nhiều việc chưa giải quyết xong, sớm nhất cũng phải một tháng nữa mẹ mới quay lại được.”
Nó tỏ ra khó chịu:
“Cũng không phải do tụi con năn nỉ mẹ đâu nhé.
Ngay cả công ty cũng chỉ cho nghỉ có ba ngày khi có tang, mẹ tính nghỉ tới khi nào?”
Tôi dè dặt hỏi:
“Hay là… để mẹ con tới giúp vài hôm được không?”
Con dâu lập tức như bị dẫm phải đuôi:
“Sao được?! Mẹ con là bà ngoại!
Chăm cháu là chuyện của bà nội, là lẽ đương nhiên! Bà ngoại tới thì tính là cái gì?”
Lúc đó, con gái tôi đang ngồi bên cạnh, nghe xong chỉ biết nhìn tôi đầy trăn trở:
“Mẹ à, vợ chồng thằng Nghiêm quá đáng thật…
Một người giữ tang được đúng một ngày đã bỏ đi, người kia thì chưa qua tuần đã gọi mẹ về chăm cháu.
Con là chị nó, không tiện xen vào chuyện nhà nó, nhưng mẹ phải tự biết giữ gìn sức khỏe, đừng để bị vắt kiệt nữa.”
Tôi rưng rưng gật đầu.
Cuối cùng sau bao lần giằng co, tôi bỏ ra 6 nghìn, thuê bên ngoại lên trông cháu một tháng.
Giờ thì tốt rồi.
Tôi không còn là bà nội nữa.
Đừng ai hòng dùng đạo lý hay đạo đức để trói buộc tôi thêm lần nào nữa.
5
Thấy tôi mềm không ăn, cứng cũng không được,
ngay hôm sau, con dâu đăng lên nhóm gia đình một đoạn video.
Trong video là mẹ cô ta — người mà tôi phải bỏ 6 nghìn mới nhờ được chăm cháu —
bây giờ đang ngồi chễm chệ trong nhà con trai tôi.
Con dâu bảo cháu gọi bà ta là “bà nội”,
Tiểu Vũ ngây ngô hỏi: “Mẹ ơi, bà ấy là bà ngoại mà, sao lại gọi là bà nội?”
Cô ta cố ý trả lời:
“Bà nội không cần con nữa.
Bà ấy muốn để tiền cho dì và cháu ngoại, còn bỏ tiền cho người mang họ khác!
Sau này bà ngoại là bà nội, còn bà nội thì biến thành bà ngoại!”
Tiểu Vũ quay mặt vào camera, gọi tôi:
“Bà ngoại ơi, bà về đi, Tiểu Vũ nhớ bà…”
Con dâu nhìn vào màn hình, nở nụ cười khiêu khích.
Bà thông gia thì ngẩng đầu, ra vẻ chiến thắng.
Bọn họ tưởng một tiếng “bà ngoại” có thể khiến tôi đau lòng.
Thật tiếc… tôi vốn dĩ đã không còn muốn làm “bà nội” từ lâu rồi.
Làm bà ngoại thì sao?
Không cần bỏ tiền, không cần bỏ sức, lâu lâu tới chơi, được xem như khách quý trong nhà.
Tôi lập tức gắn thẻ bà thông gia trong nhóm,
rồi chuyển thẳng vài chục ảnh chụp màn hình mà con dâu từng gửi tôi — toàn là những quy định “khoa học nuôi con” được liệt kê chi tiết.
Tôi nhắn:
“Cảm ơn chị đã vất vả. Vân Vân yêu cầu phải chăm cháu theo kiểu khoa học,
đây là hơn 600 điều cần nhớ — phiền chị học thuộc.”
“Nhân tiện nhắc luôn:
Giờ anh chị đã thành ‘ông bà nội’, theo lời Vân Vân thì nên có trách nhiệm nuôi cháu.
Căn hộ trường điểm đó là để cho Tiểu Vũ đi học, tôi bỏ ra 800 nghìn tiền cọc, phiền hoàn lại giúp tôi.
Tiền nuôi cháu trước giờ cộng lại, đưa tôi 1 triệu 2 là được.
Giờ cháu là con các anh chị, con trai tôi cũng là rể bên nhà chị,
ngày cưới tôi từng đưa cho Vân Vân 200 nghìn tiền sính lễ, phiền trả lại.
Còn về phần cưới hỏi, đồ hồi môn nhà chị tặng cho Vân Vân mấy cái chăn, tôi không so đo — chắc chắn tôi tặng hơn!”
Viết xong đoạn đó,
tôi cảm thấy cơn giận bị kìm nén bao lâu nay cuối cùng cũng được trút hết ra ngoài.
Cả nhóm chìm vào im lặng.
Vài phút sau, điện thoại tôi vang lên.
Con trai gọi tới, gào như muốn nổ màng nhĩ:
“Mẹ điên rồi hả?!
Mẹ đăng cái quái gì trong nhóm vậy?!